Nhạc nềnEpicBattle_J

Chặt Nanh Cáo Đen

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng bước chân nện xầm xập trên nền gạch men vỡ nát của hành lang tầng ba tháp Cát Tường dội vào vách tường ban công mỏng mảnh như một nhịp gõ của tử thần. Trong khoảng trống chật hẹp chưa đầy một mét vuông phía sau hai cục nóng điều hòa công nghiệp đang rú gió liên hồi, Trần Thế Vinh đứng áp sát lưng vào lớp bê tông lạnh ngắt. Từng luồng khí nóng hầm hập phả thẳng vào mặt anh, mang theo mùi dầu máy khét lẹt và vị muối mặn chát của cơn bão vùng biên đang kéo đến.


Bên cạnh anh, Phan Hoàng Nam đang quỳ sụp dưới đất, hai tay run bần bật giữ chặt chiếc điện thoại test cũ nát. Trên màn hình rạn nứt, thanh tiến trình tải lên tệp dữ liệu nén 16GB chứa toàn bộ danh sách tài khoản ngân hàng ảo và hóa đơn mua bán người của trại Cát Tường đang đứng khựng ở con số 98%. Pin điện thoại nhấp nháy đỏ chót: 2%.


*Bíp... bíp... bíp...*


Tiếng còi cảnh báo từ máy dò sóng vô tuyến cầm tay của Lý Trọc vang lên sát sườn, chỉ cách vách tường mỏng đúng hai bước chân. Bóng của gã sát thủ săn tin đổ dài qua khe cửa ban công hẹp, méo mó dưới ánh đèn huỳnh quang nhấp nháy của dãy hành lang dãy B.


Vinh cảm nhận rõ rệt từng nhịp tim của mình đang đập dồn dập. Bả vai trái bị rách toạc vết sẹo cũ sau cú giật người cứu Nam lúc nãy đang rỉ máu ấm, thấm đẫm mảng lót chiếc áo thun xám dính đầy bùn đất. Cơn đau buốt nhói từ mạn sườn phải bị rạn xương rít lên theo mỗi nhịp thở mỏng. Nhưng đôi mắt một mí sắc bén của người lính nghĩa vụ cũ không hề dao động. Anh áp dụng Kỹ thuật thở điều hòa nhịp tim: hít một lượng hơi mỏng bằng mũi, giữ chặt cơ hoành để lồng ngực không phập phồng, tuyệt đối không để tiếng thở dốc lọt ra ngoài.


Lý Trọc dừng lại ngay sát mép cửa ban công. Gã nhấc chiếc máy dò sóng lên cao, xoay núm tần số. Tiếng bíp của máy rít lên chói tai hơn bao giờ hết. Gã lầm bầm chửi rủa bằng tiếng Việt pha giọng miền Tây: “Mẹ kiếp, sóng rò rỉ ngay góc này. Đứa nào dám lén lút dùng điện thoại?”


Chỉ cần gã bước thêm một bước và rọi đèn pin qua khe hẹp của cục nóng điều hòa, Vinh và Nam sẽ bị lộ diện hoàn toàn.


Trong khoảnh khắc sinh tử tính bằng tích tắc, Vinh đưa tay phải xuống thắt lưng, ngón tay chạm vào bề mặt kim loại lạnh ngắt của chiếc Kìm cắt cáp điện bọc cao su của chú Ba Cụt. Lực tay trái của anh hiện tại đã phế hoàn toàn do rách cơ vai sâu, không thể dùng để cận chiến khóa cổ Lý Trọc. Anh bắt buộc phải dùng mưu kế đánh lạc hướng vật lý.


Nhìn xuống bệ xi măng đầy bụi bặm dưới chân, Vinh phát hiện ra một đai ốc bằng thép rỉ sét cỡ mười hai ly bị bỏ rơi. Anh lén nhặt đai ốc lên bằng tay phải, dùng lực cổ tay búng mạnh một phát hướng thẳng về phía trục Giếng kỹ thuật hành lang số 4 ở góc đối diện của hành lang dãy B.


*Coong... xoảng... coong...*


Tiếng kim loại va chạm với vách tôn rỉ sét của trục kỹ thuật vang lên đanh gọn, dội ngược qua khoảng trống sâu mười lăm mét tạo nên một chuỗi âm thanh vang vọng dồn dập trong đêm tối.


Lý Trọc giật nẩy mình. Bản tính đa nghi tột độ của gã sát thủ săn tin lập tức bị kích hoạt. Gã quay phắt người lại, hướng thẳng luồng ánh sáng đèn pin về phía giếng kỹ thuật tối tăm, bỏ qua góc ban công phía Tây.


“Đứa nào? Bước ra!” Lý Trọc hét lớn, tay lăm lăm chiếc dùi cui thép chạy nhanh về phía giếng kỹ thuật.


Ngay khi bóng gã vừa khuất sau góc tường, Nam khẽ giật giật vạt áo Vinh, mặt cắt không còn giọt máu, chỉ vào màn hình điện thoại: *99%... 100%. Tải lên thành công.*


“Xong rồi anh Vinh!” Nam thì thầm khẽ qua kẽ răng.


“Tắt nguồn, tháo SIM, giấu máy!” Vinh dứt khoát ra lệnh.


Anh không chần chừ, dùng cánh tay phải còn nguyên vẹn xách nách Nam đứng dậy, áp dụng Quy tắc 'Góc mù 45 độ' của camera để luồn lách qua các góc chết tầm nhiệt của tháp giam. Họ di chuyển đồng bộ với nhịp xoay của camera vòm cố định, lướt đi nhẹ nhàng như hai bóng ma trong làn sương mù dày đặc đang tràn qua các khe thông gió.


Khi cả hai đu người leo ngược qua khe thông gió lỏng chốt và đáp xuống sàn đất ẩm của phòng giam hành lang số 4, tiếng xích khóa cửa ngoài vẫn im lìm. Lê Văn Mạnh và Nguyễn Tiến Đạt lập tức buông tay khỏi chốt cửa sắt, thở phào nhẹ nhõm.


“Anh Vinh! May quá, thằng Lý Trọc vừa chạy xuống lầu dưới lùng sục,” Mạnh thì thầm, đỡ lấy Vinh đang lảo đảo đổ sụp xuống góc tường.


Chú Ba Cụt lầm lụi bước tới, nhìn vệt máu loang lổ nhuộm đỏ cả mảng vai trái của Vinh, khẽ thở dài: “Vết thương vai của cậu hoại tử rồi, Vinh. Nước mưa bẩn dính dầu máy ngoài ban công hôm trước đã làm nó nhiễm trùng nặng. Cậu đang sốt cao đấy.”


Vinh tựa lưng vào cột bê tông ẩm ướt, răng nghiến chặt đến mức bật máu ở đầu lưỡi để ngăn một tiếng rên rỉ. Anh thò tay vào túi vải dắt hông, rút ra một viên nang Thuốc kháng sinh Amoxicillin lén lút màu xanh đỏ cướp được từ phòng y tế hôm trước. Vinh dùng răng cắn đứt đôi vỏ nhộng, đổ trực tiếp lớp bột thuốc màu trắng đục, đắng ngắt thẳng vào vết rách sâu hoắm đang rỉ dịch vàng trên bả vai trái của mình.


Một cơn đau rát bỏng như lửa đốt nện thẳng vào hệ thần kinh trung ương. Vinh gồng chặt cơ thể, các thớ cơ ở cánh tay trái co rút kịch liệt, nhưng ánh mắt một mí sắc bén của anh vẫn giữ được sự tỉnh táo đáng sợ dưới ánh sáng yếu ớt của khe cửa sắt.


***


Sáng hôm sau, không khí trong phòng giam hành lang số 4 trở nên đặc quánh và ngột ngạt hơn thường lệ. Tiếng còi báo thức ca trực chưa vang lên, nhưng Vinh đã tỉnh giấc từ lâu. Cơn sốt nhiễm trùng đã được dập tắt tạm thời nhờ liều kháng sinh mạnh, nhưng cơ thể anh vẫn rã rời.


Anh ngồi yên lặng trên bệ bê tông, giả vờ nhắm mắt dưỡng thần nhưng mọi giác quan đều căng ra để quan sát xung quanh. Lúc này, ánh mắt anh dừng lại ở góc giường đối diện—nơi Dũng “Đen” đang nằm.


Dũng “Đen” là một con nợ người Việt sang trước Vinh nửa năm. Khác với những người lao động nghèo cam chịu khác, Dũng Đen có dáng người ngăm đen, răng xỉn màu do hút thuốc liên tục và ánh mắt luôn lấm lét rình mò. Gã chấp nhận làm tay sai cấp thấp cho Sẹo Búa để đổi lấy những đặc quyền nhỏ nhặt như một khẩu phần ăn ngon hơn hoặc vài tép ma túy đá để thỏa mãn cơn nghiện ngầm.


Vinh nhận thấy từ sáng đến giờ, Dũng Đen liên tục lảng vảng quanh khu vực giường nằm của Phan Hoàng Nam. Gã giả vờ quét dọn đống rác sinh hoạt dưới chân giường, nhưng đôi mắt híp lại cứ liếc nhìn vào khe hở dưới gầm giường—nơi Nam thường giấu chiếc điện thoại test.


*Rầm! Rầm!*


Tiếng xích khóa cửa sắt rung lên bần bật. Cửa thép mở ra, toán lính gác áp giải các con nợ đi ăn sáng. Trong lúc cả phòng giam nhốn nháo di chuyển ra ngoài hành lang, Dũng Đen cố tình tụt lại phía sau cùng.


Vinh ra hiệu cho Mạnh và Đạt đi trước để giám sát hành lang, còn anh lén nấp sau cánh cửa tủ sắt rỉ sét ở góc tối phòng giam.


Qua khe hở của cánh tủ, Vinh nhìn thấy Dũng Đen nhanh như cắt bò rạp xuống sàn đất ẩm, thò tay sâu vào dưới gầm giường của Nam. Gã lùng sục, lục lọi với vẻ mặt đầy sốt ruột.


*Bộp!*


Một bàn tay to lớn, đen sạm và cuồn cuộn cơ bắp bất ngờ chộp lấy cổ áo của Dũng Đen, giật mạnh gã đứng thẳng dậy. Lê Văn Mạnh đứng sừng sững như một hộ pháp, đôi mắt đỏ ngầu phẫn nộ nhìn chằm chằm vào gã phản bội.


“Mày kiếm cái gì dưới đó, thằng chó?” Mạnh gầm gừ qua kẽ răng, nắm đấm quấn chặt băng keo đen dâng cao định nện thẳng vào mặt Dũng Đen.


“Em... em chỉ nhặt cái bật lửa rơi thôi mà anh Mạnh! Oan cho em quá!” Dũng Đen mặt cắt không còn giọt máu, run rẩy phân bua.


“Mạnh, bỏ ra.”


Giọng nói trầm thấp, lạnh lùng của Vinh vang lên từ góc tối tủ sắt. Anh bước ra, gương mặt chữ điền không chút cảm xúc. Mạnh hừ lạnh một tiếng, buông tay khiến Dũng Đen ngã nhào xuống đất.


“Cút ra ngoài ăn sáng đi,” Vinh nhìn Dũng Đen, giọng nói ngắn gọn nhưng mang theo uy lực kỷ luật thép. Dũng Đen lật đật bò dậy, lấm lét nhìn Vinh một cái rồi cắm đầu chạy biến ra ngoài hành lang.


“Anh Vinh, sao không để em đập chết thằng phản đồ đó?” Mạnh hậm hực nói, tay vẫn siết chặt thanh gậy sắt đặc dắt sau lưng.


“Giết nó bây giờ, Sẹo Búa sẽ biết ngay phòng giam có biến,” Vinh lắc đầu, ánh mắt lạnh lùng nhìn theo bóng Dũng Đen. “Hơn nữa, tôi cần xác minh một chuyện.”


Vinh bước đến cạnh giường của Dũng Đen. Anh áp dụng Phương pháp trinh sát vòng tròn của lính bộ binh, chia nhỏ không gian giường nằm thành các ô vuông để lục soát. Anh kiểm tra kỹ từ lớp chiếu rách, gối bông ố vàng cho đến các khe hở của khung sắt rỉ.


Cuối cùng, Vinh dừng lại ở phần ống thép rỗng của chân giường phía đầu nằm. Anh thò ngón tay dài vào trong khe rỗng, chạm phải một vật thể bằng giấy cứng. Vinh khéo léo kéo vật đó ra ngoài.


Đó là một vỏ bao thuốc lá Jet rách nát, bám đầy bụi bẩn và dầu máy thải.


Vinh mở nắp bao thuốc lá. Bên trong không có một điếu thuốc nào, chỉ có một mẩu bút chì cụt và ba mẩu giấy nhỏ được xé ra từ vỏ hộp mì tôm. Trên các mẩu giấy ghi chép những dòng chữ viết tay nguệch ngoạc, nhòe nhoẹt vết mồ hôi bằng tiếng Việt:


*“Thằng Vinh vai trái bị thương nặng, đêm hay lén ra ngoài.”*

*“Thằng Nam có điện thoại giấu dưới bồn cầu.”*

*“Tụi nó đang bàn chuyện trốn trại.”*


Dưới đáy vỏ bao thuốc lá còn có một mẩu giấy mới nhất chưa kịp chuyển đi, nét mực còn khá mới:


*“Tụi nó sắp hành động. Đang gom sắt phế liệu làm đồ chơi.”*


Chân tướng về gã phản bội Dũng Đen đã phơi bày hoàn toàn trước mắt Vinh. Gã chính là chiếc nanh vuốt ngầm của Sẹo Búa cài cắm ngay sát sườn phòng giam hành lang số 4, chuyên rình rập nghe lén để đổi lấy những tép ma túy đá tàn phá thể xác.


“Mẹ kiếp!” Mạnh nghiến răng ken két khi nhìn thấy những dòng chữ chỉ điểm. “Thằng phản đồ này dám bán đứng anh em đồng hương! Em phải bẻ cổ nó quăng xuống giếng nước thải ngay lập tức!”


“Bình tĩnh, Mạnh,” Vinh giữ chặt vai Mạnh bằng tay phải, lực bóp mạnh mẽ khiến gã lực điền khựng lại. “Giết nó là hạ sách. Một con chó biết sủa thì nên dùng để sủa theo ý mình. Sẹo Búa đang muốn siết chặt vòng vây bảo an để chuẩn bị cho đợt thanh trừng chỉ tiêu tuần tới. Chúng ta sẽ dùng chính chiếc nanh này để bẻ gãy thế chủ động của hắn.”


Một kế hoạch phản gián tinh vi, mưu trí bắt đầu hình thành trong đại não chiến thuật của cựu lính nghĩa vụ Trần Thế Vinh.


***


Chiều tối ngày hôm đó, sau ca làm việc cưỡng bức kéo dài mười sáu tiếng tại phòng máy tính Cát Tường, các con nợ được đưa về phòng giam. Không khí phòng giam hành lang số 4 im ắng đến đáng sợ.


Dũng Đen ngồi co rúm ở góc giường của mình, hai tay ôm lấy bả vai run rẩy liên tục do cơn thèm thuốc đá bắt đầu hành hạ. Ánh mắt gã lấm lét nhìn quanh, cố gắng tìm kiếm cơ hội để tiếp cận khe hở chân giường lấy vỏ bao thuốc lá Jet đi chuyển tin cho tay sai của Sẹo Búa.


Vinh ra hiệu ngầm cho Mạnh và Đạt bước vào vị trí chiến thuật.


Vinh đứng sát vách cửa sổ sắt rỉ sét nhìn ra khoảng sân tập trung tăm tối ngoài trời đêm, nơi những hạt mưa bão bắt đầu nện xuống nền đất cát nghe rào rào. Anh cố tình nói chuyện với Mạnh bằng một giọng thì thầm nhưng vừa đủ để âm thanh lọt qua khoảng cách năm mét đến tai Dũng Đen.


“Mạnh, mọi thứ chuẩn bị đến đâu rồi?” Vinh trầm giọng hỏi, mắt vẫn nhìn ra ngoài cửa sổ.


Mạnh gãi đầu, giả vờ lóng ngóng nhưng cố gắng nói to rõ ràng theo kịch bản Vinh đã gài sẵn: “Dạ anh Vinh, Đạt đã dùng axit ăn mòn xong chốt khóa xích của cửa thoát hiểm hướng Đông rồi. Đêm mai, lúc cơn bão lớn nhất đổ bộ gây mất điện toàn trại, chúng ta sẽ cắt rào hướng Đông để vượt biên về nước.”


“Chỗ đó có góc mù của chòi gác số 2 không?” Vinh giả vờ hỏi dồn dập, giọng đầy vẻ lo âu chiến thuật.


“Có anh! Góc mù rộng lắm, lính bắn tỉa Gã Mắt Rắn từ tháp canh trung tâm hoàn toàn không quét tới được,” Mạnh gật đầu lia lịa. “Đạt đã mài sẵn hai lưỡi cưa tôn rỉ để cắt lưới kẽm gai hướng Đông. Nhất định chúng ta phải thoát qua hướng đó.”


“Tốt. Bảo anh em chuẩn bị sẵn sàng vũ khí tự chế. Đêm mai, đúng hai giờ sáng hành động,” Vinh dứt khoát ra lệnh.


Từ góc giường đối diện, Vinh nhìn thấy rõ ràng hai tai của Dũng Đen khẽ giật mạnh. Cơ thể đang co giật vì thèm thuốc của gã đột ngột bất động, đôi mắt híp lại lộ ra một tia sáng xảo quyệt và mừng rỡ tột độ. Gã lén lút thò tay vào túi quần, bấm chặt những ngón tay bẩn thỉu vào nhau để ghi nhớ thông tin mật vừa nghe trộm được.


Một tiếng sau, khi toán lính gác đi tuần tra đêm qua dãy hành lang dãy B, Dũng Đen giả vờ xin đi vệ sinh ngoài trời.


Vinh đứng trong góc tối phòng giam, im lặng theo dõi từng chuyển động của gã qua khe cửa sắt. Anh nhìn thấy Dũng Đen lén lút rút vỏ bao thuốc lá Jet từ trong ống thép chân giường ra dắt vào thắt lưng, lầm lũi bước ra ngoài dưới sự giám sát của một tên bảo an Khmer.


“Anh Vinh, thằng chó đó đi chuyển tin rồi,” Đạt thì thầm, tay cầm lưỡi cưa tôn rỉ vừa mài xong.


“Để nó đi,” Vinh mỉm cười lạnh lùng, ánh mắt sắc như dao cau nhìn theo bóng lưng gầy gò của gã phản bội dưới làn mưa bão. “Sẹo Búa sẽ nhận được tin mật này trong vòng mười phút nữa.”


***


Tại phòng làm việc riêng bọc thép của Sẹo Búa ở tầng hai tháp Cát Tường.


Gã đốc công tàn bạo đang ngồi ngửa người trên chiếc ghế da rách nát, tay lăm lăm chiếc búa đóng đinh rỉ sét gõ cồm cộp xuống mặt bàn kính dính đầy tàn thuốc lá. Đi sau hắn là tên bảo an tuần tra Sok, khuôn mặt ngăm đen đầy vẻ hung tợn.


*Cộc... cộc...*


Tiếng gõ cửa vang lên. Một tên tay sai bước vào, lén lút đặt chiếc vỏ bao thuốc lá Jet rách nát lên bàn kính trước mặt Sẹo Búa.


“Đại ca, thằng Dũng Đen vừa chuyển tin ra ngoài,” tên tay sai thì thầm bằng tiếng Việt. “Nó ghi chép tin mới nhất ở bên trong ruột vỏ bao thuốc.”


Sẹo Búa nhướng đôi lông mày rậm rạp, dùng những ngón tay to thô kệch xé toạc lớp giấy bạc bên trong vỏ bao thuốc Jet. Ánh mắt gã đảo nhanh qua những dòng chữ nguệch ngoạc viết bằng than đen:


*“Tụi thằng Vinh trốn hướng Đông đêm mai lúc bão lớn. Đã phá khóa cửa thoát hiểm hướng Đông. Cắt rào góc mù chòi gác số 2.”*


*Rầm!*


Sẹo Búa nện mạnh nắm đấm xuống bàn kính khiến chiếc gạt tàn nảy bắn lên, đôi mắt hằn học lộ rõ những tia máu đỏ ngầu dữ tợn.


“Thằng ranh con Trần Thế Vinh! Tao biết ngay mà!” Sẹo Búa gầm gừ qua kẽ răng, vết sẹo lồi chạy dọc má trái giật giật kịch liệt. “Nó dám lừa tao là bảo trì hỏng đường truyền để âm thầm chuẩn bị vượt ngục hướng Đông! Lần này tao sẽ băm nát thây tụi nó ngay tại hàng rào kẽm gai.”


Sẹo Búa quay sang nhìn Sok, dứt khoát ra lệnh bằng tiếng Khmer: “Sok! Mày lập tức điều động mười lính bảo an bọc thép trang bị súng trường AK-47 sang phong tỏa hoàn toàn khu vực vành đai hướng Đông từ tối mai. Thiết lập phục kích ngay tại góc mù của chòi gác số 2. Đợi tụi nó vừa cắt rào là xả súng tiêu diệt tại chỗ!”


“Rõ, đại ca!” Sok gật đầu lia lịa, tay siết chặt báng súng AK-47.


Đúng lúc đó, cánh cửa bọc thép phòng làm việc đột ngột bị đẩy ra. Trưởng bộ phận an ninh Thạch Sam bước vào, quấn chiếc khăn Krama rằn ri trên đầu, gương mặt lạnh lùng không chút cảm xúc. Khẩu súng ngắn K54 báng nhựa đen dắt thắt lưng gã phản chiếu ánh sáng huỳnh quang lạnh lẽo.


“Sẹo Búa, mày đang tự ý điều động lực lượng bảo an đi đâu?” Thạch Sam trầm giọng hỏi bằng tiếng Khmer, đôi mắt sâu hoắm sắc lạnh nhìn chằm chằm vào chiếc vỏ bao thuốc Jet trên bàn.


Sẹo Búa hơi khựng lại một nhịp rất nhỏ ở gối phải đóng nẹp xương cũ khi đứng dậy, nhưng gã nhanh chóng lấy lại vẻ ngạo mạn: “Anh Sam, tôi vừa nhận được tin mật báo từ nội gián phòng giam số 4. Thằng Vinh và đồng bọn đang lập mưu trốn trại hướng Đông vào đêm mai. Tôi điều mười lính sang đó để hốt trọn ổ tụi nó.”


Thạch Sam bước tới bàn, cầm mẩu giấy rách từ vỏ bao thuốc Jet lên nhìn kỹ. Gã nhíu mày, bản tính của một cựu binh Khmer Đỏ biến chất khiến gã không dễ dàng tin tưởng vào những nguồn tin quá dễ dàng.


“Một tin mật báo viết trên vỏ bao thuốc lá rác?” Thạch Sam lạnh lùng hỏi. “Mày có chắc đây không phải là cái bẫy ly gián của thằng Vinh để làm phân tán lực lượng bảo an của tao không?”


“Không thể nào!” Sẹo Búa gằn giọng tự tin. “Thằng Dũng Đen là con nghiện ma túy đá dưới tay tôi nửa năm nay. Không có tép thuốc của tôi, nó sống không bằng chết, tuyệt đối không dám phản bội. Hơn nữa, thằng Vinh bả vai trái đã phế hoàn toàn sau trận đòn roi điện hôm trước, mạn sườn phải thì rạn xương, nó lấy đâu ra bản lĩnh để thiết lập bẫy ly gián?”


Thạch Sam im lặng suy nghĩ vài giây. Gã nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi cơn giông bão biên giới đang thổi những luồng gió rít gào dữ dội xé toạc các tán tràm dại. Sự lỏng lẻo kỷ luật của lính tuần tra và mâu thuẫn lợi ích tài chính giữa gã và Sẹo Búa khiến gã không muốn can thiệp quá sâu vào việc riêng của hành lang số 4.


“Được, tao cho phép mày điều lính sang hướng Đông,” Thạch Sam lạnh lùng nói, đặt mẩu giấy xuống bàn. “Nhưng nếu đây là tin giả và có kẻ trốn thoát qua hướng khác, đầu của mày sẽ là thứ đầu tiên tao nộp cho ông chủ Khương Đại Vệ.”


Sẹo Búa cười gằn, tay nắm chặt cán búa đóng đinh rỉ sét: “Anh cứ yên tâm. Đêm mai, hướng Đông sẽ là mồ chôn tập thể của Liên minh Bẫy Sắt.”


***


Trong bóng tối tĩnh mịch của phòng giam hành lang số 4.


Vinh đứng sát vách giếng kỹ thuật tối tăm, đôi tai nhạy bén lắng nghe tiếng bước chân của lính gác tuần tra vừa đi qua đầu dãy. Anh nhìn thấy Dũng Đen bước vào phòng giam với vẻ mặt thỏa mãn tột độ, tay lén lút dắt một tép ma túy đá nhỏ vừa được thưởng vào túi quần.


Dũng Đen lén nhìn Vinh một cái đầy xảo trá, tưởng rằng mưu đồ chỉ điểm của mình đã hoàn thành hoàn hảo mà không hề biết rằng Vinh đang đứng trong bóng tối giếng kỹ thuật mỉm cười lạnh lùng.


Mọi nanh vuốt nguy hiểm nhất của gã đốc công tàn bạo Sẹo Búa đã bị Vinh bẻ gãy hoàn toàn bằng một vỏ bao thuốc lá Jet rác thải. Hướng Đông giờ đây đã trở thành một cái bẫy thép thu hút toàn bộ lực lượng bảo an bọc thép, giải phóng hoàn toàn hướng Tây—lối thoát hiểm ngầm duy nhất dẫn ra bể chứa nước ngầm Cát Tường—cho đêm nổi dậy bạo loạn sắp tới của Liên minh Bẫy Sắt.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!