Nhạc nềnTaohua

Con Mắt Rình Rập

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió bấc rít gào qua khe cửa gỗ mục của Nhạn Môn Quán, mang theo cái lạnh thấu xương của sương muối vùng biên viễn và mùi cát khô hanh hao từ thảo nguyên thổi về. Đêm đã về khuya, bóng tối đặc quánh bao trùm lấy quán nước rách nát dựng bên sườn đồi sỏi đá.


Trương Thiết Thương nằm im lìm trên tấm chiếu rơm rách trải sát nền đất nện nứt nẻ. Anh không nằm trên phản gỗ sồi. Đối với một người lính bách chiến đã từng lăn lộn mười năm nơi trận mạc biên thùy, chiếc giường êm ấm luôn là một cái bẫy chết người khi kẻ địch áp sát. Nền đất nện lạnh lẽo mới là người bạn trung thành nhất, nơi có thể truyền dẫn những dao động nhỏ nhất của bước chân kẻ thù từ khoảng cách trăm trượng.


Khớp vai cụt bên phải của anh thắt lại từng cơn đau rát bỏng. Thuốc bột làm từ rễ cây thông đá giã nát của y sĩ Thảo Cô đắp hồi chiều tuy đã cầm được dòng máu đen hoại tử, nhưng độc tính của bụi quặng sa mạc vẫn đang âm ỉ gặm nhấm da thịt anh. Mỗi nhịp thở quân ngũ d đều đặn, khắc kỷ được Thiết Thương duy trì để điều hòa luồng chân khí ít ỏi còn sót lại trong kinh mạch vỡ nát, ép cơn đau xuống dưới ngưỡng chịu đựng của lý trí.


Bên cạnh anh, thanh độc thương sắt rỉ sét nặng mười hai cân được quấn kỹ trong bao da cừu cũ rách, giấu kín dưới máng cỏ chuồng ngựa phía sau quán. Trên cánh tay trái duy nhất, anh đang đeo Cánh tay sắt giả cơ quan bằng thép đen và đồng rỉ. Tấm Bản đồ phòng thủ Nhạn Môn Quan bằng da dê mỏng nhuốm máu khô được anh quấn chặt, giấu sâu bên trong đai da chịu lực của cánh tay giả này. Đó là di vật thiêng liêng của em trai Trương Thiết Kiệt và cựu Thống tướng Tiêu Chiến Sơn, vật phẩm quyết định sự sống còn của biên cương mà Thiết Sa Bang đang ráo riết săn lùng để bán cho quân ngoại bang Đột Quyết.


"Xào xạc..."


Một tiếng động cực nhỏ, nhẹ như tiếng lá thông khô rụng xuống vách đá, vang lên từ phía mái nhà lá mục nát của quán nước.


Nếu là một người bình thường, tiếng động đó sẽ hoàn toàn bị tiếng gió bấc gầm rú át đi. Nhưng đối với Trương Thiết Thương, người đã luyện thành kỹ năng Thính âm biện vị qua những đêm dài nằm bò sát đất cát sa mạc để nghe tiếng móng ngựa địch tầm xa năm dặm, âm thanh đó rõ ràng như tiếng sấm nổ bên tai.


Anh nhắm chặt hai mắt, nín thở tuyệt đối. Toàn bộ thế giới xung quanh lập tức lùi lại, nhường chỗ cho một bản đồ âm thanh cực kỳ chi tiết trong tâm trí.


Tiếng ngói vỡ khẽ dịch chuyển. Tiếng các sợi tranh tranh của mái lá rách bị đè ép dưới một trọng lượng nhẹ nhàng nhưng cực kỳ dẻo dai. Kẻ đang đi trên mái nhà có thân thủ rất nhanh nhẹn, bộ pháp di chuyển mô phỏng loài khỉ hoang sa mạc.


Đó là Thiết Hầu Tử, đệ nhất trinh sát của Thiết Sa Bang. Tên này vốn có khinh công leo trèo xuất sắc, chuyên dùng bộ vuốt sắt rỉ đeo tay để bám vách đá dựng đứng hoặc trần nhà không tiếng động. Hắn được Thiếu chủ Nhậm Thiên Kiệt phái đến để dò la tung tích gã cụt gánh nước câm điếc, sau khi tên giám thị mỏ đá báo cáo về một thương thủ một tay dũng mãnh đã cạy đá cứu phu mỏ trong vụ sập hầm mỏ đá rỉ sét Nhạn Môn.


Thiết Hầu Tử lướt nhẹ trên xà nhà gỗ sồi mục nát, đôi mắt sắc sảo như mắt khỉ đảo quanh căn buồng tối tăm. Hắn nhìn thấy một bóng người đang nằm đắp chăn rơm trên chiếc phản gỗ sồi góc phòng.


Một nụ cười tàn nhẫn thoáng qua gương mặt nhỏ thó của gã mật thám. Hắn khẽ thò tay vào hông, rút ra một mũi phi tiêu ngắn tẩm độc quặng mỏ sa mạc cực độc. Với thân thủ nhanh nhẹn, hắn nhắm thẳng vào ngực bóng người trên phản gỗ, dứt khoát phóng ra.


"Phập!"


Mũi phi tiêu cắm ngập vào chiếc gối rơm rỗng dồn đầy lá khô mục nát. Không có tiếng thét đau đớn, không có dòng máu tươi phun trào.


Thiết Hầu Tử biến sắc. Hắn lập tức nhận ra mình đã mắc bẫy.


Ngay trong khoảnh khắc gã mật thám định nhảy lùi lại để thoát thân qua lỗ thủng mái lá, Trương Thiết Thương từ bóng tối dưới gầm phản đã hành động. Anh không sử dụng thanh độc thương sắt rỉ bám độc quặng dưới chuồng ngựa để tránh lộ diện binh khí bản mệnh. Thay vào đó, tay trái anh vung mạnh chiếc đòn gánh tre bọc sắt hai đầu - công cụ gánh nước hàng ngày - đâm thẳng lên trần nhà gỗ mục.


Nhờ kỹ năng Thính âm biện vị, Thiết Thương nghe thấy tiếng cát bụi lún rơi xuống từ kẽ nứt gỗ sồi, dự đoán chính xác vị trí đặt chân của đối thủ trên xà nhà.


"Rắc!"


Đầu đòn gánh tre bọc sắt nặng nề đâm xuyên qua lớp trần nhà lá mục nát, trúng thẳng vào bắp đùi trái của Thiết Hầu Tử. Lực đâm thô thô sơ nhưng mang sức nặng ngàn cân của một cựu binh dạn dày trận mạc, cộng thêm phản lực từ thế đứng thăng bằng vững chắc của Bộ pháp gánh nước Nhạn Môn dưới đất.


Một tiếng xương gãy giòn giã vang lên trong đêm tối ngột ngạt.


- Á! - Thiết Hầu Tử thét lên một tiếng đau đớn tột cùng.


Hắn trượt chân ngã nhào từ trên xà nhà gỗ sồi xuống, đè sập một mảng trần nhà lá rách nát. Sương muối lạnh lẽo ùa vào căn phòng qua lỗ thủng lớn, mang theo bụi cát mù mịt. Thiết Hầu Tử lăn lộn trên đất cát, một bên đùi trái đã gãy gập, xương đùi đâm rách da thịt rớm máu đỏ tươi.


Hắn kinh hoàng nhìn bóng dáng gù cao lớn của gã cụt gánh nước đang từ từ bước ra từ bóng tối, chiếc đòn gánh tre bọc sắt kéo lê trên đất phát ra âm thanh ghê rợn. Ánh mắt xám tro lạnh lùng, vô cảm của Thiết Thương khiến đệ tử Thiết Sa Bang run rẩy bò lùi lại bằng một chân còn lại.


- Ngươi... ngươi không phải là gã câm điếc... Ngươi là ác quỷ... - Thiết Hầu Tử lắp bắp, nhổ ra một ngụm máu tươi.


Thiết Thương không nói một lời, gương mặt phong trần vẫn lặng câm như vách đá Nhạn Môn Quan. Anh không xuống tay giết chết tên trinh sát tại chỗ. Binh pháp chiến trường dạy anh rằng, một kẻ địch bị thương nặng bò về sẽ gieo rắc nỗi sợ hãi tột cùng và làm suy giảm ý chí chiến đấu của cả bang hội hơn là một cái xác không hồn.


Thiết Hầu Tử dùng bộ vuốt sắt rỉ cào cấu xuống đất đá sỏi, liều mạng lết thân xác gãy chân ra khỏi cửa quán nước, biến mất vào màn sương mù dày đặc vùng biên ải.


Trong căn lều trại của Thiết Sa Bang bên rìa thị trấn biên thùy, Thiếu chủ Nhậm Thiên Kiệt đang ngồi uống rượu mạnh bên đống lửa sưởi ấm. Thanh đại đao khảm bạc sáng loáng đặt ngang đùi, ánh mắt gã đầy vẻ kiêu ngạo, thiếu kiên nhẫn.


Bỗng nhiên, bức rèm lều bị vén ra. Thiết Hầu Tử mặt cắt không còn giọt máu, ôm chiếc đùi gãy dập nát, bò lê lết vào dưới chân thiếu chủ, giọng nói đứt quãng vì đau đớn và sợ hãi:


- Thiếu chủ... gã cụt... gã cụt gánh nước ở Nhạn Môn Quán... thực chất là một thương thủ sát trận bách chiến... Hắn dùng đòn gánh tre đâm gãy chân tôi chỉ bằng một đòn... Bản đồ phòng thủ chắc chắn đang ở đó...


Nhậm Thiên Kiệt đứng bật dậy, đá văng hũ rượu đế xuống đất cát rỉ lửa đỏ. Đôi mắt gã bừng lên nộ hỏa điên cuồng, cơ mặt giật giật vì mất kiên nhẫn:


- Lũ vô dụng! Một gã cụt tay rách rưới cũng khiến các ngươi sợ hãi đến thế sao?


Gã rút thanh đại đao khảm bạc ra khỏi vỏ, tiếng thép rít lên sắc lạnh xé toạc màn đêm lạnh lẽo biên cương. Nhậm Thiên Kiệt gầm lên ra lệnh cho ba mươi đệ tử Thiết Sa Bang đang cầm đuốc lửa đứng chờ sẵn bên ngoài:


- Chuẩn bị dầu thông khô và đuốc lửa hỏa công! Đêm nay, ta sẽ tự mình dẫn quân đến san phẳng Nhạn Môn Quán, thiêu rụi gã cụt đó thành tro bụi!

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!