Nhạc nềnTeatime

Vết Sẹo Lưng Chừng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương sớm ngoại ô Bình Đường chưa kịp tan, dải quốc lộ 1A trước mặt vẫn chìm trong một màu xám xịt của khói xe container và hơi ẩm dầm dề. Tiếng còi hơi gầm rú từ xa dội lại, kéo theo luồng gió buốt lạnh quật thẳng vào gian lán tạm lợp mái tôn rách nát dưới chân cầu vượt. Sơn Búa dắt chiếc Wave Alpha cũ kỹ vào góc tiệm. Cục máy vẫn còn nóng hổi sau chuyến chạy đua nghẹt thở từ bệnh viện quận về, tiếng dầu máy sôi khẽ bên trong lốc nhôm vang lên những tiếng lách tách nhỏ vụn.


Sơn tháo chiếc mũ bảo hiểm fullface trầy xước đặt lên chiếc bàn gỗ loang lổ vết mỡ bò. Bả vai trái của anh chợt nhói lên một cơn đau buốt buốt, chất lỏng ấm nóng rơm rớm thấm qua lớp gạc y tế mà bác sĩ Mai vừa băng bó tạm thời lúc nãy. Vết chém bằng dao bấm của Tèo Lác từ đêm trước vẫn chưa khép miệng, mỗi nhịp thở mạnh của anh như kéo căng thớ thịt đang sưng tấy. Anh mím chặt môi, nén cơn đau vào sâu trong lồng ngực, đôi mắt trũng sâu vì thiếu ngủ quét qua gian tiệm sửa xe hoang tàn.


Dưới chân anh, đống đổ nát sau trận đập phá ban ngày của nhóm Hùng Sẹo vẫn nằm ngổn ngang. Những mảnh kính vỡ vụn từ chiếc tủ đựng săm lốp phản chiếu ánh sáng nhạt nhòa của buổi sớm. Mùi sơn đỏ pha lẫn mắm tôm hôi thối nồng nặc bốc lên từ mảng tường tôn bị tạt chất bẩn, bám chặt vào từng thớ gỗ, từng sợi xích líp treo trên vách. Toàn bộ số ruột xe tái chế tích lũy cả tháng qua đã bị thiêu rụi thành những mẩu cao su đen quánh, vặn vẹo như những con rắn chết khô.


Hùng Đầu Khấc bước xuống từ cabin chiếc xe tải chở cát đang đỗ ngoài lề đường. Gương mặt trọc lốc của gã hằn rõ sự mệt mỏi rã rời, vết sẹo mờ trên trán nhăn lại dưới làn sương muối lạnh buốt. Hùng ngồi sụp xuống chiếc ghế nhựa duy nhất còn nguyên vẹn, hai tay đan chặt vào nhau, giọng khàn đặc:


- Thằng Tuấn mổ xong rồi, nhưng cánh tay trái gãy hở kiểu đó thì coi như ba tháng tới khỏi chạy xe ôm. Nhà nó còn mẹ già với đứa em đi học, giờ mất nguồn thu nhập chính, tao không biết tụi nó xoay sở ra sao. Thằng Đông với thằng Bình nãy ở viện cũng xanh mặt. Tụi nó sợ rồi Sơn ạ. Thằng Bình bảo nhà nó có con nhỏ, không thể liều mạng với băng Cường Bốc được nữa.


Sơn Búa im lặng. Anh thọc tay vào túi quần bảo hộ lao động kaki sờn cũ, chạm vào chiếc túi nilon đựng mảnh đinh hình thoi gỉ sét dính máu gắp ra từ xương Tuấn Grab mà bác sĩ Mai vừa giao cho. Mảnh thép dẹt sắc lẹm đó như một cái dằm cắm thẳng vào tim anh. Nỗi dằn vặt khôn nguôi về cái chết của em trai Sơn Nhỏ năm xưa lại trỗi dậy, bóp nghẹt lồng ngực anh. Đêm đó, Sơn Nhỏ cũng ngã xuống ngay dốc cầu vượt này vì cán phải đinh tặc. Năm năm trôi qua, anh lập ra Đội Sửa Xe Đêm Không Đồng để chuộc lỗi, nhưng giờ đây, chính lòng tốt của anh lại đẩy một người anh em khác vào phòng mổ cấp cứu.


- Anh Hùng, anh về nghỉ ngơi đi. – Sơn trầm giọng, giọng nói lầm lì không chút dao động – Chiếc xe tải của anh đêm qua bọc lót cho tụi tôi cũng hao xăng nhiều rồi. Chuyện viện phí năm triệu còn thiếu với tiền thuốc men của thằng Tuấn, tôi sẽ tự tăng ca sửa máy ban ngày để trả sòng phẳng cho bệnh viện. Còn đội tuần tra... cứ tạm đóng băng đi. Đừng bắt tụi thằng Bình, thằng Đông phải ra lộ nữa. Tụi nó còn gia đình.


- Còn mày thì sao? Mày định đi tuần một mình nữa hả? – Hùng Đầu Khấc trợn mắt, bộc trực quát lên – Thằng Bảy Búa với đàn em Cường Bốc đang lùng sục mày khắp quốc lộ. Mày đi một mình là tự sát!


- Tôi tự có tính toán. Anh về đi. – Sơn Búa dứt khoát cắt lời.


Hùng Đầu Khấc nhìn thẳng vào ánh mắt cương nghị của Sơn, biết tính thằng em một khi đã quyết thì có dùng xe xích kéo cũng không cản nổi. Gã thở dài một tiếng đầy bất lực, đứng dậy bước ra xe tải, động cơ diesel hạng nặng nổ máy gầm rú rồi lầm lũi lăn bánh rời đi, bỏ lại gian tiệm sửa xe vắng lặng.


Sơn bước sâu vào trong lán tạm, lách qua đống vỏ xe hỏng dính đầy bùn đất. Anh quỳ gối xuống nền xi măng ẩm ướt, kéo chiếc Rương sắt đồ nghề rỉ sét của người cha quá cố để lại ra khỏi hộc tủ gỗ mục nát. Chiếc rương sắt hoen ố vệt đồng, xước xát nghiêm trọng sau trận đập phá hôm qua nhưng ổ khóa đồng vẫn chắc chắn. Sơn rút chiếc chìa khóa đồng cũ đeo trước ngực ra tra vào ổ. Tiếng *cạch* khô khốc vang lên giữa không gian tĩnh mịch.


Anh nhấc ngăn đựng cờ-lê mỏ-lết phía trên ra, để lộ ngăn đáy bí mật lót vải nhung đỏ sờn rách. Dưới đáy rương là cuốn sổ tiết kiệm cũ mười triệu đồng của cha và bức thư viết tay đã ố vàng. Sơn nâng niu bức thư, những nét chữ nguệch ngoạc của ông Sáu Cương hiện rõ: *"Sơn con, tay nghề thợ máy của gia đình mình là để cứu người lỡ đường, giữ gìn đạo đức nghề thợ lương thiện hơn những đồng tiền bẩn thỉu lề lộ."* Lời dạy của cha như một luồng điện chạy dọc sống lưng, dập tắt mọi ý định bỏ cuộc đang manh nha trong đầu Sơn. Anh không thể giải tán đội tuần tra vĩnh viễn. Nếu anh lùi bước, quốc lộ này sẽ hoàn toàn thuộc về liên minh vá xe bẩn của lão Lợi Đinh và những chuyến xe mưu sinh nghèo đêm muộn sẽ lại phải đổ máu.


Nhưng đi tuần đêm nay đòi hỏi anh phải có sự chuẩn bị an toàn hơn. Sơn cất bức thư vào rương, khóa chặt lại rồi đứng dậy đứng dậy đi về phía góc lán, nơi anh cất giấu chiếc Áo khoác bảo hộ lót cao su dày tự chế. Chiếc áo khoác kaki màu xanh bảo hộ sờn cũ đã bị rách thêm một đường dài ở bả vai trái sau vụ đụng độ với Tèo Lác.


Sơn quyết định áp dụng Kỹ thuật bọc lót giáp bảo hộ ẩn để gia cố lại chiếc áo. Anh lấy ra một đoạn lốp xe tải cũ, dày gần một phân, do ông Hai Lốp cho từ bãi rã xe phế liệu. Dùng chiếc dao dọc giấy mài sắc, Sơn tỉ mỉ cắt lốp xe thành các miếng đệm hình chữ nhật vừa vặn với vùng bả vai trái, khuỷu tay và hông – những vị trí dễ chịu lực tác động trực tiếp từ gậy sắt hay tuýp nước của côn đồ.


Anh ngồi bệt xuống chiếc lốp xe hỏng, xỏ sợi chỉ nylon chịu lực cỡ lớn vào cây kim khâu bao tải bằng thép cứng. Sơn nén đau, dùng kìm sạch kẹp chặt đuôi kim, đâm xuyên qua lớp vải kaki dày của áo bảo hộ rồi lách qua thớ cao su đặc cứng ngắc của miếng đệm lốp xe tải. Mỗi nhát đâm đòi hỏi lực cổ tay cực mạnh. Các khớp ngón tay Sơn đỏ ửng, chai sạn rớm máu nhẹ khi anh cố siết chặt từng nút chỉ nylon cho thật sát vào lớp lót trong của áo.


*Phập... phập... phập...*


Tiếng kim đâm qua cao su đặc vang lên đều đặn giữa gian tiệm sửa xe vắng khách ban ngày. Khách chạy xe qua lộ nhìn vào tiệm thấy hoang tàn dính đầy sơn đỏ bẩn thỉu đều ái ngại nhấn ga chạy nhanh, không ai dám ghé vào sửa chữa vì sợ liên lụy với giang hồ bến bãi. Sơn mặc kệ tất cả, anh chỉ tập trung vào từng đường kim mũi chỉ. Vết thương ở vai trái thỉnh thoảng lại co rút, đau buốt đến tận óc khiến mồ hôi lạnh chảy dài trên gương mặt sạm nắng của anh.


- Bác Sơn... bác đang làm cái gì vậy bác? – Một giọng nói trẻ tuổi rụt rè vang lên từ phía cửa lán.


Sơn Búa dừng tay kéo chỉ, ngẩng đầu lên. Cậu bé Út đang đứng ngoài hiên, tay cầm chiếc chổi tre sờn cũ bám đầy bụi kính vỡ. Khuôn mặt thằng bé gầy gò đen nhẻm hằn rõ sự lo lắng, đôi mắt sáng nhìn chằm chằm vào vệt máu đỏ tươi đang thấm loang lổ qua lớp gạc trắng trên bả vai trái của Sơn, nhuộm đỏ một góc chiếc áo thun sờn cũ anh đang mặc bên trong.


Sơn không trả lời ngay. Anh điềm tĩnh dùng kìm cắt đứt sợi chỉ nylon, đặt chiếc áo giáp bọc cao su đặc xuống đùi, trầm giọng:


- Quét dọn xong đống kính vỡ chưa Út? Quét kỹ góc tủ săm lốp, đừng để mảnh vụn găm vào lốp xe của khách dắt vào.


Út không nghe lời sư phụ đi quét dọn tiếp. Thằng bé vứt chiếc chổi tre xuống đất, bước nhanh vào trong lán tạm, giọng run run đầy uất ức:


- Con quét sạch rồi! Nhưng bác Sơn ơi, con lạy bác... Bác nhìn lại người bác đi! Vai bác thì rách thịt rỉ máu, anh Tuấn thì nằm viện gãy tay gãy chân chưa biết khi nào tỉnh. Đội tuần tra Không Đồng giờ rã đám hết rồi, sao bác còn ngồi đây khâu cái áo rách này làm gì nữa? Bác định đêm nay lại xách rương đồ nghề đi tuần một mình để cho tụi thằng Hùng Sẹo nó chém chết bác mới chịu hả bác?


Sơn Búa nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ hoe của học trò nhỏ. Anh đứng dậy, dáng người cao gầy nhưng rắn rỏi như một cây tre già trước gió bão. Anh đặt bàn tay chai sạn dính đầy dầu nhớt đen lên vai Út, giọng nói lầm lì nhưng trầm ấm:


- Út, con còn nhỏ, lo học nghề cơ khí cho đàng hoàng ban ngày đi. Chuyện trên lộ đêm là chuyện của người lớn, con đừng có xen vào.


- Con không học nữa! – Út khóc nấc lên, hai vai rung bần bật – Bác dạy con làm thợ máy lương thiện, dạy con thấy người gặp nạn dọc đường phải ra tay giúp đỡ không đồng. Nhưng giờ người tốt bị giang hồ đánh đập gãy tay, tiệm sửa xe mưu sinh bị đập phá thiêu rụi, mẹ của bác thì nằm viện nguy kịch. Con sợ lắm bác Sơn ơi... Con không muốn một ngày nào đó phải bế bác về giữa vũng máu như anh Tuấn đêm qua đâu!


Lời nói bộc phát của học trò nhỏ như chạm vào góc khuất yếu đuối nhất trong tâm hồn Sơn Búa. Lòng anh dằn vặt tột cùng. Anh biết Út nói đúng, bạo lực bến bãi của băng Cường Bốc đang ngày càng tàn bạo dã man hơn. Nhưng nếu anh lùi bước bây giờ, ai sẽ bảo vệ những nữ công nhân dệt may tan ca muộn dốc cầu vượt? Ai sẽ cứu những shipper nghèo bị cán đinh ngã xe giữa đêm sương lạnh?


Sơn Búa không giải thích dông dài bằng lời nói hoa mỹ. Anh điềm tĩnh cầm chiếc Áo khoác bảo hộ lót cao su dày vừa khâu xong lên, xỏ hai tay vào ống áo rồi kéo khóa kín cổ. Lớp cao su đúc lốp hỏng bên trong khiến chiếc áo khoác trông phồng lên, cứng ngắc và nặng trịch.


Anh bước đến góc cột lán tạm, nhặt chiếc búa tạ cán gỗ cũ kỹ của cha để lại từ chiếc rương sắt đồ nghề. Sơn đưa chiếc búa tạ cán gỗ nặng gần ba ký cho Út, ánh mắt lạnh lùng dứt khoát khóa chặt mặt thằng bé:


- Út, cầm lấy cây búa này.


Út ngơ ngác đón lấy chiếc búa tạ nặng trịch, hai tay hơi trĩu xuống vì trọng lượng khối sắt.


- Bác... bác định làm gì vậy bác? – Út hoang mang hỏi.


- Vung búa lên, gõ mạnh hết sức vào bả vai trái của anh cho anh. – Sơn Búa trầm giọng ra lệnh.


- Con không làm! Bác điên rồi! Vai bác đang rách thịt chảy máu mà! – Út hoảng sợ lùi lại, định vứt chiếc búa xuống đất.


- Anh bảo con gõ! Gõ dứt khoát vào! – Sơn gầm nhẹ, giọng nói đầy uy lực của người thầy khiến Út đứng khựng lại.


Thằng bé nhìn ánh mắt cương nghị không chút dao động của Sơn Búa, rồi nhìn chiếc áo khoác bảo hộ kaki dày cộp. Nó mím chặt môi, lấy hết can đảm vung chiếc búa tạ cán gỗ lên, hướng thẳng vào bả vai trái của Sơn gõ mạnh.


*Bộp! Bộp!*


Tiếng búa gõ mạnh vào da thịt phát ra âm thanh trầm đục, khô khốc của cao su đặc chịu lực giảm chấn. Sơn Búa đứng im phăng phắc như một pho tượng đá, hai chân bám chặt xuống nền xi măng ẩm ướt, cơ thể không hề lung lay hay thối lui nửa bước. Gương mặt anh điềm tĩnh, hoàn toàn không có một nét biểu cảm đau đớn nào.


Út bàng hoàng hạ chiếc búa tạ xuống, hai tay run rẩy dòm chằm chằm vào bả vai trái của Sơn. Lớp cao su đặc dày gần một phân bọc lót bên trong áo bảo hộ đã hấp thụ hoàn toàn 90% lực chấn động từ cú quật búa tạ, bảo vệ hoàn toàn vết thương hở đang rách thịt bên dưới không bị rách miệng rỉ máu thêm.


Sơn Búa đón lấy chiếc búa tạ từ tay Út, đặt nhẹ nhàng trở lại ngăn rương sắt đồ nghề. Anh nhìn học trò nhỏ, giọng trầm ấm nhưng đanh thép:


- Con thấy chưa? Kẻ thù dùng bạo lực tuýp sắt gậy gộc để đe dọa mình, nhưng mình dùng cái đầu cơ khí để chuẩn bị bọc lót an toàn thực tế. Anh đi tuần tra đêm không phải là đi tự sát một mình mù quáng. Anh có công cụ phòng ngự, có sự chuẩn bị kỹ lưỡng pháp lý và kỹ thuật bọc lót ẩn này. Con ở lại tiệm ban ngày phụ giúp dì Năm trông nom bé Vy và bà nội. Giữ vững ranh giới an toàn cho bản thân con, đó là cách con giúp anh bám lộ dọn sạch đinh tặc đêm nay.


Út im lặng cúi đầu, giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má thằng bé dính đầy bụi than. Sự kiên định, chuẩn bị công cụ phòng ngự thực tế vượt trội và ý chí nghĩa hiệp sáng trong của sư phụ đã hoàn toàn khuất phục sự bộc phát tuổi trẻ của nó. Út khẽ gật đầu, ôm lấy chiếc chổi tre quay trở ra hiên tiếp tục quét dọn dẹp sạch sẽ mảnh kính vỡ vụn.


Sơn Búa cởi chiếc áo bảo hộ lót cao su dày ra đặt lên phản gỗ, thở hắt ra một hơi dài để xoa dịu cơn đau nhức nhè nhẹ từ bả vai trái chưa lành hẳn. Anh dắt chiếc Wave Alpha cũ kỹ ra hiên tiệm, chuẩn bị nắn lại vành đĩa đúc bị móp méo nhẹ sau ca trực đêm qua.


Nhưng ngay khi Sơn vừa bước ra khỏi bóng râm lán tạm, đôi mắt sắc lẹm của anh chợt nheo lại.


Phía đầu con hẻm lầy lội dẫn vào Căn nhà trọ cuối hẻm 42 của gia đình anh, cách tiệm sửa xe khoảng năm mươi mét, một gã đàn ông gầy khòm đang dựng chiếc xe máy cũ sát cột điện. Gã mặc chiếc áo khoác gió màu xanh sờn bẩn, mắt trái đeo một mảnh băng đen che khuất – Đức Chột.


Đức Chột lén lút hướng chiếc điện thoại Casio nhựa cũ kỹ về phía tiệm sửa xe của Sơn, rồi nhìn chằm chằm về phía lối rẽ dẫn vào căn nhà trọ nơi bà Mai và bé Vy đang sinh sống, miệng lẩm bẩm gọi điện thoại báo tin khẩn cấp cho ai đó ở bến xe.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!