Nhạc nềnTaohua

Đêm Lùng Phế Liệu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió bấc rít gào qua những khe đá nứt nẻ của Hẻm núi Tử Vong, mang theo những hạt cát sa mạc sắc lẹm quất thẳng vào khuôn mặt phong trần của Trương Thiết Thương. Đêm nay, trời không trăng, sương mù dày đặc hòa lẫn với bụi cát từ những trận bão nhỏ ngoài biên thùy Nhạn Môn Quan, tạo nên một màn sương xám xịt, che khuất tầm nhìn quá ba thước. Cái lạnh cắt da cắt thịt của mùa đông biên viễn dường như đang cố đông cứng dòng máu nóng ít ỏi còn sót lại trong cơ thể rách nát của cựu thương thủ.


Lão què Từ Đại khập khiễng đi trước dẫn đường. Dù chân trái teo tóp, lão di chuyển nhanh đến lạ lùng nhờ môn khinh công quân đội Vô Ảnh Bộ. Lão dùng cây chổi tre rỗng ruột – thực chất bên trong giấu một thanh đoản kiếm rỉ sét – làm điểm tì. Mỗi lần bước đi, lão không nện gót chân xuống đá sỏi mà dùng mũi chân phải lướt nhẹ, kéo theo cái chân què một cách êm ái, không hề phát ra một tiếng động nhỏ. Đó là kỹ năng trinh sát bách chiến giúp lão lẩn khuất trong bóng đêm như một cái bóng ma, né tránh hoàn toàn những trạm gác của Mã Bưu án ngữ ngoài hẻm núi.


Sau lưng lão, Trương Thiết Thương lầm lũi bước đi. Bả vai phải cụt sát nách – nơi vừa bị Lão rèn A Lực dùng kìm sắt nung đỏ gắp sạch các mảnh lò xo đồng rỉ gãy nát ra cách đây vài canh giờ – đang co thắt kịch liệt. Vết thương hoại tử bị rách rộng, dịch loãng màu đen sẫm lẫn máu tươi thấm đẫm dải băng vải thô xám, dính bết vào lớp áo vải thô rách nát. Mỗi bước đi dốc đá, bả vai cụt lại giật lên từng cơn buốt nhói, rát bỏng như có hàng vạn con kiến độc đang điên cuồng cắn xé tủy xương. Cánh tay sắt giả cơ quan bị hỏng hoàn toàn, nặng nề treo bên hông trái bằng những sợi dây da thắt chặt, kéo lệch trọng tâm của anh. Để không bị ngã nhào trên những dốc đá trơn trượt đầy cát sỏi, Thiết Thương phải vận dụng Bộ pháp gánh nước Nhạn Môn cực hạn. Anh hạ thấp hông, bước chân đi hình chữ bát dẻo dai, tay trái nắm chặt thân thanh độc thương sắt rỉ nặng mười hai cân làm gậy chống.


Đi bên cạnh anh là thiếu niên mồ côi A Ngưu. Cậu bé mười lăm tuổi gầy guốc nhưng gân cốt cứng cáp, da đen nhẻm vì nắng gió sườn núi. A Ngưu không hề khóc, đôi mắt bướng bỉnh bừng lên sự trung nghĩa quyết liệt. Cậu siết chặt chiếc đòn gánh tre bọc sắt hai đầu – kỷ vật duy nhất của người cha quá cố Lão Nhị. Trước ngực cậu, chiếc bài đồng quân ngũ Nhạn Môn hoen rỉ khẽ va chạm vào khóa áo vải thô, phát ra những tiếng đồng đục buồn lạnh lẽo. Trương Thiết Thương khẽ liếc nhìn chiếc bài đồng, lồng ngực rộng bản phập phồng một nhịp thở dài. Anh đã hứa với Lão Nhị trước khi nhắm mắt mười năm trước sẽ bảo vệ giọt máu duy nhất này, nhưng đêm nay, anh lại phải dắt cậu vào tử địa.


- Sư phụ, bám sát con, – A Ngưu thầm thì bằng giọng nói trầm thấp, bước chân cậu lướt đi lắt léo trên đá sỏi theo bộ pháp giữ thăng bằng giữ thăng bằng cực tốt mà Thiết Thương đã âm thầm truyền thụ qua những buổi gánh nước gùi đất dã chiến.


Thiết Thương khẽ gật đầu, môi mím chặt. Anh không nói một lời, hoàn toàn giữ vỏ bọc câm điếc giả vờ để bảo mật thông tin mật. Trong túi áo thô của anh, chiếc chìa khóa đồng cổ bám đầy máu tươi khô của Cố lão đầu khẽ chạm vào tấm hộ tâm kính bằng đồng dày bị chém nứt đôi, phát ra tiếng động lạnh lẽo. Tấm Bản đồ phòng thủ Nhạn Môn Quan vẽ tay bằng mực máu trên da dê vẫn được anh quấn chặt, giấu sâu bên trong đai da chịu lực của cánh tay sắt giả cơ quan đeo bên vai trái. Đó là di vật thiêng liêng quyết định sự sống còn của biên cương, anh thà chết chứ không để rơi vào tay Thiết Sa Bang.


Sau nửa canh giờ di chuyển nghẹt thở dưới sương mù, cả ba tiếp cận khu Mộ tập thể cựu binh nằm sâu trong rừng thông khô hẻo lánh của Hẻm núi Tử Vong. Nơi đây mười năm trước là bãi chiến trường đẫm máu, nơi chôn cất sơ sài hàng trăm chiến hữu biên phòng bị phản tướng Tống Hàn sát hại oan uổng. Mùi gỗ thông đá cổ mục nát hòa lẫn với mùi đất ẩm và vị rỉ sét của kim loại lâu năm bốc lên ngột ngạt.


Từ Đại dừng lại trước một hố đá sâu hoang vu, xung quanh phủ đầy cỏ dại sa mạc khô héo. Lão chỉ tay xuống đáy hố, khẽ ra hiệu bằng ba ngón tay. Dưới đáy hố đá sâu thẳm kia chính là nơi vùi lấp những mảnh giáp sắt rỉ sét và đầu giáo gãy của đồng đội cũ – nguồn Thép phế liệu quân khí dẻo dai bách chiến duy nhất có thể giúp A Lực rèn đúc lại khớp lò xo chịu lực nặng cho cánh tay giả của Thiết Thương.


- Đào nhanh lên, – Từ Đại thì thầm, mắt lão liên tục liếc nhìn về phía lối vào hẻm núi dốc đứng. – Mã Bưu đang cho lính tuần phòng lục soát gắt gao vòng ngoài. Bọn chúng mang theo nỏ liên châu bắn nhanh và cung tên tẩm dầu hỏa, sẵn sàng phóng hỏa đốt rừng thông nếu phát hiện kẻ đột nhập.


Trương Thiết Thương không chậm trễ. Anh quỳ một gối xuống đất cát lạnh lẽo, tay trái cầm chiếc xẻng sắt ngắn bắt đầu đào bới dưới hố đá sâu. A Ngưu cũng dốc lực cào đất sỏi bằng chiếc đòn gánh tre bọc sắt. Mỗi lần xẻng sắt va chạm vào đá sỏi, tiếng *keng... keng...* khẽ vang lên trong bóng tối, nghe buốt nhói rợn người giữa tiếng gió bấc rít gào.


Mồ hôi lạnh hòa lẫn máu tươi từ bả vai cụt rách nứt chảy ròng ròng khắp lồng ngực gầy guốc của Thiết Thương. Cơn sốt độc quặng mỏ sa mạc thiêu đốt khiến thái dương anh giật liên hồi, nhãn quang đôi lúc nhòe đi, nhưng tay trái duy nhất của anh vẫn đâm xẻng dứt khoát xuống đất đá sỏi lạnh buốt. Anh đang chạy đua với thời gian. Nếu không tìm đủ phế liệu thép quân đội trước khi trời sáng, bẫy phong tỏa của Mã Bưu sẽ khép chặt, thung lũng Nhạn Môn sẽ rơi vào tử lộ đói khát.


Sau gần một khắc đào bới dã chiến, mũi xẻng của Thiết Thương chạm vào một vật cứng lạnh lẽo. Anh gạt lớp đất cát đỏ quạch, lộ ra một tấm giáp ngực bằng sắt rỉ sét dày bản, hoen rỉ vết máu khô mười năm trước. Trên tấm giáp vẫn còn hằn sâu vết khía thập tự của đại thương chiến trường. Đây chính là Thép phế liệu quân khí tinh luyện sa mạc bách chiến, thứ thép dẻo dai thấm máu chiến hữu không hề bị mục nát dưới lòng đất.


- Tìm thấy rồi! – A Ngưu khẽ reo lên, tay cậu ôm chặt lấy tấm giáp sắt rỉ sét nặng trịch đặt vào hòm gỗ dã chiến.


Đúng lúc đó, Từ Đại đang canh gác trên mép hố đá bỗng giật mình. Lão nghe thấy tiếng gió rít bất thường từ phía cổng hẻm núi. Có tiếng móng ngựa dồn dập gõ vang lên đá sỏi dốc núi sườn đồi, kèm theo những vệt sáng đỏ rực của đuốc lửa quét ngang qua sương mù dày đặc. Toán tuần phòng của Mã Bưu mang theo cung nỏ liên châu đang tiến sát vào rừng thông khô.


- Có biến! Bọn chúng áp sát rồi! – Từ Đại khàn giọng cảnh báo. Lão nhanh chóng rút từ trong chổi tre ra ba mũi phi tiêu rỉ sét bám độc sa khoáng mỏ, định ném mạnh để ám sát tên lính gác cổng hẻm dẫn đầu.


Lão què vận lực cánh tay, dứt khoát phóng phi tiêu xé gió. Thế nhưng, đúng khoảnh khắc đó, một luồng bão cát khổng lồ Hắc Phong bất ngờ quét ngang qua hẻm núi dốc đứng. Gió bão thổi mạnh cực độ làm chệch hướng di chuyển của ba mũi phi tiêu mỏng nhẹ.


"KENG!"


Tiếng phi tiêu va chạm mạnh vào vách đá vôi nứt nẻ phát ra âm thanh thanh mảnh vang dội xé toạc đêm tối tĩnh lặng.


- Ai đó?! – Tiếng quát lớn của một tên lính tuần phòng vang lên ngay lập tức. Những vệt sáng đuốc lửa lập tức quay ngoắt về phía hố đá sâu nơi mộ tập thể cựu binh.


- Khốn kiếp! Lộ rồi! – Từ Đại nghiến răng, định nhảy xuống hố đá che chắn cho main.


Trương Thiết Thương cố gượng dậy, tay trái siết chặt độc thương sắt rỉ, nhưng khớp vai hoại tử rách nứt kịch liệt khiến anh khuỵu gối xuống đất cát sỏi, máu loãng đen sẫm phun trào nhuộm đỏ bả vai cụt rách nát. Thể lực suy kiệt do sốt cao mất máu nặng khiến anh không thể di chuyển nhanh nhẹn.


Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, khi ánh đuốc lửa của lính tuần phòng Mã Bưu bắt đầu quét ngang qua miệng hố đá sâu, thiếu niên A Ngưu bỗng bừng lên ánh mắt quyết liệt. Cậu nhìn bả vai rách nát rỉ máu của sư phụ, rồi nhìn chiếc đòn gánh tre bọc sắt hai đầu trong tay.


- Sư phụ! Từ thúc! Hai người mau giấu phế liệu đi đường tắt đầm lầy rút lui! Con sẽ dẫn dụ bọn chúng đi hướng khác! – A Ngưu dứt khoát nói.


- A Ngưu! Lùi lại! – Trương Thiết Thương khàn giọng ra lệnh bằng giọng nói khô khốc rách nát, tay trái anh cố vươn ra nắm lấy vạt áo cậu bé nhưng bả vai cụt giật mạnh đau đớn khiến anh hụt hơi.


Không đợi sư phụ ngăn cản, A Ngưu chủ động bật dậy, nhảy vọt ra khỏi hố đá sâu hoang vu. Cậu cầm chiếc đòn gánh tre bọc sắt gõ mạnh liên tiếp vào tảng đá vôi lớn bên cạnh tạo tiếng động giả dã chiến *xoảng... xoảng...* cực lớn giống tiếng xẻng sắt đào bới lùng sục phế liệu.


- Ở bên kia! Có kẻ trộm sắt quân khí! – Tên đầu mục lính tuần phòng hét lớn.


"PHỰT... PHỰT... PHỰT..."


Toán lính tuần phòng giương cung nỏ liên châu bắn loạt tên dồn dập về phía tiếng động giả. Những mũi tên sắt xé gió rít găm thẳng vào thân cây thông đá và mặt đất sỏi cát bốc khói khét lẹt.


A Ngưu hạ thấp trọng tâm hông dẻo dải giữ thăng bằng dã chiến, bước chân đi hình chữ bát theo bộ pháp gánh nước Nhạn Môn giữ thăng bằng cực tốt né đòn lắt léo. Cậu lướt đi nhanh nhẹn trên sườn đá dốc đứng trơn trượt đầy cát sỏi cát, dẫn dụ toàn bộ truy binh lính tuần phòng Mã Bưu rời xa khu vực giếng mộ tập thể cựu binh.


- Đuổi theo gã cụt tay gã gánh nước! Bắn hạ chân nó! – Tiếng gầm rú của lính tuần phòng vang dội hẻm núi.


Lính tuần phòng chiếm ưu thế tuyệt đối về hỏa lực tầm xa và ánh đuốc lửa chiếu sáng quét liên tục, nhanh chóng khép chặt gọng kìm bao vây bắt bài hướng di chuyển ban đầu của A Ngưu. Cậu bé dũng cảm lướt đi lắt léo nương theo sườn đá vách núi dựng đứng cheo leo hiểm trở, dùng chiếc đòn gánh gỗ sồi gạt bay một mũi tên bắn nhanh hướng sườn cụt.


"RẮC!"


Một mũi tên sắt bắn nhanh tiêu chuẩn quân đội găm thẳng vào thân chiếc đòn gánh tre bọc sắt hai đầu kỷ vật của cha Lão Nhị, lực va đập dội ngược kịch liệt làm nứt vỡ dọc thân gỗ sồi mục nát. Đồng thời, một mũi tên khác sượt qua bắp tay trái A Ngưu rách da chảy máu tươi nhuốm đỏ vạt áo vải thô rách nát.


- Khặc! – Cậu bé đau đớn cắn chặt môi, bắp chân vẫn cố gồng lên bước đi hình chữ bát giữ thăng bằng dốc đá, dẫn dụ truy binh leo sâu lên vách núi cao nhìn ra thảo nguyên.


Dưới hố đá sâu hoang vu, Trương Thiết Thương nén đau thu dọn toàn bộ Thép phế liệu quân khí giáp sắt rỉ vào bao da cừu cũ rách, tay trái chống độc thương sắt rỉ lết bước gượng dậy. Từ Đại gù lưng khập khiễng đỡ bên sườn cụt hoại tử rách nát đang rỉ máu đen loãng của anh. Họ đã thu thập đủ nguyên liệu phế liệu thép quân đội chất lượng cao, nhưng tính mạng của A Ngưu đang ngàn cân treo sợi tóc.


Tiếng móng ngựa dồn dập và ánh đuốc lửa đuổi theo A Ngưu dịch chuyển dần lên đỉnh núi dốc đứng cheo leo hiểm trở sườn đồi, cách xa khu mộ cựu binh dặm khơi.


Bỗng nhiên, từ phía sườn núi vách đá Nhạn Tử dốc đứng hiểm trở dội lại một tiếng gào thét đau đớn tột cùng của thiếu niên A Ngưu. Tiếng hét bị gió bão sa mạc thổi quét ngược bóp nghẹt lại giữa chừng, vang vọng dội vào vách đá tạo âm thanh rùng rợn quỷ khóc sương mù:


- Sư phụ... cứu con...!


Tiếng hét xé lòng vang lên rồi lịm đi trong tiếng gió bấc rít gào của bão cát sa mạc. A Ngưu đã bị dồn vào mép vực đá sườn núi hiểm trở không đáy, phía trước là vực thẳm sâu thẳm ngăn cách biên thùy, phía sau là lưỡi đao và cung nỏ liên châu của Mã Bưu đang áp sát cận chiến.


Trương Thiết Thương trợn trừng đôi mắt xám tro bừng lên sát khí chiến trường cuồng bạo dã man. Anh siết chặt thân thanh độc thương sắt rỉ nặng mười hai cân bằng tay trái duy nhất, bả vai cụt hoại tử rách nát phun máu đỏ tươi loãng rát bỏng nhức nhối kịch liệt. Anh không thể lùi bước. Anh phải mạo hiểm vung thương quyết chiến cứu đệ tử trước khi Mã Bưu ra tay tàn sát.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!