Nhạc nềnTaohua

Bóng Ma Quá Khứ Trỗi Dậy

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn sốt độc kéo đến như một trận bão lửa sa mạc, thiêu đốt từng thớ thịt, tủy xương của Trương Thiết Thương dưới lòng hầm ngầm tối tăm của Ngõ tị nạn.


Trong cơn mê sảng, bóng tối xung quanh anh không còn là vách đất ẩm ướt mùi rơm rạ mục nát, mà biến thành một màu đỏ quạch của máu và lửa. Tiếng gió rít gào qua khe hầm ngầm hóa thành tiếng tù và sừng trâu gầm rú của vạn quân Đột Quyết mười năm trước tại Hẻm núi Tử Vong. Mùi đất ẩm nồng nặc bị thay thế bởi mùi khét lẹt của xác ngựa chiến bốc cháy, mùi lưu huỳnh và mùi máu tươi nóng hổi phun trào trên chiến giáp rách nát.


- Chạy mau! Thiết Thương! Đừng quay đầu lại!


Tiếng gào thét của Lão Nhị – người chiến hữu dũng mãnh của tiểu đội biên phòng năm xưa – vang lên bên tai anh dồn dập. Trong ảo ảnh, Trương Thiết Thương thấy Lão Nhị bị ba mũi tên sắt của Đột Quyết cắm ngập sau lưng, máu tuôn ra như suối nhưng vẫn dùng đôi bàn tay thô ráp ôm chặt lấy chân một tên kỵ binh giáp nặng để mở đường máu cho anh thoát thân.


Ngay sau đó, cảnh tượng đột ngột chuyển dời về biên trấn Nhạn Môn mười năm trước, nơi ngọn lửa hỏa hoạn do phản quân Tống Gia phóng hỏa đang thiêu rụi căn nhà nhỏ của anh. Khói đen cuồn cuộn che khuất cả bầu trời.


- Thiết Thương... cứu con...


Tiếng kêu khóc xé lòng của người vợ kết tóc Trương Phụng Anh vang lên giữa đám cháy đổ sập. Anh thấy nàng cố hết sức bò ra khỏi đống đổ nát, làn da bánh mật khỏe khoắn bị lửa thiêu sém, đôi mắt sáng u buồn nhìn anh đầy tuyệt vọng. Trên tay nàng, đứa con trai năm tuổi Trương Tiểu Bình đang ôm chặt lấy chiếc lục lạc bạc nhỏ, khóc khàn cả giọng. Nhưng anh không thể bước tới. Cánh tay phải của anh đã bị một nhát đao chém sát vai, máu phun trào nhuộm đỏ cả khoảng sân sỏi đá.


Phía sau ngọn lửa, một bóng người cao lớn mặc chiến giáp mạ vàng sáng chói bước ra từ bóng tối. Hắn khoác áo choàng đỏ thêu rồng đất, tay cầm thanh hoàng kim đại thương khảm ngọc bích cổ rỉ máu. Gương mặt hắn cương nghị, sắc lạnh như dao cạo, đôi mắt hẹp dài nhìn anh đầy khinh bỉ.


Đó là Tống Hàn – cựu phó tướng Nhạn Môn Quan, kẻ đồng môn cùng học binh pháp với anh, kẻ đã cố tình cung cấp sai thông tin tình báo để tiểu đội của anh rơi vào ổ mai phục của Đột Quyết nhằm cướp công trạng và đoạt ngọc tỷ biên phòng.


- Thiết Thương, Nhạn Môn Quan không cần những kẻ trung nghĩa vô dụng. Mạng của vợ con ngươi, mạng của tiểu đội ngươi, chính là nấc thang để ta bước lên đỉnh cao quyền lực! - Tống Hàn cười lạnh, giọng nói vang vọng như sấm sét chiến trường, thanh hoàng kim đại thương vung lên, đâm thẳng vào tim anh.


- Tống Hàn! Ngươi là kẻ phản quốc!


Trương Thiết Thương thét lên trong vô thức, bừng tỉnh khỏi cơn ác mộng.


Anh thở dốc dồn dập, lồng ngực phập phồng dữ dội dưới manh áo vải thô xám vá chằng vá đụp đẫm mồ hôi lạnh. Cơn đau bỏng rát từ bả vai phải cụt sát xương kéo anh trở về thực tại tàn khốc. Vết mổ hoại tử bị rách rộng sau trận quyết đấu ở quán nước đang co thắt kịch liệt, rỉ ra thứ dịch loãng màu đen sẫm lẫn máu tươi, thấm đẫm dải băng vải thô xám. Cơn sốt cao khiến đầu óc anh quay cuồng, nhãn quang mờ mịt dưới ánh sáng leo lét của chiếc đèn bão rỉ sét đặt góc hầm.


- Sư phụ! Người tỉnh rồi! Đừng cử động mạnh, vết thương sẽ rách thêm!


Giọng nói lo lắng của Cố Tiểu Hà vang lên bên cạnh. Thiếu nữ mười mười bảy tuổi gương mặt thanh tú tròn trịa dính đầy bụi than đen, đôi mắt đỏ hoe vì khóc và thiếu ngủ. Cô bé đang dùng một dải vải trắng tự dệt thấm nước lạnh đắp lên trán anh để giảm sốt, tay kia cầm hộp kim chỉ gỗ run rẩy.


- Máu... máu của sư phụ vẫn không cầm được. Thuốc bột của Trần đại phu đã dùng hết rồi. Cháu... cháu phải ra ngoài tìm thuốc giải độc quặng mỏ... - Tiểu Hà nấc lên, định đứng dậy.


- Tỷ điên rồi sao, Tiểu Hà tỷ? - Một bàn tay đen nhẻm, gầy guốc nhưng gân cốt cứng cáp giữ chặt lấy bả vai cô bé kéo lại. Đó là A Ngưu. Thiếu niên mười lăm tuổi bướng bỉnh đứng chắn trước lối ra vào hầm ngầm, đòn gánh tre bọc sắt hai đầu đặt dựa bên vách đất.


- Bên ngoài rực lửa đuốc của Thiết Sa Bang. Từng ngách hẻm của Ngõ tị nạn đều có đệ tử Hắc Sa Chưởng canh gác gắt gao. Tỷ vừa bước chân ra ngoài là chúng bắt ngay! Sư phụ đã liều mạng giết Nhậm Thiên Kiệt để cứu chúng ta, tỷ ra ngoài nộp mạng lúc này là phụ công sức của người! - Giọng A Ngưu trầm thấp nhưng dứt khoát, thể hiện sự khôn ngoan của một đứa trẻ mồ côi sinh tồn dưới đáy xã hội.


Trương Thiết Thương nằm trên chiếc chiếu rơm rách nát, nhắm chặt mắt chịu đựng cơn đau rách vai cụt. Anh không thể nói chuyện để giữ vỏ bọc câm điếc giả vờ mười năm qua, nhưng tai trái của anh khẽ giật nhạy bén đón nhận từng lời đối thoại của hai đứa trẻ. Anh biết A Ngưu nói đúng. Thiết Sa Bang đang điên cuồng lùng sục ngoài kia, bất kỳ hành động sơ hở nào cũng sẽ dẫn đến tai họa sát thân.


Anh khẽ mở mắt, nhìn thiếu niên A Ngưu đang lầm lũi đi đến bên lò sưởi cũ góc hầm, thổi bùng đống than củi thông đá để nấu hũ nước muối nhạt sát trùng. Dưới ánh lửa đỏ lòe hắt lên từ lò than, Trương Thiết Thương bất chợt nhìn thấy một vật phẩm nhỏ đeo trước ngực A Ngưu, lộ ra ngoài cổ áo thô rách.


Đó là một mặt dây chuyền bằng đồng cổ, hình tròn dẹt, đã bạc màu và mòn vẹt các góc cạnh.


Nhãn quan chiến trường nhạy bén của cựu Thống úy biên phòng khiến tim anh đập hụt một nhịp. Trương Thiết Thương cố gượng dậy bằng tay trái duy nhất, vết thương vai cụt rách ra rỉ máu đen loãng đau đớn kịch liệt làm anh run rẩy. Anh đưa tay ra, ra hiệu cho A Ngưu lại gần.


- Sư phụ, người cần nước uống sao? - A Ngưu vội vàng bưng bát đất nung đựng nước ấm chạy lại gần giường tre.


Trương Thiết Thương không đón lấy bát nước. Bàn tay trái thô ráp, chai sạn của anh run rẩy vươn lên, chộp lấy chiếc mặt dây chuyền đồng cổ trước ngực thiếu niên. Lực tay anh tuy yếu do sốt cao nhưng vô cùng quyết liệt, khiến A Ngưu kinh ngạc cúi người sát xuống.


Anh lật mặt sau của bài đồng cổ dưới ánh sáng leo lét của đèn bão.


Trên mặt đồng gỉ sét màu xanh xám, hai chữ viết tay quân ngũ được khắc chìm sâu hoắm, dù đã mòn vẹt theo thời gian nhưng vẫn rõ mồn một nét khắc thô sơ thực dụng của người lính biên phòng mười năm trước:


"Nhạn Môn".


Phía dưới hai chữ đó là một vết khía hình chữ thập – ký hiệu riêng của tiểu đội trinh sát biên phòng thuộc quyền quản lý của anh năm xưa. Đây chính là bài đồng quân ngũ, kỷ vật lính biên phòng của Lão Nhị – người chiến hữu chiến đấu kề vai sát cánh đã lấy thân mình đỡ đao cho anh tại Hẻm núi Tử Vong mười năm trước.


Ký ức đẫm máu ùa về nghẹt thở. Trước khi tắt thở giữa vũng máu chiến trường, Lão Nhị đã nắm chặt tay anh, trối trăn bằng giọng đứt quãng: "Thiết Thương... con trai ta... Tiểu Ngưu... nó đeo bài đồng này... hãy tìm nó... bảo vệ nó...". Mười năm qua, anh ẩn cư gánh nước thuê tại Nhạn Môn Quán, lén lút giúp đỡ cậu bé mồ côi gánh nước thuê A Ngưu chỉ vì thương cảm đứa trẻ nghèo khổ, không ngờ cậu bé bướng bỉnh này chính là giọt máu duy nhất của người đồng đội cũ.


Thân thế thật của A Ngưu cuối cùng đã phơi bày vẹn toàn.


Một luồng nộ hỏa và tình cảm huynh đệ đồng ngũ sâu sắc trỗi dậy mạnh mẽ trong lồng ngực Trương Thiết Thương, xua tan đi phần nào cơn sốt độc hoại tử thể xác. Đôi mắt xám tro của cựu binh già bừng lên tia sáng lạnh lùng, cương nghị như sắt đá. Anh siết chặt bài đồng cổ trong lòng bàn tay trái, nhìn thẳng vào mắt A Ngưu.


- Sư phụ... người sao thế? Bài đồng này là của cha đệ để lại trước khi tử trận mười năm trước... Đệ luôn mang nó bên mình... - A Ngưu bối rối giải thích, ánh mắt bướng bỉnh chợt có chút dao động khi thấy phản ứng kỳ lạ của gã cụt tay.


Trương Thiết Thương không nói, nhưng anh khẽ vỗ nhẹ lên vai thiếu niên, rồi chỉ tay về phía thanh độc thương sắt rỉ đang đặt bên giường tre. Đó là di vật của chiến hữu Vương Dũng, giờ đây quấn chặt đai da tay giả cơ quan bên trái chứa giấu Bản đồ phòng thủ Nhạn Môn Quan quân sự tối mật.


Nỗi đau dằn vặt u uất quá khứ bị phản bội bấy lâu nay đã được hóa giải hoàn toàn bằng trách nhiệm bảo vệ thế hệ truyền thừa trẻ tuổi – đứa con trai độc nhất của đồng đội cũ. Anh không thể tiếp tục ẩn mình nhẫn nhịn chịu nhục làm gã tạp dịch câm điếc nữa. Lòng trung nghĩa biên thùy và lời hứa với người đã khuất thúc giục anh phải đứng lên, dùng thương pháp chiến trường thô sơ kết hợp binh pháp trận mạc để tổ chức phòng thủ, bảo vệ dân nghèo Ngõ tị nạn thoát khỏi nanh vuốt tàn bạo của Thiết Sa Bang.


Anh nhổ chiếc trâm cài tóc gỗ đào của vợ quá cố đang cắn chặt ra khỏi miệng, vết máu trên gỗ đào dính chặt vào môi anh đỏ tươi. Anh siết chặt chiếc chìa khóa đồng cổ bám máu trong ngực áo, ra hiệu cho A Ngưu và Tiểu Hà chuẩn bị tinh thần chiến đấu.


"Ầm!"


Một tiếng nổ lớn từ sườn đồi phía trên dội thẳng xuống hầm ngầm làm trần đất nung rung chuyển dữ dội. Bụi đất rơi lả tả.


Ngay sau đó, tiếng gào khóc thảm thiết của phụ nữ và trẻ em từ đầu Ngõ tị nạn vọng lại dồn dập, xen lẫn tiếng lách tách kinh hoàng của lửa cháy bùng phát dữ dội. Mùi khói dầu thông khô nồng nặc bắt đầu len lỏi qua các khe hở của cửa gỗ hầm ngầm.


Nhậm Thiên Hành đã bắt đầu thực hiện lời thề tàn độc: hắn cho phóng hỏa thiêu rụi từng căn lán trại ngoài cùng của Ngõ tị nạn để ép Trương Thiết Thương lộ diện.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!