Nhạc nềnTaohua

Quân Bài Ly Gián

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa lạnh đầu đông trút xuống thị trấn Nhạn Môn như trút nước, cuốn trôi lớp cát bụi sa mạc vàng vọt bám trên những mái ngói xám xịt của dinh tri phủ. Tiếng sấm rền vang từ phía cổng ải dội lại, át đi tiếng bước chân nặng nề của tuần binh mang giáp sắt. Đêm nay, trời đất như đồng lõa với kẻ hành khất bóng đêm. Dưới chân tường đá kiên cố của dinh thự, một bóng người cao lớn hơi gù đang áp sát vào góc tối.


Trương Thiết Thương tựa lưng vào vách đá lạnh buốt, lồng ngực rộng bản phập phồng thở dốc theo từng nhịp khắc kỷ của người lính trận. Khớp vai cụt bên phải của anh lúc này đang co thắt dữ dội, từng cơn đau buốt nhói rát bỏng như có hàng vạn con kiến lửa đang điên cuồng gặm nhấm vào tận tủy xương. Máu đen loãng lẫn dịch vàng rỉ ra từ vết mổ hoại tử rách rộng thấm đẫm dải băng vải thô xám, đông cứng lại dưới làn nước mưa lạnh buốt. Cánh tay sắt giả cơ quan bên vai trái – vốn đã bị song búa của Lôi Báo đập gãy nát khớp lò xo từ trận chiến trước – giờ được anh dùng dây da buộc chặt vào hông, treo lủng lẳng vô dụng như một khúc củi mục. Anh cắn chặt răng, cơ hàm bạnh ra nổi lên những đường gân cứng ngắc để ngăn không cho một tiếng rên rỉ nào thoát ra ngoài. Trên tay trái duy nhất, anh ghì chặt thanh độc thương sắt rỉ sét nặng mười hai cân, mũi thương chúc xuống đất cát bùn lầy.


Anh nhìn lên dãy hành lang lợp ngói lưu ly của dinh tri phủ. Vương Cao ban hành thiết quân luật bất thường dường như để che giấu một giao dịch ngầm lớn hơn với ngoại bang. Mật thư giật dây thu giữ được từ xác Lôi Báo đã vạch trần chân tướng phản quốc của Tống Hàn, nhưng kẻ trực tiếp bảo kê cho Thiết Sa Bang buôn lậu quặng sắt rỉ chính là gã tri phủ béo ú Vương Cao này. Để cứu thung lũng Nhạn Môn đang bị bao vây đói khát, anh không thể dùng đao thương giết sạch hàng trăm lính tuần phòng giáp sắt nặng. Anh cần một quân bài ly gián để bẻ gãy gọng kìm phong tỏa của quan phủ.


Lách qua khe cửa hông dịch trạm cũ rách dẫn vào hậu viện, Trương Thiết Thương di chuyển nhẹ nhàng như một bóng ma nhờ Bộ pháp gánh nước Nhạn Môn. Anh hạ thấp hông, bước chân đi theo hình chữ bát, giữ thăng bằng tuyệt đối cơ thể dù chỉ còn một cánh tay trái chịu tải. Anh lách qua các chốt gác của lính tuần phòng một cách êm thấm, hướng thẳng về phía mật đạo dẫn xuống Hầm ngầm Vương Cao.


Cửa hầm ngầm nằm khuất sau bức bình phong gỗ sồi khảm ngọc bích trong thư phòng của tri phủ. Trương Thiết Thương dùng chiếc chìa khóa đồng cổ bám máu tươi của Cố lão đầu giắt trong ngực áo, tra nhẹ vào ổ khóa cơ quan ẩn dưới gạch lót nền. Tiếng xích sắt chuyển động khe khẽ vang lên, cánh cửa đá tảng từ từ hé mở, lộ ra bậc thềm tối tăm dẫn sâu xuống lòng đất.


Bước xuống hầm ngầm xây bằng gạch kiên cố, không khí trở nên ngột ngạt nồng nặc mùi ẩm mốc và mùi đồng rỉ. Trương Thiết Thương lập tức nín thở, đôi mắt xám tro sắc bén quan sát từng kẽ nứt trên vách tường đá. Nơi này đầy rẫy cơ quan nỏ liên châu bắn tên tự động tẩm độc quặng mỏ nếu bước sai gạch lót nền. Dựa vào Nhãn quan quân sự dạn dày, anh nhận ra những phiến gạch có vết mòn nhẹ và bụi cát phủ mỏng hơn chính là những điểm an toàn mà Triệu Quản Gia thường bước qua khi xuống kiểm kho. Anh chậm rãi đặt chân, mượn lực thăng bằng của tay trái vác thương, vượt qua dãy hành lang cơ quan hiểm trở một cách hoàn hảo.


Phía cuối hầm ngầm, ánh sáng đỏ rực từ những ngọn nến sáp ong hắt ra. Vương Cao – lão tri phủ béo ú mập mạp đang ngồi một mình trên chiếc ghế bành bọc da trâu, gương mặt phúng phính đầy gian trá hớn hở lộ rõ vẻ tham lam. Lão đang dùng đôi bàn tay múp míp đeo đầy nhẫn ngọc bích để đếm những thỏi vàng ròng sáng chói xếp đầy trên bàn tính vàng. Xung quanh lão là hàng chục hòm gỗ sồi chứa đầy quặng sắt rỉ Nhạn Môn và vũ khí rèn lậu chuẩn bị xuất khẩu lậu sang thảo nguyên Đột Quyết.


- Nhậm Thiên Hành thật biết làm ăn. Tháng này lượng quặng sắt rỉ bán cho Đột Quyết tăng gấp đôi, phần chia của ta cũng đủ để mua thêm ba tòa dinh thự ở kinh đô... – Vương Cao lẩm bẩm cười khanh khách, tiếng cười mỡ màng vang vọng trong không gian hầm ngầm.


- Ngươi có mạng để tiêu số vàng đó không, Vương tri phủ? – Một giọng nói trầm thấp, khàn đặc như tiếng hai mảnh sắt rỉ cọ sát vào nhau bất ngờ vang lên từ bóng tối sau lưng lão.


Vương Cao giật nảy mình, toàn bộ thịt mỡ trên người run bắn lên. Lão quay phắt lại, định mở miệng hét lớn gọi lính canh gác giáp sắt tuần phòng bên ngoài. Nhưng chưa kịp phát ra âm thanh, một luồng gió lạnh buốt mang theo mùi máu tanh và mùi quặng rỉ sét đã ập sát mặt lão. Mũi thương sắt rỉ sét đen kịt của thanh độc thương đã nằm im lìm, gí chặt vào yết hầu đầy mỡ của lão, chỉ cần lão nhích nhẹ một phân, mũi thương dẻo dai bám độc tính sa mạc sẽ đâm xuyên cổ họng.


- Ngươi... ngươi là ai? Đột nhập phủ tri phủ là tội chu di cửu tộc! – Vương Cao tái mét mặt, mồ hôi hột chảy ròng ròng xuống cằm, nhưng lão vẫn cố dùng quyền lực quan phủ để trấn áp đối thủ. Đôi tay múp míp của lão lén lút thò xuống dưới gầm bàn, định rút chiếc quạt sắt giấu ám khí phi châm điểm huyệt để phản công tầm gần.


"Vút!"


Trương Thiết Thương không cần nhìn, tay trái anh hơi xoắn nhẹ cán thương, vung mạnh một đòn đập tầm ngắn bằng thân thương sắt rỉ đập thẳng vào mu bàn tay của Vương Cao. Tiếng *rắc* khô khốc vang lên cùng tiếng thét nghẹn lại trong cổ họng lão tri phủ hèn nhát. Chiếc quạt sắt rơi rầm xuống đất cát, bàn tay phải của lão sưng vù, xương ngón tay rạn nứt đau đớn kịch liệt.


- Ta không câm, cũng không điếc. Nhưng kẻ nghe thấy giọng ta, thường đã là xác chết hoặc kẻ sắp bước lên đoạn đầu đài. – Trương Thiết Thương lạnh lùng nói, bả vai cụt rách nát của anh khẽ giật mạnh, máu đen loãng rỉ ra thấm qua lớp áo thô nhuộm đỏ cả khoảng ngực áo.


Anh dùng tay trái móc từ trong ngực áo ra một vật phẩm bằng vàng, ném mạnh lên bàn tính vàng ròng của Vương Cao. Tiếng kim loại va chạm khô khốc vang lên.


Đó là chiếc khóa vàng đeo cổ của Nhậm Thiên Kiệt.


Vương Cao nhìn chằm chằm vào chiếc khóa vàng, đôi mắt ti hí của lão trợn ngược lên vì kinh hoàng. Trên thân khóa vàng có khắc chìm dấu ấn ký hoa văn riêng tư bảo mật của chính lão – bằng chứng thép chứng minh Nhậm Thiên Kiệt, thiếu chủ Thiết Sa Bang tàn bạo, thực chất là đứa con trai nuôi bí mật mà lão đã gửi gắm vào bang hội để chia chác lợi nhuận buôn lậu.


- Thiên Kiệt... Nó... nó đã chết rồi sao? Ngươi là gã cụt gánh nước Nhạn Môn Quán! – Vương Cao run rẩy rụng rời chân tay, giọng nói lạc đi vì hoảng sợ tột độ.


- Nhậm Thiên Kiệt đã đền tội dưới mũi thương này tại quán nước Nhạn Môn. Lôi Báo cũng đã chết gục bên mép vực Hẻm núi Tử Vong. – Trương Thiết Thương chậm rãi trải bức mật ước dính máu thu giữ được từ xác Lôi Báo và cuốn Sổ sách lậu tri phủ Vương Cao ra trước mặt lão quan biến chất. – Thỏa ước giữa Vương Cao và Thiết Sa Bang nhằm bán bản đồ phòng thủ Nhạn Môn Quan và buôn lậu vũ khí cho ngoại bang Đột Quyết đã nằm trong tay ta. Ngươi nghĩ triều đình sẽ xử trí thế nào với một tri phủ cấu kết phản quốc?


Vương Cao nhìn thấy cuốn sổ sách lậu ghi chép đầy đủ các khoản tiền hối lộ hàng tháng có đóng dấu ấn tri phủ của mình, toàn thân lão nhũn ra như vũng bùn, quỳ sụp xuống nền đất nện hầm ngầm, dập đầu lia lịa xin tha mạng:


- Đại hiệp... thương thủ đại hiệp tha mạng! Ta bị Nhậm Thiên Hành ép buộc... Ta không muốn bán nước! Số vàng này, tất cả số vàng này ta xin dâng tặng cho dân binh Nhạn Môn! Chỉ xin đại hiệp trả lại cuốn sổ sách lậu đó cho ta!


Trương Thiết Thương lạnh lùng nhìn lão quan hèn nhát đang run rẩy dưới chân mình. Anh biết rõ bản tính tham lam và nhát gan của Vương Cao. Lão không sợ dân binh nghèo khổ, lão chỉ sợ mất đi chiếc ghế tri phủ và cái đầu béo ú của mình trên đoạn đầu đài triều đình.


- Ta không cần vàng của ngươi. – Trương Thiết Thương dùng mũi độc thương sắt rỉ gạt nhẹ cằm Vương Cao, ép lão phải ngước gương mặt xám ngoét lên nhìn thẳng vào đôi mắt xám tro đầy sát khí của anh. – Ta muốn ngươi lập tức ban hành lệnh hoãn phát binh vây quét thung lũng Nhạn Môn. Trong vòng một tháng tới, lính tuần phòng địa phương không được phép bén mảng đến gần thung lũng Nhạn Môn một bước. Nếu ta thấy bóng dáng một tên lính tuần phòng nào gác cổng ải cản đường dân binh, cuốn sổ sách này và chiếc khóa vàng sẽ được gửi thẳng đến ngự tiền sứ giả kinh thành.


- Một tháng... Một tháng quá dài! Nhậm Thiên Hành sẽ giết ta mất! Hắn đang điên cuồng đòi tàn sát thung lũng để trả thù cho con trai! – Vương Cao mếu máo van xin.


- Đó là việc của ngươi và Thiết Sa Bang. Hoặc là Nhậm Thiên Hành giết ngươi, hoặc là triều đình tru di cửu tộc nhà ngươi đêm nay. Chọn đi. – Giọng Trương Thiết Thương lạnh lùng như băng tuyết thảo nguyên, mũi độc thương sắt rỉ hơi ấn mạnh vào da cổ Vương Cao, rỉ ra một vệt máu đỏ tươi.


Sự sợ hãi cái chết tức thì đã đè bẹp hoàn toàn chút dã tâm còn sót lại của lão quan biến chất. Vương Cao vội vã run rẩy thò tay vào ngăn kéo bàn, lôi ra tờ giấy tuyên chỉ có đóng sẵn ấn tín tri phủ Nhạn Môn Quan, vội vàng viết lệnh hoãn phát binh vây quét thung lũng Nhạn Môn trong vòng một tháng với lý do "dịch bệnh bùng phát cần thiết quân luật cách ly". Lão ký tên, đóng dấu ấn tín đỏ rực lên tờ giấy rồi dâng bằng hai tay lên cho main với sự kính sợ tột cùng.


Trương Thiết Thương dùng tay trái thu giữ tờ lệnh hoãn binh giắt chặt vào đai da tay giả cơ quan, rồi chậm rãi rút thanh độc thương sắt rỉ lại. Anh không nói thêm một lời, quay người lướt nhanh vào bóng tối hầm ngầm hiểm trở, biến mất như một bóng ma giữa tiếng mưa gió bão bùng đang gầm rú bên ngoài dinh thự.


Vương Cao ngã ngồi bệt xuống nền đất nện, bàng hoàng thở dốc giữa đống vàng bạc vô nghĩa, nhận ra mình vừa ký vào bản án tự ly gián bản thân khỏi sự khống chế của Thiết Sa Bang. Trận đấu trí chính trị ly gián đã hoàn thành, gọng kìm quan phủ tạm thời bị bẻ gãy, tạo thời gian vàng cho dân binh Nhạn Môn chuẩn bị trận hình phòng thủ.


Tuy nhiên, sự thỏa hiệp hèn nhát của tri phủ Vương Cao đã đẩy Nhậm Thiên Hành vào bước đường cùng điên cuồng. Tại tổng đà Thiết Sa Bang, nghe tin quan phủ hoãn binh vây quét, Nhậm Thiên Hành gầm lên như thú dữ dội sát khí đập nát chiếc bàn gỗ sồi. Hắn nhận ra mình đã bị Vương Cao phản bội và cô lập.


Hắn quay sang phía góc tối của chánh điện, nơi Ô Sa Lão Độc – dược sĩ tà ác gù lưng với khuôn mặt hoại tử xanh xao đầy sẹo độc quặng – đang đứng im lìm nồng mùi hóa chất khét lẹt:


- Vương Cao đã phản bội ta! Chúng ta không thể chờ quân tuần phòng của tri phủ nữa. Ô Sa Lão Độc, mang theo hũ bột quặng sắt rỉ cực độc sa mạc của ngươi. Đêm nay, ta muốn ngươi lén lút tiếp cận giếng cổ Nhạn Môn ngọt ngọt sạch duy nhất của quán nước Nhạn Môn. Đầu độc chết sạch toàn bộ lũ tàn binh và dân tị nạn trong thung lũng cho ta!

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!