Nhạc nềnTaohua

Thử Thách Đầu Đời

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Đêm đông Nhạn Môn Quan lạnh buốt như ngậm lưỡi dao rỉ. Sương muối mờ mịt từ phía hoang mạc tràn về, bao phủ lấy rừng thông đá khô héo và dốc đồi nứt nẻ. Trương Thiết Thương đứng lầm lũi dưới tán thông già, tay trái siết chặt thanh độc thương sắt rỉ sét nặng mười hai cân. Khớp vai cụt bên phải của anh thỉnh thoảng lại co thắt kịch liệt, thứ máu loãng đen sẫm thấm qua lớp băng vải thô, rỉ ra lạnh ngắt. Sương mù dày đặc che khuất tầm nhìn quá mười bước chân, nhưng tai trái của cựu binh già khẽ giật, nhạy bén đón nhận từng tiếng động nhỏ nhất từ phía lối mòn dẫn về giếng cổ Nhạn Môn Quán.


Cách đó không xa, tiểu đội dân binh trẻ tuổi do thiếu niên mồ côi A Ngưu dẫn đầu đang lặng lẽ di chuyển trong sương mù. Gương mặt đen nhẻm vì nắng gió của A Ngưu đanh lại, đôi mắt bướng bỉnh mười lăm tuổi bừng lên sự kiên nghị hiếm có. Cậu siết chặt chiếc đòn gánh tre bọc sắt hai đầu – kỷ vật duy nhất của người cha quá cố Lão Nhị. Trước ngực cậu, chiếc bài đồng quân ngũ Nhạn Môn hoen rỉ khẽ va chạm vào khóa áo vải thô, phát ra những tiếng đồng đục buồn, nhắc nhở cậu về lời hứa bảo vệ thung lũng Nhạn Môn đang bị bao vây đói khát.


Đi bên cạnh A Ngưu là Đại Tráng, gã thanh niên lực lưỡng vạm vỡ như gấu rừng, vai u thịt bắp gồng lên dưới manh áo sát nách thô nâu. Đại Tráng ôm chặt tấm khiên gỗ sồi bọc đai sắt rỉ sét nặng gần ba mươi cân tự chế, hàm răng nghiến chặt để ngăn tiếng run rẩy trước cái lạnh cắt da cắt thịt. Phía sau họ, Nhị Tráng – em trai Đại Tráng – lưng đeo ống tên tre tự vót, tay lăm lăm cây cung tre sừng trâu có lực kéo cực mạnh.


- Đại Tráng, hạ thấp trọng tâm hông xuống. Đi theo bộ pháp chữ bát mà sư phụ đã dạy. Đừng để gót chân nện mạnh vào đá sỏi phát ra tiếng động. – A Ngưu thì thầm, giọng nói trầm thấp nhưng đầy uy nghiêm của một người chỉ huy trẻ tuổi.


Đại Tráng khẽ gật đầu, lập tức hạ thấp hông, bước chân đi theo hình chữ bát của Bộ pháp gánh nước Nhạn Môn. Đây là bộ pháp giữ thăng bằng cực tốt mượn từ việc lao động gánh nước hàng ngày, giúp họ di chuyển uyển chuyển trên địa hình dốc đá trơn trượt mà không gây ra tiếng động lớn.


Khi tiếp cận chu vi giếng cổ Nhạn Môn Quán, sương mù càng lúc càng dày đặc, ẩm ướt và lạnh lẽo. Giếng cổ nằm im lìm dưới bóng một cây liễu già khô héo. Nguồn nước ngọt sạch duy nhất không bị nhiễm mặn độc hại trong bán kính mười dặm này đang bị Thiết Sa Bang chiếm giữ nghiêm ngặt. Tuy nhiên, đêm nay, canh gác vòng ngoài không phải là đệ tử bang hội, mà là toán cướp hoang mạc khét tiếng của Độc Nhãn Long.


- Nhị Tráng, châm lửa hỏa tiễn quấy nhiễu tầm nhìn của chúng. – A Ngưu ra hiệu.


Nhị Tráng nhanh chóng lấy ra mũi tên quấn vải tẩm dầu thông khô Nhạn Môn, cố gắng đánh lửa châm ngòi. Tuy nhiên, sương mù ẩm ướt và gió bấc thổi mạnh liên tục khiến ngọn lửa cháy leo lét, yếu ớt rồi lụi tàn hoàn toàn. Trận hỏa công quấy nhiễu tầm xa thất bại.


- Không châm được lửa, sương ẩm quá nặng! – Nhị Tráng thì thầm đầy bất lực.


- Không sao, giữ nguyên vị trí. Thuẫn thủ chuẩn bị dàn trận Thiết Thương Trận Pháp! – A Ngưu dứt khoát ra lệnh, không hề hoảng loạn.


Đúng lúc đó, tiếng móng ngựa dồn dập gõ vang lên đất đá sỏi từ phía sương mù xám xịt. Toán kỵ binh mã tặc của Độc Nhãn Long phi ngựa chiến quét qua làn sương mịt mù, phát hiện ra bóng người rình rập. Độc Nhãn Long – gã đàn ông một mắt quấn băng vải đen hoang dã, mặt đầy sẹo đao sâu hoắm – vung thanh mã tấu lớn gầm rú:


- Có giặc cướp nước! Chém chết chúng nó cho ta!


Tiếng vó ngựa rầm rập rung chuyển mặt đất dốc đá. Ba tên kỵ mã thảo nguyên phi nước đại, mã tấu sáng loáng vung lên chém quét liên tục nhắm thẳng đầu A Ngưu. Sức càn quét của kỵ binh nặng nề áp sát trong không gian hẹp.


- Đại Tráng, chắn khiên! – A Ngưu hét lớn.


Đại Tráng gầm lên một tiếng, quỳ một gối xuống đất cát sỏi, đưa tấm khiên gỗ sồi đai sắt rỉ ra chắn trước ngực. "Rầm!" Mã tấu của tên kỵ mã đầu tiên chém mạnh vào mặt khiên, tạo ra tiếng va chạm kim loại rát tai và tia lửa bắn tung tóe. Lực va đập kinh hoàng khiến Đại Tráng bị đẩy lùi một bước, chân lún sâu xuống cát sỏi, bắp tay gồng lên chịu tải phản lực dội ngược kịch liệt. Da cánh tay trái của gã bị xước một mảng lớn, máu tươi rớm ra đỏ thẫm.


Ngay trong nhịp thở đó, kỵ binh thứ hai lách ngựa chiến vượt qua sườn khiên của Đại Tráng, vung mã tấu chém bổ thẳng sườn cụt của A Ngưu.


Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, A Ngưu hạ thấp trọng tâm hông tối đa. Cậu không lùi bước, áp dụng nhuần nhuyễn Bộ pháp gánh nước Nhạn Môn để giữ thăng bằng tuyệt đối trên địa hình dốc đá trơn trượt. Thân người cậu lách nhẹ theo hình chữ bát, né tránh đường đao sắc bén của tên kỵ mã trong gang tấc. Đồng thời, cậu vận lực cánh tay trái, vung chiếc đòn gánh tre bọc sắt hai đầu làm đòn bẩy, gạt mạnh với lực ngàn cân vào khớp chân trước của con ngựa chiến đang lao tới.


"Rắc!"


Tiếng xương ngựa gãy giòn giã vang lên dốc đá sườn đồi. Con ngựa chiến ngã quỵ gục dã chiến, hất văng tên kỵ mã Đột Quyết xuống đất cát sỏi nứt nẻ.


Tên kỵ mã thứ ba điên cuồng lao tới định cứu viện. A Ngưu xoay người, đâm thẳng đầu nhọn bọc sắt của đòn gánh tre như một mũi thương gỗ ngắn. Đòn đâm dứt khoát, thô sơ nhưng chí mạng của Sát Trận Thương Pháp đâm xuyên thủng vai áo giáp da của tên mã tặc, khiến hắn hét lên đau đớn, ngã nhào khỏi lưng ngựa.


Tuy nhiên, lực phản chấn quá lớn từ cú đâm và gạt chân ngựa khiến chiếc đòn gánh tre bọc sắt của A Ngưu bị gãy làm đôi với tiếng nứt gỗ lớn.


- Sư phụ dạy: Thương gãy thì dùng cán nhọn làm thương ngắn! – A Ngưu mím chặt môi, tay trái ghì chặt nửa cán đòn gánh gãy nhọn hoắt, mắt sáng quắc đối đầu với Độc Nhãn Long đang thúc ngựa chiến áp sát.


Độc Nhãn Long thấy toán kỵ binh tiền phong bị đẩy lùi nhục nhã bởi lũ trẻ rách rưới, mặt đầy sẹo rỗ của hắn co giật điên cuồng. Hắn vung mã tấu lớn nặng trịch, phi ngựa chiến lao thẳng vào A Ngưu hòng băm vằm cậu thành trăm mảnh.


- Chết đi, thằng ranh cụt tay con! – Độc Nhãn Long gầm rú.


Đại Tráng liều mạng lao ra, vung khiên gỗ sồi đai sắt rỉ đè chặn cú chém bổ mã tấu của Độc Nhãn Long để bảo vệ sườn cho A Ngưu. Lực chém bổ kinh hoàng của tên đầu mục mã tặc khiến tấm khiên gỗ sồi bị rạn nứt một đường dài, Đại Tráng bị chấn động mạnh hộc máu miệng lùi bước.


Nhờ khoảng hở quý giá đó, A Ngưu nương theo bộ pháp lướt cát dẻo dai, áp sát chân ngựa chiến của Độc Nhãn Long. Cậu đâm mạnh nửa cán đòn gánh nhọn hoắt thẳng vào đùi của tên đầu mục. Mũi tre bọc sắt nhọn xuyên thấu lớp giáp da mỏng, máu tươi phun trào. Độc Nhãn Long đau đớn gầm lên, loạng choạng giật cương ngựa tháo chạy vào làn sương mù dày đặc cùng tàn quân.


- Chúng ta thắng rồi! Mau múc nước ngọt gánh về thung lũng cứu người! – A Ngưu thở dốc, lồng ngực phập phồng đầy tự hào nhưng không hề kiêu ngạo.


Dân binh nhanh chóng múc hàng chục lu nước ngọt tinh khiết từ giếng cổ Nhạn Môn, ngụy trang cẩn thận trên xe ngựa của Trương Tiểu Lục rồi rút lui an toàn về thung lũng Nhạn Môn đang đói khát.


Trong lúc đoàn người dân binh trẻ tuổi đang vui mừng gánh nước rút lui, từ bóng tối sườn núi đá vôi nứt nẻ phía sau giếng cổ, một bóng người gầy gò, mắt hí gian xảo lén lút bước ra. Đó là Tôn Đạt – kẻ phản bội phu mỏ vì hám tiền thưởng vạn lượng vàng truy nã của tri phủ.


Tôn Đạt bò rạp trên đất cát sỏi, đôi mắt hí dán chặt vào những vệt nước ngọt rỉ ra từ kẽ hở thùng xe ngựa của Trương Tiểu Lục khi di chuyển. Hắn âm thầm bám theo những dấu chân sỏi cát ẩm ướt và vệt bánh xe lún sâu kéo dài thẳng về phía rừng thông khô hẻo lánh – nơi cất giấu kho lương thực khô sinh tồn mật của đội dân binh.


Hắn nở một nụ cười tàn độc, thò tay vào túi vải thô sờ nắn mười đồng bạc hối lộ của Thiết Sa Bang, thầm thì:


- Tìm thấy rồi... Lũ tàn binh cụt tay khốn khổ... Lần này phó bang chủ Lôi Báo nhất định sẽ thưởng lớn cho ta!

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!