Mạch Nước Sinh Tồn
Cơn gió bấc rít qua khe đá nứt nẻ của thung lũng Nhạn Môn, mang theo cái lạnh khô khốc của vùng hoang mạc ngoài biên ải. Trong căn hầm ngầm dã chiến tối tăm dưới lán trại của A Ngưu, ánh đèn dầu lạc tù mù chỉ đủ soi rõ những gương mặt hốc hác, xám xịt vì đói khát. Tiếng ho hen của trẻ nhỏ và người già vang lên từng đợt, đục ngầu và xé lòng, dội vào những vách đất nung ẩm mốc.
Nguồn nước ngọt duy nhất của thung lũng đã bị Thiết Sa Bang đầu độc bằng bột quặng sắt rỉ từ ba ngày trước. Dưới lòng giếng cổ Nhạn Môn, mạch nước ngầm sủi lên những bọt khí màu đỏ thẫm, bốc mùi tanh nồng của lưu huỳnh và muối mỏ sa mạc. Trần đại phu dù đã dốc hết số thảo dược dự trữ để sắc thuốc giải độc dã chiến, nhưng không có nước ngọt sạch để dẫn thuốc, độc tính quặng mỏ vẫn âm ỉ gặm nhấm cuống phổi của những đứa trẻ nghèo khổ.
Trương Thiết Thương ngồi im lặng trên chiếc chõng tre ọp ẹp bên góc hầm. Khớp vai cụt bên phải của anh sưng tấy dữ dội, máu đen loãng vẫn rỉ qua lớp băng vải thô xám vá chằng vá đụp, nhỏ từng giọt xuống nền đất nện. Cánh tay sắt giả cơ quan bên vai trái – vốn là điểm tựa duy nhất giúp anh giữ thăng bằng khi múa thương – giờ đây kẹt cứng hoàn toàn, những khớp bánh răng đồng rỉ méo mó sau trận quyết chiến với Nhậm Thiên Hành treo lủng lẳng vô dụng như một khúc củi mục. Cơn sốt độc hành hạ khiến thái dương anh giật liên hồi, nhãn quang đôi lúc nhòe đi, nhưng lồng ngực rộng bản của cựu binh già vẫn phập phồng theo từng nhịp thở quân ngũ khắc kỷ.
Bên cạnh anh, thiếu niên mồ côi A Ngưu đứng lặng như một cột đá. Đôi bàn tay đen nhẻm vì nắng gió của cậu siết chặt lấy chiếc đòn gánh tre bọc sắt hai đầu – kỷ vật duy nhất của người cha quá cố Lão Nhị. Trước ngực cậu, chiếc bài đồng quân ngũ Nhạn Môn hoen rỉ khẽ va chạm vào khóa áo vải thô, phát ra những tiếng đồng đục buồn.
- Sư phụ... – A Ngưu mím chặt môi, đôi mắt bướng bỉnh của thiếu niên mười lăm tuổi bừng lên nộ hỏa phẫn uất. – Trẻ con trong ngõ đã có ba đứa thổ huyết vì khát. Nếu cứ nấp dưới hầm này, chúng ta chưa bị quan binh bắn chết thì đã chết khô vì độc quặng rồi. Con xin người, cho con dẫn đội trẻ đột kích giếng cổ đêm nay! Bọn đệ tử Thiết Sa Bang chỉ có hơn mười tên canh gác giếng nước ngọt, chúng ta dùng Thiết Thương Trận Pháp phối hợp khiên chắn gỗ sồi, nhất định sẽ cướp lại được nước sạch!
Trương Thiết Thương không mở miệng. Anh vẫn giữ chặt vỏ bọc câm điếc mười năm qua trước tai mắt bên ngoài, nhưng đôi mắt xám tro của anh nhìn thẳng vào vết khía thập tự trên chiếc bài đồng của A Ngưu. Đó là ký hiệu của Lão Nhị, người chiến hữu đã lấy thân mình đỡ đao cho anh mười năm trước tại hẻm núi đẫm máu. Trách nhiệm bảo vệ giọt máu duy nhất của đồng ngũ và hàng trăm sinh mạng nghèo khổ dưới thung lũng đang đè nặng lên vai anh.
Main chậm rãi đưa tay trái duy nhất lên, vỗ nhẹ vào vai A Ngưu. Anh cúi xuống, dùng mũi độc thương sắt rỉ sét nặng mười hai cân vẽ ba vệt ngang dài trên mặt đất nện, biểu thị ba trạm gác phong tỏa của sĩ quan biến chất Tào Bách Hộ ở lối ra vào thung lũng. Sau đó, anh vẽ một vòng tròn nhỏ đại diện cho giếng cổ Nhạn Môn Quán, rồi gõ mạnh đầu thương vào đó.
Anh nhìn thẳng vào mắt A Ngưu, khẽ gật đầu. Đó là mệnh lệnh xuất chiến. Nhưng không phải là một cuộc tấn công liều mạng, mà là một trận đột kích chiến thuật có binh pháp chỉ huy.
- Con hiểu rồi, sư phụ! – A Ngưu khẽ thốt lên, lồng ngực phập phồng đầy quyết tâm. – Con sẽ dẫn đội thuẫn thủ của Đại Tráng đi vòng sườn đồi sỏi đá, lợi dụng sương mù đêm đông để áp sát vòng ngoài giếng cổ. Chúng con chỉ lấy nước ngọt sạch mang về cứu người, tuyệt đối không ham chiến để lộ vị trí lán trại.
Trương Thiết Thương khẽ xua tay, ra hiệu cho A Ngưu đi chuẩn bị lực lượng. Khi bóng thiếu niên khuất sau lối hầm ngầm, cựu binh già gượng đứng dậy. Cơn đau từ bả vai cụt truyền đến như một nhát dao nung đỏ chém dọc sống lưng, khiến anh loạng choạng suýt ngã. Anh cắn chặt chiếc trâm cài tóc bằng gỗ đào bám máu khô của người vợ quá cố Trương Phụng Anh để giữ vững lý trí, rồi lẳng lặng khoác bao da đựng thương rách lên vai trái, từng bước đi ra phía rừng thông khô hẻo lánh ngoài rìa thung lũng.
Đêm đông biên thùy tối đen như mực. Sương muối dày đặc bao phủ những tán thông già khô héo, che khuất tầm nhìn quá mười bước chân. Trương Thiết Thương ẩn mình sau một gốc thông cổ thụ, tai trái khẽ giật nhạy bén lắng nghe tiếng sỏi đá xào xạc phía xa.
- Két... két...
Tiếng bánh xe ngựa khô khốc, thiếu dầu bôi trơn rít lên từng đợt nhỏ trong gió lạnh. Một bóng người gầy gò, đầu quấn khăn xám bẩn đang lầm lụi dắt một con ngựa gầy kéo xe gỗ trống rỗng đi sát mép rừng thông. Đó là Trương Tiểu Lục, phu xe ngựa chuyên vận chuyển muối mỏ lậu của biên trấn Nhạn Môn.
- Ai đó? – Trương Tiểu Lục giật nẩy mình, tay vội vã nắm chặt chiếc roi ngựa có cán bọc đồng rỗng, mắt hí lanh lợi nhìn quanh sương mù.
Trương Thiết Thương bước ra khỏi bóng tối của gốc thông. Thanh độc thương sắt rỉ đặt ngang vai trái, tấm hộ tâm kính lót ngực khẽ phản chiếu ánh sáng ban mai xám xịt.
- Thiết... Thiết Thương ca? – Tiểu Lục nuốt nước bọt khan, giọng run rẩy hạ thấp xuống. – Trời đất ơi, sao người lại ở đây? Tri phủ Vương Cao dán cáo thị vạn lượng vàng truy nã người khắp biên cương rồi! Tào Bách Hộ đang cho quân tuần phòng giáp nặng lùng sục từng bụi cỏ sườn núi. Tôi chỉ là kẻ phu xe nghèo, người tha cho tôi...
Trương Thiết Thương không nói, anh dùng tay trái thò vào ngực áo thô xám, lôi ra một túi vải nhỏ chứa những mảnh bạc vụn triều đình bám đầy bụi cát ném lên mặt xe gỗ.
- Bạc này... – Tiểu Lục liếc nhìn túi bạc, nhưng vội vã lắc đầu đẩy trả lại. – Không được đâu ca! Bây giờ thiết quân luật phong tỏa nghiêm ngặt lắm. Lính tuần phòng của Tào Bách Hộ thấy bạc vụn là chúng nghi ngờ tịch thu ngay. Hơn nữa, các ngả đường vào thị trấn đều bị Thiết Sa Bang chặn đứng, tôi có tiền cũng không mua được nửa bao bột ngô mang vào thung lũng cho các người đâu. Giao dịch lương thực lậu lúc này là phạm tội phản quốc, bị chém đầu như chơi!
Trương Thiết Thương điềm tĩnh nhìn sự nhát gan của phu xe ngựa. Anh biết rõ lòng tham và sự sợ hãi luôn giằng xé trong tâm trí những kẻ dưới đáy xã hội biên thùy này. Anh không vội vã ép buộc, chậm rãi đặt tay trái lên bao da cừu cũ rách trên xe ngựa, lôi ra một khối đá xám đen, thô ráp nhưng nặng trịch.
Đó là khối Muối mỏ Nhạn Môn chất lượng cao nhất, được anh lén lút thu hoạch từ lòng Hồ Muối Chết khô cằn phía đông thị trấn. Khối muối mỏ phản chiếu ánh sáng sương mù, lộ ra những vân muối màu đỏ thẫm tinh khiết – thứ tài nguyên kinh tế quý giá tương đương vàng ròng đối với các bộ tộc du mục thảo nguyên ngoài biên giới.
- Đây... đây là muối mỏ tinh luyện Hồ Muối Chết? – Mắt hí của Trương Tiểu Lục bừng sáng, đôi bàn tay chai sạn của gã run lên khi chạm vào khối muối cứng như đá. – Thứ này... một khối có thể đổi được mười bao lương khô quân dụng và năm con cừu béo của người Đột Quyết ngoài ải...
Trương Thiết Thương gõ nhẹ đầu thương sắt rỉ xuống đất cát sỏi, ra hiệu đưa ra tối hậu thư. Anh chỉ tay vào khối muối mỏ, rồi chỉ tay vào chiếc xe ngựa trống rỗng của Tiểu Lục, cuối cùng chỉ tay về hướng thung lũng Nhạn Môn đang đói khát.
Ý đồ của main rất rõ ràng: dùng một phần ba lượng muối mỏ dự trữ độc quyền của dân binh làm mồi nhử để thuyết phục Tiểu Lục sử dụng xe ngựa ngụy trang vận chuyển muối lậu sang thảo nguyên, trao đổi lấy lương khô quân dụng cứu tế mang về thung lũng.
Trương Tiểu Lục nuốt nước bọt ực một cái. Lòng tham lợi nhuận khổng lồ và nghĩa khí cựu binh trong gã bắt đầu trỗi dậy, lấn át sự sợ hãi trước họng súng quan phủ.
- Được! – Tiểu Lục siết chặt khối muối mỏ, nghiến răng quyết định. – Thiết Thương ca, người đã cứu mạng phu mỏ chúng tôi dưới hầm đá sập, Trương Tiểu Lục tôi không phải kẻ vong ân bội nghĩa! Tôi sẽ dùng các chuyến xe ngựa chở quặng rỉ lậu để ngụy trang, giấu muối mỏ dưới đáy thùng xe, đi theo con đường mòn ngầm rừng thông đá hiểm trở để vượt biên giới sang thảo nguyên đổi lương khô.
Main khẽ gật đầu, đưa bàn tay trái thô ráp ra. Trương Tiểu Lục cũng đưa tay ra, hai bàn tay chai sạn thắt chặt tay ước định tuyến đường ngầm di chuyển ban đêm trong sương mù dày đặc.
Tuy nhiên, ngay khi vừa buông tay, sắc mặt Trương Tiểu Lục chợt biến đổi, gã ghé sát tai Trương Thiết Thương, giọng run rẩy đầy lo ngại:
- Nhưng Thiết Thương ca... người phải cẩn thận. Tôi nghe nói Độc Nhãn Long – tên thủ lĩnh mã tặc hoang mạc khét tiếng – đã nhận một lượng tiền vàng lớn của Thiết Sa Bang. Hắn đang dẫn theo hàng chục kỵ binh tiễn thủ lùng sục khắp các ngả đường mòn ngoài biên ải để săn lùng bất kỳ đoàn xe vận chuyển muối lậu nào của dân binh thung lũng!
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!