Nhạc nềnTeatime

Cạm Bẫy Nghĩa Trang

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương đêm ngoại ô chưa bao giờ thôi buốt lạnh, nhưng cái lạnh của rạng sáng hôm nay dường như còn mang theo một sự u ám, quánh đặc đến nghẹt thở. Lúc này đã gần năm giờ sáng. Mặt đường quốc lộ 1A đoạn chạy qua khu công nghiệp Bình Đường ẩm ướt, nhớp nháp bùn đất sau trận mưa dông rỉ rả từ đêm trước. Sương mù từ hướng sông Sài Gòn tràn vào mép lộ mỗi lúc một dày, nuốt chửng những khoảng sáng yếu ớt từ các cột đèn đường cao áp vốn đã bị đập phá loang lổ.


Tuấn Grab chạy chiếc xe Wave Alpha màu xanh lá sờn cũ, lầm lũi di chuyển sát lề đường đất lầy lội đầy bụi cát dăm. Chiếc áo khoác đồng phục GrabBike màu xanh lá cây đã sờn rách vai bám đầy bụi đường Bình Dương từ ca chạy app ban ngày, giờ đây sũng nước sương đêm, dán chặt vào tấm lưng gầy gò của cậu. Gió rít qua khe hở của chiếc mũ bảo hiểm nửa đầu, thổi những luồng khí lạnh buốt thẳng vào khuôn mặt sạm nắng, khiến Tuấn bất giác rùng mình, hai hàm răng va vào nhau lập cập.


Lòng Tuấn lúc này vừa mệt mỏi, lại vừa có một sự phấn chấn kỳ lạ. Sau buổi họp lán tạm chiều qua, chứng kiến sự kiên định tột cùng của anh Sơn Búa và sự tiếp tế nghĩa tình của bác tài Năm Đô với đống săm lốp cũ chất cao như núi, Tuấn cảm thấy bản thân như được tiếp thêm một luồng sinh khí mới. Cậu muốn cống hiến, muốn chứng tỏ mình là một mắt xích đáng tin cậy của Đội Sửa Xe Đêm Không Đồng chứ không phải là gã xe ôm công nghệ nhút nhát chỉ biết lo cho bản thân.


"Cố chạy thêm một vòng phân khúc phía Bắc nữa rồi về tiệm phụ anh Sơn rã lốp," Tuấn thầm nghĩ, tay khẽ vặn ga nhẹ nhàng. Chiếc xe máy cũ nổ máy êm ru nhờ xích líp mới được bôi mỡ bò kỹ lưỡng.


*Rè rè... rè...*


Tiếng nhiễu sóng từ chiếc bộ đàm Motorola cũ giắt bên hông bỗng vang lên vài tiếng khô khốc rồi tắt ngấm. Khu vực sát nghĩa trang liệt sĩ này vốn là vùng lõm sóng điện thoại, bộ đàm tự chế của Thắng Mắt Kiếng cũng chỉ truyền nhận chập chờn. Tuấn định tấp xe vào lề để chỉnh lại nút dò sóng thì chiếc điện thoại Nokia 1280 "đập đá" trong túi quần jean bỗng đổ chuông liên hồi. Tiếng nhạc chuông đơn âm reo vang giữa không gian tĩnh mịch rợn người của lộ đêm.


Tuấn bóp phanh, tấp chiếc Wave vào sát dải phân cách bê tông. Cậu thọc bàn tay lạnh ngắt vào túi quần, lôi chiếc điện thoại cũ kỹ dán băng keo đen chằng quanh vỏ nhựa nứt ra. Trên màn hình hiển thị một số điện thoại lạ hoắc.


- Alo, Tuấn nghe? – Tuấn áp điện thoại vào tai, giọng run run vì lạnh.


Đầu dây bên kia vang lên tiếng thở dốc dồn dập, tiếng gió rít xen lẫn tiếng khóc nghẹn ngào của một thanh niên trẻ tuổi:


- Alo... Có phải... có phải đội cứu hộ sửa xe không đồng không? Cứu em với... Em là shipper giao đồ ăn đêm, cán phải cái đinh gì to quá trời... Xe mất lái ngã lộn nhào ngay khúc ngõ cụt nghĩa trang... Chân em bị kẹt dưới gầm xe, đau quá anh ơi... Máu chảy nhiều quá... Ở đây tối thui, em sợ xe container trờ tới cán qua mất... Cứu em... cứu em với...


Tiếng kêu cứu thảm thiết kéo dài rồi đột ngột bị cắt đứt bởi những tiếng rè rè mất sóng. Tuấn Grab đứng lặng người trên yên xe, tim đập thình thịch liên hồi. Khúc ngõ cụt nghĩa trang? Cậu biết rõ địa danh đó. Đó là một lối rẽ tối tăm, sâu hoắm dẫn vào nghĩa trang liệt sĩ hoang vắng sát mép quốc lộ, cách vị trí cậu đứng chưa đầy một cây số.


Trong đầu Tuấn bỗng vang lên lời dặn nghiêm khắc của Sơn Búa trước mỗi ca trực: "Tuấn, đi tuần hay cứu hộ đêm khuya tuyệt đối phải đi tối thiểu hai người, đề phòng tụi đinh tặc dàn cảnh bẫy mình. Băng Cường Bốc tụi nó tàn ác lắm, không từ thủ đoạn nào đâu."


Tuấn lưỡng lự. Cậu nhìn sang chiếc bộ đàm giắt bên hông, cố gắng bấm nút gọi khẩn cấp cho Sơn Búa:


- Anh Sơn ơi! Nghe rõ trả lời... Có ca tai nạn khẩn cấp ngay ngõ nghĩa trang... Anh Sơn nghe rõ không?


Đáp lại cậu chỉ là tiếng xè xè kéo dài của dải băng tần bị nhiễu. Sương mù quá dày bọc lót xung quanh dốc cầu vượt thép đã vô hiệu hóa hoàn toàn thiết bị liên lạc tầm ngắn. Tuấn liếc nhìn đồng hồ điện thoại. Đã 04:45 sáng. Giờ này là lúc các đoàn xe container chở hàng quá tải của hãng Thành Phát bắt đầu phóng nhanh vượt ẩu dốc dốc tối để trốn trạm cân rạng sáng. Nếu quả thật có một shipper nghèo đang nằm gãy chân giữa ngõ tối lầy lội lề đường, chỉ cần một chiếc xe tải lớn mất lái quét qua, mạng người sẽ tan thành mây khói trong tích tắc.


" shipper đó cũng nghèo như mình, đi làm đêm mưu sinh cực khổ mới gặp nạn. Anh Sơn và anh Hùng vừa trải qua một ngày kiệt quệ thể xác sửa xe container ngoài bến sông, bả vai anh Sơn còn đang rỉ máu vết chém... Mình lớn đầu rồi, không lẽ một ca cứu hộ nhỏ thế này cũng phải réo họ dậy gánh vác?"


Lòng trắc ẩn và nhiệt huyết tuổi trẻ bốc đồng đã che mờ đi sự cảnh giác tối thiểu của gã thợ học việc cơ bản ở Cấp 1. Tuấn cất chiếc điện thoại Nokia vào túi áo khoác, siết chặt quai chiếc ba lô chứa vài chiếc ruột xe cũ tái chế và cặp xà-băng cạy lốp thép tôi. Cậu gạt chân chống, vặn ga, điều khiển chiếc Wave cũ lao thẳng vào màn sương mù đặc quánh hướng về phía Ngõ cụt Nghĩa Trang.


Lối rẽ vào nghĩa trang hoang vắng hiện ra như một cái hốc tối đen ngòm cắt ngang dải quốc lộ. Con đường đất dẫn vào bên trong lầy lội, nhão nhoét bùn đất sau cơn mưa, hai bên đường là những rặng tre gai và cỏ dại mọc cao lút đầu người, xào xạc rít lên mỗi khi có luồng gió lạnh thổi qua. Hoàn toàn không có một bóng đèn đường nào chiếu sáng. Mùi nhang tàn lạnh lẽo từ những ngôi mộ phía sâu bên trong phảng phất theo gió, quyện với mùi đất ẩm tạo nên một bầu không khí rợn người.


Tuấn tắt bớt đèn pha xe máy để tránh thu hút sự chú ý của kẻ canh đường Tèo Lác nếu có, chỉ để lại ánh sáng đèn LED trợ sáng tự chế tù mù quét sát mặt đất lầy lội. Chiếc Wave Alpha di chuyển cực chậm, bánh xe ngập sâu dưới bùn nhão, phát ra tiếng kêu *sột soạt* nặng nề.


Đi sâu vào trong ngõ cụt khoảng hai trăm mét, Tuấn phát hiện một chiếc xe máy Wave Alpha màu đỏ nằm lật nghiêng bên vệ đường lầy lội sát bụi rậm. Đèn pha của chiếc xe đỏ vẫn sáng mờ mờ rọi thẳng vào dải cỏ tre gai, bánh sau vẫn quay chậm rãi từng vòng như thể vừa xảy ra va chạm chưa lâu.


Tuấn bóp phanh, tắt máy xe Wave của mình. Tiếng động cơ xe tắt lịm đột ngột khiến không gian nghĩa trang chìm vào một sự im lặng tịch mịch đến đáng sợ. Cậu dắt chiếc xe máy của mình dựng sát mép cỏ, tay phải thọc vào giỏ sắt xách chiếc rương đồ nghề tuần tra bằng sắt nhỏ gỉ sét cầm tay.


- Alo! Có ai không? Shipper nãy gọi điện thoại đâu rồi? Em bên đội sửa xe không đồng tới cứu hộ nè! – Tuấn gọi lớn, giọng cậu vang vọng vào những dãy mộ đá xám xịt phía xa rồi tắt ngấm.


Không có tiếng trả lời. Chỉ có tiếng gió rít qua rặng tre gai kêu ken két. Tuấn bước tới sát chiếc xe máy màu đỏ đang nằm chỏng chơ. Cậu cúi người xuống, dùng đèn pin điện thoại soi rọi dưới gầm xe và xung quanh bụi rậm lầy lội.


Lốp sau của chiếc xe đỏ bị rách một đường dài tơi tả, ruột xe lòi ra ngoài nát bét. Đúng là vết rách đặc trưng của đinh hình thoi tự chế. Nhưng kỳ lạ thay, xung quanh không hề có một vệt máu nào, cũng không có dấu vết của hàng hóa giao đêm hay thùng giữ nhiệt đồ ăn của shipper. Chiếc xe nằm đó sạch sẽ một cách bất thường.


Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng Tuấn Grab. Da gà cậu nổi lên rần rần dưới lớp áo khoác gió sũng nước sương. Cạm bẫy dàn cảnh va chạm giao thông đêm!


"Chết mẹ rồi, bẫy!"


Tuấn hốt hoảng quay phắt người lại, ném chiếc rương đồ nghề xuống đất bùn, định nhảy lên chiếc Wave cũ của mình để đạp nổ máy tẩu thoát ra quốc lộ. Nhưng đã quá muộn.


Từ trong bóng tối đặc quánh của những rặng tre gai hai bên ngõ cụt, bốn bóng người cao lớn, lầm lũi bước ra, chặn kín lối thoát duy nhất của Tuấn. Ánh sáng từ đèn pin điện thoại của Tuấn quét qua khuôn mặt của kẻ dẫn đầu.


Đó là Hùng Sẹo. Gã tay sai đắc lực của Cường Bốc có thân hình to béo xăm trổ đầy mình, khuôn mặt có vết sẹo dài dữ tợn co rúm lại thành một nụ cười tàn nhẫn dưới ánh sáng tù mù. Kế bên gã là Thắng Rỗ, sát thủ chuyên nghiệp nổi tiếng hung hãn bến xe ngoại ô. Thắng Rỗ mặc chiếc áo khoác gió màu đen sờn bẩn tạt sơn, bắp tay gầy guốc nổi gân xanh đang lăm lăm chiếc tuýp sắt dài một mét mài nhọn một đầu, bọc băng keo đen ở cán cầm để tăng độ bám.


- Chạy đi đâu con chó bao đồng? – Hùng Sẹo cười gằn, giọng khàn đặc đầy sát khí. – Tụi tao đợi mày từ nửa đêm tới giờ. Cái tiệm sửa xe rách nát của thằng Sơn Búa bị đập ban ngày chưa làm tụi mày khôn ra hả? Hôm nay tụi tao phải bẻ gãy tay chân tụi mày, coi thằng nào còn dám đi lượm đinh Không Đồng phá mẻ làm ăn của tụi tao nữa!


Tuấn Grab hoảng loạn tột độ. Cậu cố sức đạp mạnh vào cần khởi động chiếc Wave cũ:


*Cạch... cạch... cạch...*


Động cơ xe máy nguội lạnh dưới sương đêm chỉ phát ra những tiếng kêu khan khổ sở không chịu nổ máy. Chiếc xe Wave cũ nát lúc này như một đống sắt vụn vô dụng găm chặt chân Tuấn dưới vũng bùn lầy lội.


- Đừng... đừng qua đây! Tao báo công an đó! – Tuấn hét lớn, giọng lạc đi vì sợ hãi, tay trái cậu thọc vào túi quần cố tìm chiếc điện thoại Nokia 1280.


Thắng Rỗ không thèm nói một lời thừa thãi. Gã sát thủ liều lĩnh bước tới với dáng chạy xe lết bết đặc trưng, đôi mắt một mí đầy vết rỗ sâu hằn lên những tia máu dữ tợn. Gã vung cây tuýp sắt mài nhọn lên, rít gió vụt mạnh một cú chí mạng thẳng vào lốc máy chiếc Wave của Tuấn.


*Bốp! Keng!*


Lực quật cực mạnh bằng thép tôi khiến gác chân sắt xe máy của Tuấn bị quật gãy lìa, bắn văng vào dải cỏ tre gai. Chiếc Wave Alpha đổ nhào xuống vũng bùn đất lầy lội, đè nghiến lên bắp chân trái của Tuấn. Cơn đau nhức buốt thấu xương truyền từ cổ chân lên khiến Tuấn khóc thét lên đau đớn, cả cơ thể cậu đổ rạp xuống vũng nước bẩn hôi thối nghĩa trang.


- Đại ca! Đập chết mẹ nó đi! – Hai tên đàn em côn đồ phía sau hùa theo, vác gậy gỗ lao vào định quật liên tiếp vào người Tuấn.


- Từ từ, để tao bẻ gãy cái tay vá xe của nó trước! – Thắng Rỗ giơ tay ngăn đàn em lại, ánh mắt gã lạnh lùng khóa chặt vào cánh tay trái của Tuấn đang cố gượng dậy.


Nằm quằn quại dưới đất bùn, nửa thân người bị đè chặt dưới khung xe máy nặng nề, Tuấn Grab biết mình không còn lối thoát. Trong khoảnh khắc sinh tử, cậu dùng hết chút sức lực cuối cùng, thọc tay vào túi quần jean sũng nước, lôi chiếc điện thoại Nokia 1280 ra. Ngón tay cậu run rẩy, bấm giữ phím 1 gọi nhanh báo động khẩn cấp cho Sơn Búa theo mật mã cứu hộ.


Chiếc điện thoại áp sát mặt bùn, tín hiệu kết nối rè rè vang lên dứt quãng:


- Anh... anh Sơn! Ngõ cụt nghĩa trang... Tụi nó bẫy em... Cứu—


*Bộp!*


Hùng Sẹo bước tới, dùng đôi dép tổ ong rách đạp mạnh lên bàn tay Tuấn, khiến chiếc điện thoại Nokia 1280 văng ra xa, chìm sâu xuống vũng nước bùn đen ngòm, tắt ngấm hoàn toàn tín hiệu liên lạc.


Thắng Rỗ bước tới sát bên người Tuấn Grab. Gã sát thủ liều lĩnh nở nụ cười tàn bạo, đôi mắt một mí hí hửng xảo quyệt khóa chặt lấy bắp tay trái của cậu xe ôm tội nghiệp. Gã nâng cao chiếc tuýp sắt mài nhọn bọc băng keo đen bằng cả hai tay, dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể gầy cao gân guốc vào đòn đánh quyết định.


Cây tuýp sắt rít gió vụt xuống xé toạc màn sương mù dày đặc dốc tối, hướng thẳng vào bắp tay trái của Tuấn Grab đang co rúm người chịu đựng dưới vũng bùn lầy lội nghĩa trang hoang vắng...

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!