Nhạc nềnTaohua

Đột Kích Mỏ Đá Rỉ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió bấc rít gào qua những khe đá nứt nẻ của Nhạn Môn Quan, mang theo hơi lạnh buốt xương của sa mạc tuyết đổ. Đêm nay, sương mù từ Đầm lầy độc Hắc Sa cuồn cuộn tràn vào, bao phủ khắp hẻm núi đá vôi nứt nẻ, biến con đường dẫn đến mỏ đá rỉ sét Nhạn Môn thành một lối đi âm u, đầy sát khí. Mùi lưu huỳnh nồng nặc trộn lẫn với mùi quặng sắt rỉ ẩm mốc bốc lên từ lòng đất mỏ, khiến không khí trở nên đặc quánh, nghẹt thở.


Dưới chân một vách đá dựng đứng cách cổng mỏ đá lậu khoảng trăm bước, một toán bóng người đang rạp mình sát đất cát sỏi. Dẫn đầu là Trương Thiết Thương. Anh mặc bộ áo vải thô xám vá chằng vá đụp bám đầy bụi đất, đầu quấn chiếc khăn vải xám tẩm nước ép thảo dược Hắc Sa Cô che kín mũi và miệng. Chiếc khăn ẩm ướt tỏa ra mùi thuốc bắc nồng nặc, cay nồng xộc thẳng vào hốc mũi, giúp anh lọc sạch luồng khí độc quặng đang ngấm ngầm tàn phá lồng ngực.


Khớp vai cụt sát bả vai phải của Trương Thiết Thương đang co thắt dữ dội. Vết thương hoại tử cũ rách rộng từ những trận chiến trước giờ đây rỉ ra thứ dịch loãng màu đen sẫm, mang lại cảm giác bỏng rát như có hàng vạn con kiến độc sa mạc đang điên cuồng gặm nhấm vào tận xương tủy. Tay trái duy nhất của anh ghì chặt lấy thanh độc thương sắt rỉ nặng mười hai cân, mũi thương chúc xuống sỏi cát ẩm ướt. Cánh tay sắt giả cơ quan bằng huyền thiết bách chiến – vốn là điểm tựa duy nhất giúp anh giữ thăng bằng – giờ đây được anh dùng dây da buộc chặt vào hông, treo lủng lẳng vô dụng như một khúc củi mục sau khi bị chưởng lực của Nhậm Thiên Hành đánh hỏng từ trận trước. Không có tay giả hỗ trợ, trọng tâm cơ thể anh lệch hẳn sang bên trái, buộc anh phải vận dụng bộ pháp gánh nước Nhạn Môn cực hạn, hạ thấp hông và bước chân đi hình chữ bát để giữ thăng bằng trên nền đất đá trơn trượt.


Núp sát sau lưng anh là Lưu đại thúc và Lý Đầu Mục. Hai người họ đều quấn khăn che mặt tẩm thuốc giống như main, tay lăm lăm xà beng sắt nặng và cuốc chim rỉ sét. Đôi mắt sạm đen vì bụi mỏ của Lưu đại thúc ánh lên tia nhìn phẫn uất, thì thầm sát tai anh:


- Thiết Thương... lính canh của Thiết Sa Bang đang tăng cường tuần tra quanh lò nung quặng sắt nung đỏ phía trước. Ô Sa Lão Độc đang ở ngay bên trong xưởng độc để chiết xuất thêm bột quặng đỏ thả xuống giếng nước của chúng ta. Nếu không ra tay ngay, thung lũng Nhạn Môn sẽ không còn một giọt nước sạch để sống qua mùa đông này.


Trương Thiết Thương khẽ gật đầu. Gương mặt anh ẩn sau lớp khăn quấn tối tăm, lạnh lùng như đá tảng. Anh nhắm chặt đôi mắt xám tro, giữ vững vỏ bọc câm điếc mười năm qua, tập trung toàn bộ thính giác tai trái nhạy bén vô song để thu nhận tần số tiếng động gió cát xung quanh.


"Cộc... cộc..."


Tiếng móng guốc sắt của lính canh Thiết Sa Bang nện xuống đất đá sườn mỏ vang lên đều đặn. Có ít nhất sáu tên tuần tra mang roi da trâu và đao cong đang đi vòng quanh khu vực lò nung nung đỏ quạch giữa bãi đất trống sỏi cát. Bên trong lò nung, ngọn lửa than đen rực cháy tỏa ra nhiệt lượng kinh người, nung chảy những vỉa quặng sắt rỉ Nhạn Môn rực đỏ, bốc lên làn khói trắng độc hại độc khí hoại tử phổi.


- Chúng ta áp dụng Sa bồi ẩn thân thuật. – Trương Thiết Thương ra hiệu bằng tay trái cho Lý Đầu Mục và Lưu đại thúc.


Main cùng toán phu mỏ chậm rãi nằm úp người xuống những hố cát nông sườn mỏ, phủ một lớp vải thô xám bám bụi cát sa mạc lên lưng để ngụy trang hoàn hảo vào môi trường biên thùy hoang vu. Họ nằm im lìm không một tiếng động, nín thở chịu đựng luồng gió cát lạnh buốt quét ngang lưng.


Khi toán lính tuần tra đi ngang qua hố cát ngụy trang cách sườn cụt của main chỉ ba bước chân, một tên lính tuần bỗng dừng lại, dáo dác nhìn quanh sương mù dày đặc. Hắn vung roi da quất mạnh xuống mặt đất cát sỏi sát bả vai rách hoại tử của main, tiếng roi kêu *vút... chát...* xé gió lạnh. Cát sỏi bắn tung tóe lên má Trương Thiết Thương. Cơn đau bỏng rát dữ dội từ bả vai cụt co thắt kịch liệt, nhưng anh vẫn nằm im như một xác chết, cơ hàm bạnh ra nổi gân xanh cứng ngắc dưới khăn quấn, không một tiếng thở mạnh.


Tên lính canh lầm bầm chửi đổng vài câu rồi tiếp tục bước đi về phía lò nung quặng. Ngay khi bóng lưng tên lính canh khuất sau sương mù, Trương Thiết Thương chậm rãi gượng dậy, siết chặt tay trái cầm độc thương sắt rỉ.


Anh đưa còi xương báo động dã chiến làm từ xương sói thảo nguyên lên môi, ngậm khẽ rồi thổi mạnh phát ra một âm thanh rít cao vút xé gió *vút... vút...* xé toạc màn sương mù dày đặc. Tiếng rít dội vào vách đá tạo tiếng vang quỷ khóc thần than đánh lừa tai mắt kẻ thù.


Đó là tín hiệu tấn công đồng loạt!


Từ trên vách đá Nhạn Tử dựng đứng sườn mỏ phía trên, thợ săn A Lang dẫn đầu đội cung thủ dân binh lập tức bật dậy khỏi bãi cát sỏi ngụy trang. A Lang giương cung sừng trâu kéo lực căng cực đại, châm lửa vào đầu ba mũi tên tẩm dầu thông khô Nhạn Môn, thi triển cung thuật chiêu thức Hỏa Tiễn Liên Châu bắn liên tiếp ba mũi tên lửa tầm xa trong vòng một nhịp thở.


"Vút... vút... vút..."


Ba vệt sáng lửa đỏ rực xé toạc đêm tối, vẽ nên những đường cong tuyệt đẹp trên bầu trời sương mù rồi cắm ngập vào hũ dầu thông khô và đống than đen lò rèn xếp cạnh lò nung quặng của bang hội.


"OÀNG!"


Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên. Lò nung quặng nổ tung khói bụi mù mịt, lửa đỏ bùng cháy dữ dội dâng cao hàng trượng, thiêu rụi hoàn toàn xưởng chế độc lậu vòng ngoài. Sức nóng kinh người và luồng khói độc đen kịt tỏa ra hoảng loạn. Lính canh Thiết Sa Bang hoảng sợ lửa tự nhiên gào thét thảm thiết, chạy tán loạn dốc đá sỏi tìm đường thoát thân.


- Xông lên! – Lý Đầu Mục hét lớn, vung thanh xà beng sắt nặng lao vào đập nát khiên chắn của hai tên lính tuần phòng đang hoảng loạn.


Trương Thiết Thương lướt đi dốc đá sườn núi linh hoạt nhờ bộ pháp gánh nước giữ thăng bằng cực tốt. Dù mất đi tay giả hỗ trợ lực, anh vẫn di chuyển lắt léo uyển chuyển né tránh hoàn toàn loạt đao chém loạn xạ của đệ tử Thiết Sa Bang. Tay trái anh vung độc thương sắt rỉ vẽ một đường thương thẳng tắp tốc độ sấm sét, thi triển chiêu thức Độc Long Toản đâm xuyên giáp vai một tên lính canh đầu mục, xoắn mạnh cổ tay hất văng hắn xuống hố đá sâu.


Main lướt qua làn khói đen khét lẹt, xộc thẳng vào căn nhà đá cổ rêu phong phía sau lò nung – nơi đặt xưởng chế độc chính của Ô Sa Lão Độc.


Bên trong xưởng độc, Ô Sa Lão Độc lưng gù sát đất đang cuống cuồng vơ vét các hũ sứ đựng độc sa khoáng mỏ đỏ thẫm hòng nhảy trốn thoát qua mật đạo hầm ngầm. Gương mặt sẹo hoại tử xanh xao của lão độc co rúm lại vì sợ hãi khi thấy gã cụt gánh nước mang thương sắt rỉ bộc phát sát khí chiến trường xông vào.


- Khặc... là ngươi! Gã cụt câm điếc Nhạn Môn Quán! – Ô Sa Lão Độc thét lên khàn khàn như quạ kêu giữa nghĩa địa hoang dã.


Lão độc vung đôi bàn tay đen kịt đầy loét độc quặng, vận nội lực tàn tạ của Bách Độc Kinh vỗ mạnh Thiết Sa Chưởng hòng ném hũ bột độc sa khoáng mỏ màu đỏ thẫm trực diện vào sườn cụt hoại tử vai của main để đồng quy vu tận.


Trương Thiết Thương nhắm mắt thính âm biện vị xác định chính xác hướng gió rít của hũ độc quăng tới. Anh hạ thấp trọng tâm hông bộ pháp, dùng thân độc thương sắt rỉ đập mạnh gạt bay hũ độc vỡ nát sỏi cát bên thành lò nung nổ tung khói bụi.


Ô Sa Lão Độc hoảng hốt lùi bước vụng về định nhảy xuống hầm ngầm. Nhưng Trương Thiết Thương không cho lão cơ hội trốn thoát. Anh vận toàn bộ nội lực ít ỏi còn sót lại dồn xuống cánh tay trái duy nhất, xoắn mạnh khớp cổ tay trái thi triển sát chiêu Độc Long Toản đâm thương thẳng tắp tốc độ sấm sét.


"Phập!"


Mũi thương sắt rỉ sét đen kịt bám đầy độc tính sa mạc đâm xuyên qua khe hở giáp ngực, găm thẳng vào tim Ô Sa Lão Độc dứt điểm nhanh chóng. Lão độc mắt tròn xoe trợn trừng kinh hoàng nhìn gã cụt tay trước khi gục ngã chết tại chỗ bên lò nung đồng rỉ đang nổ bốc cháy.


Tuy nhiên, cú nổ lò nung nung quặng và cái chết của Ô Sa Lão Độc đã kích hoạt tai biến kinh hoàng. Sức nóng vụ nổ làm sạt lở sập hầm đá tảng khổng lồ bên trong mỏ đá rỉ sét Nhạn Môn. Tiếng sạt lở đá lăn rung chuyển dữ dội mặt đất *rầm... rầm...* báo hiệu mạch đá chính bị sập hoàn toàn bít lối đi cũ thoát hiểm.


Khói độc quặng mỏ sa mạc rỉ sét bốc lên nồng nặc nghẹt thở từ lòng đất sập, phổi của main bị tổn thương nhẹ do hít phải khói độc lò nung quặng, vết thương vai cụt rách rỉ máu loãng đen sẫm rát bỏng nhức nhối kịch liệt.


- Thiết Thương! Lối ra bị sập đá bít kín hoàn toàn rồi! Khí độc đang dâng lên từ lòng hầm mỏ! Chúng ta bị kẹt rồi! – Lưu đại thúc gào lớn trong tuyệt vọng sương mù dầy đặc.


Trương Thiết Thương siết chặt độc thương sắt rỉ bám máu tươi của Ô Sa Lão Độc, đôi mắt xám tro nhìn sương mù độc khí dâng lên dữ dội, dứt khoát chỉ thương thẳng về phía đầm lầy độc Hắc Sa sương mù dày đặc phía tây mỏ đá lậu, chuẩn bị dốc toàn lực dẫn dắt hàng chục phu mỏ thoát hiểm xuyên qua tử địa chết chóc.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!