Nhạc nềnTaohua

Tiếng Kêu Cứu Dưới Lòng Đất

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Dư chấn từ vụ nổ vẫn còn ong ong trong màng nhĩ của Trương Thiết Thương khi anh đứng lặng người bên chuồng ngựa xập xệ. Tiếng nổ lớn dội ra từ phía hẻm núi đá sỏi không chỉ làm rung chuyển những lu nước đất nung của Nhạn Môn Quán, mà còn làm bùng lên thứ sát khí chiến trường mà anh đã cố chôn giấu suốt mười năm qua.


Lão Mã, con ngựa chiến già nua màu xám tro bị cụt tai phải, khẽ giật tai trái liên tục. Nó hướng mõm về phía vệt khói bụi quặng đỏ thẫm đang cuồn cuộn bốc lên như một con rồng đất giận dữ từ phía Mỏ đá rỉ sét Nhạn Môn. Lão Mã khẽ hí lên một tiếng trầm đục, hai móng trước cào cào xuống nền đất cát nứt nẻ đầy vẻ bồn chồn. Nó nhận ra mùi của tai họa, mùi của đất đá sạt lở và máu tươi – thứ mùi mà mười năm trước nó và chủ nhân đã quá quen thuộc trên vách đá Nhạn Môn Quan.


Từ phía hiên quán nước rách nát, Cố lão đầu loạng choạng chạy ra, gương mặt khắc khổ xám ngoét đi vì hoảng sợ. Lão nắm chặt lấy ống tay áo thô ráp của Trương Thiết Thương, giọng run rẩy:


- Thiết Thương... mỏ đá lậu của Thiết Sa Bang... sập rồi! Tiếng nổ này là do bọn chúng ép phu mỏ dùng mìn khai thác lậu quá tải. Trời đất ơi, hàng chục mạng người trong đó đều là dân nghèo biên trấn...


Cố Tiểu Hà cũng chạy theo sau, tay cô bé vẫn còn cầm dải băng vải trắng tự dệt bôi thuốc giảm đau chưa kịp quấn cho sư phụ. Đôi mắt tròn xoe của thiếu nữ dâng đầy nước mắt:


- Sư phụ, vết thương vai cụt của người vừa mới rách ra tối qua do bọn ác bá. Người không thể đi được! Nhưng... nhưng Lưu đại thúc và Lý Đầu Mục đều đang ở trong mỏ...


Trương Thiết Thương không nói một lời. Gương mặt phong trần, lầm lì của anh đanh lại như đá tảng. Anh giả câm giả điếc mười năm qua, nhưng tai anh không điếc, lòng anh lại càng không mù. Anh biết rõ Lưu đại thúc – thủ lĩnh ngầm của phu mỏ – và Lý Đầu Mục là những người duy nhất âm thầm giúp đỡ quán nước này bằng cách tuồn than đen lò rèn chất lượng cao cho tiệm rèn A Lực. Họ là những phu mỏ nghèo khổ bị Thiết Sa Bang xích chân, bóc lột đến tận xương tủy.


Anh không thể trơ mắt nhìn họ bị chôn sống dưới lòng đất tối tăm.


Trương Thiết Thương khẽ gạt tay Cố lão đầu ra. Anh bước nhanh tới chiếc xe nước rỗng làm bằng gỗ thông đá cổ, nhanh chóng buộc chặt dây da kéo xe vào yên ngựa của Lão Mã. Dưới máng cỏ rơm khô bám đầy bụi cát sa mạc, anh thò bàn tay trái thô ráp xuống, lôi ra một bao da cũ rách bám đầy bụi cát sa mạc. Bên trong bao da ấy là thanh độc thương sắt rỉ sét nặng mười hai cân. Anh đặt thanh thương nằm dọc theo sườn xe nước, lấy những dải bao tải rách phủ lên ngụy trang như một thanh đòn gánh nước thông thường.


Anh quay lại nhìn Cố Tiểu Hà, khẽ gật đầu một cái thật dứt khoát, ra hiệu cho cô bé ở lại chăm sóc ông nội. Tiểu Hà hiểu ý, cô mím chặt môi, cố ngăn tiếng khóc nấc, giơ hộp kim chỉ gỗ lên như một lời hứa sẽ chuẩn bị sẵn sàng thuốc men chờ anh trở về.


Trương Thiết Thương dắt Lão Mã kéo xe nước lao nhanh ra khỏi sân quán. Bộ pháp gánh nước Nhạn Môn giúp anh di chuyển cực nhanh trên con dốc sỏi đá gập ghềnh. Mỗi bước chân đi hình chữ bát của anh đều bám chặt vào đất cát, hạ thấp trọng tâm hông để giữ cho xe nước không bị lật và quan trọng hơn, để giảm thiểu tối đa lực tác động lên khớp vai cụt bên phải đang nhói lên từng cơn đau buốt.


Càng tiến gần đến Mỏ đá rỉ sét Nhạn Môn, bầu không khí càng trở nên nghẹt thở. Khói bụi quặng đỏ thẫm mang theo mùi lưu huỳnh và khí độc quặng mỏ nồng nặc bốc ra từ cửa hầm mỏ nằm sâu dưới khe núi dốc đứng.


Hiện trường là một cảnh tượng tang thương tột cùng. Cửa hầm mỏ đá chính đã bị sập hoàn toàn. Hàng trăm tảng đá vôi khổng lồ nặng hàng vạn cân đổ sụp xuống, chắn lối vào duy nhất như một bức tường thành chết chóc. Phu mỏ nghèo khổ – những người có xích sắt buộc chân – đang gào khóc thảm thiết trong tuyệt vọng. Họ dùng những bàn tay trần chai sạn, rướm máu để cào bới đất cát sỏi đá một cách vụng về.


Lưu đại thúc, người đàn ông trung niên da sạm đen vì bụi mỏ, tóc thưa rụng vì độc khí, đang điên cuồng vung chiếc cuốc chim bằng thép rỉ bổ mạnh vào kẽ nứt của một tảng đá khổng lồ nằm chắn ngay giữa lối vào. Dưới tảng đá ấy, tiếng rên rỉ nghẹn ngào của Lý Đầu Mục vọng ra đầy yếu ớt:


- Lưu... Lưu đại thúc... Cứu... cứu chúng tôi... Trong này có năm người... sắp hết dưỡng khí rồi...


- Lý Đầu Mục! Giữ vững hơi thở! Ta đang cạy đá đây!


Lưu đại thúc hét lớn, dồn toàn bộ sức lực phu mỏ bách chiến nện chiếc cuốc chim vào kẽ đá. Nhưng tảng đá vôi này quá lớn, lại pha trộn nhiều mạch quặng sắt nặng dẻo dai. Một tiếng "rắc" khô khốc vang lên. Lưỡi cuốc chim bằng thép rỉ bị gãy đôi do đá quá cứng, để lại Lưu đại thúc đứng sững sờ với cán gỗ gãy nát trên tay, gương mặt xám ngoét vì tuyệt vọng.


Đúng lúc đó, tiếng roi da trâu quất mạnh vào không khí phát ra âm thanh "chát" rợn người. Một tên giám thị Thiết Sa Bang mặc giáp da trâu đen bẩn thỉu, tay cầm roi sắt, dẫn theo ba tên tay sai hung tợn bước tới. Hắn đá văng một phu mỏ đang quỳ gối khóc lóc, lạnh lùng quát lớn:


- Lũ rác rưởi! Ngừng đào bới vô ích lại! Mạch đá chính đã sập, cứu làm gì cái lũ sắp chết ngạt trong đó? Tất cả phu mỏ khỏe mạnh lập tức quay lại xưởng đúc, thu gom số quặng sắt rỉ vừa khai thác được để kịp chuyến xe vận chuyển đêm nay! Kẻ nào dám kháng lệnh, bản giám thị sẽ chặt chân ném vào Hồ Muối Chết!


Lưu đại thúc phẫn nộ, mắt đỏ sọc sọc máu, nắm chặt cán cuốc gãy bước lên:


- Giám thị đại nhân! Lý Đầu Mục và bốn anh em nữa vẫn còn sống dưới tảng đá kia! Chỉ cần cạy được tảng đá này là cứu được họ! Xin người cho chúng tôi mượn xà beng sắt nặng...


- Câm miệng! Mạng của lũ phu mỏ các ngươi không đáng giá bằng một cân quặng sắt rỉ Nhạn Môn!


Tên giám thị cười tàn độc, vung roi sắt quất thẳng vào mặt Lưu đại thúc. Roi sắt xé gió rít, mang theo lực đánh tàn bạo của kẻ có chút ít nội lực giang hồ nhập môn, hứa hẹn sẽ xé rách da thịt đối thủ.


Nhưng lưỡi roi sắt chưa kịp chạm vào người Lưu đại thúc thì một bóng người cao lớn gù vai đã đột ngột xuất hiện chắn ngang giữa hai người.


Trương Thiết Thương áp sát nhanh như một bóng ma cát bụi. Anh không nói một lời, gương mặt lầm lì không cảm xúc. Tay trái anh cầm thanh đòn gánh tre bọc sắt ngụy trang trên xe nước, vung lên một đường thẳng tắp, chuẩn xác đến kinh ngạc.


"Bốp!"


Cán đòn gánh tre bọc sắt đánh gạt mạnh vào cổ tay cầm roi của tên giám thị. Một tiếng rạn xương giòn giã vang lên. Roi sắt rụng khớp cổ tay rơi thẳng xuống đất đá sỏi. Tên giám thị thét lên một tiếng đau đớn, ôm lấy cổ tay phải bị lệch khớp hoàn toàn, lùi lại ba bước, mặt cắt không còn giọt máu:


- Gã cụt gánh nước câm điếc? Mày... mày dám đánh lén tao? Lũ bay đâu, giết chết gã cụt này cho tao!


Ba tên tay sai Thiết Sa Bang rút đoản đao rỉ sét lao vào. Trương Thiết Thương lóng ngóng né tránh, vờ như bị vấp ngã ngẫu nhiên sỏi cát dốc đá. Nhưng dưới bộ pháp gánh nước Nhạn Môn điêu luyện, cơ thể gù cao lớn của anh xoay nhẹ hông theo hình chữ bát, mượn đà né tránh để vung cán đòn gánh tre bọc sắt quét ngang một vòng sát mặt đất.


"Rầm! Rầm! Rầm!"


Ba tên tay sai bị cán đòn gánh đập mạnh vào cổ chân, ngã nhào nhục nhã xuống đất cát, đoản đao văng tung tóe. Chúng rên rỉ đau đớn, không thể đứng dậy nổi do khớp cổ chân đã bị chấn thương nặng nề bởi lực đập ngàn cân thực tế của cựu binh dạn dày.


Trương Thiết Thương không thèm liếc nhìn bọn chúng lấy một cái. Anh quay lưng lại, bước nhanh về phía xe nước, thò bàn tay trái giật phăng lớp bao tải rách ngụy trang, rút thanh độc thương sắt rỉ sét nặng mười hai cân ra ngoài.


Sự xuất hiện của thanh trường thương sắt rỉ đen kịt, mũi thương hoen rỉ nhưng toát ra thứ sát khí lạnh lẽo khiến toàn bộ phu mỏ có mặt tại hiện trường lập tức nín thở. Họ nhìn gã cụt gánh nước lầm lì mười năm qua bằng ánh mắt hoàn toàn kinh ngạc.


Trương Thiết Thương bước tới trước tảng đá khổng lồ đang đè nặng lên Lý Đầu Mục. Anh nhắm mắt khẽ lắng nghe tiếng rên rỉ yếu ớt dưới khe đá để xác định vị trí chính xác của nạn nhân. Nhãn quan chiến trường lão luyện giúp anh nhanh chóng phân tích cấu trúc nứt vỡ của tảng đá vôi pha quặng sắt. Anh phát hiện ra một khe nứt nhỏ nằm ở góc chịu lực yếu nhất của tảng đá – điểm huyệt chí mạng của khối đá khổng lồ.


Anh đâm mũi độc thương sắt rỉ sâu vào kẽ nứt ấy.


Trương Thiết Thương hạ thấp trọng tâm hông, hai bàn chân bám chặt vào sỏi cát theo thế chữ bát giữ thăng bằng tuyệt đối hai vai. Vì cụt tay phải, anh phải dồn toàn bộ lực lượng cơ bắp của tay trái và bả vai trái rộng bản vào thân thương sắt rỉ nặng mười hai cân. Anh tì vai cụt bên phải vào cán thương để tạo thế đòn bẩy vật lý cực hạn.


- Lên!


Trương Thiết Thương gầm khẽ trong họng một tiếng trầm đục.


Vết thương hoại tử ở khớp vai cụt bên phải lập tức bị nứt rách nghiêm trọng dưới sức ép kinh hoàng dội ngược. Cơn đau dữ dội như ngọn lửa thiêu đốt xé toạc da thịt anh, máu tươi bắt đầu rỉ ra, thấm đẫm qua lớp băng vải đen rách nát bốc mùi rỉ sét của quặng mỏ sa mạc. Nhưng ý chí sắt đá của người lính biên thùy không cho phép anh lùi bước. Gân xanh trên cổ và tay trái của anh nổi lên cuồn cuộn như những con rắn thép.


Sức mạnh cơ bắp thô thô sơ kết hợp với kỹ thuật đòn bẩy hoàn hảo của thương pháp chiến trường bộc phát cực hạn.


"Rắc! Rắc! Rầm!"


Tảng đá khổng lồ nặng hàng vạn cân phát ra những tiếng nứt vỡ rợn người, rồi đột ngột nứt đôi làm hai nửa dưới lực cạy kinh hoàng của thanh độc thương sắt rỉ.


Đất đá sụt lở rào rào, giải phóng hoàn toàn khoảng trống bên dưới. Lý Đầu Mục và bốn phu mỏ nghèo khổ, mặt mũi lấm lem bụi quặng đỏ, thoi thóp thở dốc nhưng hoàn toàn lành lặn, được Lưu đại thúc và các phu mỏ khác nhanh chóng lao vào kéo ra ngoài an toàn.


- Cứu được rồi! Lý Đầu Mục sống rồi!


Hàng trăm phu mỏ gào khóc trong vui sướng tột cùng. Họ quỳ sụp xuống đất cát rỉ máu, nhìn Trương Thiết Thương bằng ánh mắt tôn kính tuyệt đối như nhìn một vị thần hộ mệnh của vùng biên viễn nghèo khổ.


Trương Thiết Thương lặng lẽ rút thanh độc thương sắt rỉ ra khỏi đống đá vụn. Anh nhanh chóng đút thương vào bao da đựng thương rách ngụy trang đòn gánh trên xe nước, gương mặt vẫn lầm lì, không lộ một chút biểu cảm đau đớn dù máu vai cụt đang chảy loang lổ thấm đỏ cả vệt áo xám thô.


Anh dắt Lão Mã kéo xe nước quay đầu bước đi, giữ vững vỏ bọc câm điếc lầm lũi của mình.


Tuy nhiên, từ phía xa bên sườn đồi đá sỏi, tên giám thị Thiết Sa Bang đang ôm lấy cổ tay gãy nát rớm máu. Đôi mắt ti hí của hắn trợn trừng kinh hoàng khi nhìn chằm chằm vào thanh độc thương sắt rỉ sét và bộ pháp di chuyển giữ thăng bằng của Trương Thiết Thương. Là kẻ giang hồ dạn dày, hắn nhận ra thứ sát thương tàn khốc và bộ pháp ấy không phải là võ công giang hồ hoa mỹ.


Đó là Nhạn Môn Sát Trận Thương Pháp – thương pháp một tay thực chiến dũng mãnh của cựu binh biên phòng mười năm trước.


Hắn tái mét mặt, lén lút lùi lại vào làn khói bụi quặng đỏ thẫm, rồi điên cuồng chạy bán sống bán chết về phía tổng đà Thiết Sa Bang để mật báo tin tức chấn động này cho thiếu chủ kiêu ngạo Nhậm Thiên Kiệt.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!