Nhạc nềnTeatime

Tiếng Còi Cấp Cứu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng động cơ diesel của chiếc xe tải chở cát gầm rú nặng nề trong màn sương sớm đục ngầu. Kim đồng hồ trên táp-lô cabin chỉ đúng năm giờ mười lăm phút sáng. Sương mù ngoại ô Bình Đường dày đến mức quánh đặc, bám thành những giọt nước li ti trên kính chắn gió, nhòa đi dưới vệt gạt nước rít lên từng nhịp khô khốc.


Trong cabin chật hẹp nồng nặc mùi dầu máy và mùi máu, Tuấn Grab nằm nửa tỉnh nửa mê, đầu tựa sát vào bả vai Sơn Búa. Cánh tay trái của Tuấn gãy gập thành một góc dị dạng kỳ lạ, lớp vải áo đồng phục màu xanh công nghệ rách bươm, đẫm máu đỏ quạch và nhão nhoét bùn đất nghĩa trang. Cứ mỗi lần chiếc xe tải vấp phải ổ gà trên quốc lộ, Tuấn lại rên lên một tiếng đứt quãng, toàn thân co rúm lại vì cơn đau buốt thấu tận xương tủy.


Sơn Búa một tay ôm chặt lấy bả vai Tuấn để giữ cho cậu em không bị xốc nảy, tay còn lại siết chặt đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Lòng bàn tay phải của Sơn—vết thương cũ bị đinh thép hình thoi đâm rách sâu từ ca trực trước—bắt đầu rỉ máu qua lớp băng vải sờn đen. Cơn đau nhức buốt từ lòng bàn tay cộng hưởng với vết bầm tím lớn ở mạn sườn phải do cú vụt gậy gỗ của đàn em Cường Bốc khiến hơi thở của Sơn trở nên nặng nhọc. Nhưng tất cả những đau đớn thể xác đó không bằng nỗi dằn vặt đang bóp nghẹt lồng ngực anh.


Năm năm trước, đứa em trai Sơn Nhỏ của anh cũng đã nằm co quắp trên nền đất lạnh lẽo như thế này sau một cú ngã xe thảm khốc vì cán phải đinh tặc. Lúc đó, Sơn đã không có mặt. Còn đêm nay, anh đã ở đó, nhưng vẫn bất lực nhìn Tuấn bị nhóm Thắng Rỗ hành hung dã man.


- Gắng gượng chút đi Tuấn. Sắp tới trạm y tế rồi em! – Sơn trầm giọng, ghé sát tai Tuấn thầm thì, giọng khàn đặc đi vì sương lạnh và sự bất an.


Hùng Đầu Khấc ngồi bên vô-lăng, gương mặt trọc lốc hằn lên những vệt mồ hôi lạnh chảy dài dọc vết sẹo mờ. Hùng liên tục nhấp nhả phanh, điều khiển chiếc xe tải chở cát lách qua dải phân cách bê tông tối tăm, hướng thẳng vào lối rẽ dẫn về Trạm y tế phường Bình Đường.


- Sơn! Trạm y tế phường phía trước rồi! – Hùng hét lớn, tay bấm còi liên tục để báo hiệu.


Chiếc xe tải phanh cháy đường, bánh xe xích lớn trượt dài trên dải cát dăm trước cổng trạm y tế. Sơn Búa nhanh chóng đẩy cửa cabin, bế xốc Tuấn Grab lao thẳng vào bên trong. Không gian trạm y tế phường rạng sáng vắng lặng, chỉ có ánh đèn tuýp neon tỏa ra thứ ánh sáng trắng lạnh lẽo và mùi thuốc tẩy Cloramin B nồng nặc.


Một nữ y tá trực ca hốt hoảng chạy ra khi thấy Sơn bế một người đầy máu bước vào. Cô lập tức chỉ dẫn Sơn đặt Tuấn lên chiếc giường sắt hoen gỉ. Nhưng ngay khi cắt bỏ lớp áo đồng phục sờn rách để lộ vết thương gãy hở, nữ y tá liền biến sắc, tay chân run rẩy:


- Trời đất ơi... Gãy hở xương trụ rồi! Xương đâm lòi cả ra ngoài da thế này trạm y tế không xử lý nổi đâu. Các anh phải chuyển ngay lên bệnh viện quận ngoại ô gấp! Vết thương hở dính đầy bùn đất thế này, chậm trễ là nhiễm trùng uốn ván, hoại tử phải cưa tay đó!


Lời cảnh báo y khoa của nữ y tá như một gáo nước lạnh giội thẳng vào đầu Sơn Búa. Nhiễm trùng uốn ván. Hoại tử. Cưa tay. Những từ ngữ lạnh lùng đó xoáy xéo vào tâm trí anh, hiển hiện lại ký ức đau thương của gia đình.


- Hùng! Quay xe! Lên bệnh viện quận! – Sơn gầm lên, dứt khoát bế Tuấn quay trở lại cabin xe tải.


Tiếng còi xe cấp cứu tự chế—thực chất là tiếng còi hơi của chiếc xe tải chở cát của Hùng—rú lên liên tục dọc theo tuyến quốc lộ 1A vắng lặng. Chiếc xe tải lao đi như một con thú điên trong màn sương sớm, vượt qua những khúc cua trơn trượt để hướng về phía bệnh viện quận ngoại ô. Tuấn Grab lúc này đã hoàn toàn lịm đi, hơi thở yếu ớt và lạnh ngắt.


Sau mười lăm phút chạy đua nghẹt thở với tử thần, chiếc xe tải đỗ xịch trước sảnh cấp cứu của bệnh viện quận. Sơn Búa và Hùng Đầu Khấc vội vã đẩy chiếc băng ca đưa Tuấn vào phòng cấp cứu khẩn cấp.


Bên trong phòng cấp cứu đêm muộn, không khí lạnh lẽo và nồng nặc mùi cồn sát trùng. Tiếng máy đo nhịp tim kêu tít tít đều đặn xen lẫn tiếng rên rỉ của vài nạn nhân tai nạn giao thông khác. Bác sĩ Mai—trưởng ca trực đêm nay—bước ra từ phòng tiểu phẫu. Dáng người cô thanh mảnh dưới lớp áo blouse trắng, đôi mắt nghiêm nghị sau cặp kính gọng tròn khóa chặt vào vết thương của Tuấn. Cô lập tức mang găng tay vô trùng, dùng kéo cắt bỏ phần vải còn lại, nhanh chóng kiểm tra mạch đập ở cổ tay Tuấn.


- Bệnh nhân bị gãy hở một phần ba dưới xương trụ tay trái, vết thương dính quá nhiều bùn đất và dị vật rỉ sét. Phải mổ sắp xương và đóng đinh nội tủy khẩn cấp để bảo toàn cánh tay. – Bác sĩ Mai dứt khoát ra lệnh cho các y tá trực ca – Chuẩn bị phòng mổ số hai. Xét nghiệm máu và tiêm phòng uốn ván ngay!


Khi Tuấn Grab được đẩy đi, một nữ y tá hành chính bước đến chặn Sơn Búa và Hùng Đầu Khấc lại tại bàn tiếp đón:


- Người nhà bệnh nhân đi theo tôi làm thủ tục tạm ứng viện phí. Ca mổ cấp cứu này yêu cầu đóng tạm ứng tối thiểu mười triệu đồng để chuẩn bị phòng mổ và vật tư tiêu hao.


Mười triệu đồng.


Con số đó vang lên giữa hành lang bệnh viện lạnh lẽo như một bản án kinh tế tàn nhẫn giáng xuống những người thợ nghèo. Sơn Búa đứng lặng người, đôi bàn tay dính đầy dầu nhớt đen và máu khô khẽ run lên. Anh thọc tay vào túi quần bảo hộ lao động kaki sờn cũ, gom sạch toàn bộ số tiền mưu sinh ít ỏi sửa xe ban ngày tích lũy được. Đó là những tờ tiền lẻ mệnh giá mười ngàn, hai mươi ngàn, năm mươi ngàn loang lổ vết dầu mỡ, được vuốt phẳng phiu xếp lại thành một xấp mỏng.


Sơn đặt xấp tiền lên mặt bàn kính của quầy thu ngân. Nữ nhân viên tài chính đếm đi đếm lại, rồi nhìn Sơn với ánh mắt ái ngại:


- Ở đây tất cả chỉ có ba triệu hai trăm ngàn đồng. Vẫn còn thiếu hụt hơn sáu triệu tám trăm ngàn nữa mới đủ định mức tạm ứng tối thiểu để duyệt ca mổ, thưa anh.


- Chị ơi, em nó đang nguy kịch lắm. Các chị cho mổ trước rồi tôi xoay sở đóng nốt được không? Tôi là thợ sửa xe dưới chân cầu vượt Bình Đường, tôi không quỵt tiền của bệnh viện đâu! – Sơn Búa khẩn khoản, giọng nói lầm lì thường ngày giờ đây run rẩy cầu xin.


- Quy định của bệnh viện là phải hoàn tất tạm ứng tối thiểu mới được chuyển phòng mổ, trừ trường hợp có bảo hiểm y tế đặc biệt hoặc người bảo lãnh chịu trách nhiệm pháp lý. Bệnh nhân này chạy xe ôm công nghệ không có bảo hiểm liên kết, chúng tôi không thể tự ý làm trái quy định. – Nữ nhân viên lạnh lùng giải thích.


Hùng Đầu Khấc đứng bên cạnh, mặt đỏ gay vì giận dữ và bất lực. Hùng đập mạnh bàn tay hộ pháp xuống thành bàn kính khiến nữ nhân viên giật mình co người lại:


- Mấy người làm ăn kiểu gì vậy? Mạng người quan trọng hay tiền quan trọng? Thằng nhỏ sắp hoại tử tay rồi kìa!


- Hùng! Im lặng! – Sơn Búa nghiêm khắc ngăn Hùng lại. Anh biết bạo lực và sự giận dữ tại đây chỉ làm mọi chuyện tồi tệ hơn.


Hùng Đầu Khấc thở dốc, kéo Sơn ra một góc hành lang tối, hạ thấp giọng đầy vẻ liều lĩnh:


- Sơn! Hay là tao gọi điện cho thằng Hùng Sẹo bến xe? Tao chấp nhận vay nóng giang hồ bến bãi mười triệu đóng tiền mổ cho thằng Tuấn trước. Lãi suất cắt cổ tao cày xe tải trả dần. Chứ nhìn thằng nhỏ nằm chờ chết thế này tao chịu không nổi!


Sơn Búa lập tức lắc đầu dứt khoát. Ánh mắt anh sắc lẹm nhìn thẳng vào Hùng:


- Tuyệt đối không được đụng vào tiền vay nóng của băng Cường Bốc. Anh thừa biết đó là cái bẫy nợ nần không lối thoát. Tụi nó đang muốn dẹp tiệm sửa xe và Đội tuần tra Không Đồng của mình. Anh dính vào nợ nần của tụi nó, tụi nó sẽ siết xe tải mưu sinh của anh, rồi ép mình phải làm ngơ cho đinh tặc hoạt động. Lúc đó, cả đội sẽ biến chất bẩn thỉu. Tôi không cho phép anh hủy hoại cuộc đời mưu sinh lương thiện của mình vì tụi nó.


- Nhưng giờ không có tiền thì làm sao mổ? – Hùng Đầu Khấc vò đầu bứt tai, bất lực gầm nhẹ.


Sơn Búa im lặng một nhịp. Anh nhìn xấp tiền lẻ loang lổ dầu mỡ trên bàn thu ngân, rồi nhìn vào cánh cửa phòng cấp cứu nơi Tuấn Grab đang nằm co quắp. Uy tín xã hội và lòng trượng nghĩa vô điều kiện của anh suốt những năm tháng bám lộ cứu người chính là tài sản lớn nhất lúc này. Anh quyết định dùng danh dự cá nhân để thuyết phục bác sĩ Mai bảo lãnh y tế khẩn cấp.


Sơn bước nhanh quay trở lại phòng cấp cứu, chặn bác sĩ Mai lại khi cô đang chuẩn bị vào phòng sát trùng:


- Bác sĩ Mai! Tôi xin bác sĩ hãy cứu lấy cánh tay của Tuấn. Tôi là Sơn Búa, người thợ sửa xe dưới cầu vượt. Tôi cam đoan bằng danh dự của một người thợ máy lương thiện, trong vòng bốn mươi tám giờ tới, tôi sẽ cày đêm sửa xe tải để hoàn tất toàn bộ số viện phí còn thiếu cho bệnh viện. Nếu tôi quỵt một đồng, bác sĩ cứ báo công an xích tiệm sửa xe của tôi lại.


Bác sĩ Mai dừng bước. Cô nhìn sâu vào đôi mắt trũng sâu vì thiếu ngủ nhưng cực kỳ cương nghị của Sơn Búa, rồi nhìn xuống đôi bàn tay chai sần bám đầy dầu nhớt đen đang run rẩy của anh. Cô đã nghe danh "Sơn Búa" từ những nạn nhân cán đinh tặc được đưa vào đây sơ cứu với những vết băng bó sạch sẽ từ "Hộp sơ cứu y tế bỏ túi" mà cô từng âm thầm tài trợ. Cô biết người đàn ông lầm lì này chưa bao giờ nhận một đồng boa nào của người nghèo.


- Anh Sơn, tôi biết anh và đội tuần tra của anh. – Bác sĩ Mai trầm giọng, giọng nói nghiêm khắc thường ngày chợt dịu lại – Nhưng quy định viện phí của bệnh viện rất ngặt nghèo. Tôi không thể dùng công quỹ để bù vào.


- Tôi không xin miễn giảm, tôi xin bảo lãnh tạm ứng khẩn cấp để mổ trước. Tôi ký giấy nợ nần sòng phẳng với bệnh viện. Xin bác sĩ! – Sơn Búa cúi đầu, cái cúi đầu đầy kiêu hãnh của một người thợ máy nghèo trước ranh giới sinh tử của đồng đội.


Bác sĩ Mai im lặng nhìn tờ đơn xin bảo lãnh y tế khẩn cấp mà Sơn vừa viết vội bằng cây bút bi tắc mực. Sự chân thành và uy tín cứu người nghĩa hiệp của Sơn đã chạm đến trái tim nhân hậu của nữ bác sĩ trưởng ca.


- Được rồi. Tôi sẽ ký giấy bảo lãnh nhân đạo trực tiếp với tư cách trưởng ca cấp cứu để duyệt ca mổ trước. – Bác sĩ Mai dứt khoát ký tên vào tờ đơn – Nhưng anh Sơn, anh chỉ có đúng bốn mươi sáu tiếng để hoàn tất thủ tục viện phí năm triệu đồng còn lại. Sau thời gian đó, ban giám đốc bệnh viện sẽ chuyển hồ sơ sang cơ quan chức năng xử lý hành chính.


- Cảm ơn bác sĩ! Ơn này của bác sĩ, Sơn Búa cả đời không quên! – Sơn nghẹn ngào, hai bắp tay siết chặt vì nhẹ nhõm.


Cánh cửa phòng mổ số hai đóng sập lại, ánh đèn đỏ "On Air" bật sáng. Tuấn Grab được đưa vào phòng mổ an toàn. Hùng Đầu Khấc thở phào một hơi dài, ngồi sụp xuống chiếc ghế băng sắt lạnh lẽo ngoài hành lang bệnh viện, hai tay ôm lấy khuôn mặt trọc lốc mệt mỏi.


Sơn Búa không ngồi. Anh đứng tựa lưng vào bức tường vôi vữa bong tróc của hành lang, mắt đăm đăm nhìn vào ánh đèn phòng mổ đỏ rực. Áp lực viện phí mười triệu đồng vẫn đè nặng lên vai anh trong vòng hai ngày tới. Số tiền tiết kiệm sửa xe ban ngày đã cạn kiệt hoàn toàn. Anh sẽ phải tăng ca sửa xe tải nặng ban ngày đến kiệt sức tại bến sông Hai Lốp để kiếm tiền bù vào. Nhưng điều dằn vặt lớn nhất trong lòng anh lúc này là sự an toàn của cả đội tuần tra.


Bọn đinh tặc bến bãi của gã Cường Bốc đã bắt đầu dùng bạo lực đẫm máu để trả thù. Tuấn Grab đã gãy tay. Liệu đêm mai, đêm mốt, sẽ còn thành viên nào phải ngã xuống trên cung đường quốc lộ ngoại ô đầy bóng tối này nữa không? Sự tử tế vô điều kiện của anh có đang gián tiếp đẩy những người anh em nghèo vào hiểm nguy tính mạng?


Thời gian trôi qua nặng nề từng phút. Tiếng còi xe cấp cứu thỉnh thoảng lại rú lên ngoài sân bệnh viện rạng sáng, xé toạc bầu không khí tịch mịch.


Gần hai tiếng sau, ánh đèn đỏ trước phòng mổ số hai vụt tắt. Cửa phòng mổ mở ra, bác sĩ Mai bước ra trong bộ đồ bảo hộ y tế màu xanh sẫm bám vài vệt máu khô. Gương mặt cô mệt mỏi nhưng ánh mắt lộ rõ sự nhẹ nhõm.


- Ca mổ thành công rồi. Xương trụ đã được sắp thẳng và cố định bằng đinh nội tủy. May mắn là vết thương hở được sơ cứu cầm máu bằng gạc vô trùng kịp thời nên giảm thiểu được nguy cơ nhiễm trùng uốn ván từ bùn đất bẩn dọc lộ. – Bác sĩ Mai nói, tay tháo bỏ chiếc khẩu trang y tế.


Sơn Búa và Hùng Đầu Khấc vội vã đứng bật dậy, cúi đầu cảm ơn rối rít.


- Cảm ơn bác sĩ Mai! Thằng nhỏ giữ được tay rồi! – Hùng nghẹn ngào.


Bác sĩ Mai không cười. Cô nhìn xung quanh hành lang vắng lặng, rồi khẽ kéo Sơn Búa ra một góc khuất gần cửa sổ kính mờ bám đầy sương đêm. Cô chậm rãi tháo chiếc găng tay cao su y tế, để lộ một mảnh túi nilon nhỏ đựng vật chứng y khoa bên trong.


- Anh Sơn, có một chuyện này anh cần phải biết. – Bác sĩ Mai trầm giọng, ánh mắt nghiêm nghị nhìn thẳng vào Sơn – Khi tôi tiến hành lọc rửa vết thương hở ở cánh tay của cậu Tuấn để chuẩn bị sắp xương, tôi phát hiện có dị vật găm rất sâu sát màng xương trụ.


Cô đưa mảnh túi nilon lên trước mặt Sơn Búa. Bên trong túi nilon là một mảnh xương dăm nhỏ của Tuấn gắp ra trong ca mổ, nhưng bám chặt dính cứng ngắc vào mảnh xương dăm đó là một dị vật bằng kim loại rỉ sét sắc lẹm, dài khoảng hai phân, có hình thoi dẹt với nét dập cơ khí xéo ngắt ngặt nghèo.


- Đây không phải là mảnh đinh thường bị cán phải dọc đường. – Bác sĩ Mai thì thầm, giọng lạnh buốt – Nó là một mảnh đinh thép xây dựng tự chế dập nguội có ngạnh sắc, găm thẳng vào tay cậu ấy khi bị nhóm côn đồ dùng lực đánh mạnh bằng tuýp sắt. Vết rỉ sét này chứng tỏ nguồn thép phế thải chế tạo ra nó chứa tạp chất hóa chất cực kỳ độc hại. Nó găm dính dị vật rỉ sét thế này là có chủ đích hủy hoại hoàn toàn cánh tay của người khác.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!