Song Búa Đối Độc Thương
Gió tuyết từ thảo nguyên Đột Quyết tràn qua Nhạn Môn Quan, rít gào như tiếng vạn quân reo hò trên chiến trường cổ. Bão tuyết quất thẳng vào sườn núi đá vôi nứt nẻ của Hẻm núi Tử Vong, nơi những hàng thông đá đứng lặng câm dưới làn sương giá buốt. Mùi khét lẹt của ngọn lửa thiêu rụi kho lương ở Ngõ tị nạn vẫn còn thoang thoảng trong không khí, bám dai dẳng vào vạt áo thô xám vá chằng vá đụp của Trương Thiết Thương.
Anh đi trước, tay trái nắm chặt thanh độc thương sắt rỉ sét nặng mười hai cân. Mỗi bước chân của anh hạ xuống sỏi đá phủ tuyết đều vô cùng vững chãi, mượn lực xoay chuyển từ hông và khớp gối theo đúng Bộ pháp gánh nước Nhạn Môn để giữ thăng bằng. Khớp vai cụt bên phải của anh lúc này đang co thắt dữ dội, từng cơn đau buốt nhói rát bỏng chạy dọc kinh mạch vỡ nát. Dải băng vải thô quấn quanh vai đã đẫm máu loãng màu đen sẫm, đông cứng lại dưới cái lạnh cắt da cắt thịt, dính chặt vào da thịt rách nát. Trong ngực áo thô, chiếc chìa khóa đồng cổ bám máu tươi của Cố lão đầu khẽ chạm vào tấm hộ tâm kính bằng đồng dày, phát ra những tiếng động đục buồn lạnh lẽo.
Phía sau anh, A Ngưu và Lý Đầu Mục lặng lẽ bám theo. Gương mặt đen nhẻm của thiếu niên mồ côi đanh lại dưới vành nón rách, tay trái siết chặt nửa khúc đòn gánh tre bọc sắt đã bị gãy nhọn hoắt. Họ không nói một lời, chỉ im lặng theo dấu những vệt tàn tro dốc núi dính dầu thông khô Nhạn Môn rớt lại trên tuyết – dấu vết rút chạy vội vã của phu búa Lôi Báo.
Đến rìa hẻm núi dốc đứng của Hẻm núi Tử Vong, con đường độc đạo bị vách đá dựng đứng chặn đứng, bên dưới là vực sâu không thấy đáy sương mù cuồn cuộn. Lôi Báo cùng ba tên đệ tử tinh nhuệ Thiết Sa Bang đang bị dồn vào thế bí. Kẻ phản bội Tôn Đạt khúm núm núp sau lưng hắn, hai tay run rẩy ôm chặt túi vải thô chứa mười lăm đồng bạc hối lộ, đôi mắt hí gian xảo đảo liên tục như chuột cống tìm đường thoát.
Lôi Báo quay phắt người lại, cơ bắp cuồng bạo cuồn cuộn dưới lớp áo da gấu thô rách. Hắn vung cặp song búa bằng thép đặc nặng sáu mươi cân cán bọc da bò rách nát, cười khanh khách, tiếng cười chứa đựng nội lực thâm hậu bộc phát dội thẳng vào vách đá:
- Thằng ranh cụt tay! Mày đuổi theo đến tận đây để nộp mạng sao? Nhìn bả vai rách nát của mày kìa, máu đen chảy sắp cạn rồi chứ? Hôm nay, Lôi nhị gia sẽ dùng cặp búa này đập nát vụn xương sườn còn lại của mày, ném xác mày xuống vực cho sói hoang sa mạc rỉa thịt!
Trương Thiết Thương không đáp. Gương mặt phong trần của anh tĩnh lặng như vách đá vôi cổ kính. Anh giả câm giả điếc mười năm qua, đối diện với những lời nhục mạ của giang hồ, anh chỉ dùng mũi thương thực chiến để trả lời. Anh hạ thấp hông, bước chân đi theo hình chữ bát, tay trái đưa thanh độc thương sắt rỉ hướng thẳng vào yết hầu đối thủ. Cánh tay sắt giả cơ quan bên vai trái – vốn đã bị rạn nứt khớp bánh răng từ trước – treo lủng lẳng bên sườn cụt, phát ra những tiếng cọc cạch khô khốc mỗi khi gió tuyết thổi qua.
- Chết đi! – Lôi Báo gầm lên như thú dữ.
Hắn vung búa sắt nặng sáu mươi cân chém bổ dọc từ trên xuống nhắm thẳng đầu Trương Thiết Thương. Lực búa xé rách gió tuyết, mang theo uy lực của Cuồng Bạo Thiết Phủ Pháp đè nặng ngàn cân.
Trương Thiết Thương không lùi. Anh xoay chuyển trọng tâm chân trái, thi triển Hoành Tảo Thiên Quân sát mặt đất, quét mạnh cán thương sắt nặng mười hai cân nhắm thẳng vào cổ chân của Lôi Báo nhằm phá vỡ bộ pháp đối thủ. Nhưng Lôi Báo là kẻ bách chiến dạn dày, hắn mang giáp sắt cổ kiên cố bao phủ từ đầu gối đến cổ chân. Cán thương sắt rỉ đập mạnh vào giáp chân phát ra tiếng *clăng* chói tai, bắn ra những tia lửa đỏ rực rớt xuống tuyết trắng. Lôi Báo chỉ hơi loạng choạng, chân hắn vững như cột đá nện, đà búa lớn bổ xuống không hề giảm sút.
Biết đòn quét chân thất bại, Trương Thiết Thương lập tức thay đổi chiến thuật. Anh không thể dùng một tay trái để chống đỡ trực diện lực búa nặng sáu mươi cân của gã khổng lồ. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, anh chủ động đưa Cánh tay sắt giả cơ quan bên vai trái lên đỡ đòn.
"Oành!"
Tiếng kim loại va chạm tàn khốc nổ ra giữa bão tuyết. Lưỡi búa nặng nề của Lôi Báo chém bổ thẳng vào bả vai sắt giả của main. Lực phản chấn kinh hoàng dội ngược khiến Trương Thiết Thương lún sâu hai chân xuống tuyết sỏi, máu loãng đen sẫm từ khớp vai cụt hoại tử phun trào dữ dội nhuộm đỏ mảng áo vá.
Khớp lò xo cơ quan bằng đồng rỉ của cánh tay giả rú lên những tiếng kèn kẹt mechanical nứt gãy sấm sét. Những bánh răng đồng méo mó bên trong vỡ vụn, văng ra ngoài sườn núi đá vôi. Cánh tay sắt giả bị đập gãy nát hoàn toàn, kẹt cứng ở tư thế gập góc đầy quái dị.
- Ha ha! Cánh tay sắt của mày nát rồi! Để xem mày đỡ nhát búa thứ hai thế nào! – Lôi Báo đắc thắng hét lớn, vung quả búa thứ hai chém bổ ngang sườn cụt hoại tử của main, quyết tâm đập nát xương sườn anh.
Nhưng ngay trong khoảnh khắc Lôi Báo khinh địch cười lớn, đôi mắt xám tro của Trương Thiết Thương chợt bừng lên một tia sáng lạnh lùng khắc kỷ. Đây chính là cái giá anh chấp nhận trả. Anh chủ động hy sinh cánh tay sắt giả đã hỏng để làm bia đỡ đòn búa thứ nhất, mượn lực nén cực hạn của lò xo cơ quan bị đè bẹp để tích lũy lực lượng cho đòn quyết định tầm gần.
Anh dùng tay trái giật mạnh dây da ngực buộc chặt trước hộ tâm kính đồng dày.
"Băng!"
Cơ quan lò xo nén gãy bên trong cánh tay sắt giả bộc phát lực nén cuối cùng của Thiết Tý Trọng Kích. Khớp tay giả bị gãy nát bất ngờ bung mạnh ra như một mũi tên sắt nỏ liên châu bắn tầm gần, đập thẳng sống mũi Lôi Báo.
"Bốp!"
Tiếng xương mũi vỡ nát vang lên giòn giã. Lôi Báo thét lên đau đớn, máu tươi phun trào mù mắt, đầu hắn ngoẹo sang một bên, song búa thép nặng trịch tuột khỏi tay rơi rầm xuống tuyết sỏi dốc núi. Hắn loạng choạng lùi lại ba bước về phía mép vực dốc đứng.
Trương Thiết Thương không để đối thủ có một nhịp thở hồi phục. Tay trái anh xoay chuyển cực nhanh, dồn toàn bộ nội lực còn sót lại vào thanh độc thương sắt rỉ sét nặng mười hai cân, thi triển sát chiêu Độc Long Toản đâm thẳng tầm gần.
"Xoẹt!"
Mũi thương sắt rỉ sét đen kịt xoắn mạnh, rít lên xé gió bão tuyết, đâm xuyên qua khe hở giáp ngực dính đầy máu của Lôi Báo, găm thẳng vào tim hắn không lệch một phân. Độc tính quặng mỏ sa mạc bám dính trên mũi thương rỉ sét lập tức phản ứng với máu tươi, sủi bọt khí xanh lục độc hại ăn mòn da thịt tâm can đối thủ.
Lôi Báo trợn tròn đôi mắt đầy hung quang vô thần nhìn gã cụt tay trước mặt. Thể xác khổng lồ của hắn đổ rầm xuống đất tuyết bên rìa hẻm núi sườn đồi, máu đen rỉ ra từ miệng vết thương loét hoại tử cực nhanh. Hắn co giật vài nhịp rồi tắt thở hoàn toàn.
Tôn Đạt nhìn thấy phó bang chủ hung tàn bị tiêu diệt chỉ trong chớp mắt, mặt cắt không còn giọt máu. Hắn rụng rời tay chân, vứt bỏ túi bạc hối lộ, định bò rạp xuống sườn đá vôi để trốn chạy. Nhưng A Ngưu đã lao tới nhanh như chớp, vung nửa khúc đòn gánh tre bọc sắt gãy nhọn hoắt găm chặt xuống đai lưng vải thô của hắn, đè nghiến gã phản bội quỳ gối xuống tuyết lạnh buốt:
- Chạy đi đâu! Thằng bán đứng đồng đội! – A Ngưu thét lớn phẫn uất.
Trương Thiết Thương lảo đảo bước tới bên xác Lôi Báo. Khớp vai cụt của anh rách rộng nghiêm trọng rỉ máu đen loãng thấm đẫm dải băng vải, thể lực suy kiệt nặng nề do cơn sốt độc thiêu đốt. Anh cắn chặt chiếc trâm gỗ cài tóc của vợ quá cố để giữ vững lý trí sắt đá không màng sống chết.
Anh chậm rãi dùng tay trái lục soát ngực áo da gấu dính đầy máu của Lôi Báo.
Ngón tay thô ráp của anh chạm vào một vật bằng da dê mỏng bám đầy máu tươi. Anh rút ra, đó là một bức mật thư giật dây dã chiến quân sự. Khi mở nếp gấp da dê dưới ánh sáng lờ mờ của bình minh bão tuyết sườn núi, đôi mắt xám tro của Trương Thiết Thương co rụt lại kịch liệt.
Bên dưới dòng chữ viết tay vạch kế hoạch phối hợp với quan phủ để cô lập dân binh Nhạn Môn, nổi bật lên một ấn ký hình rồng bay bằng mực chu sa đỏ thẫm – dấu ấn tín vàng rồng phó tướng quân độc quyền của phản tướng Tống Hàn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!