Khớp Vai Rách Nát
Gió bão sa mạc gầm rú qua những khe đá nứt nẻ của Nhạn Môn Quan, mang theo cái lạnh cắt da cắt thịt của đêm đầu đông. Phía sau lưng họ, Nhạn Môn Quán – quán nước lá rách nát từng che giấu thân phận gã cụt gánh nước suốt mười năm qua – giờ chỉ còn là một đống tàn tích đỏ rực. Khói đen cuồn cuộn quyện chặt lấy cát bụi vàng óng, bốc lên trời cao như một cột hắc hỏa khổng lồ. Những thanh xà gồ bằng tre nứa cháy đượm nhựa thông đá đổ sập xuống rầm rầm, tàn lửa bay tán loạn trong không trung rồi lụi tàn trên nền đất sỏi lạnh lẽo.
Trương Thiết Thương lết từng bước khập khiễng trên con đường mòn dốc đá. Tay trái anh ghì chặt lấy bả vai của Cố Tiểu Hà, dìu cô bé chạy trốn khỏi vùng hỏa hoạn. Dưới nách tay trái, anh kẹp chặt thanh độc thương sắt có bao da cừu cũ rách bọc ngoài. Thanh thương nặng mười hai cân giờ đây như một khối đá ngàn cân trì nặng xuống, mỗi nhịp di chuyển lại nện nhẹ vào hông anh, phát ra tiếng va chạm xích sắt đục buồn.
Khớp vai cụt bên phải của anh – nơi cánh tay phải bị chém sát tận xương mười năm trước – đang co thắt dữ dội. Vết mổ hoại tử cũ kỹ đã bị rách toác hoàn toàn sau cú đâm xoáy Độc Long Toản dứt điểm Nhậm Thiên Kiệt ở tập trước. Máu đen loãng lẫn dịch vàng rỉ ra đầm đìa, thấm đẫm dải băng vải thô xám vá chằng vá đụp rồi nhỏ giọt xuống đất cát nung nóng. Cơn đau bỏng rát như có hàng vạn con kiến độc sa mạc đang điên cuồng gặm nhấm vào tận tủy xương, khiến gương mặt phong trần của cựu binh già méo mó, hàm răng nghiến chặt đến mức rớm máu.
- Sư phụ... người cố lên... máu chảy nhiều quá... - Cố Tiểu Hà khóc nấc lên, đôi vai gầy guốc của thiếu nữ mười mười bảy tuổi run rẩy dưới manh áo vải thô xanh nhạt rách nát. Tay cô bé ôm chặt lấy chiếc hộp kim chỉ gỗ và vải băng trắng tự dệt, mắt sáng lanh lợi giờ nhạt nhòa nước mắt nhìn bả vai rách nát của anh.
Trương Thiết Thương không đáp, chỉ khẽ gật đầu. Anh nhắm chặt đôi mắt xám tro, giữ vững sự câm lặng tuyệt đối. Trong lòng bàn tay trái của anh, chiếc chìa khóa đồng cổ bám đầy máu tươi của cha nuôi Cố lão đầu được siết chặt đến mức cạnh đồng sắc nhọn đâm sâu vào thịt da. Lão già hiền hậu ấy đã dùng mạng sống của mình để bảo vệ lối vào hầm rượu, dùng hơi thở cuối cùng để trối trăn việc bảo vệ Tiểu Hà và tấm bản đồ phòng thủ Nhạn Môn Quan bằng da dê mỏng đang quấn chặt bên trong đai da của cánh tay sắt giả cơ quan đeo bên vai trái anh. Nỗi đau mất đi người cha nuôi, người ân nhân lớn nhất mười năm qua kết hợp với huyết hải thâm thù cũ tạo thành một luồng nộ hỏa thâm sâu, thiêu đốt tâm can cựu binh dạn dày.
- Gió bão đang lớn dần, cát sa bồi sẽ xóa sạch vết chân, nhưng mùi máu tanh của ta thì không giấu được bầy chó săn của Thiết Sa Bang. - Trương Thiết Thương thầm nghĩ. Nhãn quan chiến trường nhạy bén của một cựu Thống úy biên phòng giúp anh nhanh chóng phân tích tình thế nguy kịch. Khớp lò xo đồng rỉ của cánh tay sắt giả cơ quan bên trái đã bị chấn động mạnh sau cú đỡ đao khảm bạc của Nhậm Thiên Kiệt, bánh răng cơ khí bên trong kẹt cứng hoàn toàn, biến cánh tay giả thành một khối sắt chết vô dụng trì nặng sườn sườn cụt. Nếu đối đầu trực diện với toán tuần tra của bang hội lúc này, anh không có đến một phần mười cơ hội sống sót.
Anh chỉ có một con đường: Lẩn trốn.
Sườn đồi Nhạn Môn hoang vu mịt mù sương muối. Ở phía xa dưới chân núi, những vệt sáng đỏ rực của đuốc lửa bắt đầu di chuyển dồn dập. Tiếng tù và bằng sừng trâu của Thiết Sa Bang rít lên từng hồi dài ghê rợn dội vào vách đá dựng đứng. Bang chủ Nhậm Thiên Hành chắc chắn đã nhận được tin dữ về cái chết của con trai độc nhất. Lão già điên cuồng ấy sẽ không tiếc bất kỳ thủ đoạn tàn độc nào để lùng sục gã cụt tay gánh nước.
Trương Thiết Thương dìu Tiểu Hà lách qua những bụi cây thông đá khô héo, men theo con đường tắt hiểm trở dẫn về phía thị trấn biên thùy nghèo khổ. Điểm đến duy nhất có thể giúp họ ẩn náu lúc này là Ngõ tị nạn – khu ổ chuột lụp xụp, bùn lầy nứt nẻ nằm khuất dưới chân chiến lũy Nhạn Môn Quan. Nơi đó cư ngụ hàng trăm hộ dân nghèo, phu mỏ đá rỉ sét và tị nạn chiến tranh. Sự hỗn loạn, chật hẹp và lòng đùm bọc của những con người dưới đáy xã hội là tấm lá chắn tự nhiên tốt nhất.
Nhưng thể xác của Trương Thiết Thương đã đạt đến giới hạn vật lý cực hạn. Mỗi bước đi, vết rách vai cụt lại rít lên đau đớn, máu loãng đen sẫm không ngừng nhỏ giọt dọc theo gấu áo xám bẩn. Đầu óc anh bắt đầu quay cuồng do mất máu và cơn sốt độc quặng mỏ nhen nhóm.
- Sư phụ, phía trước có người! - Cố Tiểu Hà bất chợt thì thầm, kéo mạnh tay áo anh núp sau một cột đá vôi tự nhiên.
Trương Thiết Thương nín thở, tai trái khẽ giật nhạy bén sử dụng kỹ năng Thính âm biện vị. Giữa tiếng gió rít gào qua khe đá, anh nghe thấy tiếng móng ngựa gõ dồn dập lên đá sỏi và tiếng đuốc lửa cháy xèo xèo trong gió bão cát.
- Tìm kỹ sườn đồi phía tây! Gã cụt tay mang thương sắt không thể chạy xa với vết thương vai rách nát! Đứa con gái đi cùng hắn cũng phải bắt sống! - Tiếng thét hung hãn của một chấp sự Thiết Sa Bang vang lên tầm xa trăm bước.
Năm đệ tử Thiết Sa Bang mang theo đuốc lửa rực rỡ và đao kiếm sáng loáng đang rà soát gắt gao sườn đồi ngoại vi thị trấn. Ánh đuốc đỏ lòe quét qua những bụi gai khô, chỉ cách chỗ ẩn nấp của main chưa đầy mười trượng.
Trương Thiết Thương tay trái siết chặt cán thương sắt rỉ, định vung thương mở đường máu để bảo vệ Tiểu Hà. Nhưng ngay khi anh cố vận lực cơ vai, một cơn đau buốt nhói như sét đánh giật thẳng từ khớp vai cụt xuống tận gót chân. Khớp vai kẹt cứng lò xo cơ quan, bả vai phải rách toác phun ra một ngụm máu loãng đen sẫm. Cánh tay sắt giả cơ quan nặng nề kẹt cứng không thể nhấc nổi một phân để giữ thăng bằng. Anh loạng choạng quỳ sụp một gối xuống cát sỏi, răng cắn chặt môi đến bật máu để không phát ra tiếng rên rỉ.
- Không được chiến đấu trực diện... Thể xác này... không chịu nổi ba chiêu... - Ý nghĩ khắc kỷ hiện lên trong đầu anh. Anh nhìn sang Tiểu Hà, thấy thiếu nữ đang run rẩy dùng đôi bàn tay nhỏ bé bịt chặt vết thương vai cho mình, nước mắt chảy tràn trên gương mặt thanh tú tròn trịa dính đầy bụi than đen.
Chính lúc tình thế nghẹt thở tưởng chừng như tuyệt vọng ấy, một bóng đen nhỏ thó, nhanh nhẹn như khỉ hoang bất ngờ lướt ra từ một ngõ hẻm tối tăm lụp xụp của Ngõ tị nạn phía dưới sườn đồi. Đó là A Ngưu – thiếu niên mười lăm tuổi mồ côi gánh nước thuê tại quán nước năm xưa. Cậu bé mặc manh áo vải thô rách tay áo, da đen nhẻm vì nắng gió biên thùy, bắp chân cứng cáp bước đi không tiếng động trên đất đá nhờ bộ pháp gánh nước giữ thăng bằng cực tốt học lén từ main.
A Ngưu lén lút áp sát cột đá ẩn nấp, ánh mắt bướng bỉnh nhưng ngập tràn sự lo lắng dũng cảm nhìn Trương Thiết Thương:
- Sư phụ Trương! Tiểu Hà tỷ! Theo đệ mau! Bọn Thiết Sa Bang đang chặn hết các ngả đường lớn rồi!
Trương Thiết Thương nhìn thiếu niên mồ côi, lòng trung nghĩa trỗi dậy. Đây là giọt máu duy nhất của người đồng đội cũ Lão Nhị đã hy sinh mười năm trước để chắn đao cho anh. Anh khẽ gật đầu, mượn lực đòn gánh tre bọc sắt của A Ngưu để gượng dậy.
A Ngưu nhanh nhẹn đỡ lấy một bên sườn cụt của main, phối hợp cùng Cố Tiểu Hà dìu anh lách qua những khe hở hẹp giữa các lán trại rơm rách nát của khu ổ chuột. Mạng lưới ngõ hẻm lụp xụp, lắt léo và tối tăm của Ngõ tị nạn lập tức phát huy tác dụng, vô hiệu hóa hoàn toàn tầm nhìn của toán tuần tra Thiết Sa Bang mang đuốc lửa phía trên sườn đồi.
Tuy nhiên, vết thương vai phải rách nát của main vẫn liên tục nhỏ giọt máu đen loãng xuống mặt đường đá sỏi ẩm ướt. Những vệt máu đen sẫm nổi bật trên nền cát xám, tạo thành một dấu vết chí mạng dẫn đường cho kẻ thù.
- Chết tiệt, máu của sư phụ! - A Ngưu khẽ rủa thầm khi liếc nhìn xuống đất.
Thiếu niên mồ côi thể hiện sự street-smart vượt trội của kẻ sinh tồn dưới đáy xã hội. Không hề hoảng loạn, cậu bé buông đòn gánh, nhanh nhẹn hốt từng nắm bùn cát bẩn bám đầy than đen từ lò sưởi cũ bên đường, dứt khoát ném phủ lên những giọt máu nhỏ giọt trên đường đá sỏi. Cậu dùng đế giày da trâu chà xát mạnh mẽ, ngụy trang hoàn hảo vết máu tươi thành những vệt bùn đất thông thường của khu ổ chuột.
- Vào đây! Mau lên! - A Ngưu khẽ đẩy cánh cửa gỗ sồi mục nát của căn lán trại rơm rách nát của mình, kéo Trương Thiết Thương và Cố Tiểu Hà vào bên trong, rồi nhẹ nhàng gài chặt then cửa gỗ.
Căn lán chật hẹp nồng nặc mùi ẩm mốc của rơm rạ và mùi trà gừng thảo mộc sấy khô dã chiến. Ở góc phòng, dưới chiếc giường tre cũ rách, A Ngưu dùng tay đẩy mạnh một hòm gỗ thông rỗng ngụy trang, lộ ra một cửa hầm ngầm nhỏ hẹp dẫn sâu xuống lòng đất nung nứt nẻ. Đây là căn hầm ngầm dã chiến do cha cậu – cựu binh Lão Nhị – đào từ mười năm trước để trốn tránh các cuộc vây quét đòi thuế máu của quan phủ địa phương.
- Sư phụ, Tiểu Hà tỷ, xuống dưới hầm ngầm lánh nạn tạm thời! Ở trên này cứ để đệ lo! - A Ngưu thì thầm, ánh mắt cương nghị quyết liệt vượt tuổi mười lăm.
Trương Thiết Thương lết thân xác kiệt quệ xuống hầm ngầm tối tăm ẩm ướt, Cố Tiểu Hà theo sát phía sau. A Ngưu nhanh chóng kéo hòm gỗ ngụy trang trở lại vị trí cũ, xóa sạch mọi dấu vết rồi ngồi khoanh chân trên giường tre, giả vờ như đang ngủ say bên lò than củi thông đá đang cháy âm ỉ.
Dưới hầm ngầm tối tăm, mùi đất ẩm bốc lên nghẹt thở. Trương Thiết Thương nằm vật ra nền đất nung nứt nẻ, lồng ngực phập phồng dữ dội thở dốc. Cơn sốt độc quặng mỏ sa mạc bắt đầu bùng phát mạnh mẽ, khiến toàn thân anh run rẩy bần bật, môi xám xịt lại vì lạnh nhưng bả vai cụt thì rát bỏng như lửa đốt.
- Sư phụ... để cháu băng bó... người chịu đau một chút... - Cố Tiểu Hà run rẩy mở hộp kim chỉ gỗ dã chiến, lấy ra dải vải băng trắng tự dệt bôi thuốc giảm đau thảo mộc nam sườn núi do Trần đại phu điều chế lén lút.
Khi dải vải băng cũ được tháo ra, bả vai cụt bên phải của main lộ ra một cảnh tượng tàn khốc: vết mổ hoại tử bị rách toác một đường dài ba tấc, thịt da loét đen sẫm sủi bọt khí độc màu xanh lục nhạt do nhiễm độc quặng sắt rỉ bám trên thân thương sắt rỉ mười năm qua. Máu đen loãng rỉ ra không ngừng, bốc mùi hôi thối nồng nặc mùi quặng mỏ độc hại.
Tiểu Hà khóc không thành tiếng, cô bé dùng nước muối nhạt rửa sạch vết loét, cơn đau tột cùng dội ngược lên đại não khiến Trương Thiết Thương co giật mạnh toàn thân. Kinh mạch sườn cụt vỡ nát của anh như bị xé rách ra làm đôi.
Để ngăn không cho mình phát ra tiếng kêu la làm lộ hành tung dưới hầm ngầm, Trương Thiết Thương dùng tay trái run rẩy lấy từ trong túi áo thô xám ra chiếc trâm cài tóc bằng gỗ đào hoen rỉ vết máu khô mười năm trước – kỷ vật duy nhất của người vợ quá cố Trương Phụng Anh. Anh dứt khoát đưa chiếc trâm gỗ cài tóc vào miệng, cắn chặt răng vào thân gỗ đào cứng cáp.
"Rắc... rắc..."
Tiếng răng nghiến chặt vào gỗ đào phát ra âm thanh khô khốc rợn người. Đôi mắt xám tro của main trợn trừng, nổi đầy tia máu đỏ rực dưới bóng tối hầm ngầm. Ý chí sắt đá của một cựu binh bách chiến được kích hoạt bởi vết máu khô trên kỷ vật gia đình, giúp anh khóa chặt mọi cảm giác đau đớn thể xác xuống dưới ngưỡng chịu đựng của lý trí. Anh duy trì nhịp thở quân ngũ dã chiến đều đặn, khắc kỷ để điều hòa luồng chân khí ít ỏi còn sót lại, ép bớt máu độc ra ngoài.
Tiểu Hà nhanh nhẹn đắp thảo dược giã nát lên vết loét, dải vải băng trắng nhanh chóng bị nhuộm đỏ đen sẫm. Phải mất gần nửa canh giờ, vết thương mới tạm thời được cầm máu sát trùng, cơn sốt độc của main dịu bớt đi một phần, anh nằm lịm đi trong trạng thái kiệt quệ dẻo dai chịu đựng.
Chính lúc này, từ phía trên mặt đất nung dội xuống những tiếng động kinh hoàng.
- Rầm rập! Rầm rập!
Hàng trăm tiếng bước chân dồn dập, tiếng xích sắt va chạm kim loại và tiếng thét hung hãn xé toạc đêm bão tuyết tĩnh lặng của Ngõ tị nạn. Đuốc lửa rực trời chiếu sáng rực rỡ qua các khe hở của cửa gỗ sồi căn lán trại phía trên.
- Nhậm bang chủ có lệnh! Toàn bộ dân nghèo Ngõ tị nạn bước ra ngoài sườn đồi tập hợp! Kẻ nào ngoan cố trốn trong nhà sẽ bị chém đầu tại chỗ! - Tiếng thét của đệ tử Thiết Sa Bang vang dội rợn người.
Tiếng gào khóc thảm thiết của trẻ em, phụ nữ tị nạn và tiếng chửi bới bạo lực của đệ tử bang hội vang lên dồn dập. Chúng bắt đầu đạp đổ các cửa lán trại rơm rách nát, lôi kéo dân nghèo ra ngoài bãi đất trống sỏi cát.
Ngay sau đó, một luồng uy áp nội lực thâm hậu, cuồng bạo tột cùng bao phủ toàn bộ khu Ngõ tị nạn. Tiếng bước chân nặng nề nện xuống đất cát dội thẳng xuống trần hầm ngầm làm bụi đất rơi lả tả xuống mặt Trương Thiết Thương.
Bang chủ Thiết Sa Bang – Nhậm Thiên Hành – đã trực tiếp đến hiện trường. Lão già ngoài ngũ tuần có vóc dáng lực lưỡng cao lớn như hộ pháp, đôi bàn tay đen kịt to bản do luyện Thiết Sa Chưởng đỉnh cao nội lực rỉ sét, mắt ti hí đầy hung quang sát khí đỏ rực vì mất đi con trai độc nhất.
Lão đứng giữa bãi đất trống sỏi cát của Ngõ tị nạn, giọng nói mang theo chân khí cuồng bạo bộc phát dội thẳng vào tai mọi cư dân biên trấn:
- Gã cụt gánh nước! Ta biết ngươi đang ẩn náu trong khu ổ chuột bẩn thỉu này! Ngươi đã giết con trai độc nhất của ta, thiêu rụi quán nước Nhạn Môn! Hôm nay, nếu dân nghèo Ngõ tị nạn không giao nộp đầu của ngươi và đứa con gái đi cùng ra đây trước khi cát bão tan... - Nhậm Thiên Hành thét lớn, sát khí bùng phát rợn người - Ta sẽ hạ lệnh phóng hỏa thiêu rụi toàn bộ Ngõ tị nạn này! Chặt đầu vạn dân nghèo làm lễ tế cờ cho con trai ta! Bắt đầu từ lán trại ngoài cùng!
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!