Nhạc nềnTaohua

Lửa Đốt Kho Lương

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn bão tuyết tràn về từ phía hoang mạc Đột Quyết dội thẳng vào vách đá Nhạn Môn Quan, mang theo cái lạnh cắt da cắt thịt của mùa đông biên thùy hoang vu. Tuyết đổ như trút, quất mạnh vào những mái lán lụp xụp của Ngõ tị nạn, nơi hàng trăm phu mỏ và dân nghèo đang co rúm người chịu đựng cơn đói khát dưới gọng kìm thiết quân luật của tri phủ Vương Cao. Đất cát nứt nẻ sườn núi dốc đá giờ đây bị phủ một lớp băng tuyết trắng xóa xơ xác, hơi thở của con người vừa thoát ra khỏi lồng ngực đã lập tức đông cứng thành những hạt sương băng lạnh ngắt.


Tại một góc tối khuất sau rừng thông đá hẻo lánh, nơi đặt căn lều dã chiến ngụy trang của tổng đà Thiết Sa Bang, ngọn lửa củi sồi đang cháy bập bùng, tỏa ra hơi ấm đỏ quạch. Lôi Báo – phó bang chủ hung tàn của Thiết Sa Bang, gã khổng lồ cao lớn với u bắp thịt đen bóng và gương mặt rỗ chằng chịt vết sẹo bỏng lửa – đang ngửa cổ nốc cạn hũ rượu ngũ cốc hoang dã. Bên cạnh gối rơm rỗng của hắn, cặp song búa bằng thép đặc nặng sáu mươi cân cán bọc da bò rách nát nằm im lìm, phản chiếu ánh lửa đỏ rực rợn người.


"Rầm!"


Cánh cửa lều rách nát bị đẩy mạnh, mang theo một luồng gió tuyết buốt nhói thổi tắt nửa ngọn lửa sưởi. Tôn Đạt – tên phu mỏ đá rỉ sét gầy gò, mắt hí gian xảo luôn liếc ngang liếc dọc – run rẩy bò rạp vào trong lều, da mặt hắn xanh xao vì lạnh nhưng ánh mắt lại bừng lên sự tham lam tột độ. Hắn thò bàn tay chai sạn bám đầy bụi quặng đỏ, lôi ra mười đồng bạc hối lộ của Thiết Sa Bang đang giắt chặt trong đai lưng vải thô, dập đầu lia lịa:


- Dạ bẩm nhị gia! Tiểu nhân... tiểu nhân đã tìm thấy rồi! Vết bánh xe ngựa chở nước của Trương Tiểu Lục rỉ nước ngọt ẩm ướt trên đất cát sỏi sườn đồi... tiểu nhân bám theo dấu chân sỏi cát ẩm đó giữa đêm tối dốc núi, dẫn thẳng đến căn hầm đất nung khuất sau rừng thông đá của Ngõ tị nạn! Đó chính là kho lương thực khô sinh tồn mật của đội dân binh do gã cụt Trương Thiết Thương cất giấu!


Lôi Báo nghe vậy, đôi mắt hí đầy hung quang sát khí của hắn trợn trừng lên. Hắn đặt mạnh hũ rượu xuống đất nện, bật cười khanh khách, tiếng cười hung bạo chấn động cả mảng tuyết bám trên mái lều rơi rào rào:


- Tốt! Khá khen cho con chó săn thính mũi! Thằng ranh cụt tay Trương Thiết Thương cướp lại nước ngọt giếng cổ, tưởng có thể nuôi sống lũ dân đen qua mùa đông này sao? Nhậm bang chủ đang điên cuồng vì mất thiếu chủ, nếu đêm nay ta thiêu rụi toàn bộ kho lương khô quân dụng của chúng, cắt đứt nguồn sống duy nhất của thung lũng Nhạn Môn, bang chủ nhất định sẽ thưởng lớn!


Hắn vung tay trái, ra lệnh cho ba mươi đệ tử Thiết Sa Bang đang cầm đao bản mệnh đứng chờ sẵn bên ngoài sườn đồi:


- Chuẩn bị hũ lửa Dầu thông khô Nhạn Môn và đuốc lửa hỏa công! Loại nhựa thông đá này bám dính cực tốt vào bao tải, một khi đã cháy thì bão tuyết cũng đừng hòng dập tắt! Đêm nay, ta sẽ tự mình dẫn quân đến san phẳng kho lương của chúng, dồn tất cả lũ dân đen vào tử lộ đói khát!


Tôn Đạt khúm núm nhận thêm năm đồng bạc vụn hối lộ từ tay Lôi Báo, khấp khởi mừng thầm bám theo gót chân của toán đệ tử bang hội đang lặng lẽ hành quân trong đêm bão tuyết, tiến thẳng về phía Ngõ tị nạn.


***


Đêm khuya gần về sáng, sương mù ẩm ướt bao trùm lấy căn hầm đất nung cũ nát nằm rìa Ngõ tị nạn. Căn hầm này vốn là nơi cất giấu những bao Lương khô quân dụng – những bánh bột ngô sấy khô cứng như đá, có thể bảo quản được nhiều năm trong điều kiện hanh khô biên thùy. Đây là nguồn sống cuối cùng, là máu thịt giúp hàng trăm hộ dân tị nạn thung lũng Nhạn Môn cầm cự qua những ngày bị quan binh địa phương phong tỏa kinh tế.


A Tài – chàng thanh niên thật thà, gầy gò nhưng kiên cường của làng Nhạn Môn – đang ngồi xổm trước cửa hầm ngầm. Manh áo vải thô vá nhiều mảng của hắn không đủ giữ ấm, bắp chân hắn run lên cầm cập dưới cái lạnh cắt da cắt thịt. Tuy nhiên, đôi bàn tay chai sạn của hắn vẫn siết chặt lấy cây gậy tre lớn canh gác, mắt không rời lối mòn dốc đá sườn đồi. Hắn nhớ lại ánh mắt cương nghị, lầm lì của Trương Thiết Thương khi vỗ vai giao nhiệm vụ giữ kho thóc cho hắn: cựu binh cụt tay không nói một lời, nhưng sự tin tưởng khắc kỷ ấy khiến A Tài nguyện đem mạng sống ra bảo vệ hạt thóc cứu tế.


"Xào xạc..."


Tiếng tuyết rơi dày đặc bỗng bị đè nặng bởi những tiếng bước chân dồn dập dẫm lên đá sỏi dốc núi sườn đồi. Tai trái A Tài khẽ giật. Hắn lập tức đứng bật dậy, giương gậy tre lớn thủ thế phòng thủ, thét lớn xé toạc màn đêm lạnh buốt:


- Ai đó? Đứng lại! Đây là khu vực cấm của dân binh!


Đáp lại tiếng thét của hắn là tiếng bước chân dậm mạnh lên tuyết trắng. Từ sương mù dày đặc, Lôi Báo bước ra oai phong lẫm liệt, gương mặt rỗ chằng chịt vết sẹo bỏng co giật đầy hung tàn. Hắn không nói một lời, vung quả búa sắt nặng sáu mươi cân cán bọc da bò rách nát bổ thẳng xuống cánh cửa gỗ sồi cũ kỹ của kho thóc.


"Rầm!"


Tiếng nổ lớn như sấm sét chiến trường dội ngược vào vách đá. Cánh cửa gỗ sồi bị đập tan tành thành trăm mảnh vụn văng tung tóe.


- Có cướp! Thiết Sa Bang đột kích phóng hỏa kho lương rồi! Bà con ơi cứu kho lương! – A Tài khàn cả giọng hét lớn báo động cho dân nghèo Ngõ tị nạn đang ngủ say.


Ngay lập tức, ba mươi đệ tử Thiết Sa Bang tràn vào như lũ rắn độc sa mạc. Chúng ném liên tiếp những hũ đất nung chứa Dầu thông khô Nhạn Môn đã châm lửa vào bên trong căn hầm đất nung. Nhựa thông bắt lửa bùng cháy dữ dội ngay khi tiếp xúc với các bao tải đựng Lương khô quân dụng. Ngọn lửa đỏ rừng rực bốc lên cao, khói đen nồng nặc mùi bột ngô cháy khét lẹt tỏa ra nghi ngút xé sương mù đêm.


- Lũ ranh con! Chết đói hết đi! – Lôi Báo cười lớn hung bạo.


A Tài nhìn thấy ngọn lửa đang liếm sát vào những bao ngô sấy quý giá – nguồn sống duy nhất của trẻ em đang thổ huyết vì dịch bệnh ho hen trong thung lũng. Nỗi sợ hãi biến mất, nhường chỗ cho lòng trung nghĩa phẫn uất tột cùng. Hắn liều mạng lao vào trong căn hầm đang bốc cháy, vung cây gậy tre lớn vụng về đập liên tiếp lên những bao tải đang cháy để dập lửa.


- Dập lửa! Mau dập lửa cứu hạt thóc cứu tế! – A Tài gào thét.


Tuy nhiên, lửa dầu thông khô bám dính cực kỳ dẻo dai, càng đập càng lan rộng ra các bao bên cạnh. A Tài hoảng hốt cào cát sỏi mỏ đá dưới nền hầm ném vào lửa, nhưng lượng cát mỏng không thể chặn đứng ngọn lửa hỏa công đang bùng cháy cuồng bạo.


- Thằng ranh con vô dụng! Đi chết đi! – Lôi Báo bước tới, vung quả búa sắt bổ thẳng sườn cụt của A Tài tầm gần.


A Tài không chạy trốn. Hắn nghiến răng gầm lên, vung cây gậy tre lớn đập mạnh vào đầu Lôi Báo để phòng thủ tự vệ. Lôi Báo chỉ khẽ nhếch mép khinh bỉ, đưa quả búa sắt lên đỡ.


"Rắc!"


Cây gậy tre dày dặn bị quả búa nặng sáu mươi cân đập nát vụn thành trăm mảnh gỗ vụn găm vào tay A Tài rớm máu đỏ tươi. Lực va đập kinh hoàng dội ngược khiến A Tài loạng choạng ngã nhào xuống đất cát nung nóng bên cạnh đống lửa đang cháy.


Nhìn thấy Lôi Báo vung quả búa thứ hai chém bổ thẳng sườn cụt hông hòng đập nát đầu mình, A Tài liếc mắt thấy bao Lương khô quân dụng cuối cùng ở góc hầm đang bắt đầu bắt lửa. Hắn không nghĩ đến tính mạng bản thân, chủ động lao mình ra, dùng cơ thể gầy gò gánh chịu áp lực ôm chặt lấy bao thóc gỗ sồi che chắn hạt thóc khỏi ngọn lửa.


- Không được đốt... lương thực của trẻ em... – A Tài thét lớn.


"Bốp!"


Tiếng va chạm cơ học tàn khốc dội ngược rợn người vang lên trong hầm đất nung đang cháy. Cú nện búa nặng sáu mươi cân của Lôi Báo giáng thẳng xuống bả vai và sườn của A Tài. Tiếng xương sườn gãy nát vang lên rắc rắc ghê rợn dưới lớp áo vải thô rách nát. A Tài hộc ra một ngụm máu tươi nhuộm đỏ cả bao bột ngô sấy, nhưng đôi bàn tay chai sạn của hắn vẫn bấu chặt, ôm lấy bao lương thực không chịu buông ra.


Đúng lúc đó, tiếng còi xương báo động dã chiến rít lên dồn dập từ phía sườn đồi sỏi đá sương mù dày đặc. A Ngưu dẫn đầu đội dân binh trẻ tuổi, tay trái cầm nửa đòn gánh tre bọc sắt gãy nhọn hoắt, Đại Tráng ôm chặt tấm khiên gỗ sồi đai sắt rỉ rạn nứt lao thẳng vào căn hầm đất nung. Phu mỏ nghèo khổ cầm cuốc chim và xà beng sắt nặng cũng rầm rộ kéo đến đông đảo.


Lôi Báo thấy dân binh kéo đến quá đông, lại nghe tiếng móng ngựa dồn dập vòng ngoài, biết mục tiêu đốt phá đã hoàn thành một nửa, liền cười lạnh ra lệnh rút lui:


- Đốt được một nửa kho lương rồi! Lũ ranh con thung lũng Nhạn Môn chuẩn bị chết đói đi! Rút quân!


Toán đệ tử Thiết Sa Bang nhanh chóng rút chạy vào làn sương mù bão tuyết dày đặc, để lại hiện trường đẫm máu tàn khốc.


Trương Thiết Thương bước vào căn hầm đất nung bốc khói nghi ngút. Khớp vai cụt bên phải của anh bị rách nứt rộng sau trận chiến, máu đen loãng vẫn rỉ qua lớp băng vải thô xám rát bỏng nhức nhối kịch liệt. Anh lầm lũi tiến đến bên chõng tre đang bốc cháy, nhìn thấy A Tài đang nằm thoi thóp trong vũng máu tươi, hai tay vẫn ôm chặt bao Lương khô quân dụng rách nát nhuốm máu đỏ tươi.


Ngọn lửa đỏ rừng rực phản chiếu trong đôi mắt lạnh lùng, tĩnh lặng nhưng bừng bừng nộ hỏa quyết tử của cựu binh già cụt tay. Một nửa nguồn sống sinh tồn của thung lũng Nhạn Môn đã bị thiêu rụi thành tàn tro hoang phế giữa đêm đông lạnh giá.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!