Nhạc nềnEpicBattle_J

Sóng Yếu Biên Thùy

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Vệt sáng chói gắt từ chiếc đèn pin tuần tra quét sượt qua lớp vữa bong tróc của bức tường bê tông, chỉ cách gót chân Trần Thế Vinh chưa đầy mười phân. Hơi nóng từ luồng sáng như phả vào da thịt anh, mang theo cả mùi ẩm mốc của sân sau tháp Cát Tường sau trận mưa giông. Vinh đứng bất động, lưng áp chặt vào vách tường ẩm ướt, nín thở hoàn toàn. Anh áp dụng Kỹ thuật thở điều hòa nhịp tim của lính bắn súng dã chiến: hít một lượng hơi mỏng bằng mũi, giữ chặt cơ hoành để lồng ngực không phập phồng, mắt hướng về phía khoảng tối của rặng tràm sát hàng rào kẽm gai.


Phía bên kia góc tường, tiếng bước chân nặng nề của gã lính tuần tra Sok nện xuống bùn nhão nghe sàn sạt. Tiếng gạt khóa an toàn của khẩu AK-47 sờn báng vang lên một tiếng “lạch cạch” khô khốc trong đêm tĩnh lặng. Sok lầm bầm chửi rủa bằng tiếng Khmer, vệt đèn pin của gã quét thêm hai vòng nữa lên những khung cửa sổ sắt rỉ sét của phòng y tế rồi mới từ từ dời đi hướng về phía trạm gác cổng số 1.


Chờ cho đến khi tiếng bước chân của Sok hoàn toàn chìm vào tiếng ếch nhái kêu ran dưới những con mương phèn sát biên giới, Vinh mới từ từ thở ra một hơi dài nhẹ nhõm. Đại não anh lập tức phân tích lộ trình rút lui. Bả vai trái vừa dồn lực bẩy cửa sổ lúc nãy giờ đây đang giật lên từng cơn đau buốt tột độ, vết rách sâu hoắm rỉ máu ấm, thấm đẫm mảng lót áo thun xám dính đầy bùn đất. Mạn sườn phải bị rạn xương nhói lên sau mỗi nhịp cử động, nhưng Vinh không cho phép mình chậm trễ. Anh dắt chặt chiếc Kìm cắt cáp điện của chú Ba Cụt vào thắt lưng quần kaki bạc màu, một tay giữ chặt túi vải thô chứa Thuốc kháng sinh Amoxicillin lén lút và các gói bột bù nước điện giải vừa cướp được, lầm lũi di chuyển vào góc tối hành lang dãy B.


Bằng Kỹ năng di chuyển im lặng được rèn luyện từ thời lính nghĩa vụ, Vinh phân bổ trọng tâm cơ thể đều lên lòng bàn chân, bước đi nhẹ nhàng trên những đoạn gạch men vỡ nát mà không hề phát ra một tiếng động nhỏ. Anh áp sát người vào vách tường, luồn lách qua những góc chết dưới đế gắn của hệ thống camera giám sát theo Quy tắc 'Góc mù 45 độ'.


Khi Vinh đu người leo ngược qua khe thông gió lỏng chốt và đáp xuống sàn đất ẩm của phòng giam hành lang số 4, Lê Văn Mạnh và Nguyễn Tiến Đạt đã chờ sẵn ở đó. Mạnh lập tức buông tay khỏi chốt cửa sắt, gạt vội những vệt mồ hôi trên trán, thì thầm: “Anh Vinh! Anh về rồi! Thằng lính gác Sok vừa đi qua đầu dãy A, tụi em phải giả bộ la hét đòi nước uống để kéo nó lại.”


“Thuốc đây,” Vinh thở dốc, đặt túi vải xuống sàn. Anh không màng đến vết thương của mình, lao ngay đến góc phòng nơi Phan Hoàng Nam đang nằm co quắp.


Cậu thiếu niên hai mươi tuổi lúc này đã lịm đi, khóe môi khô khốc đóng vảy trắng dính đầy bọt mép, lồng ngực co thắt từng cơn yếu ớt do mất nước cấp tính từ Vụ ngộ độc thực phẩm hàng loạt. Vinh nhanh nhẹn xé một gói bột bù nước Oresol, đổ vào chiếc ca nhựa chứa nước sinh hoạt đã được chú Ba Cụt lọc dã chiến qua lớp cát sạch. Anh đỡ đầu Nam lên đùi mình, khéo léo dùng ngón tay cái nạy nhẹ hàm răng đang nghiến chặt của cậu, từ từ đổ từng ngụm nước điện giải vào miệng Nam.


“Uống đi Nam... ráng nuốt xuống,” Vinh khàn giọng thúc giục.


Sau vài ngụm nước, lồng ngực Nam khẽ giãn ra, nhịp thở dồn dập bắt đầu đều đặn trở lại. Chú Ba Cụt lầm lũi bước tới, nhìn vệt máu loang lổ ướt đẫm bả vai trái của Vinh, thở dài: “Vết thương vai của cậu hoại tử rồi, Vinh. Nước mưa bẩn dính dầu máy ngoài ban công hôm trước đã làm nó nhiễm trùng nặng. Cậu đang sốt cao đấy.”


Vinh tựa lưng vào cột bê tông, gương mặt chữ điền cương nghị không hề biểu lộ một chút sợ hãi. Anh thò tay vào túi vải, rút ra một viên nang Thuốc kháng sinh Amoxicillin lén lút màu xanh đỏ. Không một chút do dự, Vinh dùng răng cắn đứt đôi vỏ nhộng, đổ trực tiếp lớp bột thuốc màu trắng đục, đắng ngắt thẳng vào vết rách sâu hoắm đang rỉ dịch vàng trên bả vai trái của mình.


Một cơn đau rát bỏng như lửa đốt nện thẳng vào hệ thần kinh trung ương. Vinh gồng chặt cơ thể, các thớ cơ ở cánh tay trái co rút kịch liệt, răng nghiến chặt đến mức bật máu ở đầu lưỡi để không phát ra tiếng thét. Mồ hôi lạnh vã ra như tắm dọc theo vầng trán húi cua sờn cũ của anh.


“Cậu lỳ thật đấy, Vinh,” Chú Ba Cụt trầm giọng, dùng cuộn băng gạc màu xám cũ kỹ quấn chặt cố định bả vai cho Vinh. “Bột kháng sinh này sẽ ngăn nhiễm trùng dã chiến, nhưng cậu phải nghỉ ngơi. Nếu bả vai này rách thêm lần nữa, cánh tay trái của cậu coi như phế bỏ.”


“Tôi không sao,” Vinh thở hắt ra, ánh mắt một mí sắc bén nhìn về phía Nam đang dần tỉnh táo lại. “Chỉ cần giữ được mạng cho Nam. Cậu ta là bộ não duy nhất giúp chúng ta bẻ gãy hệ thống này.”


***


Hai ngày sau, nhờ cơ số thuốc kháng sinh và điện giải Vinh cướp được từ phòng y tế, Phan Hoàng Nam đã hoàn toàn hồi phục thể lực. Cơn sốt ngộ độc qua đi, trả lại cho cậu thiếu niên sự nhạy bén của một thiên tài công nghệ.


Đêm muộn ngày thứ năm, khi cả phòng giam hành lang số 4 chìm vào sự tĩnh lặng ngột ngạt của giờ giới nghiêm, Nam lén lút lôi chiếc điện thoại test cũ nát—vật bảo mệnh được giấu kín dưới đáy bồn chứa nước xả bồn cầu bẩn—ra ngoài. Cậu cẩn thận lau khô lớp vỏ nhựa dính bùn đất, bật nguồn trong góc tối được che chắn bởi tấm lưng hộ pháp của Lê Văn Mạnh.


“Anh Vinh... anh lại đây nhìn cái này,” Nam thì thầm, giọng nói run rẩy vì phấn khích. Cậu đẩy gọng kính cận dày cộm dán băng keo lên sát sống mũi.


Vinh bò sát đất, né tránh tầm quét của ánh đèn pha ngoài sân, áp sát vào góc tối cạnh Nam. Trên màn hình điện thoại cũ kỹ hiển thị một biểu đồ tần số sóng vô tuyến đang dao động liên tục dưới dạng những vạch sóng màu xanh nhạt.


“Đây là gì?” Vinh trầm giọng hỏi.


“Điểm rò rỉ sóng wifi hướng biên giới,” Nam chỉ ngón tay khẳng khiu vào một điểm nút sóng nhấp nháy trên bản đồ mạng nội bộ. “Hôm qua, khi quét tần số xung quanh các bức tường bọc thép của tháp giam, em phát hiện ra một hiện tượng cực kỳ lạ. Ở góc ban công phía Tây của tầng ba—nơi đặt các cục nóng điều hòa công nghiệp—có một khoảng trống kết cấu thép không bị bọc chì cách sóng. Tại đúng góc đó, vào khoảng thời gian từ hai giờ đến hai giờ ba mươi sáng, chúng ta có thể bắt được sóng wifi rò rỉ cực kỳ yếu ớt từ một cột phát sóng di động đặt sát biên giới phía Việt Nam.”


Ánh mắt Vinh chợt lóe lên một tia sáng lạnh lùng: “Sóng của Việt Nam? Có thể kết nối mạng được không?”


“Được, nhưng băng thông cực kỳ yếu và chập chờn do khoảng cách địa lý xa và bị nhiễu bởi các thiết bị phát sóng của trại,” Nam gật đầu, mắt không rời màn hình. “Nhưng đây là cơ hội duy nhất để chúng ta truyền tệp dữ liệu nén 16GB chứa toàn bộ danh sách tài khoản ngân hàng ảo, hóa đơn mua bán người và sổ cái rửa tiền của Cát Tường về nước cho Thiếu tá Trần Sang. Nếu gửi thành công, biên phòng Việt Nam sẽ có đủ bằng chứng đanh thép để đóng băng toàn bộ dòng tiền bẩn và lập chuyên án triệt phá trại này từ bên ngoài.”


“16GB dữ liệu...” Vinh nhẩm tính, chân mày nhíu chặt. “Với vạch sóng yếu ớt đó, cậu cần bao nhiêu thời gian để tải lên hoàn toàn?”


“Ít nhất là hai mươi lăm phút liên tục trong điều kiện không bị ngắt kết nối,” Nam lo lắng nhìn Vinh. “Và đó mới là vấn đề lớn nhất. Ban công phía Tây tầng ba là vùng cấm. Camera AI quét nhiệt tuần tra liên tục dọc theo hành lang dẫn ra đó. Hơn nữa, em nghe ngóng được từ xưởng sửa xe của Tuấn Mỏ Lết, Thạch Sam vừa tăng cường sát thủ săn tin Lý Trọc đi tuần đêm. Tên Trọc đó luôn mang theo thiết bị dò sóng vô tuyến cầm tay chuyên dụng. Chỉ cần điện thoại của em phát tín hiệu kết nối mạng, thiết bị của hắn sẽ báo động ngay lập tức.”


Vinh im lặng suy nghĩ. Đại não anh hoạt động hết công suất, chia nhỏ không gian hành lang tầng ba thành các ô vuông chiến thuật theo Phương pháp trinh sát vòng tròn. Anh biết Lý Trọc—gã đồ tể đầu trọc lóc xăm hình bọ cạp sau gáy—là kẻ đa nghi và nhạy bén nhất dưới quyền Thạch Sam. Đối phó với một kẻ như hắn bằng vũ lực lúc này là tự sát, bởi tiếng súng báo động sẽ kích hoạt toàn bộ lực lượng bảo an bọc thép càn quét tháp giam.


“Chúng ta sẽ đi vào lúc hai giờ mười lăm sáng,” Vinh dứt khoát đưa ra quyết định chiến thuật. “Đó là khoảng thời gian trống cố định mà lính tuần tra Sok thường lén rời bốt gác để uống rượu đế theo nhật ký tuần tra mất trang tôi nhặt được. Tôi sẽ dùng Kỹ năng di chuyển im lặng dẫn cậu di chuyển dọc theo hành lang số 4 lên tầng ba theo Quy tắc 'Góc mù 45 độ' của camera. Khi cậu truyền dữ liệu, tôi sẽ cảnh giới và chịu trách nhiệm đánh lạc hướng Lý Trọc.”


“Anh Vinh... bả vai trái của anh...” Nam lo ngại nhìn vết thương vừa mới se miệng của anh.


“Cứ làm theo kế hoạch. Chuẩn bị tệp dữ liệu đi,” Vinh vỗ nhẹ vào vai Nam, ánh mắt lạnh lùng đầy quyết đoán.


***


Hai giờ mười lăm phút sáng. Cơn mưa phùn lạnh buốt của vùng biên giới bao phủ toàn bộ đặc khu Bavet trong một màn sương mù dày đặc.


Vinh dẫn Nam bò trườn dọc theo hành lang kỹ thuật tối tăm của tầng ba. Tiếng quạt gió của các cục nóng điều hòa công nghiệp gầm rú liên tục xé toạc màn đêm, át đi tiếng bước chân của hai người. Vinh di chuyển tiên phong, thân hình áp sát vào mép tường bê tông ẩm ướt. Mỗi khi đèn quét của camera AI vòm cố định xoay góc quét, Vinh lại ra ký hiệu tay quân sự bắt Nam dừng lại, ẩn nấp ngay phía dưới đế gắn camera—nơi góc chết vật lý 45 độ hoàn toàn không thể ghi nhận chuyển động.


Khi tiếp cận được góc ban công phía Tây, không khí lạnh buốt tràn vào lồng ngực làm Vinh khẽ rùng mình. Nam lập tức ngồi sụp xuống phía sau một cục nóng điều hòa lớn bám đầy rỉ sét, lôi chiếc điện thoại ra và bắt đầu dò tìm sóng mạng.


“Bắt được rồi!” Nam thì thầm khẽ, ngón tay gõ liên hồi trên màn hình cảm ứng đã rạn nứt. “Sóng mạng Viettel... chỉ có đúng một vạch sóng yếu ớt. Em đang bắt đầu nén và đẩy tệp dữ liệu 16GB lên máy chủ đám mây mã hóa của biên phòng.”


Trên màn hình điện thoại, một thanh tiến trình màu xanh xuất hiện, bắt đầu chạy với tốc độ rùa bò: *1%... 2%... 3%...*


Vinh đứng áp sát vách tường ban công, chiếc Kìm cắt cáp điện bọc cao su cầm chắc trong tay phải, đôi tai nhạy bén của người lính trinh sát cũ căng ra để lắng nghe mọi động tĩnh từ phía hành lang dẫn ra ban công.


Đột ngột, một âm thanh bíp bíp nhỏ nhưng sắc lạnh vang lên từ đầu hành lang phía Đông, cách vị trí của họ khoảng ba mươi mét.


*Bíp... bíp... bíp...*


Vinh giật mình, đồng tử co rụt lại. Đó là tiếng chuông cảnh báo tần số của Thiết bị dò sóng vô tuyến cầm tay.


Bóng một gã đàn ông to con, đầu trọc lóc phản chiếu ánh sáng huỳnh quang yếu ớt của hành lang xuất hiện. Lý Trọc đang lững thững bước đi, tay cầm chiếc máy dò sóng có ăng-ten ngắn hướng về phía trước. Đôi mắt một mí sắc lạnh của hắn lấp lét rà soát từng cánh cửa phòng máy.


*Bíp... bíp... bíp...*


Tiếng kêu của máy dò sóng ngày càng nhanh hơn khi Lý Trọc tiến gần về phía ban công phía Tây. Khoảng cách chỉ còn chưa đầy hai mươi mét.


“Nam, dừng kết nối lại ngay!” Vinh thì thầm dứt khoát.


“Không được, anh Vinh!” Nam hoảng loạn, mồ hôi vã ra trên trán. “Nếu ngắt kết nối lúc này, tệp dữ liệu nén 16GB sẽ bị lỗi cấu trúc database và chúng ta phải tải lại từ đầu. Hiện tại mới chỉ đạt 35%!”


Lý Trọc dừng bước, nghiêng đầu nhìn về phía lối rẽ dẫn ra ban công. Hắn nhấc chiếc máy dò sóng lên cao, điều chỉnh núm xoay tần số. Vệt sáng từ chiếc đèn pin dắt hông gã bắt đầu quét dọc theo sàn hành lang gạch men vỡ.


Vinh biết mình không thể chần chừ thêm một giây nào nữa. Anh phải vô hiệu hóa thiết bị dò sóng của gã hoặc đánh lạc hướng gã ngay lập tức.


Quan sát nhanh mảng tường phía trên đầu Lý Trọc, Vinh phát hiện ra một bóng đèn neon hành lang đang nhấp nháy liên tục do sụt áp nguồn. Một ý đồ chiến thuật lập tức hình thành trong đầu anh. Vinh lướt nhẹ như một bóng ma áp sát tủ cáp điện phụ đặt sát lối rẽ ban công. Anh rút chiếc Kìm cắt cáp điện bọc cao su của chú Ba Cụt, luồn lưỡi thép vào khe hở của hộp kỹ thuật, bóp mạnh để cắt đứt đường dây cáp nguồn phụ màu xanh cách điện của bóng đèn neon.


*Bụp! Xoẹt!*


Một tia lửa điện xanh lè phóng ra từ hộp kỹ thuật kèm theo tiếng nổ nhỏ của hiện tượng chập mạch hồ quang. Bóng đèn neon hành lang vụt tắt, kéo theo một luồng xung nhiễu điện từ cực mạnh lan tỏa trong không gian hẹp.


Chiếc máy dò sóng cầm tay của Lý Trọc lập tức phát ra những tiếng rè rè chói tai, màn hình hiển thị tần số của gã bị nhiễu loạn hoàn toàn bởi xung điện từ tự chế của Vinh. Lý Trọc tức tối chửi thề một tiếng, đập mạnh chiếc máy vào lòng bàn tay để khởi động lại.


“Mẹ kiếp, lại hỏng nguồn điện!” Lý Trọc lầm bầm.


Nhưng sự nghi ngờ của gã sát thủ săn tin không hề giảm xuống. Gã rút khẩu dùi cui thép dắt bên hông ra, từ từ bước từng bước nặng nề về phía lối rẽ ban công phía Tây.


Trong lúc đó, Phan Hoàng Nam vì quá hoảng sợ khi thấy vệt sáng đèn pin của gã tiến sát, cậu đã cố tình di chuyển người ra rìa ngoài ban công để tìm vạch sóng khỏe hơn hòng đẩy nhanh tốc độ truyền dữ liệu.


“Đừng di chuyển!” Vinh rít lên qua kẽ răng.


Nhưng đã quá muộn. Thân hình gầy gò của Nam vừa nhô ra khỏi góc khuất cục nóng điều hòa thì chiếc camera AI quét nhiệt gắn ở góc tháp đối diện đột ngột xoay ống kính về hướng ban công. Tiếng bíp cảnh báo của camera AI vang lên một nhịp ngắn.


Vinh không màng đến cơn đau rạn xương sườn phải đang hành hạ, anh lao người tới trước như một chiếc lò xo thép, dùng cánh tay phải bám chặt lấy cổ áo gió của Nam, giật mạnh cậu lùi sâu vào góc tối ngay trước khi vệt quét hồng ngoại tầm nhiệt của camera quét qua khoảng trống ban công.


*Rắc!*


Cú giật mạnh bằng tay phải khiến toàn bộ trọng lượng cơ thể Vinh dồn lên bả vai trái đang mang trọng thương. Vết rách sẹo cũ vừa se miệng lập tức bị kéo rách toạc ra, máu tươi loang lổ tuôn chảy, thấm đẫm chiếc áo thun xám sờn cũ dính đầy dầu mỡ của anh. Vinh quỳ sụp xuống đất bùn lạnh ngắt, toàn thân run rẩy kịch liệt dưới cơn đau buốt tận xương tủy, nhưng anh vẫn dùng tay phải bịt chặt miệng Nam để ngăn cậu phát ra tiếng hét hoảng sợ.


Chiếc điện thoại test của Nam lúc này bắt đầu nóng rực lên, pin sụt giảm nghiêm trọng từ 40% xuống còn dưới 10% do phải chạy hết công suất truyền dữ liệu trong điều kiện sóng cực yếu và chập chờn.


*75%... 80%... 85%...*


Lý Trọc đã bước đến lối rẽ ban công. Tiếng đế giày da của gã nện xuống sàn gạch vỡ nghe rõ mồn một: *Cộp... cộp... cộp...*


Vinh biết nếu Lý Trọc bước thêm ba bước nữa, gã sẽ nhìn thấy vệt máu tươi đang rỉ ra từ bả vai anh trên nền đất ban công ẩm ướt. Anh bắt buộc phải tạo ra một hướng chú ý mới để kéo gã rời xa khu vực này mà không được nổ súng hay dùng bạo lực trực tiếp.


Ánh mắt một mí của Vinh đảo nhanh qua đống phế liệu đặt sát ban công, phát hiện ra một mảnh sắt rỉ sét từ vỏ case máy tính cũ nằm lăn lóc. Vinh chộp lấy mảnh sắt, dùng lực tay phải ném mạnh mảnh sắt thẳng xuống trục Giếng kỹ thuật hành lang số 4 đặt ở góc đối diện của hành lang dãy B.


*Coong... xoảng... xoảng...*


Tiếng kim loại va chạm lớn vang dội qua trục giếng thẳng đứng sâu mười lăm mét, phá tan bầu không khí tĩnh mịch của đêm bão.


Lý Trọc giật mình dừng bước ngay sát mép cửa ban công. Gã quay phắt người lại, hướng thẳng luồng ánh sáng đèn pin về phía giếng kỹ thuật tối tăm.


“Ai đó?” Lý Trọc hét lớn, tay lăm lăm dùi cui thép chạy nhanh về phía giếng kỹ thuật để kiểm tra, bỏ qua góc ban công phía Tây.


“Nam... nhanh lên...” Vinh thều thào qua kẽ răng rỉ máu, một tay anh bóp chặt bả vai trái để hạn chế máu chảy.


Nam nhìn màn hình điện thoại đang nhấp nháy cảnh báo pin yếu dưới 3%. Thanh tiến trình tải lên như một con rùa bò chậm chạp trên màn hình kỹ thuật số:


*95%... 96%... 97%... 98%...*


Đúng lúc đó, tiếng bước chân nặng nề của Lý Trọc sau khi kiểm tra giếng kỹ thuật không có gì lại đột ngột quay ngược trở lại. Tiếng gậy sắt của gã gõ cồm cộp vào vách tường hành lang mỏng sát bên ban công nghe lạnh gáy.


Thanh tiến trình tải lên đạt 98% thì tiếng bước chân nặng nề của Lý Trọc dừng lại ngay sát vách tường ban công mỏng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!