Bí Mật Độc Quặng Sắt Rỉ
Cơn gió bấc rít lên từng hồi qua khe hở của mái rơm chuồng ngựa Nhạn Môn Quán, mang theo cái lạnh buốt xương của sương muối đầu đông và bụi cát vàng rát mặt. Trương Thiết Thương lầm lũi dắt Lão Mã vào chuồng. Con ngựa chiến già nua cụt tai phải khẽ khịt mũi, mõm nó cọ nhẹ vào bả vai trái của chủ nhân như muốn san sẻ nỗi đau đang hành hạ anh. Thiết Thương không đáp, chỉ dùng bàn tay trái thô ráp, đầy vết chai sần vuốt ve bờm cổ xơ xác của nó.
Dưới máng cỏ rơm khô bám đầy bụi cát sa mạc, anh cúi người, lén lút giấu thanh độc thương sắt rỉ sét nặng mười hai cân xuống sâu dưới lớp rơm lót. Mỗi chuyển động cúi gập người của anh đều kéo theo một cơn co thắt kịch liệt từ khớp vai cụt bên phải. Vết mổ hoại tử mười năm trước đã bị rách rộng sau cú cạy đá tảng khổng lồ cứu phu mỏ hồi trưa. Máu đen loãng dính quặng đỏ từ vết rách đã thấm đẫm, loang lổ khắp một bên sườn chiếc áo vải thô xám vá chằng vá đụp. Thiết Thương cắn chặt răng, cơ hàm bạnh ra nổi lên những đường gân cứng ngắc, ngăn không cho một tiếng rên rỉ nào thoát ra ngoài. Anh phải giữ vỏ bọc gã cụt gánh nước câm điếc này bằng mọi giá, nhất là khi tai mắt của Thiết Sa Bang đang bắt đầu lùng sục khắp biên trấn.
Bước vào căn buồng tối tăm hôi hám mùi ẩm mốc phía sau quán nước, Thiết Thương run rẩy cởi bỏ lớp áo thô. Khớp vai cụt sát bả vai phải của anh giờ đây sưng tấy, đỏ ửng và rỉ ra thứ dịch lỏng màu đen sẫm lẫn máu tươi. Cơn sốt độc bắt đầu nhen nhóm, khiến nhãn quang của cựu binh già đôi lúc mờ đi. Anh với lấy hũ rượu đế Nhạn Môn chôn dưới đất, dùng tay trái giật phăng nút lá chuối khô, rồi dứt khoát dội thẳng thứ rượu ngũ cốc hoang dã nồng độ cực cao lên vết thương hở.
"Xèo..."
Tiếng da thịt hoại tử tiếp xúc với rượu mạnh rít lên khét lẹt. Cơn đau tột cùng ập đến như hàng vạn mũi kim nung đỏ đâm thẳng vào tủy xương. Thiết Thương quỵ một gối xuống đất cát nứt nẻ, tay trái bấu chặt vào mép phản gỗ sồi đến mức móng tay bật máu. Anh không thể vận nội lực để tự chữa trị; kinh mạch bả vai phải đã bị phế sạch hoàn toàn trong trận thanh trừng mười năm trước của phản tướng Tống Hàn. Rượu đế chỉ có thể sát trùng tạm thời, nhưng độc tính của bụi quặng sa mạc tích tụ từ mỏ đá sập vẫn đang ngấm ngầm ăn mòn da thịt anh. Thiết Thương biết mình không thể tự chịu đựng được nữa. Anh cần tìm đến Thảo Cô.
Nhân lúc sương mù hoàng hôn buông xuống che khuất tầm nhìn của các trạm tuần tra Thiết Sa Bang, Thiết Thương lén lút rời khỏi Nhạn Môn Quán qua lối cửa sau. Anh đi theo bộ pháp gánh nước Nhạn Môn, bước chân đi hình chữ bát lướt nhẹ trên bãi đá sỏi trơn trượt, hạ thấp trọng tâm hông để giảm thiểu lực chấn động lên bả vai rách nát. Điểm đến của anh là một gian nhà đất nung lụp xụp nằm heo hút bên sườn núi đá vôi phía đông thị trấn, nơi Thảo Cô – nữ y sĩ lập dị ẩn dật vùng biên ải – sinh sống.
Gian nhà của Thảo Cô nồng nặc mùi lưu huỳnh, mùi rễ cây khô và độc khí bốc lên từ những hũ gốm đen xếp đầy vách tường. Thảo Cô, người phụ nữ trung niên thanh tú nhưng mang gương mặt đầy sẹo bỏng độc quặng, đang lầm lũi sắc thuốc bên lò than củi thông đá đỏ rực. Nhìn thấy gã cụt gánh nước rách rưới lết bước vào, bà không hề ngạc nhiên, chỉ lạnh lùng chỉ tay vào chiếc ghế tre mục nát cạnh lò sưởi:
- Ngồi xuống. Lại dùng lực quá tải để rách vết mổ hoại tử mười năm trước chứ gì? Ta đã cảnh báo ngươi bao nhiêu lần rồi, bách chiến thương thủ Trương Thiết Thương?
Thiết Thương im lặng ngồi xuống ghế tre, dùng tay trái cởi bỏ dải băng vải đen rách nát đã thấm đẫm máu đen. Thảo Cô bước tới, khẽ nhíu mày khi nhìn thấy vết thương sưng tấy rỉ dịch loãng màu đen sẫm. Bà lấy từ gùi tre ra một chiếc châm bạc cổ, dứt khoát đâm sâu vào bả vai cụt của anh để lấy máu thử độc.
- Chịu đựng chút đi.
Thảo Cô rút châm bạc ra. Đầu châm ngay lập tức chuyển sang màu đen kịt xen lẫn sắc xanh lục kỳ lạ. Bà đưa châm bạc lên sát mũi ngửi, gương mặt sẹo bỏng đột ngột biến sắc:
- Đây không phải là máu hoại tử thông thường. Ngươi đã hít phải và tiếp xúc trực tiếp với Độc sa khoáng mỏ của mỏ đá lậu Nhạn Môn. Loại độc quặng sắt rỉ này có tính axit cực mạnh, khi ngấm vào vết thương hở sẽ ăn mòn da thịt từ bên trong, gây thối rữa kinh mạch trong vòng ba ngày nếu không có thuốc giải.
Bà quay lại lò sưởi, lấy một hũ rượu đế Nhạn Môn nóng hổi tẩm vào vải băng trắng, dứt khoát đắp mạnh lên vai cụt của anh. Thiết Thương gồng cứng người, bắp tay trái nổi đầy gân xanh dẻo dai, chiếc trâm cài tóc gỗ đào của người vợ quá cố Trương Phụng Anh giấu trong túi áo được anh bóp chặt trong lòng bàn tay để tìm kiếm chút điểm tựa tinh thần. Anh không kêu lên một tiếng, nhịp thở quân ngũ vẫn giữ vững sự đều đặn khắc kỷ.
Thảo Cô vừa băng bó vừa liếc nhìn bao da đựng thương rách đặt cạnh chân anh. Đôi mắt sắc sảo của nữ độc y chợt lóe lên tia sáng kinh ngạc. Bà bước tới, không xin phép, dứt khoát giật phăng lớp bao da cũ rách, để lộ ra thanh độc thương sắt rỉ sét nặng mười hai cân.
- Đừng động vào... - Thiết Thương khẽ mở miệng, giọng nói khàn đặc, khô khốc sau mười năm giả câm giả điếc.
Thảo Cô không thèm để ý đến lời cảnh báo của anh. Bà dùng chiếc kẹp đồng gạt nhẹ một lớp vảy rỉ sét đen kịt trên mũi thương sắt, đặt nó vào một chiếc bát đất nung nhỏ. Tiếp đó, bà múc một muỗng nước muối đỏ thẫm lấy từ Hồ Muối Chết nhỏ trực tiếp lên lớp rỉ sét ấy.
Một hiện tượng kỳ lạ xảy ra ngay trước mắt hai người.
Ngay khi nước muối cực mặn tiếp xúc với lớp rỉ sét đen kịt, một tiếng "xèo xèo" ghê rợn vang lên. Những bọt khí màu xanh lục sủi lên sùng sục, tỏa ra thứ mùi hôi thối, nồng nặc mùi độc quặng mỏ sa mạc. Lớp rỉ sét không hề bị tẩy trôi, ngược lại, nó dường như hấp thụ nước muối đỏ, trở nên đen bóng và bám dính chặt hơn vào mũi thương sắt.
Thảo Cô trợn tròn mắt nhìn hiện tượng phản ứng hóa học tự nhiên này, rồi quay sang nhìn Thiết Thương bằng ánh mắt nửa kinh ngạc, nửa thán phục:
- Trời đất ơi... Bí mật độc quặng sắt rỉ này, hóa ra là thế! Thanh thương sắt rỉ này của ngươi vốn được rèn đúc từ Quặng sắt rỉ Nhạn Môn – loại quặng sắt chứa nồng độ tạp chất muối độc sa mạc cực cao. Qua mười năm giấu dưới máng cỏ chuồng ngựa, mũi thương liên tục hấp thụ hơi ẩm và muối mỏ sa mạc bám trên rơm rạ, tạo ra một lớp rỉ sét đặc biệt mang độc tính bách độc cực mạnh.
Bà dùng kẹp đồng gõ nhẹ vào thân thương sắt, giọng nói run rẩy vì phấn khích của một kẻ nghiện độc dược:
- Đây không phải là chất độc tẩm nhân tạo. Đây là độc tính tự nhiên bám dính cực kỳ dẻo dai. Nếu ngươi dùng nước muối mặn của Hồ Muối Chết để tôi luyện và nuôi dưỡng lớp rỉ sét này định kỳ, nó sẽ biến thanh thương này thành một món độc thương chiến trường vô song. Chỉ cần một vết xước nhỏ do mũi thương này đâm trúng, đối thủ sẽ bị nhiễm trùng máu hoại tử da thịt ngay lập tức, ngay cả cao thủ Thiết Sa Chưởng của Thiết Sa Bang cũng không thể dùng chân khí hóa giải!
Thiết Thương lặng lẽ nhìn bọt khí xanh lục đang sủi tăm trong bát đất nung. Anh hiểu rõ cái giá của việc sử dụng độc thương. Một cựu binh chính trực của quân đội triều đình cũ lẽ ra không bao giờ dùng đến thủ đoạn tà độc này. Nhưng mười năm qua, triều đình đã ruồng bỏ anh, phản tướng Tống Hàn đã sát hại gia đình anh, và giờ đây Thiết Sa Bang đang cấu kết với quan phủ để tàn sát bá tánh biên dân nghèo khổ. Giang hồ hiểm ác, binh pháp thực chiến không có chỗ cho sự nhân từ vô ích.
- Được. Chỉ cho ta cách nuôi dưỡng nó. - Thiết Thương khàn giọng quyết định, tay trái siết chặt cán thương sắt rỉ nặng mười hai cân.
Thảo Cô nhìn thẳng vào mắt anh, nụ cười lập dị trên gương mặt sẹo dần biến mất, thay vào đó là vẻ nghiêm nghị lạnh lùng của một y sĩ biên thùy dạn dày kinh nghiệm. Bà lấy từ gùi tre ra một gói rễ cây thông đá giã nát đắp lên vai cụt của anh để hút mủ độc, rồi thắt chặt dải băng vải trắng lần cuối.
Khi bàn tay bà chạm vào khớp bả vai cụt của anh, Thảo Cô khẽ thở dài, giọng trầm xuống đầy vẻ cảnh báo:
- Ta có thể giúp ngươi nâng cấp độc thương này để dẹp loạn bang hội. Nhưng ngươi phải nhớ kỹ lời cảnh báo này của ta: Chất độc quặng mỏ sa mạc cực độc này không chỉ bám trên mũi thương, mà nó cũng đang ngấm dần vào khớp vai hoại tử rách nát của ngươi thông qua những lần ngươi vận lực quá tải chiến đấu. Nếu ngươi tiếp tục dùng Cánh tay sắt giả cơ quan chịu lực nặng hoặc thi triển Sát Trận Thương Pháp quá mười chiêu liên tục, chất độc quặng mỏ sẽ theo kinh mạch vỡ nát chạy thẳng vào tim. Lúc đó, ngay cả thần tiên cũng không cứu nổi mạng ngươi.
Thiết Thương lặng người nhìn ra ngoài cửa sổ. Bóng đêm đã bao phủ hoàn toàn vùng biên viễn Nhạn Môn Quan hoang vu. Tiếng gió rít gào qua các khe đá dốc đứng dội lại như tiếng khóc than của hàng vạn linh hồn cựu binh đã khuất. Anh khẽ vuốt ve chiếc trâm cài tóc gỗ đào của người vợ quá cố, ánh mắt xám tro bừng lên một tia sáng lạnh lùng, kiên định tựa sắt đá biên thùy.
Anh biết cái chết đang cận kề, nhưng nợ máu của đồng đội mười năm trước chưa trả, bình yên của dân làng Nhạn Môn chưa được bảo vệ, người lính độc thương này quyết không nhắm mắt lùi bước.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!