Nhạc nềnTaohua

Sóng Gió Trước Cơn Bão

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió bấc rít qua những khe hở của bức tường đất nện nứt nẻ, mang theo cái lạnh thấu xương của sương muối vùng biên viễn và mùi than củi nồng nặc. Trương Thiết Thương lách người qua cánh cửa gỗ thông mục nát của tiệm rèn cũ rách nằm sát rìa thị trấn Nhạn Môn. Bóng tối của buổi bình minh chưa kịp lên vẫn còn đặc quánh, chỉ có ánh lửa đỏ quạch từ lò nung của Lão rèn A Lực hắt lên những vệt sáng chập chờn, ma mị.


Lão rèn A Lực thọt chân phải, bả vai u thịt bắp đen bóng vì bụi than, tay cầm cây búa nặng nện xuống đe thép những nhịp đều đặn, rầm rập. Lão không ngẩng đầu lên, nhưng đôi tai nhạy bén của một cựu binh hậu cần đã nhận ra nhịp bước chân giữ thăng bằng đặc trưng của Thiết Thương.


- Mày lại làm hỏng cánh tay sắt đó rồi phải không? - A Lực cằn nhằn, giọng khàn khàn như tiếng sắt rỉ cọ xát vào nhau. Lão đặt cây búa xuống, quẹt mồ hôi trên trán bằng chiếc tạp dề da bò rách nát.


Trương Thiết Thương không đáp. Anh lặng lẽ cởi bỏ lớp áo thô xám vá chằng vá đụp, để lộ bả vai phải cụt sát tận xương. Vết mổ mười năm trước giờ đây sưng đỏ, những sợi chỉ khâu dã chiến bằng gân bò của Thảo Cô vẫn còn hằn sâu vào da thịt, rỉ ra thứ dịch loãng màu đen sẫm. Cánh tay sắt giả cơ quan chế tạo từ thép đen và đồng rỉ được anh tháo ra bằng tay trái, đặt nặng nề lên mặt đe sắt. Khớp nối lò xo chịu lực ở bả vai đã bị nứt toác, các bánh răng đồng bên trong méo mó do cú đâm đòn gánh tre chịu tải quá nặng đêm qua khi đối đầu với Thiết Hầu Tử.


A Lực cầm cánh tay sắt lên, dùng chiếc dũa huyền thiết gõ nhẹ vào khớp nối. Lão thở dài, lầm lũi đi về phía góc tối của lò rèn, lôi ra mấy mảnh thép phế liệu quân khí hoen rỉ nhưng dẻo dai - di vật từ bãi chiến trường cũ hẻm núi Tử Vong mười năm trước.


- Khớp lò xo này của mày cần loại thép dẻo dai bách chiến này mới chịu được lực đâm thương một tay. - A Lực vừa nói vừa thọc mảnh thép vào lò than đỏ rực. - Nhậm Thiên Kiệt đang điên cuồng gom dầu thông khô ngoài thị trấn. Thằng nhãi đó khét tiếng tàn bạo, nó sẽ không để yên cho quán nước của mày đâu.


Lão rèn ghé sát tai Thiết Thương, hạ thấp giọng xuống mức tối đa:


- Mật thám của tao ở phủ tri phủ báo về, tri phủ Vương Cao đã nhận của Thiết Sa Bang ba rương vàng ròng hối lộ. Lão ta đồng ý ban hành thiết quân luật, làm ngơ cho Thiết Sa Bang san phẳng quán nước của mày để cướp tấm Bản đồ phòng thủ Nhạn Môn Quan đem bán cho đặc sứ Đột Quyết Cốt Lực Hải. Mày giữ tấm bản đồ đó mười năm nay, giờ nó đã thành miếng mồi ngon cho lũ kền kền phản quốc rồi.


Thiết Thương nhíu mày, ánh mắt xám tro lóe lên một tia sát khí chiến trường lạnh lẽo. Anh đưa ngón tay trái thô ráp vuốt ve những bánh răng đồng đang được nung đỏ. A Lực nói đúng, quan phủ mục nát đã cấu kết với bang hội ác bá, biến vùng biên trấn hoang vu này thành địa ngục không lối thoát cho dân nghèo.


Trong lúc chờ thép nguội, Thiết Thương khẽ liếc mắt nhìn về phía góc tối phía sau bệ búa. Dưới tấm bạt da cừu cũ rách bám đầy bụi than, anh nhìn thấy những mũi thép nhọn hoắt, đen kịt đang được xếp thành hàng lối ngay ngắn. Đó là năm mươi mũi thương sắt thô sơ mà A Lực đang âm thầm đúc lén đêm ngày. Lão rèn vẫn giữ lời hứa với cựu Thống tướng Tiêu Chiến Sơn, chuẩn bị vũ khí cho lực lượng dân binh tự phát khi ngày quyết chiến biên thùy cận kề.


- Xong rồi đấy. - A Lực dùng kìm sắt gắp khớp lò xo vừa được gia cố bằng thép quân khí, lắp ráp vào cánh tay sắt cơ quan một cách thuần thục. Lão rưới một gáo nước muối mặn của Hồ Muối Chết lên khớp nối để tôi luyện thép. Tiếng "xèo xèo" vang lên kèm theo làn khói trắng nồng nặc mùi muối mỏ.


Thiết Thương đeo cánh tay sắt giả vào bả vai cụt, giật khẽ dây da buộc chặt trước ngực để kích hoạt lò xo cơ học. Khớp vai phát ra tiếng cọc cạch trơn tru, dứt khoát. Sức nặng của thép huyền thiết gia cố giúp anh lấy lại trọng tâm thăng bằng tuyệt đối cho bả vai trái.


Anh đặt lên bàn rèn của A Lực vài mảnh bạc vụn triều đình - chút tiền công ít ỏi tích góp từ những gánh nước thuê - rồi lặng lẽ quay lưng bước ra ngoài sương mù dày đặc. Anh phải trở về Nhạn Môn Quán trước khi trời sáng rõ.


Gió cát gầm rú dữ dội hơn khi Thiết Thương tiếp cận quán nước hoang vu dựng bên sườn đồi sỏi đá. Quán nước lá rách nát của Cố lão đầu đứng trơ trọi giữa khoảng không cằn cỗi, mái tranh xơ xác run rẩy trong cơn bão cát đang thành hình.


Cố lão đầu đang lầm lũi dọn dẹp những mảnh ngói vỡ rỉ sương muối dưới hiên quán. Gương mặt lão già ngoài lục tuần hằn sâu những nếp nhăn khổ cực, đôi mắt mờ đục lo lắng nhìn về phía hẻm núi dốc đứng. Bên trong quán, Cố Tiểu Hà đang cẩn thận dùng kim chỉ khâu vá lại những dải băng vải trắng tự dệt dính máu khô của Thiết Thương.


Thiết Thương bước vào căn buồng tối. Anh không giả vờ câm điếc trước mặt những người thân yêu này. Anh khóa chặt cửa gỗ mục, giọng nói trầm thấp, khàn khàn vì mười năm ít sử dụng vang lên:


- Nhậm Thiên Kiệt sắp dẫn ba mươi đệ tử Thiết Sa Bang mang dầu thông khô đến phóng hỏa quán nước. Vương Cao đã nhận hối lộ để làm ngơ. Đêm nay quán nước này sẽ thành tro bụi. Hai người phải thu dọn hành lý, lén vượt biên giới trốn sang thảo nguyên ngay lập tức.


Cố Tiểu Hà nghe vậy, chiếc kim khâu trên tay rơi xuống sàn gỗ mục phát ra tiếng động khẽ. Cô bé tái mét mặt, chạy lại nắm chặt lấy cánh tay sắt cơ quan của Thiết Thương, nước mắt lưng tròng:


- Sư phụ... còn người thì sao? Người cụt một tay, vai lại đang hoại tử nghiêm trọng. Bọn chúng đông như kiến cỏ, người ở lại làm sao chống đỡ được?


Cố lão đầu đứng lặng người bên bàn trà nứt nẻ. Lão không run rẩy sợ hãi như mọi khi trước đệ tử bang hội. Lão già lầm lũi bước đến góc phòng, dùng tay gạt bỏ những hũ rượu đất nung rỗng không, lộ ra một tấm ván gỗ sồi đen kịt dưới sàn đất nện. Lão cúi người cạy tấm ván lên, chỉ xuống căn hầm ngầm tối tăm, nơi có những vết máu khô đen kịt mười năm trước vẫn còn in hằn trên đá hộc.


- Thiết Thương... ngươi bảo ta chạy đi đâu? - Giọng Cố lão đầu run rẩy nhưng chứa đựng một sự kiên định sắt đá của người lính già. - Mười năm trước, em trai ngươi - Thiếu úy Trương Thiết Kiệt - đã dùng thân mình chặn đứng năm mũi tên độc của phản quân Tống Gia ngay tại cửa hầm này để ta giấu tấm Bản đồ phòng thủ Nhạn Môn Quan xuống dưới đáy. Vết máu của hắn vẫn còn đây, di cốt của đồng đội ngươi vẫn nằm lạnh lẽo ngoài nghĩa địa hoang biên ải kia. Ta đã thề với Thống tướng Tiêu Chiến Sơn sẽ dùng mạng sống này để giữ vẹn toàn căn hầm ngầm này. Ta không đi!


- Ông nội! Cháu cũng không đi! Cháu ở lại với ông nội và sư phụ! - Cố Tiểu Hà khóc nấc lên, ôm chặt lấy cánh tay gầy gò của Cố lão đầu.


Thiết Thương đứng lặng giữa căn buồng tối tăm, gió bấc rít qua mái lá tạo ra những âm thanh u uất giống như tiếng khóc oan khuất của hàng trăm chiến hữu đã ngã xuống mười năm trước. Lòng trung nghĩa của người cha nuôi và sự dũng cảm của đứa em gái kết nghĩa đã bẻ gãy hoàn toàn kế hoạch rút lui an toàn của anh. Anh không thể ép họ bỏ đi, và anh lại càng không thể phản bội lại lời thề binh nghiệp bách chiến thương thủ thủ hộ biên thùy.


Thiết Thương thở dài một tiếng thật sâu, lồng ngực rộng bản phập phồng dưới lớp áo thô xám. Anh đưa bàn tay trái thô ráp vỗ nhẹ lên vai Cố Tiểu Hà, ánh mắt xám tro lạnh lùng xua tan đi sự hoảng loạn trong lòng cô bé. Anh thắt chặt lại những sợi dây da chịu lực của cánh tay sắt giả cơ quan vừa được A Lực gia cố. Khớp nối thép đen phát ra tiếng kêu đanh gọn, chắc chắn.


- Được. Ở lại. - Thiết Thương nói ngắn gọn, thanh âm trầm hùng như tiếng trống trận dã chiến.


Anh lập tức bước ra chuồng ngựa phía sau quán nước. Lão Mã chiến già nua cụt tai phải khẽ hí vang một tiếng đục buồn, cọ cái đầu gầy trơ xương vào bả vai cụt của chủ nhân. Thiết Thương cúi xuống máng cỏ chuồng ngựa, gạt bỏ lớp rơm khô bám đầy bụi cát sa mạc, lôi ra thanh độc thương sắt rỉ sét nặng mười hai cân được quấn kỹ trong bao da cừu cũ rách.


Anh tuốt bao da cừu, để lộ mũi thương rỉ sét đen kịt. Dưới ánh sáng mờ đục của buổi chiều tà đang tắt dần, mũi thương sắt rỉ bốc lên một làn khói mỏng màu xanh lục cực nhạt - độc tính quặng mỏ sa mạc tự nhiên đã được kích hoạt hoàn hảo sau khi tôi luyện nước muối Hồ Muối Chết. Đây sẽ là thứ vũ khí sát thương chí mạng phá hủy hoàn toàn Thiết Sa Chưởng của Nhậm Thiên Hành.


Nhận thấy địa hình Nhạn Môn Quán làm bằng tre nứa và lá cọ khô cực kỳ độc đạo, rất dễ bị đối thủ dùng hỏa công phóng hỏa bao vây thiêu rụi, Thiết Thương bắt đầu chuẩn bị hậu cần phòng thủ dã chiến. Anh gánh hai thùng nước lớn từ giếng cổ Nhạn Môn gánh nước ngọt liên tục, đổ đầy vào những chiếc hũ đất nung cũ kỹ xếp xung quanh hiên quán để chuẩn bị dập lửa sẵn sàng. Cố Tiểu Hà cũng giúp sư phụ thu gom những bao cát sỏi sườn núi để đắp chặn các kẽ hở cửa ra vào phòng hỏa công.


Bóng đêm nhanh chóng sập xuống hẻm núi dốc đứng Nhạn Môn Quan. Sương mù dày đặc tràn về từ phía thảo nguyên hoang vu, che khuất tầm nhìn tầm xa quá mười bước chân. Gió bão cát bắt đầu gầm rú dữ dội qua những vách đá dựng đứng hai bên hẻm núi, tạo ra âm thanh ghê rợn giống như tiếng quỷ khóc đêm tối.


Thiết Thương đứng yên lặng trước hiên quán nước, tay trái nắm chặt thân độc thương sắt rỉ kéo lê trên đất cát sỏi. Cánh tay sắt giả cơ quan huyền thiết giữ thăng bằng hoàn hảo cho bả vai trái rộng của anh. Nhãn quan chiến trường nhạy bén và thính giác Thính âm biện vị của anh được đẩy lên mức cực hạn.


"Rầm rập... rầm rập..."


Từ phía con đường độc đạo dẫn từ thị trấn biên thùy vào hẻm núi dốc đứng, tiếng móng ngựa dồn dập gõ vang đá sỏi bắt đầu truyền tới, phá vỡ sự tĩnh lặng rùng rợn của đêm tối sương mù. Ánh đuốc lửa đỏ rực của ba mươi đệ tử Thiết Sa Bang bắt đầu thấp thoáng hiện ra qua làn sương dày, giống như những con mắt quỷ đang khát máu áp sát.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!