Huyết Chiến Chợ Biên Thùy
Gió bấc rít gào quét qua bãi đất sỏi trống trải của Chợ biên giới Nhạn Môn, mang theo cát bụi vàng đục và mùi sương muối mặn chát của thảo nguyên phía Bắc. Chợ biên giới hôm nay hoang tàn, trống trải lạ thường. Những sạp hàng bằng gỗ thông đá mục nát của thương nhân du mục bị lật đổ nằm lăn lóc trên nền đất nứt nẻ. Hàng vạn bá tánh, từ những phu mỏ đá rỉ sét lam lũ, dân tị nạn Ngõ ổ chuột rách rưới, cho đến các thương nhân biên viễn đều đứng dạt ra vòng ngoài, im lặng tạo thành một vòng tròn khổng lồ bao quanh bãi đất trống. Hàng ngàn ánh mắt đổ dồn về phía trung tâm, nơi một gã cụt tay gầy gò đang đứng đối diện trực diện với vị chưởng môn ác bá khét tiếng vùng biên ải.
Nhậm Thiên Hành đứng sừng sững như một ngọn tháp sắt đen kịt. Lão già ngoài ngũ tuần mặc chiến bào bằng da trâu dày, đôi bàn tay to bản đen kịt nổi đầy gân xanh đang tỏa ra luồng mùi độc quặng khét lẹt của Hắc Sa Độc Chưởng Quyết. Đôi mắt ti hí của lão quắc lên những tia hung quang tàn độc nhìn chằm chằm vào Trương Thiết Thương.
- Gã cụt! Ngươi đã giết con trai độc nhất của ta, phá hủy mỏ đá lậu và xưởng độc của Thiết Sa Bang. Hôm nay, ta sẽ dùng Thiết Sa Chưởng đập nát từng khúc xương trên cơ thể rách nát của ngươi trước mặt vạn dân Nhạn Môn để tế hồn nhi tử! - Giọng nói mang nội lực thâm hậu của Nhậm Thiên Hành dội thẳng vào vách đá sườn núi, khiến cát sỏi rào rào rơi xuống.
Trương Thiết Thương không đáp. Anh đứng im lặng giữa bãi đất sỏi, giữ vững vỏ bọc câm điếc mười năm qua để tránh tai mắt của triều đình. Thân người cao lớn hơi gù của anh mặc chiếc áo vải thô xám vá chằng vá đụp, tay phải cụt sát vai quấn dải băng vải đen hoen rỉ vệt máu đen sẫm. Trên cánh tay trái duy nhất, anh đeo Cánh tay sắt giả cơ quan bằng thép đen và đồng rỉ – thứ thiết bị cơ khí vừa được gia cố tạm thời từ phế liệu quân khí nhưng các khớp bánh răng vẫn phát ra tiếng cọc cạch khô khốc mỗi khi anh chuyển động vai. Tay trái anh ghì chặt lấy thanh độc thương sắt rỉ sét nặng mười hai cân, mũi thương chúc xuống đất cát bụi bặm, nơi những bọt khí độc màu xanh lục tự nhiên bắt đầu sủi tăm li ti phản ứng với nước muối Hồ Muối Chết bám trên mũi thương.
"RẦM!"
Không một lời cảnh báo, Nhậm Thiên Hành vung đôi chưởng đen kịt lao thẳng tới. Bước chân lão đạp mạnh xuống đất cát tạo thành những hố lún sâu dốc đá. Chưởng lực cuồng bạo của Thiết Sa Chưởng đập thẳng vào đầu thương sắt rỉ của main, tiếng kim loại va chạm phát ra âm thanh *keng... keng...* chói tai xé toạc gió lạnh.
Trương Thiết Thương hạ thấp trọng tâm hông, hai bàn chân đi hình chữ bát giữ thăng bằng tuyệt đối nhờ bộ pháp gánh nước Nhạn Môn dẻo dai. Anh xoay chuyển cổ tay trái vung độc thương sắt rỉ quét ngang tầm thấp, thi triển chiêu thức Hoành Tảo Thiên Quân nhắm thẳng vào cổ chân Nhậm Thiên Hành hòng ép đối thủ phải tiếp đất cận chiến. Tuy nhiên, Nhậm Thiên Hành là bang chủ địa phương dạn dày bách chiến, lão khinh công nhảy vọt tầm cao tránh đòn quét thấp, đồng thời vận nội lực hộ thể chân khí bao phủ toàn thân đen kịt.
Nhậm Thiên Hành đáp đất sấm sét, vung đôi bàn tay độc chưởng đập liên tiếp lên cán độc thương sắt rỉ của main. Nội lực hộ thể dày đặc của lão tỏa ra luồng áp lực ngàn cân, đẩy lùi hoàn toàn các đòn đâm thương tầm trung của Trương Thiết Thương. Main cố gắng thi triển kỹ thuật Nhẫn Nhục Thối Bộ, giả vờ vụng về lùi bước liên tục để dụ đối thủ khinh thường dồn ép vào góc sạp gỗ đổ nát. Nhưng Nhậm Thiên Hành cực kỳ cẩn trọng, lão không áp sát vội vã mà liên tục vỗ độc chưởng tầm xa, phóng ra những luồng khí độc sa mạc khét lẹt quấy nhiễu nhịp thở quân ngũ khắc kỷ của main.
- Khặc khặc! Thương pháp một tay của ngươi chỉ có bấy nhiêu thôi sao? Chết đi! – Nhậm Thiên Hành gầm lên.
Lợi dụng lúc Trương Thiết Thương bị luồng khói độc quặng làm nhòe mắt, Nhậm Thiên Hành áp sát cực hạn tầm gần. Lòng bàn tay đen kịt chứa đầy độc tính cát sắt nóng của lão vỗ mạnh trực diện vào sườn cụt vai hoại tử bên phải của main.
"BÙNG!"
Cú va đập trực diện cực mạnh khiến bả vai cụt của main bốc khói độc đen khét lẹt, thịt da rách nứt kịch liệt rỉ máu đen loãng rát bỏng nhức nhối như vạn tiễn xuyên tâm. Cơn đau tột cùng dội ngược vào tủy xương, khiến tầm nhìn của Trương Thiết Thương tối sầm lại. Nhưng ngay trong khoảnh khắc sinh tử đó, ý chí khắc kỷ của người lính biên thùy trỗi dậy mãnh liệt. Anh cắn chặt chiếc trâm cài tóc bằng gỗ đào của người vợ quá cố Trương Phụng Anh giấu trong miệng đến mức nứt nẻ sứt mẻ gỗ đào, dồn toàn bộ sức lực còn lại vào vai cụt tàn phế.
Main thét lên một tiếng gầm bi tráng xé lòng, thi triển sát chiêu Đồng Quy Vu Tận. Anh chủ động lách vai cụt chịu đựng cú đập chưởng độc, dùng cơ vai cụt kẹp chặt lấy cổ tay chưởng đen kịt của Nhậm Thiên Hành, khóa cứng hoàn toàn vũ khí và tay chưởng của đối thủ cận chiến tầm gần không cho lão lùi bước.
Nhậm Thiên Hành kinh hoàng nhận ra cổ tay mình bị kẹp chặt như gọng kìm thép rỉ, lão điên cuồng vung chưởng tay trái còn lại đập thẳng vào ngực main hòng thoát thân.
"XOẢNG!"
Cú đập chưởng lực nặng nề đập trúng ngực main, nhưng tấm hộ tâm kính đồng dày lót lót bên trong áo vải thô xám đã chặn đứng lực va đập dội ngược, cứu mạng Trương Thiết Thương trong gang tấc. Tấm hộ tâm kính bằng đồng thau dày bị chém rách nứt đôi phát ra âm thanh vỡ vụn.
Mượn khoảng hở cận chiến cực hạn khi đối thủ bị khóa cứng, tay trái duy nhất của Trương Thiết Thương siết chặt cán thương sắt rỉ, xoắn mạnh khớp cổ tay thi triển sát chiêu Độc Long Toản đâm thẳng tắp tốc độ sấm sét.
"PHẬP!"
Mũi thương sắt rỉ sét đen kịt bám đầy bọt khí xanh lục độc quặng đâm xuyên qua khe hở bảo vệ tay chưởng, găm thẳng vào mắt phải của Nhậm Thiên Hành dứt điểm tàn khốc.
- ÁAAAA! Mắt ta! – Nhậm Thiên Hành thét lên thảm thiết, máu tươi phun trào nhuộm đỏ cả khoảng sân sỏi đá Chợ biên giới.
Hộ thể chân khí của lão bang chủ bị phá vỡ hoàn toàn sau đòn đâm mù mắt chí mạng. Nhậm Thiên Hành đau đớn hoảng loạn vung tay chưởng loạn xạ, đập trúng cánh tay sắt giả cơ quan bên trái của main.
"RẮC... XOẢNG..."
Cánh tay sắt giả cơ quan chế tạo từ thép đen và đồng rỉ bị chưởng lực thâm hậu đập gãy nát hoàn toàn, các khớp lò xo và bánh răng đồng vỡ vụn rơi rớt tung tóe trên nền đất cát sỏi. Trương Thiết Thương kiệt sức quỳ một gối xuống đất cát rỉ máu đen loãng từ bả vai rách nát, tay trái ghì chặt độc thương sắt rỉ để giữ vững thân người không ngã nhào.
Hàng chục đệ tử Thiết Sa Bang hoảng hốt lao vào bãi đất trống, liều mạng khiêng bang chủ Nhậm Thiên Hành đang mù mắt trọng thương rút chạy thoát thân về hướng dinh tri phủ Vương Cao. Vạn dân biên trấn Nhạn Môn lặng đi trước chiến thắng bi tráng của gã cụt gánh nước vô danh.
Trương Thiết Thương quỳ gối giữa phế tích hoang tàn, bả vai cụt rách nát chảy máu loãng đen sẫm rát bỏng nhức nhối kịch liệt. Anh siết chặt chiếc chìa khóa đồng cổ bám máu trong ngực áo, đôi mắt xám tro nhìn sương mù tuyết rơi dày đặc. Tiếng tù và gầm rú vang trời từ phía cổng thành biên giới báo hiệu một mối đe dọa quân sự Đột Quyết kỵ binh đang bắt đầu tràn qua biên ải.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!