Nhạc nềnTaohua

Gã Cụt Gánh Nước Khắc Kỷ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió biên thùy chưa bao giờ ngừng gầm rú qua những khe đá nứt nẻ của Nhạn Môn Quan. Thứ gió mang theo vị mặn chát của muối mỏ và cái nóng hầm hập của cát bụi sa mạc hoang vu, quét qua mái lá rách nát của Nhạn Môn Quán, khiến tấm biển gỗ cũ kỹ treo trước hiên nhà phát ra những tiếng cọc cạch khô khốc. Dưới chân đồi sỏi đá, đất đai khô cằn đến mức nứt ra từng vệt dài như những vết chém chưa lành của chiến trận mười năm trước.


Trương Thiết Thương lầm lũi bước đi trên con dốc đá trơn trượt dẫn từ giếng cổ lên quán nước. Dáng người anh cao lớn nhưng hơi gù xuống dưới sức nặng của hai thùng nước gỗ sồi đầy ắp. Bộ y phục vải thô màu xám vá chằng vá đụp bám đầy bụi cát sa mạc, ống tay áo bên phải cụt ngủn sát bả vai, được quấn chặt bằng những dải băng vải đen rách nát. Mỗi bước chân của anh nện xuống nền đá sỏi đều trầm ổn, chuẩn xác đến đáng sợ. Anh không có tay phải để giữ đòn gánh, nhưng đòn gánh tre bọc sắt hai đầu vẫn nằm im lìm trên vai trái rộng bản. Hai thùng nước nặng trĩu đung đưa theo nhịp bước, nhưng kỳ lạ thay, không một giọt nước nào bị sánh ra ngoài.


Đó không phải là thần thông võ học giang hồ, mà là kết quả của mười năm gánh nước thuê khắc khổ. Người dân biên trấn gọi đó là Bộ pháp gánh nước Nhạn Môn. Mỗi khi bước đi trên địa hình đá sỏi dốc đứng, Trương Thiết Thương phải hạ thấp trọng tâm hông, hai bàn chân đi theo hình chữ bát, mượn lực xoay chuyển nhẹ nhàng của cơ đùi và khớp gối để triệt tiêu lực quán tính của nước. Đối với một cựu binh cụt tay bị triều đình ruồng bỏ như anh, việc giữ thăng bằng cơ thể không chỉ là để kiếm sống, mà là cách duy nhất để giữ cho kinh mạch sườn cụt không bị rách nứt ra dưới những cơn đau hoại tử âm ỉ.


Phía trước hiên quán nước lá rách nát, Cố lão đầu đang lầm lụi nhóm bếp củi thông đá. Làn khói đen nồng nặc mùi trà gừng ấm áp bốc lên, xua đi phần nào cái lạnh cắt da của sương muối buổi sớm. Bên cạnh lão, Cố Tiểu Hà – thiếu nữ mười mười bảy tuổi với gương mặt thanh tú nhưng làn da đã sớm sạm đi vì nắng gió biên thùy – đang cẩn thận xếp lại những dải băng vải trắng tự dệt. Thấy bóng Trương Thiết Thương xuất hiện ở đầu dốc, cô bé vội vàng chạy ra đón, tay cầm sẵn chiếc khăn vải thô ấm áp:


- Sư phụ, người lại đi gánh nước từ canh năm sao? Vết thương ở vai cụt tối qua lại rỉ máu, sao người không để con phụ kéo xe nước?


Trương Thiết Thương không đáp. Anh chỉ khẽ lắc đầu, gương mặt lầm lì, phong trần không lộ một chút biểu cảm. Anh giả câm giả điếc đã mười năm qua tại quán nước này. Sự im lặng là vỏ bọc hoàn hảo nhất để bảo vệ tấm Bản đồ phòng thủ Nhạn Môn Quan vẽ bằng mực máu trên da dê đang được giấu kín dưới hầm rượu rượu mục nát của quán. Anh đặt nhẹ hai thùng nước vào lu đất nung bên hông quán, rồi lặng lẽ bước về phía Chuồng ngựa Nhạn Môn Quán.


Trong chuồng ngựa xập xệ, Lão Mã – con ngựa chiến già nua màu xám tro, tai phải cụt sát đầu – khẽ hí lên một tiếng nhỏ khi thấy chủ nhân. Trương Thiết Thương đưa bàn tay trái thô ráp vuốt ve những vết sẹo chém chằng chịt trên lưng ngựa già. Dưới máng cỏ rơm khô bám đầy bụi cát sa mạc của Lão Mã chính là nơi anh cất giấu thanh độc thương sắt rỉ sét nặng mười hai cân – binh khí bách chiến mười năm trước chưa từng rời vai anh. Mỗi ngày gánh nước, anh đều ngầm quan sát hướng gió sa bồi và vết chân cát lún để duy trì thính giác nhạy bén vô song của một cựu trinh sát.


Đột nhiên, tiếng móng ngựa dồn dập vang lên từ con đường thông hành biên giới. Tiếng sỏi đá bị giẫm đạp vỡ vụn xé toạc bầu không khí yên ả của buổi sớm. Lão Mã khẽ giật tai trái, nín thở. Trương Thiết Thương nhắm mắt, thính giác nhạy bén lập tức bắt được ba luồng âm thanh móng ngựa gõ xuống đất đá từ khoảng cách nửa dặm. Nhịp móng ngựa lộn xộn, thiếu kỷ luật quân ngũ, nhưng đầy sự hung hãn thô bạo.


Đó là đệ tử Thiết Sa Bang.


Chưa đầy một nhịp thở, ba gã đàn ông mặc giáp da trâu đen bẩn thỉu, eo dắt đoản đao rỉ sét, cưỡi những con ngựa chiến thảo nguyên gầy gò lao thẳng vào sân quán nước. Chúng ghìm cương ngựa đột ngột, khiến bụi cát bay mù mịt vào bếp lò trà gừng của Cố lão đầu. Kẻ đi đầu là một tên chấp sự phân đà Thiết Sa Bang, mặt đầy sẹo rỗ, mắt ti hí đầy hung quang. Hắn vung roi da trâu quất mạnh xuống chiếc bàn gỗ sồi nứt nẻ trước hiên, thét lớn:


- Lão già! Tiền bảo kê tháng này đâu? Tri phủ đại nhân đã ban hành thiết quân luật mới, tất cả quán nước ven đường vượt biên giới đều phải nộp gấp đôi thuế muối mỏ! Không có tiền thì nộp con nhóc kia để gán nợ!


Cố lão đầu run rẩy buông ống thổi lửa, gương mặt khắc khổ đầy vẻ sợ hãi. Lão vội vàng bước ra, cúi đầu khúm núm khẩn cầu:


- Xin chấp sự đại nhân bớt giận... Mùa đông biên thùy khan hiếm khách bộ hành, quán nước rách nát này cả tháng qua chỉ bán được vài ấm trà gừng cho phu mỏ nghèo. Xin đại nhân cho khất đến kỳ thu hoạch quặng muối mỏ sau...


- Khất? Thiết Sa Bang chúng ta khai thác mỏ đá rỉ sét Nhạn Môn còn phải nộp thuế cho quan phủ, lấy đâu ra chỗ cho lão khất?


Tên chấp sự cười tàn độc, vung roi da định quất thẳng vào mặt Cố lão đầu.


Đúng lúc đó, Trương Thiết Thương bước ra từ chuồng ngựa, tay trái dắt theo Lão Mã kéo xe nước rỗng. Anh lầm lũi đi qua giữa tên chấp sự và Cố lão đầu, giả vờ như không nghe không thấy gì, vô tình chắn ngang tầm roi da trâu đang vung lên. Roi da quất mạnh vào bao da đựng thương rách ngụy trang đòn gánh trên xe nước, phát ra một tiếng "chát" khô khốc.


Tên chấp sự Thiết Sa Bang tức giận ghìm ngựa áp sát, nhìn gã cụt tay gầy gò mặc áo xám bằng nửa con mắt:


- Gã cụt câm điếc này ở đâu ra? Dám cản đường bản chấp sự hành sự?


Hắn vung chân ngựa định giẫm đạp lên xe nước. Một tên đệ tử đi sau liếc thấy bắp chân Trương Thiết Thương cứng như đá sỏi, khẽ nhắc nhở:


- Đại ca, tên cụt này gánh nước thuê cho quán mười năm qua, sức lực có vẻ dẻo dai lắm, nhưng chỉ là kẻ câm điếc vô dụng. Đừng tốn thời gian với hắn.


Tên chấp sự hừ lạnh, nhảy xuống ngựa, vung đoản đao chém mạnh xuống lu nước ngọt đất nung của quán nước. Tiếng gốm vỡ loảng xoảng vang lên, nước ngọt quý giá chảy tràn ra nền đất cát nứt nẻ, thấm nhanh vào lòng đất khô cằn. Cố Tiểu Hà hét lên một tiếng đau đớn, định lao ra ngăn cản liền bị tên đệ tử Thiết Sa Bang túm chặt lấy vai áo vải thô.


Trương Thiết Thương đứng im lặng, mắt nhìn lu nước vỡ, bàn tay trái giấu trong ống tay áo thô ráp khẽ siết chặt. Khớp vai cụt bên phải bỗng nhiên nhói lên một cơn đau buốt nhức nhối, gợi lại vết rách kinh mạch mười năm trước dưới tay phản tướng Tống Hàn. Anh định rút ngắn khoảng cách tầm ngắn để ra tay dứt điểm, nhưng khi liếc nhìn Cố Tiểu Hà đang lắc đầu ra hiệu trong nước mắt, anh buộc phải kiềm chế sát khí chiến trường đang dâng trào trong huyết quản. Anh biết rõ, nếu anh lộ võ công sát trận một tay ở đây, Thiết Sa Bang sẽ lập tức báo cáo về tri phủ địa phương, và tấm bản đồ phòng thủ quân sự Nhạn Môn Quan sẽ rơi vào tay kẻ phản quốc.


Anh lóng ngóng né tránh cú vung tay đẩy của tên chấp sự, vờ như trượt chân trên sỏi cát trơn trượt, ngã nhào về phía xe nước. Nhưng dưới bộ pháp gánh nước Nhạn Môn, cơ thể gù cao lớn của anh nương theo lực đẩy xoay nhẹ một góc chín mươi độ hoàn hảo, không hề chạm vào lưỡi đao sắc bén của đối thủ, đồng thời che chắn cho Cố lão đầu lùi sâu vào hiên quán.


Tên chấp sự Thiết Sa Bang thấy gã cụt ngã nhào vụng về, cười nhạo báng, giẫm mạnh chân giày da lên đai sắt rỉ của xe nước, cố ý gạt chân Trương Thiết Thương hòng làm anh ngã quỵ xuống đất đá sỏi nhục nhã. Nhưng Trương Thiết Thương nương theo lực gạt chân đó, xoay chuyển trọng tâm hông cực nhanh, hai chân đi hình chữ bát bám chặt vào sỏi đá nứt nẻ, cơ thể anh xoay tròn một vòng nhẹ nhàng như một chiếc đòn gánh tre dẻo dai chịu tải nặng, giữ thăng bằng tuyệt đối trước sự kinh ngạc ngầm của tên đệ tử bang hội đứng sau.


Cố lão đầu vội vàng quỳ xuống đất cát, lôi từ trong ngực áo ra vài mảnh bạc vụn triều đình hoen rỉ muối mỏ, dâng lên bằng hai bàn tay run rẩy:


- Đại nhân... Đây là tất cả số bạc vụn lão tích cóp được... Xin đại nhân tha cho cháu gái lão và gã cụt gánh nước...


Tên chấp sự giật lấy mấy mảnh bạc vụn, liếc nhìn độ nặng rồi khạc nhổ một bãi nước bọt đầy bụi quặng đỏ xuống đất cát. Hắn vung roi da chỉ thẳng vào mặt Trương Thiết Thương, lạnh lùng răn đe:


- Tháng sau mà không nộp đủ thuế muối mỏ gấp đôi, Thiết Sa Bang chúng ta sẽ đốt rụi cái quán nước rách nát này, ném xác gã cụt này xuống Hồ Muối Chết! Đi!


Ba tên đệ tử Thiết Sa Bang thúc ngựa quay đầu, phi nhanh ra khỏi sân quán nước, để lại một làn khói bụi cát mù mịt che khuất cả rặng thông đá sườn núi.


Cố Tiểu Hà khóc nấc lên, vội vàng chạy đến đỡ Cố lão đầu dậy, rồi quay sang lo lắng nhìn Trương Thiết Thương. Vai áo xám của anh đã bị roi da quất rách một vệt dài, rỉ ra vệt máu đỏ tươi loãng lẫn vào bụi cát sa mạc. Cô bé dùng vải băng trắng cẩn thận băng bó vết rách khớp vai cụt cho anh, nghẹn ngào nói:


- Sư phụ... Vết thương vai cụt của người lại rách rộng ra rồi... Tại sao người phải nhẫn nhục chịu đựng bọn ác bá đó? Thương pháp một tay của người rõ ràng có thể...


Trương Thiết Thương nhẹ nhàng gạt bàn tay nhỏ bé của Tiểu Hà ra. Anh cầm lấy chiếc khăn vải thô ấm áp lau sạch vết máu rỉ trên bả vai cụt, gương mặt lầm lì không lộ một tia đau đớn. Anh lặng lẽ bước về phía chuồng ngựa, dắt Lão Mã ra chuẩn bị sửa lại xe nước và lu đất nung bị đập phá. Anh biết rõ, cuộc đối chất hèn nhát hôm nay chỉ là sự khởi đầu của một âm mưu đen tối lớn hơn rất nhiều từ tri phủ Vương Cao và Thiết Sa Bang.


Đột nhiên, từ phía hẻm núi đá sâu thẳm phía sau Mỏ đá rỉ sét Nhạn Môn, một tiếng nổ lớn kinh hoàng vang dội sấm sét xé toạc không gian yên tĩnh của vùng biên thùy hoang vu. Tiếng nổ lớn chấn động mạnh đến mức mặt đất dưới chân Nhạn Môn Quán rung chuyển dữ dội, khiến những viên sỏi đá trên dốc núi lăn xuống rào rào. Một cột khói bụi quặng đỏ thẫm khổng lồ bốc lên như một con rồng đất giận dữ, che khuất cả ánh bình minh yếu ớt trên đỉnh núi.


Trương Thiết Thương đứng khựng lại bên chuồng ngựa. Lão Mã khẽ hí vang lên một tiếng đầy sợ hãi, giật tai trái liên tục hướng về phía hẻm núi. Thính giác nhạy bén vô song của main lập tức bắt được hàng trăm tiếng gào khóc thảm thiết, tiếng đá lở rầm rầm dội lại từ lòng đất sâu thẳm.


Đó là tiếng kêu cứu của những phu mỏ nghèo khổ.


Một tai nạn sập hầm mỏ đá rỉ sét nghiêm trọng đã xảy ra.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!