Nhạc nềnTaohua

Thử Thách Của Kiếm Khách

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió bão cát trên vách đá Nhạn Tử rít gào như tiếng vạn quỷ khóc hờn, quất liên hồi những hạt sỏi sắc lẹm vào vách đá vôi nứt nẻ. Sương mù dày đặc trộn lẫn cát bụi sa mạc bốc lên ngột ngạt, che khuất vực thẳm sâu hun hút ngay dưới chân thiếu niên A Ngưu. Cậu bé mười lăm tuổi gầy guộc lúc này đang thở dốc, một tay ôm lấy bắp tay trái rách da chảy máu tươi nhuốm đỏ vạt áo thô rách, tay còn lại vẫn ghì chặt nửa khúc đòn gánh tre bọc sắt đã bị tên tuần bắn nứt toác dọc thân.


Phía trước cậu, Mã Bưu – chỉ huy tuần phòng phủ tri phủ – mặc chiến giáp sắt nặng màu xám xịt oai vệ, tay lăm lăm thanh đại đao cán bọc đai sắt rỉ sét, đôi mắt đầy sẹo rỗ co rúm lại trong nụ cười tàn bạo:


- Thằng ranh con cụt tay gánh nước! Ngươi tưởng chỉ bằng một khúc tre mục là có thể lừa được thiết kỵ của ta sao? Hôm nay, ta sẽ chặt đầu ngươi ném xuống vực sâu Nhạn Tử này để xem gã cụt tay sư phụ ngươi có dám lết cái xác thối ra cứu không!


Ngay khi Mã Bưu vung thanh đại đao chém bổ xuống yết hầu A Ngưu, một bóng người gù cao lớn đột ngột xé toạc màn sương cát lao tới.


Trương Thiết Thương xuất hiện như một bóng ma bước ra từ chiến trường mười năm trước. Khớp vai cụt bên phải của anh lúc này đang rách rộng nghiêm trọng, máu đỏ tươi loãng rỉ ra đầm đìa thấm đẫm dải băng vải đen vá víu, nhưng tay trái duy nhất của anh không hề run rẩy. Anh không mang theo thanh độc thương sắt rỉ để tránh bị tuần binh nhận dạng, mà chỉ tiện tay bẻ gãy một cành cây Gỗ thông đá cổ cứng cáp mọc cheo leo bên vách đá làm vũ khí dã chiến.


Không một tiếng động thừa thãi, Thiết Thương hạ thấp trọng tâm hông theo Bộ pháp gánh nước Nhạn Môn, bước chân đi hình chữ bát dẻo dai lướt nhanh trên nền cát sỏi trơn trượt. Anh mượn lực gió bão cát thổi mạnh quét ngang sườn núi, vung cành thông đá già đâm thẳng một nhát thương gỗ thô sơ nhưng sấm sét vào khớp giáp tay phải của Mã Bưu.


"KENG!"


Đầu cành gỗ thông đá cổ cứng cáp đập trúng khe hở giáp sắt dã chiến, lực đâm xoáy cực mạnh bộc phát từ cổ tay trái của Thiết Thương khiến Mã Bưu tê dại cả cánh tay, thanh đại đao nặng trịch tuột khỏi tay rơi cắm phập xuống đất cát sỏi. Chưa kịp để gã chỉ huy giáp nặng hoàn hồn, Thiết Thương xoay nhẹ thân gỗ thông đá quét ngang một đòn Hoành Tảo tầm thấp nhắm thẳng vào cổ chân Mã Bưu.


"RẮC!"


Tiếng xương cổ chân rạn nứt vang lên giòn giã dưới sức đập ngàn cân của thương gỗ. Mã Bưu rú lên một tiếng đau đớn tột cùng, đổ sập cả thân hình giáp sắt nặng xuống đất cát sỏi, lăn lông lốc sát mép vực thẳm. Toán lính tuần phòng giáp nhẹ đi sau hoảng hốt giương nỏ liên châu bắn loạt tên dồn dập, nhưng Lão què Từ Đại từ trong sương mù đã kịp thời ném hũ khói độc sa mạc tự chế bùng cháy dữ dội, tạo ra màn khói mù khét lẹt che khuất tầm nhìn.


- Rút thôi! – Từ Đại khàn giọng thét lớn.


Trương Thiết Thương không lãng phí một nhịp thở, anh lách người ôm lấy A Ngưu quấn chặt cậu bé vào lòng, mượn bộ pháp gánh nước dẻo dai lướt nhanh sườn đá dốc đứng dốc núi, biến mất vào lối mòn ngầm rừng thông đá hiểm trở cùng Từ Đại. Họ rút lui an toàn về thung lũng Nhạn Môn hoang sơ ngay trước khi loạt tên lửa của tuần binh bắn cháy sém rặng thông khô phía sau.


***


Ngày hôm sau, bình minh lên muộn trên thung lũng lũy tre Nhạn Môn. Sương muối mờ ảo bao phủ những mái lều rách nát của dân tị nạn nghèo khổ. Trong căn lều dã chiến khuất sau sườn núi, Trương Thiết Thương nằm kiệt quệ trên chõng tre mục, gương mặt phong trần tái nhợt vì cơn sốt độc hoại tử bộc phát. Vết rách khớp vai cụt hoại tử bên phải sau đợt vận lực cứu A Ngưu tối qua đã mưng mủ nghiêm trọng, rỉ dịch máu đỏ loãng đen sẫm bốc mùi khét lẹt nhẹ của độc quặng mỏ sa mạc.


Trần đại phu đang cẩn thận đắp rễ thông đá giã nát trộn nước muối Hồ Muối Chết lên bả vai rách nát của anh để hút mủ giải độc dã chiến. Mỗi nhát đắp thuốc nóng rát bỏng khiến Thiết Thương co thắt cơ vai kịch liệt, nhưng anh vẫn cắn chặt chiếc trâm gỗ cài tóc bằng gỗ đào của người vợ quá cố Trương Phụng Anh, tuyệt đối không rên rỉ một tiếng nào để giữ vững vỏ bọc câm điếc giả vờ trước con mắt lo lắng của dân làng nghèo xung quanh.


Đột nhiên, tiếng ồn ào náo loạn từ đầu thung lũng vọng lại, cắt đứt bầu không khí yên tĩnh dưỡng thương.


- Có kẻ thách đấu! Một kiếm khách danh môn từ Trung Nguyên đang đòi gặp gã cụt tay gánh nước! – Tiếng phu mỏ Lý Đầu Mục hớt hải gọi lớn ngoài cửa lều.


A Ngưu, bắp tay trái đã được quấn vải băng trắng sạch sẽ, vội vã cầm chiếc đòn gánh tre bọc sắt bị nứt gãy chạy ra ngoài cảnh giới. Trương Thiết Thương lầm lì gượng dậy, mặc lại chiếc áo vải thô xám vá chằng vá đụp che đi bả vai rách nát sưng tấy đỏ đen, chậm rãi lết bước ra ngoài sườn núi.


Tại bãi đất sỏi trống trải trước chiến lũy thung lũng, một nam tử trẻ tuổi mặc bạch y gấm lụa nho nhã, tóc buộc dải lụa trắng bay phấp phới trong gió cát hoang dã sườn núi đang đứng chắp tay kiêu ngạo. Hắn chính là Hoa Vô Khuyết – thiên tài kiếm khách danh môn trẻ tuổi của Trung Nguyên, người vừa đến biên thùy Nhạn Môn thách đấu các cao thủ để lấy danh tiếng giang hồ. Eo hắn đeo thanh kiếm bản mệnh khảm ngọc bích cổ mỏng nhẹ sắc bén vô cùng, phong thái ung dung tự tại, hoàn toàn đối lập với vẻ nghèo nàn, bụi bặm của hàng trăm dân tị nạn đang vây quanh.


Đứng cách đó không xa là Lục Vô Song – nữ hiệp mặc áo da bó sát màu đen, đeo song đao sau lưng đang lạnh lùng quan sát, nhíu mày nghi ngờ hành vi của gã cụt tay gánh nước.


Hoa Vô Khuyết liếc nhìn Trương Thiết Thương từ đầu đến chân bằng ánh mắt khinh bỉ tột độ. Hắn nhìn chiếc áo vải thô vá chằng vá đụp bám đầy bụi cát sa mạc, nhìn bả vai phải cụt sát vai quấn dải băng vải đen bẩn thỉu r rỉ máu đen loãng, rồi nhìn cánh tay sắt giả cơ quan bị gãy nát khớp lò xo đang được main dùng dây da buộc chặt vào hông vô dụng như một khúc củi mục. Hắn khẩy cười lanh lảnh, giọng nói đầy sự ảo tưởng kiêu ngạo giang hồ:


- Ngươi chính là gã cụt gánh nước câm điếc đã dùng thương pháp chiến trường đánh bại thiếu chủ Thiết Sa Bang Nhậm Thiên Kiệt sao? Đúng là chuyện nực cười của giới võ lâm biên thùy! Một kẻ rách rưới tàn phế, sử dụng thứ thương pháp thô sơ của binh lính quân ngũ rập khuôn, mà cũng dám xưng danh đệ nhất thương thủ biên cương?


Trương Thiết Thương không đáp. Anh đứng im lặng giữa bãi đất sỏi, giữ vững sự ẩn nhẫn khắc kỷ mười năm qua.


Hoa Vô Khuyết kiêu ngạo bước lên một bước, tay trái khẽ vuốt ve đốc kiếm khảm ngọc bích sáng loáng, thét lớn:


- Giang hồ chính đạo Trung Nguyên ta coi trọng kiếm pháp hoa mỹ, thanh cao. Thứ võ công thô bạo, khát máu của binh lính các ngươi chỉ đáng dùng để dọn dẹp chiến trường lính chết, không thể bước vào đại đường võ học chính tông! Hôm nay, Hoa Vô Khuyết ta thách đấu ngươi một trận thương kiếm, để vạn dân biên trấn Nhạn Môn thấy rõ sự bất lực của thứ thương pháp thô sơ chiến trường trước Thanh Phong Kiếm Quyết của danh môn!


A Ngưu tức giận vung chiếc đòn gánh tre bọc sắt nứt gãy định xông lên chặn lối, nhưng Trương Thiết Thương đưa tay trái duy nhất giữ chặt vai đệ tử lùi lại. Anh khẽ liếc nhìn bãi đất sỏi nứt nẻ sườn núi, nhãn quan quân sự nhanh chóng phân tích địa hình dốc đá hẹp dốc dốc đá sỏi cát trơn trượt.


Main biết mình đang bị chấn thương khớp vai cụt hoại tử nghiêm trọng rỉ máu đen loãng, cánh tay giả thăng bằng bị phế hoàn toàn, sức chiến đấu thương pháp một tay bị giảm sút 70%. Anh không thể nâng nổi thanh độc thương sắt rỉ nặng mười hai cân đặt ngang đùi trong chuồng ngựa.


Chậm rãi, Thiết Thương cúi người dùng tay trái nhặt một cành cây Gỗ thông đá cổ gãy nát dài khoảng bốn thước bám bụi cát sỏi dưới đất lên làm vũ khí thay thế thương sắt. Cành gỗ thông đá cổ cứng cáp, sần sùi hoen rỉ vết sương muối cắt da cắt thịt, được anh cầm bằng tay trái duy nhất, đầu cành gỗ hướng thẳng xuống đất cát sỏi.


Hoa Vô Khuyết nhìn thấy đối thủ dùng cành cây mục đấu kiếm thép khảm ngọc bích của mình, cảm thấy bị sỉ nhục tột cùng, mặt biến sắc phẫn nộ gầm lớn:


- Kiêu ngạo! Ngươi dám dùng cành củi mục đấu kiếm bản mệnh của ta? Hãy đón nhận một kiếm này!


"XOẢNG!"


Thanh kiếm khảm ngọc bích mỏng nhẹ sắc bén tuốt vỏ xé gió rít vang dội, phát ra tiếng kiếm ngân thanh tao ảo diệu trong sương mù thung lũng Nhạn Môn. Hoa Vô Khuyết vận nội lực Thanh Phong Kiếm Quyết lướt bộ pháp khinh công bay bổng trên không nhẹ nhàng, vung kiếm đâm ra một chiêu đâm điểm huyệt nhanh như chớp nhắm thẳng vào tim Trương Thiết Thương.


Trận đấu quyết định thương kiếm dã chiến bắt đầu.


**Chiêu thứ nhất:** Kiếm quang hoa mỹ của Hoa Vô Khuyết vẽ nên ba đường kiếm ảo diệu vây quanh lồng ngực main. Trương Thiết Thương nhắm nghiền đôi mắt xám tro, vận dụng kỹ năng Thính âm biện vị để loại bỏ sự nhiễu loạn thị giác của kiếm chiêu hoa mỹ. Tai trái nhạy bén của anh đón nhận tần số tiếng động rung động gió rít phát ra từ lưỡi kiếm khảm ngọc bích mỏng nhẹ.


Anh hạ thấp trọng tâm hông dẻo dải, bước chân đi hình chữ bát lướt đi lắt léo sỏi cát theo Bộ pháp gánh nước Nhạn Môn giữ thăng bằng cực tốt. Thân hình gù cao lớn của anh lách nhẹ sang bên phải sườn cụt, né tránh thành công mũi kiếm đâm thẳng sát ngực áo thô xám chỉ trong gang tấc mà không cần vung cành gỗ thông đá đỡ đòn.


Hoa Vô Khuyết kinh ngạc vì cú đâm thẳng điểm huyệt chí mạng bị né tránh một cách vụng về nhưng hoàn hảo bởi bộ pháp lao động thô sơ, liền xoay cổ tay quét kiếm chém ngang cổ họng main tốc độ cực nhanh.


**Chiêu thứ hai:** Tiếng kiếm rít gió rợn người áp sát yết hầu. Trương Thiết Thương nương theo luồng gió bão cát thổi ngược dốc núi, lùi bước khập khiễng giả vờ vụng về vấp ngã dốc đá sỏi cát trơn trượt theo thủ đoạn Nhẫn Nhục Thối Bộ. Sự giả vờ lóng ngóng khiến Hoa Vô Khuyết khinh thường dồn ép tấn công chém bổ đao đao kiếm xuống sườn cụt hoại tử của main.


Nhưng ngay khoảnh khắc mũi kiếm chém bổ xuống điểm chết, Thiết Thương mượn lực thăng bằng của bộ pháp gánh nước xoay chuyển trọng tâm cơ thể cực hạn tầm gần. Anh dùng cán cành gỗ thông đá cổ gạt nhẹ dứt khoát vào sống kiếm khảm ngọc bích mỏng nhẹ.


"KENG!"


Lực gạt cơ học thô sơ nhưng dứt khoát chiến trường bách chiến đập trúng điểm yếu lực của lưỡi kiếm, làm chệch hướng toàn bộ kiếm chiêu chém ngang của Hoa Vô Khuyết chui thẳng xuống đất cát sỏi bốc khói bụi mù trời.


**Chiêu thứ ba:** Hoa Vô Khuyết hoảng hốt thu kiếm định lùi bước thủ thế phòng thủ sườn đao, nhưng Trương Thiết Thương không cho đối thủ cơ hội xoay trở.


Anh trợn trừng đôi mắt xám tro bừng lên sát khí chiến trường lạnh lùng, dứt khoát vung cành gỗ thông đá cổ thi triển sát chiêu đâm thẳng Độc Long Toản. Anh vận nội lực xoắn mạnh khớp cổ tay trái duy nhất kết hợp lực xoay nén của vai cụt rách thịt rỉ máu loãng đỏ tươi đau đớn kịch liệt buốt nhói.


Cành gỗ thông đá cổ xoắn mạnh tạo vòng xoáy bụi cát rít gió gầm rú sấm sét, đâm thẳng trực diện vào mũi kiếm bản mệnh của Hoa Vô Khuyết đang chắn ngang ngực phòng thủ.


"RẮC... XOẢNG!"


Một tiếng nổ vỡ nát kim loại giòn giã vang dội cả thung lũng Nhạn Môn. Sức đâm xoáy cuồng bạo thực chiến chiến trường bách chiến của Độc Long Toản truyền qua cành gỗ thông đá cổ cứng cáp, đập vỡ nát cấu trúc mỏng nhẹ hoa mỹ của kiếm thép. Thanh kiếm bản mệnh khảm ngọc bích cổ sắc bén của Hoa Vô Khuyết bị đâm gãy đôi gãy nứt thành nhiều mảnh vụn rơi rớt tung tóe xuống đất cát sỏi.


Đầu cành gỗ thông đá sần sùi dừng lại chính xác cách yết hầu cổ họng Hoa Vô Khuyết đúng một phân, sượt qua da cổ rớm một vệt máu đỏ tươi loãng.


Hoa Vô Khuyết bàng hoàng đứng chết lặng giữa bãi đất sỏi sương mù, hai tay run rẩy ôm chặt nửa chuôi kiếm gãy nát bám đầy bụi cát sa mạc. Đôi mắt kiêu ngạo của thiên tài kiếm khách Trung Nguyên dâng đầy sự hoảng sợ tột độ, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên gương mặt trắng trẻo tái nhợt rụng rời chân tay.


Hắn bàng hoàng nhìn cành gỗ mục sần sùi hoen rỉ sương muối vẫn đang chỉ thẳng vào cổ mình, nhìn bả vai cụt rách nát rỉ máu đỏ tươi loãng rách rộng của gã cụt tay g gánh nước rách rưới trước mặt, rồi nhìn thanh kiếm gãy khảm ngọc bích dưới đất. Ranh giới giữa võ học biểu diễn giang hồ hoa mỹ và sát trận sinh tử chiến trường tàn khốc đã bị một nhát thương gỗ thô sơ bẻ gãy hoàn toàn chỉ trong vòng ba chiêu dứt khoát.


Lục Vô Song chứng kiến thảm cảnh đâm gãy kiếm bản mệnh từ xa, đôi mắt sắc sảo bừng lên sự kinh hoàng tột độ trước thân thủ thương pháp sát trận thực tế của Trương Thiết Thương.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!