Nhạc nềnTaohua

Tụ Hội Tàn Binh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Khói dầu thông khét lẹt len lỏi qua từng kẽ nứt của tấm cửa hầm ngầm bằng đất nện, mang theo cả tiếng gào khóc xé lòng của đàn bà và trẻ nhỏ từ đầu Ngõ tị nạn vọng xuống. Trên chiếc giường tre rách nát, Trương Thiết Thương gượng ngồi dậy. Mỗi một cử động nhỏ lúc này đối với anh đều là một cực hình tàn khốc. Khớp vai phải cụt sát tận bả vai đang co thắt dữ dội, vết mổ hoại tử cũ bị rách rộng sau trận quyết đấu ở quán nước liên tục rỉ ra thứ dịch loãng màu đen sẫm lẫn máu tươi, thấm đẫm dải băng vải thô xám đã chuyển sang màu đỏ sẫm. Cơn sốt độc quặng mỏ vẫn âm ỉ thiêu đốt lồng ngực, khiến nhãn quang của cựu binh già đôi lúc mờ mịt, nhưng ý chí sắt đá của một thương thủ bách chiến không cho phép anh gục ngã.


Anh mím chặt môi, tay trái run rẩy nhưng kiên quyết siết chặt lấy thanh độc thương sắt rỉ sét nặng mười hai cân đang đặt bên hông giường. Cánh tay sắt giả cơ quan bên trái của anh giờ đây đã trở nên lỏng lẻo, khớp bánh răng đồng rỉ bên trong kẹt cứng sau những cú va đập chịu tải quá nặng, phát ra tiếng cọc cạch khô khốc mỗi khi anh chuyển động vai.


- Sư phụ! Người không thể ra ngoài lúc này! Vết thương của người đang mưng mủ, Trần đại phu nói nếu người còn vận lực, độc tính sa khoáng sẽ chạy ngược vào tim! - Cố Tiểu Hà khóc nấc lên, hai tay cô bé ghì chặt lấy vạt áo thô xám vá chằng vá đụp của anh. Đôi mắt tròn xoe của thiếu nữ mười bảy tuổi dâng đầy sự sợ hãi tột độ khi nhìn thấy máu đen vẫn không ngừng rỉ qua lớp vải băng.


A Ngưu đứng bên cạnh, khuôn mặt đen nhẻm vì bụi than đanh lại. Thiếu niên mồ côi gánh nước thuê không hề khóc, bắp chân cứng cáp của cậu đứng vững vàng trên nền đất nện, tay nắm chặt chiếc đòn gánh tre bọc sắt hai đầu. Trước ngực cậu, bài đồng cổ quân ngũ Nhạn Môn của người cha quá cố Lão Nhị khẽ va chạm vào khóa áo, phát ra tiếng đồng đục buồn.


Trương Thiết Thương không nói một lời. Anh nhắm chặt đôi mắt xám tro, đưa tay trái vỗ nhẹ lên bả vai gầy guốc của Tiểu Hà để trấn an, rồi chậm rãi nhưng dứt khoát đẩy cô bé ra. Anh giả câm giả điếc mười năm qua để trốn tránh sự truy quét của phản tướng Tống Hàn, nhưng lòng anh chưa bao giờ nguội lạnh trước máu của đồng ngũ. Nhìn vào chiếc bài đồng cổ trước ngực A Ngưu, anh biết mình không thể tiếp tục lẩn trốn thụ động. Giọt máu duy nhất của Lão Nhị – người chiến hữu đã lấy thân mình đỡ đao cho anh năm xưa – đang đứng trước nguy cơ bị tàn sát bởi Thiết Sa Bang. Anh phải đứng lên, không phải với tư cách một gã cụt gánh nước vô dụng, mà là một cựu Thống úy biên phòng Nhạn Môn Quan.


Anh ra hiệu cho A Ngưu đi theo, rồi lết thân xác rách nát bước lên những bậc thềm đất nện, đẩy nhẹ tấm cửa hầm ngầm bước ra ngoài.


Bầu trời đêm khuya gần về sáng đầu mùa đông biên thùy xám xịt và lạnh buốt. Gió bão cát thổi quét ngang qua những mái lều rách nát của Ngõ tị nạn, mang theo tàn tro đỏ rực của những căn lều ngoài cùng đang bốc cháy dữ dội. Lửa đỏ phản chiếu lên những vách đất nứt nẻ, soi rõ cảnh tượng hàng chục đệ tử Thiết Sa Bang mang theo đuốc lửa và đại đao khảm bạc đang điên cuồng đập phá, lôi kéo dân nghèo ra ngoài sườn đồi sỏi đá.


Trương Thiết Thương không lao thẳng vào đám đông để liều mạng một mình. Sức chiến đấu cận chiến của anh đã giảm hơn một nửa do vết thương vai cụt rách nát và cánh tay cơ quan bị hỏng. Một thương thủ dạn dày kinh nghiệm chiến trường hiểu rõ: đối đầu trực diện với số đông hung hãn trong trạng thái tàn phế là tự sát. Anh cần lực lượng. Anh cần những người đồng đội cũ.


Nương theo bóng tối của sương mù và khói đen cuồn cuộn, anh dẫn A Ngưu luồn lách qua những ngách hẻm chật hẹp, hướng về phía khu mộ tập thể cựu binh hẻo lánh nằm sát vách đá dựng đứng phía sau Ngõ tị nạn. Nơi đó, có một căn lều rơm rách nát, xập xệ nằm khuất sau những bụi thông đá cằn cỗi.


Đây là nơi trú ngụ của ba cựu binh tàn phế biên phòng cũ ẩn dật: Lão què Từ Đại, Lão mù Hoắc Nhị, và Lão điếc Tào Tam. Mười năm qua, họ sống lang bạt dưới đáy xã hội biên thùy, kẻ quét rác, người bán dây thừng, kẻ khuân vác mỏ đá, gặm nhấm nỗi đau tàn phế và sự ruồng bỏ của triều đình trong những hũ rượu ngô cay nồng.


Khi Trương Thiết Thương đẩy cánh cửa tre nứt nẻ bước vào, mùi rượu đế rẻ tiền trộn lẫn mùi da ẩm mốc xộc thẳng vào mũi. Dưới ánh sáng leo lét của hũ dầu thông đặt trên chiếc bàn gỗ sồi nứt vỡ, ba cựu binh già đang ngồi im lặng như những pho tượng đá rỉ sét.


- Ai đó? - Lão mù Hoắc Nhị khẽ giật cái tai trái to bất thường, tay phải lập tức nắm lấy cây cung sồi cũ không dây đặt trên đùi. Dù mắt phải quấn băng vải bẩn, thính giác nhạy bén vô song của cựu xạ thủ vẫn nhận ra tiếng bước chân khập khiễng quen thuộc nhưng nặng nề vì chấn thương của main từ khoảng cách mười bước.


Lão què Từ Đại ngước gương mặt gầy đét, đầy sẹo đao lên, tay trái đang cầm chiếc chổi tre rỗng ruột khẽ siết chặt. Chân trái teo tóp của lão co lại dưới chiếc áo vá xám xịt bẩn thỉu.


- Thiết Thương? Mày lết thân tàn đến đây làm gì? Bên ngoài lửa cháy ngập đầu rồi, Thiết Sa Bang đang lùng sục gã cụt mang thương sắt rỉ giết chết thiếu chủ của chúng. Mày không trốn đi còn mò đến chỗ phế nhân tụi tao làm gì? - Giọng Từ Đại khàn khàn, đầy vẻ cay đắng, tự ti.


Trương Thiết Thương bước tới trước chiếc bàn gỗ sồi nứt vỡ. Khớp vai cụt của anh khẽ giật mạnh, rỉ ra một vệt máu đen thấm qua áo thô xám. Anh không nói được, nhưng hành động của anh nhanh hơn bất kỳ lời nói nào. Anh đưa tay trái lên ngực áo, chậm rãi rút ra chiếc chìa khóa đồng cổ bám đầy máu tươi của Cố lão đầu đặt mạnh lên mặt bàn. Tiếp đó, anh tháo đai da chịu lực của cánh tay sắt giả bên trái, trải tấm Bản đồ phòng thủ Nhạn Môn Quan bằng da dẻ mỏng nhuốm máu khô ra trước mắt họ.


Ba cựu binh già sững sờ. Hoắc Nhị dù không nhìn thấy nhưng nghe tiếng ma sát của da dê và mùi máu khô quen thuộc mười năm trước, lồng ngực lão phập phồng dữ dội. Từ Đại run rẩy đưa bàn tay chai sạn vuốt ve những nét vẽ mực máu tinh tế trên tấm bản đồ quân sự Nhạn Môn Quan.


- Bản đồ phòng thủ... Đây là bản đồ của Thống tướng... Mày vẫn giữ nó sao? - Từ Đại lắp bắp, đôi mắt sẹo đao đỏ hoe.


Lúc này, Lão điếc Tào Tam – gã khổng lồ cao lớn vai u thịt bắp, tai trái chảy mủ khô rỉ sét – vẫn ngồi im lặng góc tối, đôi mắt cộc cằn nhìn chằm chằm vào Trương Thiết Thương. Lão không nghe thấy gì, nhưng lão nhìn thấy vết máu hoại tử trên bả vai cụt của main và tấm bản đồ da dê.


Trương Thiết Thương quay sang, kéo A Ngưu lại gần. Anh đặt bàn tay trái thô ráp lên chiếc bài đồng cổ quân ngũ Nhạn Môn đang đeo trước ngực thiếu niên, lật mặt sau có vết khía thập tự ký hiệu riêng của tiểu đội trinh sát cũ ra trước ánh lửa dầu thông.


Anh nhìn thẳng vào mắt ba người chiến hữu cũ, phá vỡ sự im lặng giữ vỏ bọc câm điếc suốt mười năm qua. Giọng nói của anh phát ra từ lồng ngực, khàn đặc, thô ráp và rít lên như tiếng hai viên sỏi cát nghiền nát vào nhau dưới đáy vực sâu:


- Lão... Nhị... chết rồi. Nhưng... con hắn... còn sống.


Ba cựu binh già như bị sét đánh ngang tai. Hoắc Nhị bật dậy, cây cung sồi rơi xuống đất cát. Từ Đại trừng mắt nhìn chiếc bài đồng cổ, rồi nhìn sang khuôn mặt gầy guốc, bướng bỉnh của A Ngưu.


- Con của Lão Nhị? Thằng bé gánh nước thuê này... là giọt máu của Lão Nhị sao? - Giọng Từ Đại run rẩy kịch liệt.


Trương Thiết Thương gật đầu dứt khoát. Anh chỉ tay ra phía cửa lều, nơi ánh lửa phóng hỏa của Thiết Sa Bang đang nhuộm đỏ cả bầu trời đêm, rồi gõ mạnh cán thương sắt rỉ xuống nền đất nện phát ra âm thanh nặng nề:


- Nhạn Môn Quan có thể sập... nhưng máu của Nhạn Môn... không thể tắt. Chúng ta là phế nhân... nhưng chúng ta... là lính biên phòng. Bảo vệ... bá tánh... bảo vệ... con em đồng ngũ... là bổn phận tối thượng.


Lời nói thô mộc, khàn đặc của người chỉ huy cũ như một mồi lửa ném vào đống than củi nguội lạnh mười năm qua trong lòng những cựu binh tàn phế. Sự tự ti, cay đắng về thể xác tàn tật của họ lập tức bị đập tan hoàn toàn bởi tinh thần kỷ luật sắt và lòng trung nghĩa bách chiến.


Lão điếc Tào Tam, người nãy giờ vẫn quan sát khẩu hình miệng của Trương Thiết Thương, bất ngờ đứng bật dậy. Thân hình khổng lồ của lão như một ngọn núi đá vôi sừng sững che khuất ánh lửa dầu thông. Đôi mắt cộc cằn của lão đỏ rực lên vì nộ hỏa và sự xúc động thâm sâu. Lão vung bàn tay to bản như hộ pháp, đập rầm một cú cực mạnh xuống mặt bàn gỗ sồi nứt vỡ, khiến chiếc bàn nứt toác làm đôi.


- Mẹ kiếp! Đánh! Lũ chó Thiết Sa Bang muốn giết giọt máu của Lão Nhị, muốn tàn sát biên dân trước mặt chúng ta sao? Tào Tam này tuy điếc tai nhưng tay vẫn cầm nổi khiên gỗ sồi! - Lão thét lớn bằng giọng cộc cằn, nói to đặc trưng của người điếc, đầy sát khí chiến trường.


Sự đồng lòng đã được thiết lập vẹn toàn. Không còn chỗ cho sự do dự hay tự ti của những kẻ tàn phế.


- Từ Đại! Mày dùng khinh công Vô Ảnh Bộ lẻn ra ngoài sườn đồi, trinh sát dấu chân ngựa và hướng di chuyển của đệ tử Thiết Sa Bang. Hoắc Nhị! Tai mày nhạy, đứng ở vách đá cao nghe tiếng gió rít báo động sớm cho tao! Tào Tam! Gom toàn bộ phu mỏ khỏe mạnh lại, chúng ta lập Thiết Thương Trận! - Trương Thiết Thương dứt khoát ra lệnh bằng những câu ngắn, dứt khoát, khôi phục hoàn toàn phong thái của vị chỉ huy quân ngũ năm xưa.


- Tuân lệnh Thống úy! - Ba cựu binh già đồng thanh hô khàn đặc, hai tay chắp lại theo nghi thức quân ngũ biên phòng cũ, mắt sáng quắc như những con sói hoang thảo nguyên tìm lại được bầy.


Ngay trong đêm tối sương mù dày đặc, ban chỉ huy dân binh tự phát Nhạn Môn được thành lập khẩn cấp dưới hầm ngầm dã chiến sườn đồi phía sau Ngõ tị nạn. Lão rèn A Lực cũng được liên lạc mật. Lão mang theo toàn bộ lượng thép phế liệu quân khí hoen rỉ và than đen lò rèn chất lượng cao tích trữ lén lút mười năm qua đến hỗ trợ.


- Thiết Thương! Tao đã đúc sẵn năm mươi mũi thương sắt thô sơ bằng quặng sắt rỉ Nhạn Môn từ trước. Tao biết sẽ có ngày mày cần đến chúng! - A Lực nói, giọng hổn hển khi cùng phu xe ngựa Trương Tiểu Lục lén lút vận chuyển các bao tải chứa mũi thương và gỗ thông đá cổ về hầm ngầm.


Tào Tam chịu trách nhiệm huấn luyện khẩn cấp cho hơn năm mươi phu mỏ khỏe mạnh do Lưu đại thúc và Lý Đầu Mục tập hợp lại. Những người phu mỏ da sạm đen vì bụi quặng, ngực đầy vết sẹo roi vọt của bang hội ác bá, giờ đây cầm trên tay những tấm khiên gỗ sồi bọc đai sắt rỉ thô sơ vừa được gia cố bằng phế liệu quân khí của A Lực.


- Nghe đây lũ nhóc! - Tào Tam hét lớn trước hàng ngũ phu mỏ đang hoang mang hoảng sợ dưới hầm ngầm. - Cầm khiên bằng hai tay luồn qua đai da! Hạ thấp trọng tâm hông, chân trái bước trước, chân phải ghì chặt đất cát! Khi Thiết Sa Bang vung đao chém xuống, không được lùi bước! Dùng mặt khiên gỗ sồi chịu lực, móc nối các khiên lại với nhau tạo thành Thiết Thuẫn Khóa Trận! Thương thủ đứng phía sau sẽ đâm thương dài qua khe hở khiên để kết liễu chúng!


Giữa lúc cuộc huấn luyện dã chiến đang diễn ra khẩn cấp, một góc hầm ngầm bỗng xôn xao. Ba phu mỏ trẻ tuổi hoảng sợ trước tiếng nổ lửa cháy và tiếng gào thét tàn sát từ đầu ngõ vọng lại, họ vứt khiên gỗ xuống đất cát, định lén lút bỏ chạy ra lối tắt sườn núi để vượt biên sang thảo nguyên cứu thân.


- Đứng lại! Kẻ nào dám đào ngũ, ta chém không tha! - Một giọng nói lạnh lùng, cương nghị vang lên chặn đứng lối thoát hiểm. Ngô phó úy – vị sĩ quan biên phòng đào ngũ dạn dày kinh nghiệm – bước ra từ bóng tối, thanh trường thương bằng đồng tiêu chuẩn quân đội trong tay lăm lăm chặn họng.


- Phó úy... chúng ta chỉ là phu mỏ nghèo khổ, làm sao đấu lại hàng trăm đệ tử Thiết Sa Chưởng đỉnh phong? Ở lại đây chỉ có con đường chết làm bia đỡ đạn! Để chúng ta đi đi! - Một phu mỏ trẻ khóc lóc, quỳ sụp xuống đất cát.


Ngô phó úy bước tới, dùng bàn tay sắt rỉ của mình tát mạnh vào mặt gã phu mỏ trẻ, lực tát mạnh khiến gã loạng choạng ngã nhào.


- Chạy? Mày chạy đi đâu giữa đêm đông gió tuyết cắt da cắt thịt này? Ra ngoài hoang mạc hoang vu làm mồi cho đàn sói đói, hay để kỵ binh Thiết Sa Bang đuổi theo chém đứt lưng? Mày bỏ lại cha mẹ, vợ con ở Ngõ tị nạn cho chúng tàn sát phóng hỏa sao? - Ngô phó úy gầm lên, chỉ thẳng mũi thương đồng xuống đất. - Trương Thống úy cụt một tay, khớp vai hoại tử rách nứt vẫn đang liều mạng đứng chặn đầu sóng ngọn gió bảo vệ chúng ta! Các cựu binh tàn phế què, mù, điếc vẫn không lùi bước! Lũ chúng mày lành lặn cả chân tay mà hèn nhát thế sao? Đứng dậy, cầm khiên lên phối hợp trận hình, đó là con đường sống duy nhất của cả dòng họ chúng mày!


Lời giáo huấn đẫm máu và kỷ luật thép của Ngô phó úy khiến ba phu mỏ trẻ cúi đầu xấu hổ. Họ run rẩy nhặt lại những tấm khiên gỗ sồi nặng mười lăm cân, bước trở lại hàng ngũ, ánh mắt bướng bỉnh bắt đầu bừng lên lòng căm thù áp bức sâu sắc.


Trương Thiết Thương đứng trên vách đá cao quan sát toàn bộ Ngõ tị nạn. Anh nhận định địa hình hẹp của lối vào ngõ, hai bên là vách tường đá vôi nứt nẻ sạt lở tự nhiên, cực kỳ thích hợp để bày trận khiên chắn Thiết Thuẫn Khóa Trận nhằm triệt tiêu hoàn toàn ưu thế số đông và đao pháp chém quét liên tục của Thiết Sa Bang. Anh mượn sức gió bão cát thổi mạnh từ thảo nguyên vào để tăng tốc độ và lực đâm của thương sắt.


- Thống úy! Hoắc Nhị báo báo: Nhậm Thiên Hành đã dẫn đầu hơn một trăm đệ tử tinh nhuệ mang sát khí đằng đằng, cầm đuốc lửa tiến sát lối vào Ngõ tị nạn! Chúng bắt đầu lôi phụ nữ trẻ em ra hành hình đòi nộp người! - Từ Đại đi khập khiễng chạy về báo tin khẩn cấp, gương mặt gầy đét đẫm mồ hôi lạnh.


Trương Thiết Thương siết chặt cán độc thương sắt rỉ nặng mười hai cân, tiếng lục lạc bạc của con trai Tiểu Bình quấn đầu thương khẽ kêu lên tiếng leng keng nhẹ đục buồn như một lời cầu hồn chiến trận. Anh nhìn sang A Ngưu, nhìn sang ba người chiến hữu cũ tàn phế nhưng cương nghị, rồi nhìn vào hàng ngũ năm mươi dân binh khiên chắn đang mím chặt môi quyết tử.


Anh vung tay trái ra hiệu thổi còi xương rít khẽ. Tiếng còi rít cao xé gió bão cát vang dội dội vào vách đá tạo tiếng vang quỷ khóc ghê rợn, báo hiệu trận chiến tự vệ đầu tiên chính thức khai hỏa.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!