Nhạc nềnTaohua

Phế Tích Lò Rèn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió bấc rít gào qua khe cửa gỗ mục nát của Tiệm rèn A Lực, mang theo cái lạnh cắt da của sương muối Nhạn Môn và mùi than đá nung nồng nặc. Căn tiệm rèn cũ rách nằm cô độc bên rìa thị trấn biên thùy, nửa chìm trong bóng tối, nửa rực lên sắc đỏ quạch của bọc lửa lò nung đang lụi dần. Tiếng búa quai sắt thưa thớt xé toạc màn đêm tĩnh lặng, rồi lịm đi, nhường chỗ cho tiếng thở dốc nặng nề, khè khè như búa thổi rách của một kẻ đang cận kề tử lộ.


Trên chiếc bục gỗ nứt nẻ cạnh đe thép rỉ, Trương Thiết Thương ngồi sụp xuống. Thân hình cao lớn hơi gù của cựu thương thủ co rúm lại dưới lớp áo vải thô xám vá chằng vá đụp đẫm máu. Bả vai phải cụt sát tận xương – nơi vết thương mười năm trước vừa bị Nhậm Thiên Hành vỗ trúng một chưởng Thiết Sa cực độc – giờ đây sưng tấy lên như một quả lựu chín quá độ. Thứ dịch lỏng màu đen sẫm, loãng và hôi thối, không ngừng rỉ qua lớp băng vải thô xám rách nát, nhỏ từng giọt tong tong xuống nền đất nện bám đầy bụi than.


Lão rèn A Lực thọt chân phải, râu tóc rối bù đỏ quạch vì bụi lửa, lầm lũi bước ra từ vùng tối sau bệ lò nung. Lão nhìn bả vai rách nát của chiến hữu cũ, rồi liếc xuống đống sắt vụn vương vãi dưới chân Trương Thiết Thương. Đó là những gì còn lại của Cánh tay sắt giả cơ quan. Khớp lò xo đồng rỉ đã bị chưởng lực thâm hậu đập gãy nát hoàn toàn, các bánh răng cơ khí méo mó, dây da chịu lực đứt tung, chỉ còn là một mớ phế liệu vô dụng.


A Lực không nói một lời. Lão cúi người nhặt một chiếc kìm sắt lớn dài hai thước, hơ thẳng mũi kìm vào ngọn lửa lò rèn đang đỏ rực cho đến khi đầu thép chuyển sang màu đỏ sẫm. Lão quay lại, đặt một bầu rượu ngô cay nồng lên bục gỗ, giọng khàn đặc như tiếng hai miếng sắt rỉ cọ vào nhau:


- Ngậm chặt cái này vào. Tao phải gỡ mấy mảnh lò xo gãy găm trong thịt vai mày ra. Không có chân khí giang hồ nào cứu được mày nếu đống sắt rỉ này ăn mục vào xương đâu.


Trương Thiết Thương lặng lẽ gật đầu. Gương mặt phong trần, xám ngoét vì mất máu của anh không một chút dao động. Anh chậm rãi thò tay trái vào ngực áo, rút ra chiếc trâm cài tóc bằng gỗ đào hoen rỉ vết máu khô mười năm trước – kỷ vật duy nhất của người vợ quá cố Trương Phụng Anh. Anh đưa chiếc trâm gỗ lên miệng, cắn chặt lấy thân gỗ đào đã sứt mẻ.


- Bắt đầu đi, – Trương Thiết Thương ra hiệu bằng một ánh mắt lạnh lùng, dứt khoát.


"XÈO!"


Mũi kìm sắt nung nóng chạm vào vết thương hoại tử trên bả vai cụt. Tiếng da thịt cháy khét lẹt bốc lên một luồng khói xám nồng nặc mùi máu độc. Trương Thiết Thương co rúm người lại, các thớ cơ trên khuôn mặt gầy gò giật phồng lên dữ dội, hàm răng nghiến chặt vào chiếc trâm gỗ phát ra tiếng kêu *két... két...* ghê rợn. Lòng bàn tay trái của anh ghì chặt lấy thân thanh độc thương sắt rỉ đặt ngang đùi, lực siết mạnh đến mức các khớp ngón tay trắng bệch, gân xanh nổi lên cuồn cuộn như những con giun đất dưới lớp da bánh mật.


A Lực lầm lì, bàn tay thô ráp đầy sẹo bỏng lửa của lão cực kỳ chuẩn xác. Lão dùng mũi kìm kẹp chặt lấy một mảnh lò xo đồng rỉ gãy găm sâu sát bả vai phải, dứt khoát giật mạnh ra.


"PHỤT!"


Máu đen loãng phun trào ra từ miệng vết thương hở. Trương Thiết Thương trợn trừng mắt, lồng ngực rộng bản phập phồng dữ dội theo từng nhịp thở quân ngũ khắc kỷ để điều hòa cơn đau buốt nhói rát bỏng đang tàn phá tủy xương. Anh không rên rỉ lấy một tiếng. Mười năm chiến trường biên ải và nỗi uất hận mất gia đình đã tôi luyện cho cựu Thống úy một ý chí sắt đá vượt lên trên mọi giới hạn chịu đựng vật lý của cơ thể trần mắt thịt.


Sau gần nửa canh giờ nghẹt thở, A Lực ném mảnh sắt gãy cuối cùng vào khay nước lạnh bên đe thép. Tiếng *xèo* lạnh lùng vang lên, khói nước bốc nghi ngút. Lão rèn cầm bầu rượu ngô dội thẳng vào bả vai cụt của main để sát trùng dã chiến.


- Khặc... khặc... – Trương Thiết Thương co giật mạnh, mồ hôi lạnh hòa lẫn máu tươi chảy ròng ròng khắp lồng ngực gầy guốc đầy sẹo đao kiếm. Anh nhả chiếc trâm gỗ đào ra, thở hổn hển, lồng ngực phập phồng như một con dã thú vừa thoát khỏi bẫy sập.


A Lực ái ngại nhìn khớp vai trống rỗng, đỏ lòm của chiến hữu cũ, rồi lắc đầu thở dài:


- Cánh tay sắt giả cơ quan của mày nát bét rồi. Không có nó giữ thăng bằng, mày làm sao vung nổi thanh độc thương sắt rỉ nặng mười hai cân kia? Sát Trận Thương Pháp một tay của mày dựa hoàn toàn vào lực đối trọng của bả vai giả để giữ thăng bằng bộ pháp. Không có tay sắt, mày chỉ là một gã cụt phế thải, đâm một thương ra là tự ngã nhào.


Trương Thiết Thương nhìn thanh độc thương sắt rỉ bám đầy vết máu khô của Nhậm Thiên Hành đặt bên cạnh. Anh biết A Lực nói đúng. Thương pháp một tay thực chiến đòi hỏi sự thăng bằng cơ thể cực hạn. Khi đâm thương ra với tốc độ sấm sét, lực quán tính và phản lực dội ngược là cực lớn. Nếu không có cánh tay sắt cơ quan nặng nề bên phải chịu tải và đối trọng, trọng tâm cơ thể anh sẽ lệch hoàn toàn sang bên trái, phá hỏng hoàn toàn bộ pháp gánh nước Nhạn Môn.


- Rèn lại cho tao một cái khớp mới, – Trương Thiết Thương khàn giọng nói, giọng anh khô khốc như cát sa mạc.


- Rèn lại? – A Lực cười khổ, lão thọt chân đi đến bên đống sắt phế liệu mỏ đá lậu đặt góc tường. – Mày nghĩ sắt thường ở biên thùy này chịu nổi lực xoắn của Sát Trận Thương Pháp một tay của mày sao? Đòn đâm thương Độc Long Toản của mày bộc phát lực lượng ngàn cân. Tao đã thử dùng đồng mỏ lậu và sắt rỉ thường để đúc khớp nối cơ học, nhưng kết quả thế nào? Mày thử vận lực đâm thương gỗ một cái xem!


A Lực lầm lũi gắp một khớp nối cơ quan thô sơ bằng đồng mỏ lậu vừa đúc sẵn từ chiều, nhanh chóng dùng dây da buộc tạm vào bả vai cụt của Trương Thiết Thương.


Main gượng dậy, tay trái cầm lấy một thanh thương gỗ sồi nặng dùng để luyện tập đặt góc tiệm rèn. Anh hạ thấp hông, hai chân bước hình chữ bát theo bộ pháp gánh nước Nhạn Môn dẻo dai để giữ thăng bằng, rồi vận lực dồn xuống tay trái, dứt khoát phóng ra một chiêu đâm thẳng Độc Long Toản dã chiến.


"RẮC!"


Tiếng kim loại nứt vỡ giòn giã vang lên ngay khi mũi thương gỗ vừa lao đi được nửa thước. Khớp nối cơ quan bằng đồng mỏ lậu lập tức nứt toác đôi dưới lực xoắn cực lớn. Lực phản chấn dội ngược kịch liệt hất văng thanh thương gỗ khỏi tay main, đồng thời giật mạnh vào bả vai cụt hoại tử vừa được khâu vá dã chiến.


- Khặc! – Trương Thiết Thương khuỵu gối xuống nền đất nện, tay trái ôm chặt lấy bả vai phải đang rách rộng ra lần hai, máu tươi loang lổ nhuộm đỏ dải băng vải trắng mới tinh. Cơn đau buốt nhói khiến anh hoa mắt chóng mặt.


- Tao đã bảo rồi! – A Lực gầm lên, ném chiếc búa rèn nặng xuống đất cát sỏi phát ra tiếng động lớn. – Lực đâm thương một tay của mày quá tàn bạo! Khớp cơ học phải chịu tải toàn bộ lực xoắn đó. Sắt thường hay đồng mỏ lậu sẽ giòn gãy ngay lập tức. Mày cần Thép phế liệu quân khí – loại thép tinh luyện dẻo dai bách chiến từ thời chiến trận mười năm trước. Chỉ có loại thép rèn giáp nặng và đại đao quân đội mới chịu nổi lực xoắn của mày!


Trương Thiết Thương nén đau gượng dậy, ánh mắt xám tro nhìn thẳng vào mắt A Lực:


- Thép quân khí dẻo dai... tìm ở đâu?


- Hẻm núi Tử Vong, – A Lực trầm giọng, đôi mắt lão bỗng trùng xuống khi nhắc đến cái tên đó. – Nơi tiểu đội cũ của chúng ta bị phản quân Tống Gia mai phục mười năm trước. Dưới đáy hố đá sâu hẻm núi vẫn còn vùi lấp hàng trăm bộ giáp sắt rỉ và đầu giáo gãy của đồng đội đã khuất. Thép ở đó là thép tinh luyện sa mạc chất lượng cao nhất, thấm máu chiến trận mười năm không mục nát. Chỉ có loại thép phế liệu quân khí bách chiến đó mới đúc lại được khớp lò xo chịu lực nặng cho mày.


Trương Thiết Thương lặng đi. Hẻm núi Tử Vong – nơi chôn cất oan khuất của những người chiến hữu cũ vào sinh ra tử, nơi em trai Trương Thiết Kiệt của anh đã hy sinh anh dũng để bảo vệ tấm bản đồ phòng thủ da dê mỏng nhuốm máu khô. Mười năm qua, anh chưa từng dám quay lại mảnh đất đầy ác mộng đó. Nhưng giờ đây, để phục hồi cánh tay cơ quan giả bảo vệ biên cương, anh buộc phải mạo hiểm thâm nhập vào tử địa.


- Nhưng địa hình hẻm núi dốc đứng dựng đứng cực kỳ nguy hiểm, – A Lực cảnh báo, lão cầm bầu rượu ngô lên tu một hơi dài. – Tri phủ Vương Cao đã phát lệnh thiết quân luật phong tỏa thung lũng. Hẻm núi Tử Vong hiện nay đang bị quân lính tuần phòng của Mã Bưu bao vây canh gác nghiêm ngặt đêm ngày để lùng bắt tàn binh lẩn trốn. Mày mất đi cánh tay giả cơ quan, sức chiến đấu thương pháp một tay giảm sút nghiêm trọng, làm sao đột nhập qua mắt chúng?


Trương Thiết Thương siết chặt độc thương sắt rỉ, bắp chân cứng cáp đứng vững vàng trên nền đất nện bằng bộ pháp gánh nước Nhạn Môn dẻo dai. Anh điềm tĩnh nói:


- Tao còn đôi chân gánh nước mười năm. Bộ pháp gánh nước Nhạn Môn giúp tao giữ thăng bằng tuyệt đối trên địa hình dốc đá sỏi trơn trượt, di chuyển không tiếng động trong đêm tối sương mù. Tao sẽ đột nhập vào ban đêm.


Đúng lúc đó, cánh cửa gỗ mục nát của tiệm rèn bất ngờ bị đẩy mạnh ra. Gió bấc ùa vào mang theo hơi lạnh buốt nhói thổi bùng đám tàn tro lò nung bay mù mịt.


Lão què Từ Đại khập khiễng chạy vào, tay trái cầm chiếc chổi tre lớn rỗng ruột chứa đoản kiếm rỉ sét, chân trái teo tóp đi khập khiễng rầm rập trên nền đất nện. Gương mặt gầy đét bám đầy bụi cát của cựu binh trinh sát tràn đầy vẻ hốt hoảng, giọng lão run lên bần bật:


- Thiết Thương! A Lực! Nguy rồi! Mã Bưu vừa tăng cường thêm quân lính tuần phòng vây quét Hẻm núi Tử Vong kịch liệt! Bọn chúng mang theo cung nỏ liên châu sẵn sàng bắn hạ bất kỳ ai bén mảng vào hẻm núi. Có vẻ như... bọn chúng đang ráo riết tìm kiếm một thứ gì đó cực kỳ quan trọng ngoài phế liệu sắt rỉ dưới hố đá mộ tập thể cựu binh!

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!