Chắn Khiên Thung Lũng Sắt
Gió bão cát từ phía cổng ải Nhạn Môn gầm rú thổi qua sườn đồi, cuốn theo tàn tro đỏ rực của những mái lều rơm ngoài cùng đang bốc cháy dữ dội. Mùi khói dầu thông khét lẹt trộn lẫn với mùi máu tanh nồng nặc bao trùm lên toàn bộ Ngõ tị nạn. Đêm đông biên thùy lạnh buốt cắt da cắt thịt, nhưng lúc này, không gian hẹp giữa hai vách đất nung nứt nẻ lại nóng hầm hập bởi sát khí hừng hực của hơn một trăm đệ tử Thiết Sa Bang.
Nhậm Thiên Hành đứng ở lối vào hẹp của ngõ, đôi bàn tay to bản đen kịt như hộ pháp khẽ rung lên, tỏa ra làn khói độc màu xám tro khét lẹt của Hắc Sa Độc Chưởng. Đôi mắt ti hí của lão đỏ ngầu sát khí, nhìn chằm chằm vào bóng người cao lớn nhưng gù xuống đang đứng chắn giữa lối đi hẹp. Con trai độc nhất của lão, Nhậm Thiên Kiệt, đã bị đâm xuyên yết hầu ngay tại quán nước. Mối thù máu này chỉ có thể rửa bằng đầu của gã cụt và sinh mạng của toàn bộ dân nghèo nơi đây.
- Gã cụt tàn phế! Hôm nay ta sẽ băm vằm ngươi thành vạn mảnh, san phẳng cái ngõ ổ chuột này để tế hồn con ta! - Giọng Nhậm Thiên Hành mang theo nội lực thâm hậu dội thẳng vào vách đá, khiến cát sỏi rào rào rơi xuống.
Trương Thiết Thương đứng im lặng giữa lòng hẻm hẹp. Anh không mở miệng, vẫn giữ chặt vỏ bọc câm điếc mười năm qua để tránh tai mắt của triều đình. Nhưng lồng ngực anh phập phồng dữ dội dưới lớp áo vải thô xám vá chằng vá đụp. Vết mổ hoại tử cũ ở bả vai phải bị rách rộng sau trận chiến ở quán nước đang co thắt kịch liệt, rỉ ra thứ dịch loãng màu đen sẫm thấm đẫm dải băng vải trắng dã chiến. Cơn sốt độc quặng mỏ sa mạc thiêu đốt khiến tầm nhìn của anh đôi lúc nhòe đi, nhưng tay trái anh vẫn ghì chặt lấy thanh độc thương sắt rỉ sét nặng mười hai cân. Cánh tay sắt giả cơ quan bên vai trái đã bị hỏng hoàn toàn, bánh răng kẹt cứng treo lủng lẳng vô dụng. Lúc này, anh chỉ có thể dựa vào một tay trái duy nhất và ý chí sắt đá của một cựu binh để đối đầu với vạn quân sinh tử.
Phía sau anh, năm mươi phu mỏ nghèo khổ của Liên minh phu mỏ Nhạn Môn đang run rẩy cầm những tấm khiên gỗ sồi bọc đai sắt rỉ thô sơ. Đây là những tấm khiên do thợ mộc A Quý đóng vội và Lão rèn A Lực gia cố bằng phế liệu quân khí ngay trong đêm. Trên tay họ là những mũi thương sắt đúc lén bám đầy rỉ sét xanh lục. Họ chưa từng ra trận, chưa từng nếm mùi máu chiến trường. Nhìn thấy đao kiếm sáng loáng và chưởng lực đen kịt của Thiết Sa Bang, nhiều phu mỏ trẻ tuổi đã run chân, răng đập vào nhau lập cập.
- Đứng vững! Thở đều bằng bụng cho tao! Đứa nào bước lui một bước, tao đập nát gáo dừa! - Tiếng gầm thét khàn đặc của Lão điếc Tào Tam vang lên từ phía sau hàng phòng ngự. Thân hình khổng lồ vai u thịt bắp của cựu binh thuẫn thủ như một tảng đá lớn trấn giữ lòng hẻm. Lão điếc tai trái, nhưng đôi mắt cộc cằn của lão sắc như dao cạo, tay trái gồng lên giữ chặt tấm khiên gỗ sồi nặng bốn mươi cân bọc đai sắt rỉ.
Nhậm Thiên Hành vung tay trái, ra hiệu lạnh lùng:
- Sát! Đứa nào lấy được đầu gã cụt, ta thưởng vạn lượng bạc, phong làm Phó bang chủ!
Lòng tham kích hoạt sát khí. Hơn ba mươi đệ tử Thiết Sa Bang cầm đầu vung đại đao khảm bạc chém loạn xạ, gào thét lao thẳng vào lối vào hẻm hẹp. Lối vào Ngõ tị nạn chỉ rộng chưa đầy mười bước, vách đất nung hai bên dựng đứng tạo thành thế độc đạo dễ thủ khó công. Đây chính là địa thế mà Trương Thiết Thương đã tính toán kỹ lưỡng để triệt tiêu ưu thế số đông của bang hội.
- Khóa khiên! Lập trận! - Tào Tam thét lớn hiệu lệnh dã chiến.
Năm mươi phu mỏ đồng loạt hét lên một tiếng để lấy can đảm, quỳ một gối xuống đất cát, hai tay luồn qua đai da phía sau khiên, móc nối các mép khiên gỗ sồi đai sắt rỉ lại với nhau. Bức tường gỗ sồi kiên cố dài mười bước dựng lên, bít kín hoàn toàn lối vào hẹp của ngõ. Đây chính là Thiết Thuẫn Khóa Trận – thủ đoạn phòng ngự tập thể quân sự cũ của binh lính biên phòng Nhạn Môn Quan.
- Keng! Keng! Keng!
Đại đao của đệ tử Thiết Sa Bang chém sầm sập lên mặt khiên gỗ sồi, bắn ra những tia lửa đỏ rực trong đêm tối. Sức nặng của những nhát chém bổ khiến các phu mỏ nghèo bị đẩy lùi nửa bước, chân lún sâu xuống cát sỏi dốc đồi. Gỗ sồi kêu răng rắc dưới áp lực chém quét tàn bạo, nhưng nhờ các đai sắt rỉ sét gia cố chặt chẽ, bức tường khiên vẫn giữ vững trận hình, không bị vỡ nát.
- Đâm! - Ngô phó úy từ phía sau hét lớn chỉ huy.
Từ những khe hở nhỏ giữa các tấm khiên gỗ sồi, năm mươi mũi thương sắt đúc lén đồng loạt đâm ra như răng nhím. Những mũi thương sắt rỉ sét bám đầy độc tính sa mạc sủi bọt khí xanh lục nhạt đâm thẳng vào ngực và bụng của những đệ tử bang hội đang áp sát.
- Phập! Phập! Á!
Tiếng thép đâm xuyên da thịt và tiếng la hét thảm thiết vang lên ngay lập tức. Ba đệ tử tiền phong của Thiết Sa Bang bị đâm trúng bụng, máu tươi phun trào nhuộm đỏ mặt khiên gỗ. Độc tính quặng mỏ sa mạc bám dính trên mũi thương sắt rỉ nhanh chóng thấm vào vết thương hở, gây ra cảm giác bỏng rát hoại tử tức thì khiến chúng gục ngã xuống đất cát, co giật dữ dội.
Nhậm Thiên Hành thấy đợt tấn công đầu tiên bị chặn đứng nhục nhã bởi đám phu mỏ rách rưới, lão điên cuồng đẩy dạt đệ tử ra, đích thân tiến lên. Đôi bàn tay đen kịt của lão vận đầy hắc sa độc chưởng lực, vỗ mạnh liên tiếp hai cú vào giữa bức tường khiên.
- Rầm! Rầm!
Sức mạnh kinh hoàng từ Thiết Sa Chưởng đỉnh phong nện thẳng lên mặt gỗ sồi. Hai tấm khiên ở chính giữa lập tức nứt toác làm đôi, đai sắt rỉ bị uốn cong vẹo. Lực chấn động cực mạnh truyền qua đai da khiến hai phu mỏ trẻ tuổi giữ khiên bị gãy xương bắp tay, máu tươi trào ra khóe miệng, ngã nhào ra phía sau. Khoảng hở chính diện của trận hình Thiết Thuẫn Khóa Trận lập tức bị xé toạc một mảng rộng ba bước.
Nhìn thấy khoảng trống, năm đệ tử Thiết Sa Bang hò reo định vung đao tràn vào tàn sát.
- Chết này! - Một phu mỏ trẻ tuổi bên cạnh hoảng loạn tột độ, vứt tấm khiên gỗ sồi xuống đất cát định quay đầu bỏ chạy chạy trốn vào trong ngõ.
- Đứng lại cho tao! - Lão điếc Tào Tam gầm lên như sấm rền. Lão dùng bả vai khổng lồ của mình đè chặt lấy tấm khiên gỗ sồi nặng bốn mươi cân, một mình lách vào khoảng hở chính diện, che chắn cho phu mỏ đang bị thương. Lão dùng sức mạnh thể chất cực hạn của Thiết Bản Kiều Công Pháp ghì chặt gót chân xuống đất cát, chặn đứng đà tiến của ba thanh đại đao đang chém tới. Gỗ sồi nứt nẻ rớm máu trực tiếp lên vai u thịt bắp của lão, nhưng lão cắn răng chịu đựng, không lùi một phân.
Ngay trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Trương Thiết Thương bước lên từ phía sau bả vai khổng lồ của Tào Tam. Anh không thể nói, nhưng ý chí chiến đấu bách chiến của anh đã bộc phát hoàn toàn qua đôi mắt xám tro sắc lạnh.
Anh hạ thấp trọng tâm hông, bước chân đi theo hình chữ bát của Bộ pháp gánh nước Nhạn Môn để giữ thăng bằng tuyệt đối trên địa hình dốc đá sỏi trơn trượt. Tay trái duy nhất của anh vận nội lực dồn xuống thân thương, thanh độc thương sắt rỉ sét nặng mười hai cân rít lên một tiếng xé gió rợn người, đâm thẳng ra ngoài khe hở khiên.
- Vút! - Một đòn đâm thẳng tắp dứt khoát của Sát Trận Thương Pháp nhắm thẳng vào yết hầu của tên đệ tử Thiết Sa Bang đi đầu. Mũi thương sắt rỉ sét đâm xuyên cổ họng hắn nhanh như sấm chớp, máu tươi bắn tung tóe lên mặt đất nung. Main xoay mạnh cổ tay trái, rút thương ra nhanh như chớp, cán thương sắt rỉ quét ngang đập mạnh vào thái dương tên thứ hai khiến hắn vỡ sọ chết tại chỗ.
Nhậm Thiên Hành thấy gã cụt tay xuất hiện, lão gầm lên điên cuồng, vung hắc sa độc chưởng vỗ thẳng vào sườn cụt bên vai phải đang rỉ máu đen của Trương Thiết Thương. Chưởng lực mang theo luồng gió độc xám tro khét lẹt áp sát cực hạn.
Trương Thiết Thương không hề hoảng loạn. Anh đã tính toán kỹ giới hạn vật lý chịu đựng của cơ thể. Anh chủ động xoay người lách sườn cụt ra sau, né tránh chưởng lực trực diện trong gang tấc nhờ bộ pháp thăng bằng dẻo dai. Đồng thời, anh nương theo đà xoay người, dồn toàn bộ lực cơ vai và cơ đùi trái vào tay trái duy nhất, vung thanh thương sắt nặng mười hai cân quét một vòng rộng sát mặt đất cát sỏi.
Đây chính là sát chiêu Hoành Tảo Thiên Quân của thương pháp chiến trường.
- Bùng! - Cán thương sắt rỉ quét ngang tạo ra một luồng bụi cát mù mịt xé rách sương mù đêm. Lực đập ngàn cân của thanh sắt đặc nện thẳng vào cổ chân và đầu gối của bốn đệ tử Thiết Sa Bang đang áp sát.
- Rắc! Rắc! Rắc! Rắc!
Tiếng xương ống chân gãy nát vang lên đồng loạt ghê rợn. Bốn đệ tử bang hội rú lên thảm thiết, cổ chân bị đập gãy gập văng ra ngoài, ngã quỵ xuống đất cát nung nóng bốc khói khét lẹt. Đòn quét thương tầm thấp tàn khốc đã hoàn toàn phá vỡ khinh công nhảy vọt hoa mỹ của đối thủ, ép chúng phải tiếp đất trong đau đớn tột cùng.
Bức tường khiên Thiết Thuẫn Khóa Trận lập tức được Tào Tam và các phu mỏ khép chặt lại lần nữa, bịt kín khoảng trống. Những mũi thương sắt đúc lén lại liên tiếp đâm ra qua khe hở, đẩy lui toàn bộ toán truy binh còn lại của Thiết Sa Bang ra ngoài đầu ngõ.
Nhậm Thiên Hành nhìn thấy hàng chục đệ tử tinh nhuệ nằm la liệt gãy chân rên rỉ trên vách đá sỏi, Thiết Sa Chưởng cuồng bạo của lão dù mạnh mẽ nhưng không thể phá vỡ nổi phòng tuyến phối hợp kỷ luật sắt của đội dân binh tự phát trong không gian chật hẹp này. Lão nhận ra nếu tiếp tục dồn quân vào hẻm hẹp, toàn bộ đệ tử bang hội sẽ bị đâm chết bởi độc thương tầm dài.
- Rút lui! Tạm thời rút lui ra ngoài sườn đồi! - Nhậm Thiên Hành gầm lên đầy bất lực và phẫn nộ, ra lệnh cho đệ tử khiêng xác chết và những kẻ bị gãy chân rút chạy khỏi lối vào Ngõ tị nạn.
Đoàn người Thiết Sa Bang rút lui nháo nhác dưới màn sương mù đêm đông, để lại hiện trường đẫm máu tanh nồng nặc và ba tấm khiên gỗ sồi bị đập nát hoàn toàn.
Đội dân binh Nhạn Môn giữ vững được Ngõ tị nạn thành công trong trận chiến tự vệ đầu tiên. Tiếng reo hò chiến thắng khàn đặc vang lên từ lồng ngực của những phu mỏ nghèo khổ, lòng tin của họ vào binh pháp dã chiến của Trương Thiết Thương được củng cố tuyệt đối.
Nhưng Trương Thiết Thương không hề cười. Anh lết bước khập khiễng lùi lại sau chiến lũy, tay trái ghì chặt lấy bả vai phải cụt đang rách nứt nghiêm trọng. Máu đen loãng chảy đầm đìa qua lớp vải băng thô xám, nhỏ giọt xuống đất cát lạnh buốt. Anh cắn chặt chiếc trâm cài tóc bằng gỗ đào bám máu khô của người vợ quá cố Trương Phụng Anh giấu trong bao thương để chịu đựng cơn đau hoại tử thấu xương tủy.
Phía ngoài đầu ngõ sườn đồi sỏi đá, bóng dáng Nhậm Thiên Hành đứng lù lù giữa màn sương mù dày đặc. Lão không chịu bỏ qua huyết hải thâm thù này. Lão quay đầu nhìn lại lối vào hẹp Ngõ tị nạn đang được canh gác nghiêm ngặt, đôi bàn tay đen kịt Thiết Sa Chưởng khẽ siết chặt, giọng nói đầy dã tâm và tàn độc của lão vang vọng khắp đêm đông:
- Gã cụt tàn phế! Ngươi tưởng lập trận chắn khiên gỗ sồi là có thể bảo vệ được lũ dân đen này mãi sao? Ta sẽ dùng vàng bạc đút lót cho Tri phủ Vương Cao, mượn thế lực quan phủ địa phương ban hành lệnh thiết quân luật phong tỏa toàn bộ biên giới! Ta sẽ cắt đứt hoàn toàn nguồn cung cấp lương thực và nước ngọt đi vào thung lũng Nhạn Môn, dồn tất cả các ngươi vào tử lộ đói khát và dịch bệnh hoại tử phổi! Để xem xương cốt của ngươi cứng hơn, hay lòng tham của quan phủ tàn độc hơn!
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!