Nhạc nềnTaohua

Nhất Thương Đoạt Mạng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Lửa đỏ rừng rực phản chiếu bóng dáng gù cao lớn của Trương Thiết Thương, thanh thương rỉ sét kéo lê trên đất cát phát ra âm thanh ghê rợn.


Nhạn Môn Quán sụp đổ từng mảng lớn. Khói đen cuồn cuộn quyện chặt vào gió bão sa mạc, tạo thành những quầng hắc hỏa rít gào giữa đêm đông lạnh giá. Những xà gồ bằng tre nứa cháy đượm nhựa thông đổ sập rầm rầm, tàn lửa bay tán loạn như bầy đom đóm máu bám đầy trên nền đất nện ẩm ướt. Trong không gian chật hẹp nồng nặc mùi tro tàn và mùi máu tanh nồng, Trương Thiết Thương đứng im lìm như một pho tượng đá cổ rêu phong. Tay trái anh nắm chặt trung đoạn thanh độc thương sắt rỉ nặng mười hai cân, mũi thương chúc xuống đất, bọt khí độc màu xanh lục nhạt sủi tăm li ti trên những vết rỉ sét đen kịt, phản chiếu ánh lửa lập lòe.


Phía đối diện, Nhậm Thiên Kiệt đứng hiên ngang, gương mặt trẻ tuổi ngoài hai mươi vặn vẹo điên cuồng dưới ánh lửa. Hắn khẽ vuốt ve lưỡi đại đao khảm bạc sáng loáng, đôi mắt hẹp dài tràn đầy sự khinh bỉ tột độ nhìn gã cụt gánh nước rách rưới trước mặt.


- Gã cụt! Ngươi tưởng chỉ bằng một cánh tay tàn phế và thanh sắt vụn này là có thể cản được Thiết Sa Cuồng Đao của ta sao? - Nhậm Thiên Kiệt cười lanh lảnh, tiếng cười chứa đựng nội lực thâm hậu chấn động cả mảng vách đất đang cháy âm ỉ. - Hôm nay ta sẽ chém đứt nốt cánh tay còn lại của ngươi, để xem ngươi gánh nước bằng cách nào!


Trương Thiết Thương không đáp. Anh nhắm chặt đôi mắt xám tro, giữ vững vỏ bọc câm điếc mười năm qua. Tai trái anh khẽ động, vận dụng kỹ năng Thính âm biện vị để thu nhận từng tiếng xè xè của ngọn lửa, tiếng cát sa bồi lún dưới đế giày da trâu của đối thủ, và cả nhịp thở dồn dập, ngạo mạn của tên thiếu chủ bang hội. Khớp vai cụt bên phải của anh lúc này đang co thắt dữ dội, cơn đau bỏng rát từ vết hoại tử bị rách rộng phun máu đen loãng thấm đẫm dải băng vải thô, nhưng ý chí sắt đá của một cựu binh biên ải đã khóa chặt mọi cảm giác đau đớn thể xác xuống dưới đáy lòng.


- Chết đi! - Nhậm Thiên Kiệt hét lớn.


Thân hình hắn lướt đi quỷ mị, khinh công nhảy vọt tầm cao giúp hắn vượt qua mảng xà nhà đang cháy, thanh đại đao khảm bạc vung lên tạo thành một quầng sáng bạc hoa mỹ xé toạc làn khói đen. Chiêu thứ nhất của Thiết Sa Cuồng Đao Quyết: "Hắc Sa Phá Hải" chém bổ dọc thẳng xuống đỉnh đầu Trương Thiết Thương với lực mạnh ngàn cân.


Trương Thiết Thương không đón đỡ trực diện. Anh hạ thấp trọng tâm hông, hai bàn chân đi theo hình chữ bát trượt nhẹ trên nền đất sỏi trơn trượt bằng Bộ pháp gánh nước Nhạn Môn. Đòn gánh nước mười năm đã rèn luyện cho cơ đùi anh khả năng giữ thăng bằng cực hạn. Thân hình gù của anh lách nhẹ sang bên trái một góc nửa thước, vừa vặn tránh khỏi lưỡi đao sắc bén đang chém sạt qua vai áo vải thô.


"Oành!"


Lưỡi đao khảm bạc nện mạnh xuống nền đất nện, chém vỡ nát một viên gạch lót sàn, bụi đất bắn tung tóe. Nhậm Thiên Kiệt xoay chuyển đao thế cực nhanh, cổ tay hắn xoắn mạnh, đại đao quét ngang tầm thấp nhắm thẳng vào cổ chân của main.


Trương Thiết Thương khẽ nhíu mày. Anh vung cán thương sắt rỉ đập mạnh tầm thấp bằng chiêu Hoành Tảo Thiên Quân để gạt đao phòng thủ. Nhưng Nhậm Thiên Kiệt là thiên tài đao pháp trẻ tuổi, hắn nhanh nhẹn thu đao, mượn lực nhảy vọt lên không trung né tránh cú quét thương tầm thấp của main, đồng thời mượn thế rơi tự do vung đao chém liên hoàn ba nhát tầm gần cực kỳ hiểm hóc vào sườn cụt hoại tử vai phải của Thiết Thương.


"Keng! Keng!"


Trương Thiết Thương lùi bước liên tục, tay trái xoay chuyển thương sắt nặng mười hai cân tạo thành những vòng tròn phòng thủ thô mộc trước ngực. Sức nặng của đại đao khảm bạc dội ngược qua cán thương sắt rỉ, ép chặt vào cánh tay sắt giả cơ quan bằng huyền thiết đeo bên vai trái anh, phát ra những tiếng kêu cọc cạch cơ khí chói tai. Khớp vai cụt bị hoại tử của anh chịu lực nén va đập dội ngược lập tức rách rộng thêm, máu đen loãng nhỏ giọt xuống đất cát nung nóng bốc khói khét lẹt.


Nhậm Thiên Kiệt thấy main lùi bước rỉ máu, càng thêm kiêu ngạo tự phụ. Hắn lầm tưởng gã cụt đã kiệt sức trước tốc độ đao pháp của mình. Hắn cười lớn, dồn toàn bộ nội lực hắc sa vào lòng bàn tay chưởng, vung đao chém mạnh nhát thứ tư nhắm thẳng vào bả vai cụt không có phòng ngự của main:


- Ngươi yếu thế rồi! Giao đầu ra đây!


Đó là một sai lầm chí mạng của sự ngạo mạn giang hồ.


Trương Thiết Thương chủ động nhẫn nhục lùi bước để dụ địch khinh thường áp sát cận chiến. Anh nhận thấy hướng gió bão cát sa mạc ngoài hiên quán đang thổi mạnh cuồn cuộn vào bên trong qua bức vách tre đổ sập. Luồng gió cát rít gào mang theo lực đẩy khổng lồ của tự nhiên biên thùy.


Cơ hội lớn đã đến.


Thiết Thương hạ thấp hông, giữ vững trọng tâm chân bộ pháp gánh nước như rễ cây thông đá cắm sâu vào sỏi cát. Tay trái anh xoắn mạnh cán thương sắt rỉ, nương theo chiều gió bão cát thổi mạnh để mượn lực xoay chuyển cực hạn. Thương Ý Cát Lún bộc phát!


"Vút!"


Thanh độc thương sắt rỉ nặng mười hai cân cuốn theo luồng cát bụi xoáy khổng lồ bốc lên từ nền đất, đâm thẳng tắp ra phía trước với tốc độ sấm sét vượt qua mọi giới hạn vật lý thông thường. Sát chiêu Độc Long Toản xuất kích!


Nhậm Thiên Kiệt hoảng hốt nhận ra đường thương đâm ra quá nhanh và uy mãnh, không hề giống thương pháp của một kẻ tàn phế cụt tay. Hắn vội vã thu đao khảm bạc chắn trước ngực hòng phòng ngự.


"Rắc!"


Mũi thương sắt rỉ sét đen kịt đâm trúng hồng tâm thanh đại đao bản mệnh khảm bạc. Lực đâm xoáy cực hạn kết hợp sức gió bão cát bẻ gãy hoàn toàn lưỡi đao khảm bạc tinh xảo thành hai nửa. Mũi thương không hề giảm tốc độ, tiếp tục đâm xuyên qua mảnh thép gãy, găm thẳng vào cổ họng của Nhậm Thiên Kiệt.


"Phập!"


Máu tươi đỏ rực phun trào dọc theo rãnh dẫn máu của mũi thương sắt rỉ. Nhậm Thiên Kiệt trợn tròn hai mắt đầy kinh hoàng và không tin nổi, thanh đao gãy rơi keng xuống đất. Hắn cố há miệng thở nhưng chỉ có những tiếng ọc ọc máu tươi trào ra từ vết rách nhiễm độc hoại tử ở cổ họng. Độc tính quặng mỏ sa mạc bám trên mũi thương lập tức ăn mòn da thịt, khiến yết hầu hắn thối rữa loét đen nhanh chóng chỉ trong vài nhịp thở.


Trương Thiết Thương lạnh lùng rút mạnh thương sắt rỉ. Thân hình Nhậm Thiên Kiệt đổ sập xuống nền đất nện bên vũng máu, co giật vài nhát rồi tắt thở hoàn toàn. Ba mươi đệ tử Thiết Sa Bang vòng ngoài thấy thiếu chủ bị tiêu diệt dứt điểm nhanh chóng, hoảng loạn tột độ, vội vã dập tắt đuốc lửa tháo chạy tán loạn vào màn đêm bão cát.


Quán nước Nhạn Môn Quán đổ sập hoàn toàn trong ngọn lửa đỏ rừng rực.


Trương Thiết Thương vứt thanh độc thương rỉ máu xuống đất cát, ôm ngực ho sặc sụa. Khớp vai cụt hoại tử bên phải của anh bị rách nát hoàn toàn, máu đen loãng chảy đầm đìa nhuộm đỏ cả bộ giáp da cũ rách nát. Anh lết bước khập khiễng đến bên vũng máu của Cố lão đầu đang thoi thóp nằm dưới tấm ván gỗ sồi cửa hầm rượu.


- Ông nội! Ông nội đừng bỏ cháu! - Cố Tiểu Hà khóc khàn cả giọng, cô bé quỳ sụp bên cạnh ôm lấy thân thể gầy gò của ông nội.


Cố lão đầu hé mở đôi mắt mờ đục, bàn tay thô ráp nứt nẻ rớm máu run rẩy móc từ trong ngực áo ra một chiếc chìa khóa đồng cổ bám đầy vết máu tươi. Lão nhìn Trương Thiết Thương, giọng nói thều thào đứt quãng dâng đầy nước mắt:


- Thiết Thương... chìa khóa hầm rượu... cầm lấy... Bản đồ phòng thủ... dưới hầm ngầm rượu Động Quỷ Khóc... Bảo vệ... bảo vệ Tiểu Hà... chạy mau... Nhậm Thiên Hành... sẽ tàn sát... tàn sát biên trấn...


Nói đoạn, bàn tay già nua của Cố lão đầu buông thõng xuống nền đất nện ẩm ướt, chiếc chìa khóa đồng cổ rơi rớt keng bên vũng máu đỏ tươi. Lão chủ quán nước hiền hậu, người cha nuôi cưu mang che chở thân phận câm điếc giả vờ cho main mười năm qua đã tắt thở anh dũng.


- Ông nội! - Tiếng thét đau đớn tột cùng của Cố Tiểu Hà xé toạc màn sương mù bão tuyết biên thùy.


Trương Thiết Thương quỳ sụp xuống, tay trái run rẩy nhặt chiếc chìa khóa đồng cổ bám máu lên. Khớp vai cụt hoại tử của anh rách nứt kịch liệt, máu loãng đen sẫm nhỏ giọt từng giọt xuống đất cát nung nóng bốc khói khét lẹt, báo hiệu những ngày bão giông tàn khốc sắp tới.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!