Nhạc nềnTaohua

Bản Chứng Từ Phủ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương muối của buổi sáng ngày thứ sáu dưới lệnh thiết quân luật vẫn lảng vảng quanh những mái lều rách nát của Ngõ tị nạn, mang theo cái lạnh buốt nhói xộc thẳng vào da thịt. Gió bão cát hoang dã sườn núi Nhạn Môn thổi thốc qua khe lều dã chiến, làm rung lên những tấm vải bạt rách nắp bám đầy bụi đất đỏ kịt.


Bên trong căn lều tối tăm nồng nặc mùi thuốc bắc và ngải cứu, Trương Thiết Thương nằm kiệt quệ trên chõng tre mục. Mỗi nhịp thở dốc, khắc kỷ của anh kéo theo một cơn co thắt kịch liệt từ bả vai phải cụt sát nách. Vết thương hoại tử cũ – vốn bị rách rộng nghiêm trọng sau đợt vận lực dùng cành thông đá già đâm gãy kiếm bản mệnh của Hoa Vô Khuyết hôm qua – giờ đây đang rỉ ra thứ dịch loãng màu đỏ tươi lẫn máu đen sẫm. Cơn đau rát bỏng như có hàng vạn con kiến độc sa mạc đang điên cuồng gặm nhấm vào tận xương tủy khiến gương mặt phong trần của cựu binh già méo mó, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán bám đầy bụi cát.


Anh cắn chặt răng, tay trái duy nhất siết chặt lấy chiếc trâm cài tóc bằng gỗ đào của người vợ quá cố Trương Phụng Anh giấu trong ngực áo thô xám. Vết máu khô mười năm trước trên thân trâm gỗ tỳ chặt vào lòng bàn tay chai sạn, là điểm tựa tinh thần duy nhất giúp anh chịu đựng đau đớn vượt qua giới hạn thể xác mà không rên rỉ một tiếng nào. Anh phải giữ vững vỏ bọc câm điếc giả vờ này, giữ vững sự ẩn nhẫn khắc kỷ của một người lính đã chết mười năm trước.


A Ngưu ngồi bên cạnh chõng tre, đôi mắt thiếu niên mười lăm tuổi đỏ hoe vì phẫn uất và lo lắng. Cậu đang cẩn thận dùng dải băng vải trắng tự dệt thấm nước muối loãng lau đi vệt máu đen rỉ ra từ vai sư phụ. Tay còn lại của cậu vẫn ghì chặt lấy nửa khúc đòn gánh tre bọc sắt – kỷ vật duy nhất của người cha quá cố Lão Nhị – đã bị nứt gãy dọc thân gỗ sồi sau trận chiến dốc núi hôm trước.


- Sư phụ... máu vẫn không ngừng chảy... – A Ngưu khẽ khàn giọng nói, đôi vai gầy guốc run lên dưới manh áo vải thô rách nát. – Con đã đắp rễ thông đá giã nát như Trần đại phu chỉ dẫn, nhưng độc tính quặng mỏ sa mạc dường như vẫn đang ăn mòn bả vai người...


Trương Thiết Thương không đáp. Anh chỉ khẽ lắc đầu lầm lì, đưa tay trái vỗ nhẹ lên vai đệ tử như một lời an ủi thầm lặng. Tai trái nhạy bén của anh khẽ giật. Giữa tiếng gió rít gào qua khe núi, anh nghe thấy một tiếng động cực nhỏ, nhẹ như tiếng lá thông khô rụng xuống đất cát sỏi sườn đồi.


Có kẻ đang áp sát lều trại.


"Xoạt!"


Tấm màn bạt rách nát cửa lều đột ngột bị gạt phăng bởi một luồng gió lạnh buốt. Một bóng người mặc áo da bó sát màu đen, mái tóc đuôi ngựa cột cao bay phấp phới lướt nhanh vào trong lều như một bóng ma.


Đó chính là Lục Vô Song – nữ hiệp trẻ tuổi của chính đạo giang hồ Trung Nguyên. Gương mặt thanh tú nhưng lạnh lùng cương nghị của cô bám đầy bụi cát sa mạc, đôi mắt sắc sảo như diều hâu quét nhanh qua Trương Thiết Thương đang nằm trên chõng tre, rồi dừng lại ở bả vai rách nát rỉ máu của anh. Tay phải cô khẽ chạm vào đốc song đao dắt chặt sau lưng, phát ra tiếng kim loại va chạm với đai da sau lưng kêu "keng" một tiếng khô khốc.


- Trương Thiết Thương! – Lục Vô Song khẽ lên tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng lạnh buốt như sương muối biên thùy. – Tri phủ Vương Cao đã phát lệnh truy nã thiết quân luật khắp biên giới, cáo thị ngươi là phản tặc cấu kết Thiết Sa Bang buôn lậu quặng sắt rỉ Nhạn Môn bán cho ngoại bang Đột Quyết. Ngươi trốn ở đây, còn có thể đi đâu? Hãy theo ta về phủ tri phủ đối chất!


A Ngưu lập tức bước lên trước, vung nửa khúc đòn gánh tre bọc sắt nứt gãy chặn ngang sườn Lục Vô Song. Thiếu niên mồ côi gân cốt cứng cáp, bắp chân đứng vững vàng trên nền đất nện, hét lớn đầy dũng cảm:


- Không được đụng vào sư phụ ta! Tri phủ Vương Cao mới là kẻ ngậm máu phun người! Các người là chính đạo giang hồ, tại sao lại đi làm tay sai cho quan phủ thối nát, áp bức dân nghèo thung lũng Nhạn Môn?


Lục Vô Song nhíu mày, tay phải cô giương song đao bó sát người, chặn cửa lán trại đòi áp giải main.


- Giang hồ chính đạo có quy củ của giang hồ. Ta đến Nhạn Môn để điều tra vụ buôn lậu sắt rỉ phản quốc. Lệnh truy nã của tri phủ có dấu ấn đỏ triều đình, không thể làm giả. Nếu sư phụ ngươi vô tội, tại sao lại trốn tránh quan quân? – Lục Vô Song đa nghi, giọng nói đanh lại đầy uy hiếp. Cô lướt thân pháp nhanh nhẹn, vung xích sắt đầu quỷ định trói chặt tay trái duy nhất của main.


A Ngưu không hề sợ hãi, vung đòn gánh tre bọc sắt chắn ngang ngăn cản. Tiếng gỗ sồi đập trúng xích sắt vang lên một tiếng "chát" khô khốc, lực phản chấn mạnh mẽ khiến A Ngưu lùi lại hai bước, chân lún sâu vào sỏi cát, nhưng cậu vẫn kiên quyết giữ vững thế thủ bảo vệ sư phụ.


Trương Thiết Thương nằm trên chõng tre, nhãn quan quân sự nhanh chóng phân tích tình hình. Anh biết Lục Vô Song không phải là tay sai của tri phủ, cô chỉ là một nữ hiệp chính đạo bị định kiến giang hồ và lệnh truy nã giả dối của Vương Cao che mắt. Nếu anh ra tay chiến đấu lúc này, vết thương vai cụt hoại tử rách nát sẽ bộc phát nghiêm trọng, và quan trọng hơn, anh sẽ đẩy toàn bộ dân nghèo thung lũng vào tử lộ đối đầu với cả giới võ lâm chính đạo.


Anh chọn cách giải quyết ôn hòa bằng chứng cứ thay vì bạo lực chiến đấu.


Chậm rãi gượng dậy, Thiết Thương dùng tay trái duy nhất chống xuống chõng tre, lết bước khập khiễng bằng Bộ pháp gánh nước Nhạn Môn giữ thăng bằng cực tốt dốc núi sườn đồi. Dù mất cánh tay giả cơ quan hỗ trợ thăng bằng, anh vẫn di chuyển uyển chuyển nhẹ nhàng, né tránh tầm kiểm soát của song đao Lục Vô Song một cách hoàn hảo. Anh bước tới góc tối của căn lều dã chiến, tay trái chậm rãi mở nắp hũ sứ bám đầy bụi cát sa mạc đặt ẩn sâu dưới hầm đất nung.


Lục Vô Song nghi ngờ có ám khí hoặc độc dược, lập tức lùi bước thủ thế song đao phòng thủ sườn hông, đôi mắt nheo lại đầy cảnh giác.


Nhưng Trương Thiết Thương không hề rút ra binh khí sát sinh. Tay trái anh chậm rãi lôi ra từ trong hũ sứ một cuốn sổ sách da dê bám bụi cát và một bức mật thư viết bằng giấy lụa mỏng dính máu tươi đã khô.


Đó chính là "Sổ sách lậu tri phủ Vương Cao" cướp được dưới hầm ngầm cơ quan dinh tri phủ và "Mật thư Đột Quyết" thu giữ từ xác Lôi Báo tại Hẻm núi Tử Vong.


Main lững thững bước tới chiếc bàn gỗ nứt nẻ giữa lều, ném cuốn sổ da dê và bức mật thư lên mặt bàn. Anh dùng ngón tay trái thô ráp bám đầy vết chai sần, chỉ thẳng vào các trang sổ sách bám bụi cát, rồi liếc nhìn Lục Vô Song bằng ánh mắt xám tro lạnh lùng, tĩnh lặng như vách đá Nhạn Tử.


Lục Vô Song ngơ ngác nhìn cuốn sổ da dê bám bụi cát. Sự tò mò và lòng chính nghĩa đa nghi thúc đẩy cô bước tới sườn bàn. Cô giữ song đao bằng tay trái cảnh giới, tay phải lật mở từng trang sổ sách lậu.


Đôi mắt sắc sảo của nữ hiệp chính đạo quét nhanh qua những dòng chữ mực đen ghi chép tỉ mỉ ngày tháng, lượng quặng sắt rỉ khai thác lậu từ mỏ Nhạn Môn, và số lượng tiền bạc hối lộ khổng lồ đóng dấu ấn tri phủ đỏ rực mới tinh. Từng dòng ghi chép chi tiết thể hiện rõ thỏa ước giữa Vương Cao và Thiết Sa Bang: tri phủ Vương Cao nhận tới 40% lợi nhuận từ việc Thiết Sa Bang bán quặng sắt rỉ lậu cho quân ngoại bang Đột Quyết.


Tiếp theo, cô mở bức mật thư Đột Quyết viết trên giấy lụa mỏng. Bức thư viết bằng chữ Đột Quyết chi tiết về thỏa ước mua bán bản đồ phòng thủ Nhạn Môn Quan giữa đặc sứ Cốt Lực Hải và bang chủ Nhậm Thiên Hành dưới sự che chở làm ngơ của tri phủ Vương Cao trước ngày tuyết rơi đầu mùa đông biên thùy.


Lục Vô Song bàng hoàng buông đao.


Song đao của cô khẽ hạ xuống bên hông, gương mặt thanh tú biến sắc, trắng bệch vì kinh hoàng tột độ trước quy mô phản quốc cực lớn này. Sự kiêu ngạo, định kiến giang hồ của cô bị chứng cứ thép bẻ gãy hoàn toàn trước công lý thực tế.


- Trời đất ơi... – Lục Vô Song run rẩy lẩm bẩm, giọng nói run rẩy rụng rời chân tay. – Tri phủ Vương Cao... lại là kẻ bán nước cầu vinh, cấu kết với ngoại bang Đột Quyết để buôn lậu vũ khí phản quốc? Vậy lệnh truy nã thiết quân luật khắp biên cương kia... thực chất là để giết người diệt khẩu, cướp lại chứng cứ phạm pháp này sao?


Main khẽ gật đầu lầm lì. Anh chỉ tay vào bả vai cụt hoại tử đang rách nứt rỉ máu đỏ loãng của mình, rồi chỉ vào chiếc chìa khóa đồng cổ bám đầy máu tươi của Cố lão đầu đang giắt chặt trong ngực áo thô xám, thể hiện cái giá đẫm máu mà anh và những người nghèo thung lũng đã phải trả để bảo vệ chứng cứ phản quốc này.


Lục Vô Song nhìn gã cựu binh cụt tay gầy gò, khắc kỷ trước mặt với ánh mắt hối hận và tôn kính sâu sắc. Cô bàng hoàng nhận ra mình đã suýt trở thành công cụ đắc lực che giấu tội ác cho kẻ phản quốc thối nát.


- Ta đã hiểu lầm ngươi... – Lục Vô Song cúi đầu tạ lỗi đầy cương trực. – Các người đã xả thân bảo vệ biên cương, bảo vệ giọt máu đồng đội cũ, vậy mà triều đình lại ruồng bỏ, quan phủ lại truy sát... Thật là mỉa mai tột cùng cho giới võ lâm chính đạo của ta!


Cô nhìn bản mật thư và sổ sách lậu trên bàn gỗ nứt nẻ, đôi mắt sắc sảo bừng lên nộ hỏa quyết tâm trừng trị kẻ phản quốc:


- Cuốn sổ sách lậu này là bằng chứng thép. Nhưng Vương Cao nắm giữ binh lính tuần phòng địa phương, chúng ta không thể trực tiếp đưa chứng cứ này lên công đường của hắn tại Nhạn Môn. Hắn sẽ lập tức phóng hỏa thiêu rụi thung lũng để bịt đầu mối.


Lục Vô Song quay sang nhìn Trương Thiết Thương, đề xuất lén chuyển giao sổ sách này cho phó tướng Thẩm Dao bí mật điều binh:


- Ta biết Phó tướng Thẩm Dao – đồng môn cũ của ngươi – đang nắm giữ một cánh quân biên phòng trung thành phía Bắc. Cô ấy là người cương trực, trung nghĩa tuyệt đối. Chỉ có Thẩm Dao mới có đủ quyền lực quân sự để phát binh bắt giữ tri phủ Vương Cao tại công đường. Hãy để ta lén mang chứng từ này vượt biên giới chuyển cho cô ấy!


Trương Thiết Thương khẽ gật đầu đồng ý, khàn giọng phát ra tiếng đồng ý đục buồn lạnh lẽo từ cổ họng lâu năm không nói. Một liên minh mật bảo vệ sổ sách lậu được thiết lập giữa cựu binh giữ công lý và nữ hiệp chính đạo giang hồ.


Tuy nhiên, bóng đen nguy kịch mới lập tức đè nặng lên vai họ. Tri phủ Vương Cao chắc chắn sẽ sớm phát hiện cuốn sổ sách lậu dưới hầm ngầm dinh thự đã bị mất cắp. Hắn sẽ điên cuồng phát lệnh truy sát diệt khẩu, phái những thích khách tinh nhuệ nhất lùng sục khắp thung lũng Nhạn Môn để thu hồi chứng từ bằng mọi giá. Trận bão cát khốc liệt tiếp theo đang chuẩn bị ập xuống đầu họ ngay trong đêm nay.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!