Gọng Kìm Thiết Quân Luật
Sương mù buổi sớm biên thùy Nhạn Môn dày đặc như một dải lụa xám tro ẩm ướt, quấn chặt lấy những vách đất nung nứt nẻ của Ngõ tị nạn. Gió bão cát rít qua các khe đá sườn đồi, mang theo hơi lạnh buốt giá của mùa đông thảo nguyên, dập tắt những tàn lửa cuối cùng từ trận chiến đêm qua.
Trong căn hầm ngầm dã chiến tối tăm dưới lán trại của A Ngưu, không khí đặc quánh mùi máu tươi rỉ sét và mùi thuốc bắc nồng nặc. Trương Thiết Thương ngồi im lìm trên chiếc chõng tre ọp ẹp. Gương mặt phong trần của anh xám ngắt dưới ánh sáng leo lét của ngọn đèn dầu lạc. Lồng ngực anh phập phồng dữ dội dưới lớp áo vải thô xám vá chằng vá đụp. Vết mổ cụt vai bên phải – nơi bả vai bị chém sát tận xương mười năm trước – đang co thắt kịch liệt. Cú va đập chấn động trực diện từ Thiết Sa Chưởng của Nhậm Thiên Hành đêm qua đã xé rách hoàn toàn lớp da thịt hoại tử cũ, rỉ ra thứ dịch loãng màu đen sẫm lẫn máu tươi, thấm đẫm dải băng vải trắng dã chiến.
Cơn sốt độc quặng mỏ sa mạc thiêu đốt khiến thái dương anh giật liên hồi, tầm nhìn đôi lúc nhòe đi trong bóng tối. Tay trái duy nhất của anh ghì chặt lấy thanh độc thương sắt rỉ sét nặng mười hai cân đặt ngang đùi. Cánh tay sắt giả cơ quan bên vai trái lúc này đã bị hỏng hoàn toàn, khớp lò xo bánh răng đồng rỉ kẹt cứng, treo lủng lẳng vô dụng như một khúc củi mục. Anh cắn chặt chiếc trâm cài tóc bằng gỗ đào bám máu khô của người vợ quá cố Trương Phụng Anh để ngăn không cho một tiếng rên rỉ nào thoát ra ngoài. Anh phải giữ vỏ bọc gã cụt gánh nước câm điếc này, giữ vững sự ẩn nhẫn khắc kỷ của một người lính đã chết mười năm trước.
Cố Tiểu Hà quỳ bên cạnh chõng tre, đôi bàn tay nhỏ nhắn nứt nẻ vì sương muối của cô thiếu nữ mười bảy tuổi run rẩy thấm nước muối loãng lau đi vệt máu đen rỉ ra từ vai anh. Nước mắt cô rơi lã chã xuống dải băng vải thô xanh nhạt:
- Sư phụ... người chịu đựng thêm một chút. Thuốc giảm đau của Trần đại phu không đủ mạnh để ngăn cơn hoại tử... Vai người sưng tấy đỏ đen hết rồi...
Trương Thiết Thương không ra tiếng, chỉ khẽ gật đầu, đôi mắt xám tro nhìn chằm chằm vào chiếc bài đồng quân ngũ Nhạn Môn hoen rỉ đeo trước ngực thiếu niên A Ngưu đang đứng canh gác cửa hầm. Bài đồng có một vết khía thập tự sâu hoắm – ký hiệu riêng của Lão Nhị, người chiến hữu đã lấy thân mình đỡ đao cho anh mười năm trước. Nhìn đứa con trai mồ côi của đồng đội cũ nay đã trưởng thành dẻo dai, lồng ngực main thắt lại. Trách nhiệm bảo vệ giọt máu này và hàng trăm biên dân nghèo khổ dưới ngõ ổ chuột này đang đè nặng lên vai anh.
- Két...
Tiếng bước chân khập khiễng gấp gáp xé toạc sự im lặng của căn hầm. Lão què Từ Đại tuột xuống lối vào hầm ngầm, mặt cắt không còn giọt máu, tay cầm chổi tre lớn bám đầy cát sỏi rỉ sét. Lão quét rác trinh sát biên phòng cũ quỳ sụp xuống bên chõng tre, giọng run rẩy thở dốc:
- Thống úy... hỏng rồi! Nhậm Thiên Hành đã dùng vạn lượng bạc buôn lậu mỏ đá để đút lót cho Tri phủ Vương Cao. Tên quan béo ú Vương Cao vừa ban hành lệnh thiết quân luật và dán cáo thị truy nã khắp biên trấn Nhạn Môn!
Từ Đại lôi từ trong ngực áo thô rách ra một tờ giấy cáo thị nhuốm bụi cát đỏ, trải rộng ra mặt đất nện. Trên giấy vẽ hình một gã cụt tay gác đòn gánh nước, bên cạnh là những dòng chữ mực đen sắc lạnh của phủ tri phủ. Vương Cao đã chính thức dán nhãn Trương Thiết Thương là phản tặc triều đình cấu kết với ngoại bang Đột Quyết để buôn lậu muối mỏ và quặng sắt rỉ, phát lệnh truy nã toàn biên giới, treo thưởng vạn lượng vàng cho kẻ nào lấy được đầu anh.
- Bọn chúng đổi trắng thay đen! - A Ngưu siết chặt chiếc đòn gánh tre bọc sắt, đôi mắt thiếu niên bừng lên nộ hỏa phẫn uất. - Sư phụ cả đời giữ ải, bảo vệ bá tánh, sao có thể là phản tặc cấu kết ngoại bang? Chính Thiết Sa Bang mới là kẻ bán nước!
Trương Thiết Thương khẽ xua tay trái, ra hiệu cho A Ngưu im lặng. Gương mặt anh lạnh lùng như đá tảng sườn núi. Anh không bất ngờ trước sự thối nát của Vương Cao. Một gã tri phủ ăn hối lộ 40% lợi nhuận mỏ đá lậu thì việc ngụy tạo một lệnh truy nã để bịt đầu mối là điều tất yếu. Lệnh truy nã này chính thức cắt đứt hoàn toàn đường lui của anh và lực lượng dân binh vào nội địa trung nguyên, ép anh phải hoàn toàn bám trụ biên thùy tự lực cánh sinh.
- Chưa hết... - Lão què Từ Đại nuốt nước bọt khan, giọng nghẹn lại. - Sĩ quan biến chất Tào Bách Hộ đã nhận lệnh của Vương Cao, dẫn theo hơn ba mươi lính tuần phòng mang giáp sắt nặng và cung nỏ liên châu tiến sát Ngõ tị nạn. Chúng đang thiết lập gọng kìm phong tỏa toàn bộ lối ra vào thung lũng Nhạn Môn!
Trương Thiết Thương khẽ nhíu mày. Anh dùng tay trái đẩy dải băng vải nát, gượng đứng dậy khỏi chõng tre. Cơn đau từ bả vai cụt rách nứt truyền đến như một nhát đao chém dọc sống lưng, khiến anh loạng choạng suýt ngã. A Ngưu và Tiểu Hà vội vã lao đến đỡ, nhưng Trương Thiết Thương gạt nhẹ tay họ ra. Anh chống thanh độc thương sắt rỉ xuống đất nện, từng bước lầm lũi đi lên phía mặt đất.
Khi bước ra khỏi cửa hầm ngầm, ánh sáng ban mai xám xịt của vùng biên ải chiếu thẳng vào mắt anh. Gió bão cát thổi mạnh quét ngang sườn đồi, mang theo tiếng khóc than hoảng loạn của phụ nữ và trẻ em Ngõ tị nạn. Hàng trăm biên dân nghèo khổ đang dồn ứ lại ở lối vào hẹp của ngõ, nơi bức tường khiên gỗ sồi Thiết Thuẫn Khóa Trận đêm qua vẫn còn dựng đứng chắn ngang.
Phía bên kia chiến lũy dã chiến, tiếng xích sắt va chạm vào giáp nặng kêu loang xoang ghê rợn. Tào Bách Hộ ngồi trên một con chiến mã màu xám tro lớn, mặc bộ giáp sắt nhẹ rỉ sét tiêu chuẩn triều đình, khuôn mặt đầy râu ria xồm xoàm và đôi mắt lé đầy gian xảo hiện rõ vẻ tàn nhẫn. Phía sau hắn, ba mươi lính tuần phòng mang giáp sắt nặng cầm khiên thép và giương nỏ liên châu bắn nhanh, xếp thành trận thế rùa bò kiên cố chắn ngang con đường độc đạo duy nhất dẫn ra chợ biên giới.
- Lũ dân đen vô pháp! - Tào Bách Hộ vung thanh đại đao chiến trường cán bọc đai sắt rỉ, chỉ thẳng vào mặt dân làng đang phẫn nộ. - Các ngươi dám che giấu phản tặc Trương Thiết Thương, tức là đồng phạm phản quốc! Tri phủ đại nhân đã ban hành thiết quân luật phong tỏa thung lũng Nhạn Môn. Bắt đầu từ hôm nay, bất kỳ kẻ nào bước ra khỏi ngõ này một bước đều bị bắn chết tại chỗ không cần xét xử!
- Quan phủ ăn hại! Thiết Sa Bang cướp bóc mỏ đá, tàn sát dân lành thì các người làm ngơ! - Lưu đại thúc, thủ lĩnh ngầm của phu mỏ, thét lớn đầy uất hận. Ông vung thanh xà beng sắt nặng hai mươi cân lên, định dẫn đầu một nhóm phu mỏ dũng cảm đột phá trạm gác. - Chúng ta thà chết đói chứ không chịu nhục dưới lưỡi đao của bọn quan tham cấu kết ác bá!
- Đúng thế! Đột phá ra ngoài! Cướp lại lối đi! - Hàng chục phu mỏ nghèo khổ gào thét, vung cuốc chim và xẻng sắt rỉ lên phản đối, cát sỏi ném rào rào về phía hàng rào lính tuần phòng.
- Giương nỏ! - Tào Bách Hộ lạnh lùng ra lệnh.
Ba mươi lính tuần phòng đồng loạt quỳ một gối, nâng nỏ liên châu bắn nhanh lên sườn đồi. Những mũi tên sắt ngắn đen kịt phản chiếu ánh sáng ban mai lạnh lẽo nhắm thẳng vào ngực dân làng.
- Bắn chỉ thiên! Răn đe lũ giặc cỏ! - Tào Bách Hộ thét lớn.
- Vút! Vút! Vút! Vút!
Loạt tên bắn nhanh liên tiếp xé gió rít cao, găm thẳng vào vách đất nung ngay sườn đồi phía trên đầu dân làng. Đá sỏi sạt lở rơi rào rào xuống đất cát. Sức mạnh hỏa lực quân sự chính quy dã chiến lập tức áp chế hoàn toàn sự phẫn nộ của đám phu mỏ nghèo. Nhiều phụ nữ ôm chặt lấy con nhỏ, khóc không thành tiếng dưới chân chiến lũy.
Ngay trong khoảnh khắc căng thẳng sắp bùng nổ xung đột đổ máu ấy, một bóng người gù cao lớn l lững bước ra từ lối hẹp của ngõ. Trương Thiết Thương cầm thanh độc thương sắt rỉ, bước đi thăng bằng vững chãi trên đá sỏi nhờ Bộ pháp gánh nước Nhạn Môn. Anh đứng chắn trước mặt Lưu đại thúc, đưa tay trái lên ra hiệu ngăn cản tuyệt đối.
Anh nhìn Lưu đại thúc, khẽ lắc đầu, đôi mắt xám tro nghiêm nghị xua tan sự kích động của người thủ lĩnh phu mỏ. Anh cúi xuống, dùng mũi độc thương sắt rỉ vẽ một vệt ngang dài trên mặt cát sỏi dưới chân họ. Anh chỉ tay vào vệt cát, rồi chỉ tay vào trận thế rùa rùa rùa bò bằng khiên thép của lính tuần phòng phía đối diện.
Lưu đại thúc nhìn vệt cát vẽ hình trận thế phòng thủ, lập tức hiểu ra ý đồ của main. Trương Thiết Thương đang cảnh báo: đối đầu trực diện giáp nặng chính quy trên địa hình bằng phẳng sườn đồi ngoài ngõ là tự sát hoàn toàn. Dân binh chỉ có khiên gỗ sồi thô sơ và cuốc chim, không thể chống lại loạt nỏ liên châu bắn nhanh của quân triều đình ở cự ly trống trải.
Nhìn thấy gã cụt xuất hiện, Tào Bách Hộ nheo con mắt lé đầy gian xảo, cười khẩy đầy đắc ý:
- Giặc cụt! Ngươi cuối cùng cũng chịu ló mặt ra sao? Khôn hồn thì tự trói tay nộp mạng dâng Bản đồ phòng thủ Nhạn Môn Quan ra đây, ta sẽ xem xét chừa cho lũ dân đen này một con đường sống. Bằng không, gọng kìm thiết quân luật này sẽ bóp nghẹt toàn bộ thung lũng của các ngươi thành một bãi tha ma hoang phế!
Trương Thiết Thương đứng im lặng như một pho tượng đá rêu phong bên chiến lũy. Anh không hé môi, vẫn giữ chặt sự câm lặng khắc kỷ mười năm qua. Nhưng tai trái anh khẽ giật, thính giác nhạy bén nhặt nhạnh từng nhịp thở dồn dập đầy sợ hãi ngầm của lính tuần phòng phía sau mặt khiên thép. Anh biết rõ Tào Bách Hộ đang lo sợ sức mạnh thương pháp một tay đêm qua của anh, nên chỉ dám phong tỏa vòng ngoài chứ không dám trực tiếp dẫn quân xông vào hẻm hẹp.
Main khẽ giơ thương sắt rỉ lên, ra hiệu cho Lão điếc Tào Tam kéo các tấm khiên gỗ sồi khép chặt Thiết Thuẫn Khóa Trận lại lần nữa, bít kín lối vào Ngõ tị nạn. Anh lầm lũi quay lưng đi thẳng lên vách đá dốc đứng cao nhất phía sau thung lũng, để lại Tào Bách Hộ đang tức tối gầm rú ngoài hàng rào phong tỏa.
Khi đứng trên đỉnh vách đá Nhạn Tử lộng gió sa mạc, Trương Thiết Thương hạ thấp trọng tâm hông, tay trái chống thương sắt rỉ nhìn xuống toàn cảnh gọng kìm phong tỏa của quan quân địa phương. Khớp vai cụt rách thịt đau buốt rát bỏng như lửa thiêu sém mỗi khi gió bão cát quét ngang, nhưng nhãn quan quân sự bách chiến của cựu Thống úy vẫn sắc sảo vô song.
Anh quan sát thấy Tào Bách Hộ đã bố trí ba trạm gác đóng chốt chặt chẽ ở ba ngả đường độc đạo duy nhất dẫn ra ngoài thị trấn. Mỗi trạm gác đều có mười lính tuần phòng mang giáp nặng che chắn kiên cố, sẵn sàng giương nỏ liên châu khống chế tầm xa. Bọn chúng đã triệt để cắt đứt hoàn toàn nguồn cung cấp lương thực thô sơ và đường vận chuyển muối mỏ lậu từ Hồ Muối Chết vào thung lũng Nhạn Môn.
Main lôi từ trong đai da tay giả ra tấm Bản đồ phòng thủ Nhạn Môn Quan bằng da dê mỏng nhuốm máu khô mười năm trước. Anh trải rộng tấm bản đồ da dê bám bụi cát lên mặt đá tảng sườn núi, dùng ngón tay trái thô ráp miết dọc theo những đường vẽ mực máu đỏ sẫm. Trên bản đồ ghi chép rất chi tiết các lối đi hẹp hiểm trở, các khe đá ngầm ngụy trang sạt lở tự nhiên do chính tay anh khảo sát năm xưa để phòng thủ biên giới.
Đôi mắt anh dừng lại ở một đường vẽ mờ nhạt xuyên qua sườn núi rừng thông khô dẫn thẳng ra đầm lầy độc Hắc Sa. Đó là một lối mòn ngầm dốc đứng cực kỳ hiểm trở, chỉ có trên bản đồ quân sự này, lính tuần phòng của Tào Bách Hộ và Thiết Sa Bang hoàn toàn không biết tới.
"Phải dùng tuyến đường ngầm này để vận chuyển muối lậu đổi lấy lương khô quân dụng thảo nguyên cứu tế..." - Trương Thiết Thương thầm tính toán chiến thuật trong lòng. Khớp vai hoại tử đau đớn dữ dội khiến anh phải tì chặt lồng ngực vào bọc da cừu đựng thương để giữ vững thăng bằng bộ pháp.
Nhưng áp lực thời gian và nguồn sống đang đè nặng lên vai anh nhanh hơn dự tính.
Ngày hôm sau, gọng kìm phong tỏa thiết quân luật bắt đầu phát tác sự tàn khốc của nó lên hàng trăm sinh mạng nghèo khổ trong thung lũng. Toàn bộ nguồn lương thực thô sơ, bột ngô sấy khô dự trữ ít ỏi của dân làng Ngõ tị nạn bị cắt đứt hoàn toàn, giá lương khô ngoài chợ biên giới tăng vọt gấp mười lần do sự đầu cơ trục lợi của bang hội.
- Sư phụ... lương thực khô trong kho thóc dã chiến chỉ còn đủ dùng trong đúng ba ngày nữa thôi... - A Ngưu lo lắng chạy vào hầm ngầm báo cáo, bắp chân thiếu niên run rẩy nhẹ vì thiếu ăn mệt mỏi. - Nếu trong ba ngày tới không có lương khô quân dụng tiếp tế, dân làng sẽ phải ăn rễ cây thông đá để sinh tồn...
- Chưa hết đâu con... dịch bệnh đã bắt đầu bùng phát rồi... - Tiếng thở dài khắc khổ của Trần đại phu vang lên từ góc hầm ngầm tối tăm. Lão y sĩ nghèo rách rưới nồng nặc mùi thuốc bắc đang châm cứu cho một dân binh bị thương nặng vai. - Nguồn nước ngọt từ giếng cổ Nhạn Môn bị Thiết Sa Bang chiếm giữ chiếm đóng, chúng lén lút rải bột quặng sắt lậu xuống lòng mạch nước ngầm khiến nước nhiễm mặn nhiễm độc nặng. Trẻ em và người già trong thung lũng bắt đầu bùng phát dịch bệnh hoại tử phổi ho hen dữ dội do thiếu nước ngọt ngọt sạch lâu ngày...
Trương Thiết Thương đứng yên lặng bên chõng tre bám máu hoại tử bả vai cụt rách nát rỉ máu đỏ tươi. Anh cúi đầu nhìn dải băng vải đen quấn sườn cụt hoại tử của mình đã thấm đẫm dịch đen loãng đau buốt rát bỏng tột cùng. Anh khẽ siết chặt chiếc chìa khóa đồng cổ bám máu tươi giấu trong ngực áo thô xám – vật phẩm duy nhất mở hầm ngầm Động Quỷ Khóc giấu bản đồ phòng thủ nguyên bản.
Ngoài kia, gió bão sa mạc biên thùy vẫn gầm rú thổi cát sỏi đập sầm sập vào cửa lán trại rách nát. Tiếng khóc thét khàn đặc vì khát nước ngọt sạch của những đứa trẻ nghèo khổ Ngõ tị nạn vang vọng xé lòng giữa đêm đông lạnh giá buốt xương, dội thẳng vào lòng kiêu hãnh cựu binh già.
Trương Thiết Thương bước từng bước khập khiễng đến bên máng cỏ ngựa già chuồng ngựa, tay trái duy nhất ghì chặt lấy thanh độc thương sắt rỉ sét nặng mười hai cân bộc phát độc tính xanh lục tự nhiên dẻo dai bám dính. Ánh mắt xám tro của anh bừng lên một tia quyết liệt tàn độc sấm sét chiến trường. Anh biết, thời gian của anh và cả thung lũng Nhạn Môn này không còn nhiều nữa. Để cứu mạng hàng trăm sinh mạng đói khát bạo bệnh, anh buộc phải mạo hiểm mạng sống, tổ chức một tiểu đội dân binh đột kích chiếm lại giếng cổ nước ngọt ngay trong đêm sương mù dày đặc sắp tới.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!