Nhạc nềnTeatime

Máu Đỏ Nghĩa Trang

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương đêm rạng sáng bao phủ dải quốc lộ ngoại ô Bình Đường bằng một bức màn đặc quánh màu xám đục. Gió từ nhánh sông Sài Gòn thốc vào lòng đường, mang theo cái lạnh buốt của hơi nước ẩm ướt và mùi cát bụi lề lộ nồng nặc. Lúc này là gần năm giờ sáng.


Tại lán tạm của tiệm sửa xe dưới chân cầu vượt Bình Đường, chiếc điện thoại Nokia 1280 "đập đá" của Sơn Búa nằm chỏng chơ trên chiếc bàn gỗ loang lổ dầu nhớt đột ngột phát ra tiếng chuông đơn âm rè rè dồn dập. Sơn Búa đang cúi đầu lau chùi cặp xà-băng cạy lốp thép tôi dính mỡ bò, lập tức áp điện thoại lên tai. Đầu dây bên kia là giọng nói của Tuấn Grab, nhưng không phải tiếng báo ca cứu hộ như mọi ngày. Đó là một tiếng hét hoảng loạn, tiếng thở dốc đứt quãng lẫn trong tiếng gió rít gầm rú và âm thanh va chạm khô khốc của kim loại vụt vào nhau:


- Anh... anh Sơn! Ngõ cụt nghĩa trang... Tụi nó bẫy em... Cứu—


*Tút... tút... tút...*


Tín hiệu tắt ngấm. Sóng điện thoại bị dập tắt hoàn toàn trong vùng lõm nghĩa trang hoang vắng. Sơn Búa đứng phắt dậy, đôi mắt trũng sâu vì thiếu ngủ bỗng co rụt lại. Vết sẹo dài trên bả vai trái của anh—vết tích từ nhát dao bấm của Tèo Lác từ trận đụng độ trước—chợt nhói lên dưới lớp áo bảo hộ lao động.


- Thằng Tuấn gặp nạn rồi! – Sơn gầm lên, giọng khàn đặc đầy lo âu.


Hùng Đầu Khấc đang nằm ngửa lưng trên chiếc võng dù gần đó, lập tức bật dậy như một chiếc lò xo. Gương mặt trọc lốc có vết sẹo mờ hằn lên vẻ hung tợn. Không cần nói thêm một lời, Hùng vớ lấy chiếc xà-băng sắt dài một mét hai dựng ở góc cột, lao thẳng ra chiếc xe tải chở cát san lấp mưu sinh đang đỗ nổ máy xè xè ngoài lề đường. Sơn Búa nhanh như cắt khóa chặt chiếc rương sắt đồ nghề tuần tra vào giỏ sau xe Wave Alpha cũ, khoác vội chiếc áo khoác bảo hộ lót cao su dày rồi rú ga phóng đi.


Tiếng xích líp bôi mỡ bò êm ru của chiếc Wave cũ xé toạc sương mù dốc dốc tối quốc lộ. Phía sau anh, chiếc xe tải chở cát của Hùng Đầu Khấc gầm rú động cơ diesel hạng nặng, bánh xe xích lớn bám chặt mặt đường nhựa ẩm ướt, tạo thành một lá chắn thép di động khổng lồ quét dọn bóng đêm.


Chưa đầy ba phút chạy đua với tử thần, chiếc Wave của Sơn áp sát dốc lối rẽ vào Ngõ cụt Nghĩa Trang. Sương mù sát nghĩa trang hoang vắng đặc quánh đến mức ánh đèn pha xe máy chỉ rọi được một khoảng chưa đầy ba mét lầy lội lề đường. Sơn bóp phanh, chiếc Wave trượt nhẹ trên dải cát dăm lề lộ trước khi dừng hẳn.


Dưới ánh đèn pha tù mù quét qua rặng tre gai xào xạc, Sơn phát hiện chiếc xe Wave màu đỏ dàn cảnh nằm lật nghiêng bên vũng nước bẩn. Cách đó không xa, sâu trong con ngõ tối tăm nhão nhoét bùn đen, tiếng chửi bới tục tĩu của đám côn đồ và tiếng rên rỉ đau đớn của Tuấn Grab dội ra rõ mồn một.


- Bẻ gãy cánh tay vá xe của nó trước! Để coi thằng nào còn dám bao đồng Không Đồng! – Tiếng của Thắng Rỗ rít lên tàn độc.


Sơn Búa không do dự một giây. Anh nhảy xuống xe Wave, rút phắt cặp xà-băng cạy lốp thép tôi giắt bên hông giỏ sắt, lao thẳng vào bóng tối nghĩa trang như một mũi tên.


Hiện trường hiện ra đầy máu và bùn đất. Tuấn Grab đang nằm quằn quại dưới đất bùn lầy lội, chân trái bị đè nghiến dưới chiếc xe máy đổ nát. Cánh tay phải của cậu rách da rỉ máu đỏ quạch do bị Hùng Sẹo đạp chặt dưới đế giày tổ ong. Thắng Rỗ—gã sát thủ gầy cao gân guốc bắp tay của băng Cường Bốc—đang giương cao chiếc tuýp sắt mài nhọn dài một mét sắc lẹm bằng cả hai tay, chuẩn bị vụt một cú chí mạng thẳng xuống cánh tay trái của Tuấn.


- Thắng Rỗ! Dừng tay! – Sơn Búa hét lớn, bước chân dẫm nát vũng bùn lầy lao tới.


Thắng Rỗ không hề dừng lại, nhát tuýp sắt rít gió vụt xuống xé toạc màn sương dốc tối. Sơn Búa dồn toàn lực vào hai bắp tay chai sạn đầy vết sẹo, vung thanh xà-băng cạy lốp thép tôi chéo góc đỡ gạt nhát tuýp sắt.


*Keng... Keng... Tóe lửa!*


Âm thanh kim loại va chạm khô khốc vang dội giữa không gian nghĩa trang tịch mịch. Lực chấn động cực mạnh từ nhát vụt của Thắng Rỗ truyền dọc theo thanh xà-băng, làm tê rần cả hai bắp tay Sơn Búa, suýt chút nữa khiến anh tuột tay rơi vũ khí. Thắng Rỗ bị dội ngược lực lùi lại một bước, đôi mắt một mí đầy vết rỗ sâu co lại đầy ngạc nhiên khi thấy Sơn Búa xuất hiện.


- Thằng Sơn Búa! Mày tự dẫn xác tới nộp mạng hả con chó? – Hùng Sẹo đứng bên cạnh gầm lên, ra hiệu cho hai tên đàn em côn đồ mang gậy gỗ lao vào đánh lén từ phía sau bả vai Sơn.


*Bịch! Bịch!*


Hai cú vụt gậy gỗ nặng trịch giáng thẳng vào hông và bả vai trái Sơn Búa từ góc khuất dốc tối. Sơn loạng choạng bước đi khập khiễng, cơn đau nhói truyền khắp cơ thể. Nhưng nhờ chiếc Áo khoác bảo hộ lót cao su dày đặc chế—may lót các miếng cao su đặc từ lốp xe tải cũ hỏng bên trong—lực sát thương của gậy gỗ đã bị triệt tiêu một nửa, bảo vệ xương sườn anh không bị gãy nát dưới đòn đánh lén bẩn thỉu.


Sơn Búa nén đau, xoay người dứt khoát, dùng chiếc cờ-lê 24 nặng trịch rút từ túi hông quật mạnh một cú chí mạng vào khớp gối của tên côn đồ vừa đánh lén mình.


*Rắc!*


Tên côn đồ hét lên một tiếng thảm thiết, ôm chặt khớp gối đổ nhào xuống vũng bùn đen ngòm quằn quại. Sơn Búa giữ chắc cặp xà-băng thép tôi đứng chắn trước thân thể Tuấn Grab, ánh mắt sắc lẹm hằn lên những tia máu cương nghị khóa chặt Thắng Rỗ.


*Roar... gầm... rầm!*


Đúng lúc đó, tiếng động cơ diesel cực đại gầm rú dồn dập dốc cầu vượt dội thẳng vào con ngõ cụt lầy lội. Chiếc xe tải chở cát khổng lồ của Hùng Đầu Khấc cài số lùi khẩn cấp, đuôi xe bẹp dúm gầm rú áp sát dốc ngõ cụt nghĩa trang. Hùng bật toàn bộ hệ thống đèn pha cao áp trên nóc cabin rọi thẳng vào hiện trường.


Luồng ánh sáng trắng cực mạnh đột ngột xé toạc bóng sương mù dày đặc dốc tối, rọi thẳng vào mắt nhóm Thắng Rỗ và Hùng Sẹo.


- Má nó! Lóa mắt quá! – Hùng Sẹo lấy tay che mặt, loạng choạng lùi lại tránh ánh đèn pha cao áp.


Sơn Búa lợi dụng khoảnh khắc đối thủ bị lóa mắt hoàn toàn, lập tức cúi người bẩy mạnh chiếc xe máy đổ nát ra khỏi chân trái Tuấn Grab. Anh cố gắng khống chế bắt sống Thắng Rỗ tại hiện trường bằng cách lao tới chụp cổ gã. Nhưng Thắng Rỗ là sát thủ bến bãi lão luyện, gã nhanh như cắt quẹt một đường tuýp sắt mài nhọn sắc lẹm sát sườn bả vai Sơn, suýt chút nữa cứa đứt động mạch cổ anh. Sơn Búa buộc phải lùi lại phòng thủ giữ khoảng cách an toàn pháp lý bẩn.


- Hùng! Lên xe! – Sơn Búa hét lớn qua bộ đàm.


Hùng Đầu Khấc mở cửa cabin xe tải cát, cầm chiếc xà-băng sắt gõ mạnh vào thành cửa xe bọc lót. Sơn Búa dồn lực bế xốc Tuấn Grab—lúc này đang mê man đau đớn vì vết thương gãy xương—lên cabin xe tải an toàn lề lộ. Chiếc rương đồ nghề tuần tra dột nát dốc tối của Tuấn nằm vỡ vụn dưới đất bùn, săm lốp dự phòng tái chế bị cướp phá sạch sẽ, chiếc xe Wave mưu sinh bị đập phá nát tươm cong vành đĩa đúc.


Thắng Rỗ và Hùng Sẹo biết không thể đối đầu với chiếc xe tải cát khổng lồ trong ngõ cụt hẹp, dắt díu tên đàn em bị gãy khớp gối rút lui sâu vào bóng tối nghĩa trang lẩn trốn lén lút.


Sơn Búa nhảy lên cabin bọc lót phía sau xe tải, chiếc xe tải chở cát của Hùng rú ga lao nhanh ra quốc lộ hướng về phía Trạm y tế phường Bình Đường cấp cứu. Sơn ôm chặt Tuấn Grab trong cabin giữa vũng máu đỏ quạch rỉ ra từ cánh tay trái gãy nát xương của cậu em út nghĩa hiệp, bàn tay anh siết chặt thanh xà-băng thép tôi dính máu bẩn, lòng căm căm phẫn nộ tột tột cùng nén chặt th thù.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!