Lửa Thiêu Nhạn Môn Quán
Gió bấc rít liên hồi qua các khe liếp nứt nẻ của Nhạn Môn Quán, mang theo cái lạnh cắt da của sương muối biên thùy và bụi cát khô khốc từ phía sa mạc Hắc Sa đổ về. Đêm đông Nhạn Môn Quan đen đặc như mực hũ, chỉ có tiếng gió rống hoang dại ngoài hẻm núi dốc đứng dội vào vách đá vôi nghe như tiếng quỷ khóc thần gào.
Bên trong quán nước lá rách nát, bầu không khí ngột ngạt đến mức đông cứng. Trương Thiết Thương đứng im lìm như một pho tượng đá xám xịt ngay sau bức vách tre mục. Cánh tay phải cụt sát bả vai của anh khẽ giật nhẹ dưới lớp áo vải thô vá chằng vá đụp. Vết mổ hoại tử cũ bị rách ra từ đêm qua sau vụ cạy đá cứu phu mỏ đang bỏng rát kịch liệt, thứ dịch loãng màu đen sẫm lẫn máu tươi bắt đầu rỉ ra, thấm đẫm dải băng vải thô tẩm thuốc giải độc của Thảo Cô. Trên vai trái rộng bản, anh vẫn mang cánh tay sắt giả cơ quan bằng thép đen và đồng rỉ vừa được Lão rèn A Lực gia cố bằng thép phế liệu quân khí bách chiến. Đai da chịu lực thắt chặt trước ngực ép chặt vào tấm hộ tâm kính đồng dày lót lót bên trong áo thô, nơi cất giấu tuyệt mật tấm Bản đồ phòng thủ Nhạn Môn Quan bằng da dê mỏng nhuốm máu khô.
Cố lão đầu gù lưng ngồi thụp bên lối vào cửa hầm ngầm hầm rượu rách nát, đôi bàn tay thô ráp nứt nẻ vì sương muối run rẩy ôm chặt lấy chiếc chìa khóa đồng cổ. Cố Tiểu Hà núp sát sau lưng ông nội, đôi mắt tròn xoe của thiếu nữ mười mười bảy tuổi dâng đầy nước mắt sợ hãi nhưng đôi môi mím chặt không dám khóc thành tiếng. Xung quanh hiên quán, những hũ đất nung đựng đầy nước ngọt giếng cổ Nhạn Môn được xếp thành hàng lối dã chiến phòng hỏa công, cùng các bao cát sỏi sườn núi chặn kín các khe hở cửa ra vào.
- Rầm rập... rầm rập...
Tiếng móng ngựa dồn dập gõ vang lên đất đá sỏi ngoài sườn đồi cắt đứt tiếng gió rít. Những vệt sáng đỏ rực của đuốc lửa bắt đầu xé toạc màn sương mù dày đặc. Ba mươi đệ tử Thiết Sa Bang mang theo hũ đất nung chứa dầu thông khô Nhạn Môn và đao kiếm sáng loáng đã bao vây chặt chẽ quán nước hoang vu.
Dẫn đầu toán truy binh là Nhậm Thiên Kiệt - thiếu chủ Thiết Sa Bang. Hắn cưỡi trên con ngựa chiến cao lớn màu đen bóng, mặc áo gấm thêu chỉ vàng sang trọng nổi bật giữa đám tay sai rách rưới. Gương mặt trẻ tuổi ngoài hai mươi của hắn hằn lên vẻ kiêu ngạo tàn bạo tột cùng, tay hờ hững đặt trên chuôi thanh ngân đao khảm bạc sáng loáng đeo ngang hông.
- Gã cụt gánh nước! Lão già ngoan cố! - Giọng Nhậm Thiên Kiệt vang lên, lanh lảnh và tràn đầy sát khí xé gió bấc. - Khôn hồn thì bước ra đây giao nộp tấm Bản đồ phòng thủ Nhạn Môn Quan và cuốn sổ sách lậu của tri phủ! Bằng không, đêm nay ta sẽ biến cái quán rác rưởi này thành tro bụi biên cương!
Đáp lại lời đe dọa của hắn chỉ có tiếng gió bão cát gầm rú dữ dội dội vào vách núi. Trương Thiết Thương vẫn im lặng tuyệt đối dưới vỏ bọc gã câm điếc mười năm qua. Anh nhắm chặt hai mắt, vận dụng kỹ năng Thính âm biện vị để phân tích chính xác vị trí phân bổ của ba mươi đệ tử bang hội vòng ngoài.
Nhậm Thiên Kiệt mất kiên nhẫn, gương mặt tuấn tú vặn vẹo điên cuồng vì bị sỉ nhục bởi sự im lặng của quán nước. Hắn vung tay ra hiệu, giọng thét lớn tàn độc:
- Đốt! Ném hũ lửa dầu thông cho ta! Thiêu rụi cái ổ chuột này!
"Vút! Vút! Vút!"
Hàng chục hũ đất nung chứa dầu thông khô Nhạn Môn được đệ tử Thiết Sa Bang ném thẳng lên mái tranh xơ xác của quán nước. Những mồi lửa đuốc được ném theo ngay sau đó.
"Oành!"
Dầu thông gặp lửa bùng cháy rừng rực gieo rắc kinh hoàng. Sức nóng kinh hoàng lập tức bao trùm lấy quán nước lá khô dễ cháy. Ngọn lửa đỏ rực liếm nhanh qua các cột tre nứa mục, khói đen kịt nồng nặc mùi nhựa thông cháy khét lẹt cuồn cuộn tràn vào bên trong căn buồng tối tăm.
- Sư phụ! Lửa cháy rồi! - Cố Tiểu Hà hét lên hoảng loạn khi một mảng mái tranh bốc cháy đổ sập xuống ngay cạnh bàn trà nứt nẻ.
Trương Thiết Thương mở bừng mắt xám tro. Anh di chuyển nhanh nhẹn bằng Bộ pháp gánh nước Nhạn Môn giữ thăng bằng tuyệt vời, dùng tay trái vác hũ nước ngọt dội thẳng vào mảng lửa đang bén vào vách gỗ hầm rượu. Nhưng ngọn lửa dầu thông bám cháy quá dữ dội dẻo dai dưới sức quạt của gió bão sa mạc, nước ngọt giếng cổ dội xuống chỉ tạo ra những làn khói trắng mù mịt rồi lại bùng lên mạnh mẽ hơn.
- Thiết Thương! Đừng cứu hỏa nữa! Bảo vệ Tiểu Hà rút lui vào hầm ngầm! - Cố lão đầu hét lớn, lão dùng cả thân người già nua gầy yếu áp chặt lấy tấm ván gỗ sồi đen kịt che chắn cửa hầm ngầm rượu giấu bản đồ phòng thủ.
"Rầm!"
Cánh cửa gỗ mục nát phía trước quán nước bị chưởng lực Thiết Sa Chưởng của đệ tử bang hội đập nát vụn thành trăm mảnh. Ba tên đệ tử Thiết Sa Bang cầm đao thép sáng loáng, mặt quấn khăn đen che gió cát xông thẳng qua khói lửa vào bên trong chánh điện.
- Lão già chết tiệt! Bản đồ ở đâu? - Một tên đệ tử hét lên, vung đao chém thẳng vào bả vai gầy gò của Cố lão đầu hòng lôi lão ra khỏi cửa hầm.
Cố lão đầu liều mạng, lão không có võ công nhưng mang lòng trung nghĩa sắt đá của người lính già. Lão quơ lấy hũ rượu đế Nhạn Môn rỗng trên bàn ném thẳng vào mặt tên đệ tử bang hội. Hũ đất nung vỡ nát, rượu mạnh tràn ra mắt tên đệ tử gây bỏng rát rát mắt khiến hắn rú lên đau đớn.
Nhưng ngay sau đó, Nhậm Thiên Kiệt đã lướt nhanh như gió bão vào phòng. Thanh đại đao khảm bạc của hắn vẽ nên một đường sáng hoa mỹ tốc độ cao xé toạc làn khói đen.
"Phập!"
Lưỡi đao sắc bén chém ngọt qua bắp tay trái của Cố lão đầu. Máu tươi rớm máu đỏ tuôn trào nhuộm đỏ tấm ván gỗ sồi. Lão già hét lên một tiếng đau đớn tột cùng, ngã gục xuống bên vũng máu ngay sát cửa hầm rượu rượu, chiếc chìa khóa đồng cổ rơi keng trên nền đất nện.
- Ông nội! - Cố Tiểu Hà gào khóc thảm thiết, định chạy lại ôm lấy ông nội đang thoi thóp nhưng bị ngọn lửa bùng cháy từ xà nhà đổ sập chắn ngang lối đi, dồn ép cô bé vào góc tường gỗ đang bốc cháy âm ỉ.
Nhậm Thiên Kiệt cười lạnh lùng tàn độc, hắn giẫm chiếc ủng da trâu dày lên ngực Cố lão đầu đang rên rỉ rớm máu dã man, dùng mũi ngân đao khảm bạc dí sát yết hầu lão già:
- Bản đồ giấu dưới hầm rượu này phải không? Lão già rác rưởi, chết đến nơi còn ngoan cố!
Cùng lúc đó, ba tên đệ tử Thiết Sa Bang đã áp sát góc tường lửa, giương đao thép sắc bén nhắm thẳng vào yết hầu Cố Tiểu Hà đang khóc lóc hoảng loạn:
- Thiếu chủ! Bắt sống con nhỏ này để ép gã cụt giao nộp sổ sách lậu!
Chứng kiến cảnh tượng ân nhân cứu mạng thoi thóp trong vũng máu và đứa em gái kết nghĩa bị dồn vào đường chết nguy kịch, sát khí chiến trường mười năm ẩn ức trong lòng Trương Thiết Thương bùng phát như núi lửa sa mạc.
Anh không thể giả câm giả điếc được nữa. Anh không thể ẩn nhẫn chịu nhục được nữa.
Trương Thiết Thương quay người lao thẳng về phía chuồng ngựa Nhạn Môn Quán xập xệ phía sau đang bị ngọn lửa liếm tới. Bằng một động tác bộc phát lực lượng thể xác cực hạn, anh dùng bắp đùi vững chãi của bộ pháp gánh nước và cánh tay sắt giả cơ quan huyền thiết húc đổ hoàn toàn bức vách gỗ chuồng ngựa mục nát.
Lão Mã chiến già nua cụt tai phải hí vang một tiếng oai hùng dã chiến, giật đứt dây cương chạy thoát ra ngoài bão cát sa mạc.
Thiết Thương thọc tay trái sâu dưới máng cỏ rơm khô bốc cháy, nắm chặt lấy thân thanh độc thương sắt rỉ sét nặng mười hai cân. Anh giật mạnh, tuốt bỏ bao da cừu cũ rách bám bụi cát. Mũi thương rỉ sét đen kịt bộc phát độc tính tự nhiên màu xanh lục nhạt sủi bọt khói mỏng dưới sức nóng của hỏa hoạn.
"Vút!"
Trương Thiết Thương vung thương sắt rỉ, thân hình cao lớn hơi gù lướt đi uyển chuyển trên đất cát sỏi bằng bộ pháp giữ thăng bằng tuyệt đối. Anh xông thẳng qua bức tường lửa đang cháy rừng rực bước vào chánh điện quán nước.
- Chết đi con ranh! - Tên đệ tử Thiết Sa Bang vung đao chém thẳng vào cổ Cố Tiểu Hà.
"Keng! Keng! Keng! Keng! Keng!"
Một chuỗi tiếng va chạm kim loại đanh gọn, sấm sét vang lên xé toạc làn khói đen kịt.
Đường thương thẳng tắp, thô sơ không một động tác thừa của Trương Sát Trận Thương Pháp đâm ra với tốc độ sấm sét. Tay trái duy nhất của main điều khiển thanh thương nặng mười hai cân gạt phăng liên tiếp năm lưỡi đao thép của đệ tử bang hội đang áp sát Tiểu Hà, hất văng chúng ra ngoài cửa sổ đang bốc cháy.
Lực đâm thương cực mạnh khiến khớp vai cụt hoại tử bên phải của Thiết Thương rách rộng ra kịch liệt, máu loãng màu đen sẫm phun trào thấm đỏ dải băng vải trắng loang lổ. Nhưng gương mặt phong trần lầm lì của cựu binh già không hề biến sắc, ý chí sắt đá vượt giới hạn chịu đau của người lính giữ ải giúp anh đứng vững vàng như bàn thạch trước mặt Cố Tiểu Hà.
Nhậm Thiên Kiệt kinh ngạc giật mình lùi bước, thu ngân đao phòng thủ. Hắn nhìn gã cụt gánh nước rách rưới đang cầm thanh độc thương sắt rỉ rỉ máu đen, bàng hoàng trước thương pháp chiến trường dũng mãnh thực dụng vừa rồi.
Quán nước Nhạn Môn Quán đổ sụp dần dưới ngọn lửa hỏa công thiêu rụi hoàn toàn. Những cột gỗ sồi bốc cháy gãy đổ rầm rầm tạo thành ranh giới lửa đỏ giữa hai bên.
Lửa đỏ rừng rực phản chiếu bóng dáng gù cao lớn của Trương Thiết Thương, thanh thương rỉ sét kéo lê trên đất cát phát ra âm thanh ghê rợn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!