Nhạc nềnTeatime

Bóng Đêm Trên Lộ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Nắng chiều ngoại ô đổ xuống gầm cầu vượt Bình Đường một thứ màu vàng quánh, đậm đặc bụi bặm và khói xe. Dưới mái tôn rách nát chưa đầy mười mét vuông của Tiệm sửa xe cũ Sơn Búa, Nguyễn Văn Sơn quỳ một gối trên nền đất lầy lội đầy mạt sắt và vệt dầu nhớt đen kịt. Gương mặt anh sạm đen vì nắng gió, tóc húi cua phong trần bám đầy bụi than. Đôi bàn tay thô ráp, chai sạn với những chiếc móng tay dính nhớt chết không tài nào rửa sạch, đang siết chặt chiếc cờ-lê mười hai để tăng sên cho một chiếc xe máy cũ của người phu hồ vừa tan ca.


Tiếng gầm rú của những chiếc xe container phóng nhanh trên cầu vượt dội xuống mái tôn từng đợt rung bần bật. Sơn không ngẩng đầu, anh thao tác dứt khoát, chuẩn xác như một cỗ máy cơ khí đã được lập trình qua mười lăm năm bươn chải. Người phu hồ nhìn ái ngại vào bả vai rộng nhưng gầy gộc của Sơn, lóng ngóng rút tờ tiền lẻ hai mươi ngàn đồng nhăn nhúm đưa ra. Sơn nhận lấy, khẽ gật đầu thay cho lời chào rồi lặng lẽ cất chiếc cờ-lê vào chiếc Rương sắt đồ nghề rỉ sét đặt ở góc chòi.


Chiếc rương sắt ấy là kỷ vật duy nhất của người cha quá cố Sáu Cương để lại. Nó nặng trịch, loang lổ những vệt rỉ đồng và vết móp méo của thời gian, chứa đựng cả cuộc đời lương thiện của một người thợ già. Sơn khóa rương bằng chiếc chìa đồng cũ đeo trước ngực, khẽ thở dài. Thu nhập từ việc sửa xe ban ngày chỉ vừa đủ mua vài viên thuốc tim cho mẹ và lo cho bé Vy bữa cháo bữa rau. Nhưng khi bóng tối bắt đầu nuốt chửng dải quốc lộ ngoại ô này, một gánh nặng khác lại đè lên lồng ngực anh.


Sơn dắt chiếc xe Wave Alpha đời đầu ra khỏi tiệm. Chiếc xe nát tươm, dàn nhựa đã vỡ gần hết được chằng lại bằng dây kẽm, nhưng cục máy bên trong đã được anh tự tay rã ra, độ lại bộ côn dên cực khỏe để chở nặng. Phía sau yên xe, anh gia cố thêm một giỏ sắt lớn đủ sức chứa chiếc rương đồ nghề nặng mười lăm ký và vài chiếc vỏ ruột xe cũ. Anh nổ máy, tiếng động cơ nổ giòn giã nhưng xích líp đã được bôi mỡ bò êm ru, lầm lũi chạy về phía Căn nhà trọ cuối hẻm 42.


Con hẻm nhỏ lầy lội nước thải đen ngòm sau những trận mưa chiều. Sơn dắt xe vào sân, mùi thuốc bắc nồng nặc từ gian phòng trọ ẩm thấp dội ra. Bà Mai, mẹ anh, đang ngồi trên chiếc phản gỗ cũ kỹ, gương mặt hốc hác, đôi mắt mờ đục nhìn ra cửa. Thấy con trai trở về, bà khẽ ho khan, giọng run run:


- Sơn đó hả con? Nay tiệm có khách không con? Thôi ăn chén cơm nóng rồi nghỉ ngơi, đừng có đi nữa nghe con. Mẹ lo quá...


Sơn bước đến bên mẹ, khẽ vuốt bím tóc hai bên của bé Vy đang nằm ngủ say trên chiếc chiếu sờn. Đứa cháu gái sáu tuổi mồ côi cha, khuôn mặt bầu bĩnh phảng phất nét tinh nghịch của đứa em trai xấu số. Sơn cố nén tiếng thở dài, khẽ cười hiền hậu:


- Mẹ uống thuốc chưa? Con ăn cơm rồi dạo một vòng quốc lộ kiếm thêm chút đỉnh. Mẹ cứ ngủ trước với bé Vy, con về sớm.


Bà Mai nhìn con, nước mắt chực trào trên khóe mi đầy nếp nhăn. Bà biết đứa con trai lầm lì của mình đang nghĩ gì. Năm năm qua, kể từ cái đêm oan nghiệt khi Nguyễn Văn Sơn Nhỏ – đứa em trai hai mươi hai tuổi của Sơn – cán phải đinh tặc ngã nhào trước đầu xe container trên dốc cầu vượt, Sơn chưa từng có một giấc ngủ yên. Cái chết thảm khốc của đứa em trai là vết sẹo tâm lý rớm máu, biến Sơn thành một kẻ cô độc, lầm lũi đi về trong bóng đêm như một bóng ma để chuộc lỗi với người đã khuất.


Trên bàn thờ gỗ đơn sơ treo sát vách tường mục nát, tấm ảnh thờ của Sơn Nhỏ với nụ cười rạng rỡ như đang nhìn anh. Bên cạnh tấm ảnh là chiếc mũ bảo hiểm fullface cũ màu đen có dán decal phản quang – món quà cuối cùng em trai tặng anh trước khi gặp nạn. Sơn bước đến, khẽ chạm tay vào lớp kính chắn bụi trầy xước của chiếc mũ. Một luồng điện lạnh ngắt chạy dọc sống lưng anh. Lời thề năm xưa lại vang lên trong tâm trí: "Không để bất kỳ người lao động nghèo nào phải ngã xuống trên cung đường này nữa."


Sơn quay lưng bước ra sân, trời đã sụp tối hoàn toàn. Anh lấy bình giữ nhiệt chứa Nước trà ấm nghĩa tình pha gừng do mẹ chuẩn bị sẵn chằng chắc chắn sau yên xe. Anh đội chiếc mũ bảo hiểm fullface trầy xước, cài quai dứt khoát. Dưới ánh đèn dầu tù mù của xóm trọ nghèo, chiếc Wave Alpha cũ nát lầm lũi lăn bánh, hướng thẳng ra tuyến Quốc lộ 1A ngoại ô tối tăm.


Đêm muộn trên quốc lộ là một thế giới khác. Đoạn đường Không Đèn trải dài ba cây số từ chân cầu vượt Bình Đường tối mịt mù, chỉ được thắp sáng bằng ánh đèn pha quét qua quét lại của những đoàn xe container gầm rú phóng nhanh vượt ẩu. Gió đêm rít liên tục qua khe kính mũ bảo hiểm lạnh buốt. Sơn chạy xe với tốc độ cực chậm, sát mép đường lầy lội cát bụi. Đôi mắt anh sắc lẹm dưới ánh đèn LED trợ sáng tự chế, liên tục quét dọc vệt bánh xe máy chạy.


Đây là trạng thái của một Tuần tra viên đơn độc. Sơn đã thuộc lòng từng ổ gà, từng khúc cua ngặt nghèo trên phân đoạn năm cây số này. Anh biết rõ khúc cua "Tử Thần" sát nghĩa trang liệt sĩ là địa bàn rải đinh đắc địa nhất của liên minh vá xe bẩn do lão Lợi Đinh cầm đầu. Những mảnh đinh thép hình thoi sắc lẹm găm dưới bụi cát lề đường luôn là nỗi ám ảnh kinh hoàng của những nữ công nhân dệt may tan ca muộn hay những tài xế xe ôm mưu sinh đêm.


Đồng hồ chỉ đúng 12 giờ đêm. Sương mù bắt đầu buông dày đặc, làm giảm tầm nhìn nghiêm trọng. Sơn khẽ nhấp nhả phanh côn nhịp nhàng điều khiển xe Wave vượt qua một vũng nước sâu. Chợt tai anh giật mạnh. Giữa tiếng gầm rú điếc tai của một chiếc xe container đang đổ dốc cầu vượt, anh nghe thấy một âm thanh xì xì rất nhỏ phát ra từ phía trước. Đó không phải là tiếng lốp xe của anh.


Sơn tăng ga áp sát dốc cầu vượt Bình Đường. Dưới ánh đèn pha quét xéo của chiếc xe tải ngược chiều, anh phát hiện một bóng người mặc chiếc áo khoác Grab xanh lá cây bạc màu sờn vai đang vật lộn dắt bộ chiếc xe máy xẹp lốp sát dải phân cách bê tông. Đó là Tuấn Xe Ôm. Gương mặt thanh niên trẻ tuổi nhạt nhòa mồ hôi và nước mưa, bắp chân run rẩy vì phải đẩy chiếc xe chở nặng leo dốc ngược chiều gió.


Ngay phía sau Tuấn, một chiếc xe container hạng nặng đang rú còi hơi inh ỏi, phát ra âm thanh cực đại chói tai. Chiếc xe tải khổng lồ không hề có ý định giảm tốc độ, luồng gió mạnh từ hông xe hút mạnh khiến Tuấn suýt ngã nhào xuống làn đường đầy đá dăm.


Không một giây chần chừ, Sơn Búa gạt chân chống xe Wave cũ sát mép đường, bật công tắc đèn LED trợ sáng tự chế rọi thẳng về phía sau để làm lá chắn cảnh báo cho các xe tải lớn. Anh lao nhanh đến bên Tuấn, giọng dứt khoát:


- Lên dốc dắt bộ nguy hiểm lắm! Dắt xe sát vô lề lẹ đi em!


Tuấn Xe Ôm giật mình nhìn gã thợ máy lầm lì vừa xuất hiện. Gương mặt Tuấn lộ rõ vẻ phòng thủ, lo sợ gặp phải bọn cướp đêm hoặc đồng bọn của đinh tặc đến chặt chém. Tuấn lắp bắp:


- Anh... anh tính làm gì? Xe tôi cán đinh xẹp lép rồi. Tôi tự dán keo nguội mà chạy được mười mét nó lại nổ cái đùng...


Sơn không giải thích nhiều. Anh cúi xuống nhìn bánh sau chiếc xe Sirius của Tuấn. Chiếc lốp không săm đã bị xẹp rúm, mép lốp hở hoàn toàn khỏi vành đúc. Sơn dắt chiếc Sirius sát vào lề cỏ lầy lội, đặt chiếc rương đồ nghề rỉ sét xuống đất. Anh mở khóa rương, lôi ra Cặp xà-băng cạy lốp thép tôi dẹt mài nhẵn do chú Tư Lò Rèn tự tay rèn tặng. Sơn nói giọng trầm khàn:


- Keo dán nguội của em gặp áp lực hơi lớn khi chở nặng là bung ngay lập tức. Ngồi nép vô lề uống ngụm trà gừng đi, để tôi xử lý cho. Ba phút là xong.


Sơn quỳ xuống vũng nước bẩn lề đường. Đôi bàn tay chai sạn của anh di chuyển thoăn thoắt. Anh dùng một thanh xà-băng tì mạnh mép lốp, thanh còn lại bẩy liên tục mép cao su dày ra khỏi vành đúc nhôm một cách mượt mà. Động tác của anh nhanh đến nỗi Tuấn Xe Ôm chưa kịp uống xong ngụm trà gừng ấm áp từ bình giữ nhiệt của Sơn thì mép lốp đã được bóc tách hoàn toàn.


Sơn thò tay vào lòng lốp, rà nhẹ tìm dị vật. Đầu ngón tay anh chạm phải một vật thể kim loại sắc lẹm găm lút sâu bên trong. Sơn dùng kìm sạch rút dứt khoát vật thể đó ra.


Một tiếng "keng" khô khốc vang lên khi mảnh kim loại rơi xuống chiếc nắp rương sắt. Sơn cầm mảnh kim loại lên dưới ánh đèn pin. Trái tim anh đột ngột thắt lại, máu trong người như đông cứng.


Đó là một mảnh đinh thép hình thoi tự chế từ lá thép xây dựng, dài khoảng hai phân, hai đầu cắt xéo sắc lẹm gỉ sét. Nét cắt xéo đặc trưng và độ dày của lá thép này... Sơn nhắm mắt lại, hơi thở dồn dập. Hình ảnh vụ tai nạn thảm khốc của em trai Sơn Nhỏ năm năm trước dội về như một thước phim kinh dị. Chiếc lốp xe máy của em trai anh năm xưa cũng bị đâm nát bởi chính loại đinh hình thoi có nét cắt y hệt thế này. Cùng một chiếc máy dập lậu. Cùng một bàn tay tàn ác đứng sau.


Sơn siết chặt mảnh đinh trong lòng bàn tay đến mức rớm máu. Lửa giận bùng cháy trong đôi mắt cương nghị dưới kính mũ bảo hiểm. Lão Lợi Đinh! Chắc chắn là người của tiệm vá bẩn đầu quốc lộ lại vừa ra tay rải đinh đón đầu giờ tan ca.


Tuấn Xe Ôm nhìn thấy biểu cảm đáng sợ của Sơn, hoang mang hỏi:


- Anh ơi... xe tôi sao rồi anh? Vá được không anh?


Sơn nén cơn giận vào lòng, thở hắt ra một hơi dài dứt khoát. Anh lắc đầu, giọng trầm xuống:


- Vết đinh rách quá rộng, rách nách mép lốp luôn rồi, không vá thường được. Tôi thay cho em chiếc Ruột xe máy cũ tái chế. Ruột này tôi lấy từ bãi phế liệu của ông Hai Lốp, đã vá chín ép nhiệt kỹ lưỡng, chạy bao tải nặng không lo rò rỉ hơi.


Sơn thao tác cạy lốp thần tốc. Anh lách chiếc ruột xe mới vào lòng lốp, dùng lực cổ tay mạnh bẩy mép cao su trở lại vành đúc tanh tách mượt mà. Anh dùng bơm tay bơm căng lốp xe đến áp lực tiêu chuẩn ba ký rưỡi. Toàn bộ quy trình tháo bánh, thay ruột và lắp ráp hoàn chỉnh diễn ra vỏn vẹn trong vòng hai phút năm mươi giây giữa tiếng gầm rú liên tục của các xe container phóng nhanh sát sườn.


Tuấn Xe Ôm mừng rỡ dắt thử xe, bánh sau quay tròn êm ru. Tuấn vội vàng rút ví, lôi ra tờ tiền một trăm ngàn đồng đưa cho Sơn:


- Anh ơi, ơn nghĩa này lớn quá. Anh cho tôi gửi tiền ruột xe với tiền công đêm hôm cực nhọc.


Sơn xua tay dứt khoát, khóa chiếc rương đồ nghề lại:


- Quy tắc của tôi là Không Đồng. Tôi không lấy một đồng boa nào hết. Em chạy xe ôm mưu sinh đêm khuya cực nhọc, giữ tiền đó lo cho gia đình đi. Đi đường cẩn thận, né mấy chỗ tối sát mép lề dốc cầu vượt ra.


Tuấn đứng lặng người nhìn gã thợ máy lầm lì dắt chiếc Wave cũ nát quay đầu xe chạy đi. Trong lòng người tài xế trẻ dâng lên một niềm cảm kích vô bờ bến xen lẫn sự kính nể tinh thần nghĩa hiệp sáng trong giữa lòng thành phố ngoại ô lạnh lùng.


Sơn Búa chạy xe chậm rãi hướng về phía ngã tư Ga Bình Đường. Anh khẽ mở lòng bàn tay, mảnh đinh hình thoi gỉ sét vẫn găm chặt vào lớp da chai sạn rớm máu. Manh mối này chứng minh liên minh đinh tặc của lão Lợi vẫn đang hoạt động điên cuồng tàn ác hơn bao giờ hết.


Nhưng Sơn không hề hay biết, ngay bên kia đường, dưới bóng tối mịt mù của một tiệm tạp hóa đã đóng cửa, có một chiếc xe máy cũ tháo biển số đang nấp kín. Đức Chột – kẻ chạy xe ôm truyền thống chuyên làm tai mắt cảnh giới cho đinh tặc – đang ngồi trên yên xe, đôi mắt một mí xảo quyệt khóa chặt bóng lưng Sơn Búa dưới ánh đèn đường.


Đức Chột lóng ngóng rút chiếc điện thoại Nokia cũ nứt màn hình dán băng keo trong ra, bấm nút gọi nhanh khẩn cấp. Giọng hắn khàn khàn, lấm lét vang lên giữa tiếng container gầm rú:


- Alo, Lão Lợi hả? Thằng Sơn Búa... nó lại vừa ra đường quét đinh rồi. Nó mới thay ruột xe cứu hộ cho một thằng Grab ngay dốc cầu vượt...

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!