Nhạc nềnEpicBattle_J

Đột Kích Phòng Thuốc

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng xích khóa của phòng giam hành lang số 4 đóng sập lại với một âm thanh khô khốc, kim loại va chạm vào nhau rền rĩ suốt dọc dãy hành lang bê tông ẩm ướt. Bóng tối sập xuống, đặc quánh và ngột ngạt. Trần Thế Vinh lầm lũi tựa lưng vào vách tường xi măng, cố giữ cho nhịp thở thật đều. Mỗi lần lồng ngực phập phồng, mạn sườn phải của anh lại nhói lên như có hàng chục cây kim nung đỏ đâm xuyên qua da thịt. Cú va đập vật lý từ thanh gậy sắt của Rith chiều tối nay đã làm vết rạn xương sườn cũ của anh nghiêm trọng hơn. Dưới lớp áo thun xám dính dầu mỡ, bả vai trái rách sẹo sâu hoắm đang rỉ máu ấm, dính bết vào lớp vải sờn rách. Cơn sốt nhẹ bắt đầu âm ỉ chạy dọc sống lưng, mang theo cái lạnh buốt của nước mưa bẩn dã chiến dính dầu máy từ ban công tầng bốn hôm trước.


“Anh Vinh... anh không sao chứ?” Phan Hoàng Nam thì thầm trong bóng tối, giọng nói run rẩy đầy lo âu. Cậu thiếu niên gầy gò, đôi kính cận dày cộm dán đầy băng keo đang cố nhích lại gần Vinh.


“Ngồi im đó, giữ sức đi,” Vinh khàn giọng đáp, cơ mặt anh co rút lại vì đau đớn. Anh nhắm mắt, áp dụng Kỹ thuật thở điều hòa nhịp tim để hạ nhịp tim đang đập dồn dập xuống mức tối thiểu. Anh cần phải tỉnh táo để tính toán bước tiếp theo. Sẹo Búa chắc chắn sẽ phát hiện ra sự biến mất của nhóm Rith trong ca tắm tối muộn, và một cuộc lục soát tàn khốc toàn bộ phòng giam sẽ diễn ra.


Nhưng tai họa không chờ đến lúc Sẹo Búa ra tay.


Chưa đầy ba mươi phút sau, một tiếng rên rỉ đau đớn cất lên từ góc phòng giam. Rồi hai tiếng, ba tiếng. Chỉ trong chốc lát, không gian chật hẹp của phòng giam hành lang số 4 ngập tràn những tiếng nôn mửa dồn dập và tiếng co thắt dạ dày đau đớn.


“Đau... đau bụng quá... cứu tôi...” Một kỹ sư trẻ nằm vật lộn trên sàn đất ẩm, hai tay ôm chặt lấy bụng, người co quắp lại như một con tôm bị nung trên lửa.


Vinh bật dậy, quên cả cơn đau ở mạn sườn. Anh lao đến bên Phan Hoàng Nam. Cậu thiếu niên đang co giật kịch liệt, hai mắt trợn ngược, khóe miệng sùi ra những bọt mép trắng xóa. Cơ thể Nam lạnh toát, mồ hôi vã ra như tắm dọc theo vầng trán nhợt nhạt.


“Nam! Tỉnh lại!” Vinh đỡ đầu Nam lên gối mình, dùng ngón tay cái ấn mạnh vào nhân trung của cậu. Nhưng Nam không phản ứng, lồng ngực cậu co thắt từng cơn dồn dập.


“Vụ ngộ độc... là nồi canh tập thể lúc chiều!” Chú Ba Cụt lầm lũi bò tới, gương mặt gầy guộc đầy vết sẹo bỏng điện biến dạng dưới ánh sáng yếu ớt lọt qua khe cửa sắt. “Thằng khốn A Phước... gã béo quản lý canteen... Đạt vừa lén báo cho tôi lúc tối, A Phước đã cố tình đổ nước thải vệ sinh công nghiệp vào nồi canh để trừng phạt phòng máy số 4 vì sụt giảm doanh số lừa đảo giả lập ngầm của cậu mấy ngày nay. Hơn một trăm con nợ ở các phòng giam khác cũng đang bị tiêu chảy cấp và co giật!”


Lồng ngực Vinh thắt chặt lại. Một cơn giận dữ sục sôi bùng lên trong huyết quản, nhưng đại não của người lính nghĩa vụ cũ lập tức ép anh phải lấy lại sự lạnh lùng chiến thuật. Đây là Vụ ngộ độc thực phẩm hàng loạt. Với thể trạng suy kiệt của các kỹ sư phòng máy tính Cát Tường sau những ca làm việc mười sáu tiếng liên tục, việc mất nước và nhiễm độc cấp tính này sẽ lấy mạng họ chỉ trong vòng vài giờ.


“Họ cần thuốc kháng sinh và dung dịch bù nước ngay lập tức,” Vinh nhìn chăm chằm vào Nam đang lịm đi. “Chú Ba, phòng y tế tạm thời của trại có thuốc không?”


“Có,” Chú Ba Cụt trầm giọng, bàn tay cụt ngón cái siết chặt. “Sơ Theresa tuần trước có lén tuồn một cơ số Thuốc kháng sinh Amoxicillin lén lút và dịch truyền điện giải vào tủ thuốc đặc trị của phòng y tế. Nhưng phòng y tế tạm thời nằm ở cuối hành lang dãy B, cửa khóa xích sắt dày, và lính gác tuần tra qua đó mỗi mười phút một lần. Thạch Sam đã ra lệnh phong tỏa toàn bộ tủ thuốc, không phát cho bất kỳ con nợ nào để ép chúng ta phải quỳ lạy van xin.”


“Tôi sẽ đi lấy thuốc,” Vinh dứt khoát đứng dậy. Cơn đau từ mạn sườn phải rạn xương nện thẳng vào hệ thần kinh, nhưng anh phớt lờ nó. Anh dắt chiếc Kìm cắt cáp điện của chú Ba Cụt—kỷ vật bọc cao su cách điện chịu lực—vào thắt lưng quần kaki bạc màu.


“Vinh, cậu đang mang trọng thương, tay trái không dùng lực quá ba mươi phần trăm được đâu!” Chú Ba Cụt lo lắng giữ vai anh lại.


“Nếu không đi, Nam và những người khác sẽ chết trước khi trời sáng,” Vinh nhìn thẳng vào mắt chú Ba. “Mạnh, Đạt, hai người giúp tôi một việc.”


Lê Văn Mạnh và Nguyễn Tiến Đạt lập tức bước lên từ bóng tối. Mạnh, cựu công nhân lò gạch nặng tám mươi lăm ký, gật đầu dứt khoát: “Anh Vinh, anh cứ ra lệnh. Mạng của tụi em là do anh cứu ở nhà tắm, tụi em không sợ chết.”


“Mạnh, Đạt, hai người hãy ra sát cửa phòng giam, giả vờ xô xát, đập phá cửa sắt để tạo tiếng động lớn. Hãy kéo gã lính gác tuần tra Sok và đồng bọn của hắn về phía đầu hành lang dãy A. Hãy làm mồi nhử trong vòng mười phút. Nhưng nhớ kỹ, chỉ dùng lời lẽ và xô xát giả, tuyệt đối không được để chúng dùng súng trường AK-47 nổ súng,” Vinh phân công chiến thuật dứt khoát.


“Rõ!” Mạnh và Đạt lầm lũi bước ra sát cửa sắt, bắt đầu lớn tiếng chửi bới và đập mạnh tay vào những thanh sắt rỉ sét.


Vinh lợi dụng lúc lính gác bắt đầu bị thu hút sự chú ý về phía đầu dãy A, anh nhẹ nhàng di chuyển ra phía khe thông gió phòng giam đã được nới lỏng chốt từ trước. Với thân hình rắn rỏi của một cựu lính bộ binh, Vinh đu người leo qua khe hẹp, tiếp đất không tiếng động xuống sàn hành lang tối tăm của dãy B. Anh áp dụng Kỹ năng di chuyển im lặng, phân bổ trọng tâm cơ thể đều lên lòng bàn chân, lướt đi như một bóng ma dọc theo những bức tường bê tông ẩm ướt.


Anh đi theo Quy tắc 'Góc mù 45 độ' của camera, dán chặt lưng vào vách tường ngay phía dưới những đế gắn camera giám sát cố định. Mỗi bước đi, mạn sườn phải lại đau buốt đến tận óc, nhưng Vinh vẫn giữ nhịp thở cực nhẹ theo phương pháp hít sâu bằng mũi giữ bốn giây, thở ra bằng miệng chậm trong sáu giây.


Sau hai phút di chuyển nghẹt thở, Vinh đã tiếp cận được cửa Phòng y tế tạm thời. Đúng như chú Ba Cụt nói, cánh cửa gỗ bọc tôn dày bị khóa chặt bằng một sợi xích sắt rỉ sét bọc quanh tay nắm và một chiếc ổ khóa đồng thau thô kệch.


Vinh rút chiếc Kìm cắt cáp điện bọc cao su ra khỏi thắt lưng. Do bả vai trái bị rách sẹo sâu hoắm không thể dùng lực kéo, Vinh buộc phải quỳ một chân xuống sàn, đặt một cán kìm tì chặt lên đùi phải làm điểm tựa cố định, tay phải nắm lấy cán kìm còn lại, dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể ép mạnh xuống.


*Két... Khục!*


Lưỡi thép của chiếc kìm cắt cáp cắn sâu vào chốt khóa rỉ sét. Một âm thanh kim loại gãy giòn vang lên trong không gian yên tĩnh. Vinh nhanh tay đỡ lấy chiếc ổ khóa gãy để không cho nó rơi xuống sàn gây tiếng động. Anh gỡ sợi xích sắt, nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào trong.


Không khí bên trong phòng y tế nồng nặc mùi cồn, thuốc sát trùng rẻ tiền và mùi ẩm mốc của những chiếc giường sắt rỉ. Vinh di chuyển nhanh đến bên chiếc tủ kính đựng thuốc. Trong bóng tối lờ mờ, anh lướt nhanh ánh mắt tìm kiếm thuốc kháng sinh Amoxicillin và các gói bột bù nước điện giải.


Anh với tay lên tầng kính thứ ba để lấy hộp thuốc sát trùng. Nhưng bả vai trái đột ngột co thắt dữ dội do vận động quá ngưỡng chịu đựng. Cơn đau nhói buốt khiến tay trái Vinh run lên, vô tình gạt trúng một chai cồn thủy tinh đặt sát mép tủ.


Chai thủy tinh trượt khỏi kệ, rơi tự do xuống sàn bê tông.


Nếu chai cồn vỡ, tiếng động sẽ lập tức đánh động toàn bộ toán tuần tra của Thạch Sam ngoài hành lang. Trong một phần mười giây của bản năng người lính, Vinh không màng đến cơn đau sườn phải, anh lao người tới trước, dùng bàn tay trái bị thương áp sát sàn nhà, hứng trọn lấy chai thủy tinh ngay trước khi nó chạm đất chỉ vài milimet.


*Cộc.*


Một tiếng va chạm cực nhỏ vang lên. Chai thủy tinh nằm gọn trong lòng bàn tay Vinh, nhưng bả vai trái của anh phát ra một tiếng *khục* trầm đục, vết sẹo cũ bị rách miệng sâu thêm, máu tươi bắt đầu rỉ ra ướt đẫm mảng lót áo thun xám dính dầu mỡ. Vinh cắn chặt môi đến mức bật máu để không phát ra tiếng rên rỉ.


Anh đặt chai cồn xuống sàn, thở dốc trong bóng tối. Đúng lúc đó, tiếng bước chân nặng nề từ ngoài hành lang vang lên, tiến thẳng về phía cửa phòng y tế.


*Cạch.*


Ánh đèn pin quét một vệt sáng dài qua khe cửa mở hờ. Vinh lập tức lùi nhanh vào góc tối sau chiếc tủ tài liệu bọc thép, tay phải nắm chặt cán Kìm cắt cáp điện, sẵn sàng cho một cuộc cận chiến sinh tử.


Cánh cửa phòng y tế bị đẩy ra hoàn toàn. Một bóng người gầy gò, đeo kính gọng tròn, mặc chiếc áo blouse trắng sờn cũ bước vào. Đó là Bác sĩ Sokha. Ông vừa đi tuần ca đêm về và vào phòng y tế để lấy thêm dụng cụ.


Sokha vừa bật chiếc đèn bàn nhỏ lên thì một bóng đen từ góc tối lao ra như một con báo săn mồi. Vinh áp sát từ phía sau, tay phải vòng qua cổ họng Sokha, dùng cẳng tay siết chặt khí quản của ông, tay trái ép mạnh khớp vai đối thủ ra sau vách tường.


Sokha trợn tròn mắt dưới gọng kính tròn, toàn thân run rẩy định kêu cứu, nhưng Vinh đã ghì chặt đầu ông sát vách tường, áp dụng Quy tắc 'Mắt không nhìn thẳng'—anh không nhìn vào mắt Sokha để tránh kích động sự hoảng loạn của ông, mà chỉ tập trung lực khống chế lạnh lùng vào động mạch cảnh.


“Yên lặng nếu ông còn muốn sống,” Vinh thì thầm sát tai Sokha bằng giọng trầm thấp, dứt khoát của một người lính biên phòng. “Tôi là Trần Thế Vinh, cựu lính nghĩa vụ Việt Nam bị lừa bán sang đây. Tôi không muốn hại ông. Tôi cần Thuốc kháng sinh Amoxicillin lén lút của Sơ Theresa và dịch truyền điện giải để cứu sống hơn mười kỹ sư đồng hương đang bị ngộ độc thực phẩm nặng ở hành lang số 4.”


Sokha nghe thấy hai từ “đồng hương” và “Sơ Theresa”, ánh mắt sợ hãi của ông khẽ dịu lại, thay vào đó là một sự đấu tranh nội tâm dữ dội. Ông biết vụ ngộ độc thực phẩm hàng loạt do A Phước gây ra lúc chiều, và ông cũng căm ghét sự tàn bạo vô nhân tính của bọn cai ngục mafia.


“Tủ... tủ thuốc đặc trị... bị khóa bằng mã số...” Sokha thều thào qua kẽ tay Vinh. “Thạch Sam giữ chìa khóa dự phòng... nhưng tôi biết mật mã... Tôi sẽ mở cho cậu...”


Vinh từ từ nới lỏng lực siết ở cổ họng Sokha, nhưng tay phải vẫn đặt hờ sát gáy ông để cảnh giới. Sokha run rẩy bước đến bên chiếc tủ sắt nhỏ đặt ở góc phòng, gõ nhanh dãy mật mã bốn chữ số. Tiếng *cạch* nhẹ vang lên, cánh cửa tủ sắt mở ra, để lại bên trong những vỉ thuốc kháng sinh Amoxicillin liều cao màu xanh đỏ và hàng chục gói bột bù nước điện giải Oresol do Sơ Theresa bí mật tiếp tế tuần trước.


“Lấy nhanh đi,” Sokha thì thầm, ánh mắt lo âu nhìn ra phía cửa sổ. “Toán tuần tra của Sok sắp quay lại hành lang này rồi. Nếu họ phát hiện ra cậu ở đây, cả hai chúng ta đều sẽ bị ném vào hầm tối không dưỡng khí.”


Vinh nhanh tay vơ toàn bộ số thuốc kháng sinh và các gói bù nước nhét chặt vào trong chiếc túi vải tự chế dắt bên hông quần. Anh nhìn Sokha, gật đầu nhẹ thay cho lời cảm ơn dứt khoát của một người lính: “Cảm ơn bác sĩ. Lương tri của ông hôm nay đã cứu mạng hơn mười con người.”


“Chạy đi!” Sokha thúc giục, tắt chiếc đèn bàn để trả phòng y tế về bóng tối.


Vinh nhanh chóng di chuyển ra phía cửa sổ phòng y tế hướng ra vành đai ngoài tháp Cát Tường. Anh dùng tay phải bám chặt vào bệ cửa sổ, dùng lực chân phải đẩy cơ thể nhảy ra ngoài.


Nhưng ngay khi hai chân Vinh vừa chạm vào lớp bùn đất nhão nhoét, lạnh ngắt của sân sau tháp Cát Tường, một luồng ánh sáng cực mạnh từ chiếc đèn pin công suất lớn của toán tuần tra đột ngột quét qua, rọi thẳng vào vệt tường bê tông xám xịt ngay sát sát bả vai trái đang rỉ máu của anh.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!