Nhạc nềnEpicBattle_J

Bẫy Sàn Nước

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Hơi nóng từ những bức tường bê tông ẩm ướt của trại Cát Tường bốc lên nghi ngút ngay khi cơn giông bão đêm qua vừa dứt. Cái nóng vùng biên không mang theo sự khô ráo, nó đặc quánh, nhớp nháp và nồng nặc mùi nước thải lẫn mùi rỉ sét của những lớp rào kẽm gai bao quanh tổ hợp.


Trần Thế Vinh ngồi ở góc Phòng giam hành lang số 4, lưng tựa sát vào vách tường xi măng loang lổ những vệt nấm mốc đen kịt. Mỗi nhịp thở của anh đều kéo theo một cơn đau nhói buốt từ mạn sườn phải—di chứng của cú đá rạn xương sườn mà gã Đốc công Sẹo Búa đã nện xuống chiều hôm trước. Trên bả vai trái, vết rách sâu hoắm dài hơn năm phân bắt đầu tấy đỏ dưới lớp băng gạc xám dã chiến mà chú Ba Cụt quấn cho. Nước mưa bẩn dính dầu máy từ cục nóng điều hòa đêm qua đã ngấm vào vết thương, khiến vùng da xung quanh nóng ran lên như có hàng ngàn cây kim nung đỏ đang cắm sâu vào da thịt. Vinh biết, cơn sốt nhiễm trùng đang rình rập tàn phá cơ thể anh.


Nhưng điều khiến Vinh bận tâm hơn lúc này là những ánh mắt xung quanh.


Suốt từ sáng sớm, khi tiếng còi báo thức ca trực vang lên, mười hai con nợ trong phòng giam không còn nhìn Vinh bằng ánh mắt vô hồn, cam chịu như trước. Họ nhìn anh bằng sự kinh ngạc, xen lẫn một niềm hy vọng nhen nhóm thầm lặng. Việc Vinh dám bước lên chắn đạn cho chú Ba Cụt, tự mình leo ra ban công tầng bốn lộng gió bão để nối lại đường dây điện nguồn camera AI đã trở thành một huyền thoại ngầm truyền tai nhau giữa các phòng giam. Uy tín của một cựu lính nghĩa vụ lầm lì, lỳ lợm đang âm thầm tăng cao, vượt ra khỏi tầm kiểm soát bằng đòn roi của ban quản lý.


Chính sự thay đổi đó đã chạm vào tử huyệt của Sẹo Búa.


Đối với một gã đốc công cai trị bằng bạo lực và nỗi sợ hãi như Sẹo Búa, việc một “con nợ mới” nhận được sự kính nể của đám đông là một mối đe dọa trực tiếp đến chiếc ghế cai trị của hắn. Hắn không thể để mầm mống phản kháng này tiếp tục lớn mạnh.


“Vinh… Đạt vừa lén báo cho em lúc ở xưởng cơ khí,” Phan Hoàng Nam ghé sát tai Vinh, giọng nói run rẩy dưới gọng kính cận dày cộm dán đầy băng keo. “Thằng Rith… đao phủ hành lang dưới quyền Sẹo Búa… nó vừa lấy một thanh gậy sắt đặc nặng hơn ba ký từ bãi phế liệu. Sẹo Búa ra lệnh cho nó phải giải quyết anh trong ca tắm tối nay lúc sáu giờ. Chúng nó muốn bẻ gãy hai chân anh, biến anh thành phế nhân để làm gương cho cả trại.”


Vinh không hề biến sắc. Đôi mắt một mí sắc lạnh của anh khẽ híp lại, nhìn chăm chằm vào vệt nước phèn vàng đục đang rò rỉ từ vách tường góc phòng giam chảy xuống sàn bê tông.


“Bẻ gãy chân sao?” Vinh trầm giọng, thanh âm trầm thấp dứt khoát không một chút dao động. “Muốn bẻ chân người khác, trước hết phải đứng vững được đã.”


Anh cúi xuống nhìn đôi dép cao su cách điện dày cộm màu đen—chiến lợi phẩm mà chú Ba Cụt đã lén tuồn cho anh từ xưởng điện bảo trì vào trưa nay. Đôi dép cao su thô sơ nhưng có đế dày hơn ba phân, hoàn toàn khô ráo và có khả năng cách điện cực tốt. Đầu óc chiến thuật của một người lính bộ binh bắt đầu vận hành, phân tích địa hình của Khu nhà tắm công cộng.


Khu nhà tắm công cộng của trại Cát Tường thực chất là một dãy nhà bê tông cũ nát nằm sát góc khuất phía Tây hành lang số 4. Nơi đây không có vách ngăn, sàn nhà bằng xi măng xám xịt luôn trơn trượt bởi mỡ bẩn, xà phòng rẻ tiền và nước thải tích tụ. Nguồn nước sinh hoạt ở đây là Nước sinh hoạt nhiễm phèn bơm trực tiếp từ giếng khoan sâu năm mươi mét dưới lòng đất. Nước có màu vàng đục, tanh nồng mùi sắt rỉ và chứa hàm lượng ion kim loại nặng cực cao.


Đối với người bình thường, nguồn nước này là nỗi cực hình vì gây ngứa ngáy và rỉ sét công cụ. Nhưng đối với Vinh, dưới góc nhìn vật lý dã chiến, nước nhiễm phèn ẩm ướt chính là một chất dẫn điện hoàn hảo.


“Đạt,” Vinh lén gọi gã thợ máy khi cả nhóm được dẫn đi ăn cháo loãng lúc năm giờ chiều. “Trong góc nhà tắm có chiếc máy bơm nước hỏng nắp bảo vệ đúng không?”


Đạt gật đầu lấm lét: “Đúng thế, anh Vinh. Chiếc máy bơm đó bị rò điện nhẹ, dây nguồn của nó nối trực tiếp với bảng điện hành lang nhưng không có cầu chì tự ngắt. Bọn em định sửa nhiều lần nhưng Sẹo Búa không cho kinh phí.”


“Tốt. Đêm qua lúc sửa điện ngoài trời, anh đã lén đấu nối song song một đường dây nóng từ máy bơm dẫn thẳng vào khung sắt thoát nước sàn tắm công cộng,” Vinh thì thầm, ánh mắt lạnh lùng quét qua hành lang. “Đạt, lúc sáu giờ mười lăm, khi ca tắm bắt đầu, em hãy lén gạt cầu dao tổng của máy bơm ở bốt kỹ thuật phía ngoài hành lang khi nghe tiếng tao gõ ba nhịp vào ống nước.”


Đạt nuốt nước bọt ực một cái, gương mặt gầy gò cắt không còn giọt máu: “Anh… anh định chơi bẫy điện sao? Sàn nước phòng tắm nhiễm phèn dẫn dòng kinh khủng lắm, chỉ cần chạm vào là giật cháy da thịt ngay!”


“Tao có dép cao su bảo hộ cách điện của chú Ba,” Vinh vỗ nhẹ vào hông quần kaki, nơi dắt chiếc Kìm cắt cáp điện cũ. “Và tao chỉ cần dòng điện chạy dưới sàn đúng năm mươi giây để vô hiệu hóa bọn tay sai. Nhớ kỹ, đúng ba nhịp gõ ống nước.”


Sáu giờ tối. Tiếng xích sắt khóa cửa hành lang số 4 loảng xoảng mở ra. Đám con nợ lao động lầm lũi bước ra ngoài dưới sự áp giải của hai lính gác mang roi điện. Khu nhà tắm công cộng ngập tràn hơi nước lạnh buốt và mùi tanh nồng của phèn rỉ sắt. Tiếng nước chảy róc rách từ những vòi sen rỉ sét nện xuống sàn bê tông vỡ nứt.


“Cút hết ra ngoài! Ca tắm hôm nay kết thúc sớm mười phút!”


Một giọng nói thô bạo, khàn đặc vang lên từ phía cửa ra vào. Rith bước vào. Gã đao phủ hành lang cao mét tám mươi hai, bắp tay cuồn cuộn xăm hình đầu lâu đen kịt, mặc chiếc áo thun bó sát để lộ khuôn ngực vạm vỡ đầy sẹo. Tay phải gã lăm lăm thanh gậy sắt đặc dài gần một mét, nặng trịch và lạnh ngắt. Đi sau Rith là bốn tên tay sai to con, mặt mũi bặm trợn, tay cầm dùi cui thép chặn kín lối ra duy nhất của nhà tắm.


Đám con nợ lao động hoảng sợ lùi lại, nhanh chóng thu dọn đồ đạc chạy ùa ra ngoài như một đàn chuột vỡ tổ. Phan Hoàng Nam định đứng lại cạnh Vinh nhưng bị Vinh dùng ánh mắt kỷ luật thép trừng trị, ép cậu phải di chuyển ra ngoài cùng Đạt để thực hiện nhiệm vụ kích hoạt cầu dao.


Cánh cửa sắt nhà tắm đóng sập lại, chỉ còn lại tiếng nước phèn nhỏ giọt xuống sàn xi măng ẩm ướt.


“Thằng lính kiểng,” Rith bước lên một bước, thanh gậy sắt đặc gõ cồm cộp xuống sàn bê tông trơn trượt, tạo nên những âm thanh khô khốc rợn người. “Mày có vẻ thích làm anh hùng lắm đúng không? Sẹo Búa nhắn lại với mày: ở cái trại Cát Tường này, anh hùng thì phải đi bằng nạng.”


Vinh đứng im ở góc tối nhất của nhà tắm, ngay sát cạnh chiếc máy bơm nước hỏng nắp bảo vệ. Anh không hề rút chiếc kìm cắt cáp hay bộc lộ bất kỳ thế tấn chiến đấu nào. Đôi chân anh đứng vững vàng trên đôi dép cao su cách điện dày cộm, toàn bộ trọng tâm cơ thể dồn vào chân phải để giảm áp lực lên mạn sườn phải đang rạn xương.


“Rith,” Vinh trầm giọng, đôi mắt một mí sắc bén nhìn thẳng vào gã đao phủ. “Sẹo Búa trả cho mày bao nhiêu để mày đi bẻ chân đồng hương?”


“Mạng của mày đáng giá hai ngàn đô đấy!” Rith cười gằn, cơ vai gã gồng lên. “Tụi bây! Xông vào, đập gãy hai đầu gối nó cho tao!”


Bốn tên tay sai to con đồng loạt lao lên. Sàn nhà tắm công cộng lúc này ngập tràn một lớp Nước sinh hoạt nhiễm phèn vàng đục, sâu gần hai centimet do các lỗ thoát nước đã bị Vinh lén dùng giẻ lau bịt kín từ trước.


*Cộc! Cộc! Cộc!*


Vinh dùng gót chân phải nện mạnh ba nhịp dứt khoát vào đường ống dẫn nước bằng sắt chạy dọc vách tường.


Ở phía ngoài bốt kỹ thuật hành lang, Đạt nín thở, đôi bàn tay đen nhẻm run rẩy gạt mạnh chiếc cầu dao tổng của máy bơm nước hỏng xuống dưới.


*Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt!*


Một dòng điện xoay chiều hai trăm hai mươi vôn từ dây nguồn hở của máy bơm lập tức phóng thẳng vào khung sắt thoát nước sàn tắm công cộng. Nước sinh hoạt nhiễm phèn tích tụ đầy ion kim loại nặng lập tức trở thành một bồn dẫn điện khổng lồ.


Ba tên tay sai đi đầu vừa đặt chân vào vũng nước phèn sát góc tường liền rú lên một tiếng khàn đặc gớm ghiếc. Toàn thân chúng co giật dữ dội, các thớ cơ bắp co rút mạnh đến mức mắt trợn ngược, sùi bọt mép. Thanh dùi cui thép trên tay chúng rơi loảng xoảng xuống sàn nước trước khi cả ba tên ngã nhào, nằm co quắp, giật giật liên hồi trên sàn xi măng ẩm ướt như những con cá bị ném lên cạn. Dòng điện áp thấp liên tục chạy qua da thịt chúng, gây bỏng nhẹ và vô hiệu hóa hoàn toàn hệ thần kinh vận động.


Tên tay sai thứ tư đi sau cùng may mắn đứng trên một bục bê tông khô ráo, gã hoảng loạn tột độ khi chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng trước mắt: “Điện… điện rò rỉ! Thằng khốn này gài bẫy!”


“Chết tiệt!”


Rith gầm lên một tiếng đầy giận dữ. Là một kẻ thực chiến đường phố lọc lõi, gã lập tức nhận ra Vinh đang đứng trên đôi dép cao su cách điện dày cộm để tránh dòng. Rith không dẫm chân xuống vũng nước phèn. Gã nhảy bật lên, lấy đà từ bệ bê tông khô ráo sát vách tường, vung thanh gậy sắt đặc nặng ba ký bổ thẳng xuống đầu Vinh với một lực đánh nghìn cân.


Tiếng gió rít lên chói tai trong không gian hẹp của nhà tắm.


Vinh cố gắng xoay người né góc đánh trực diện. Nhưng sàn nhà tắm dính đầy mỡ bẩn và xà phòng trơn trượt đã làm giảm độ bám của đế dép cao su. Chân trái của anh bị trượt nhẹ một nhịp kịch tính.


*Bốp!*


Thanh gậy sắt đặc của Rith quẹt sượt qua mạn sườn phải của Vinh. Cú va đập vật lý cực mạnh nện thẳng vào vùng xương sườn bị rạn cũ. Tiếng rạn xương dưới lớp cơ ngực vang lên một tiếng *khục* trầm đục trong lồng ngực Vinh. Cơn đau tột cùng ập đến như một nhát dao đâm xuyên qua phổi, khiến Vinh nghẹt thở, tầm nhìn tối sầm lại trong một tích tắc. Anh loạng choạng lùi lại vách tường ẩm mốc, bả vai trái rách sẹo cũ lại hở miệng, máu tươi rỉ ra nhuộm đỏ một mảng áo thun xám dính dầu mỡ.


“Mày chết đi!”


Rith gầm rú, tận dụng đà thắng thế, gã vung gậy sắt chém ngang hông Vinh hòng đập nát khớp gối trái của anh.


Vinh không lùi nữa. Bản năng sinh tồn của một người lính bộ binh biên giới trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Anh cắn chặt đầu lưỡi, vị máu tanh nồng tràn ra khóe miệng, kích hoạt lượng adrenaline khẩn cấp chạy thẳng lên đại não để dập tắt cơn đau đớn thể xác.


Áp dụng Kỹ thuật thở điều hòa nhịp tim trong một phần mười giây, Vinh hạ thấp trọng tâm cơ thể. Khi thanh gậy sắt của Rith chỉ còn cách đầu gối anh mười centimet, Vinh xoay người né góc đánh cực hiểm, đồng thời vươn tay phải chộp lấy cổ tay cầm gậy của Rith.


*Chộp!*


Bàn tay chai sần như gọng kìm thép của Vinh khóa chặt lấy cổ tay Rith. Gã đao phủ kinh ngạc phát hiện lực bóp của Vinh mạnh đến mức làm tê liệt các dây thần kinh ngón tay gã, khiến gã không thể buông gậy.


Vinh áp dụng Đòn bẻ khớp tay ngược—kỹ chiến thuật cận chiến CQB quân đội chính quy.


Anh vặn mạnh cổ tay Rith ngược chiều kim đồng hồ một góc chín mươi độ, đồng thời dùng cùi chỏ tay phải thúc mạnh, dứt khoát một lực nghìn cân vào khớp khuỷu tay phải của Rith từ dưới lên.


*Rắc! Khục!*


Tiếng xương khớp khuỷu tay và khớp vai của Rith gãy gập, vỡ nát giòn giã vang lên trong không gian yên tĩnh của nhà tắm.


Rith trợn tròn mắt, khuôn mặt vạm vỡ biến dạng vì cơn đau đớn tột cùng vượt quá giới hạn chịu đựng của con người. Gã định há miệng hét lên một tiếng thất thanh để báo động cho lính gác ngoài hành lang.


Nhưng Vinh đã tính trước. Tay trái của anh—bất chấp cơn đau xé thịt từ vết rách bả vai—lao lên như một tia chớp, bịt chặt lấy miệng Rith, ấn mạnh đầu gã nện thẳng vào vách tường bê tông ẩm ướt phía sau.


*Uỳnh!*


Gáy của Rith va đập mạnh vào tường bê tông, khiến gã hoa mắt chóng mặt, thanh gậy sắt đặc rơi loảng xoảng xuống sàn nước phèn rò điện.


Vinh ghì chặt Rith vào tường, đôi mắt một mí sắc lạnh áp sát khuôn mặt đang đầm đìa mồ hôi lạnh của gã đao phủ hành lang. Giọng Vinh trầm thấp, lạnh lùng như từ dưới lòng đất vọng lên:


“Sẹo Búa không cứu được mày đâu. Nói với hắn, tao sẽ lấy lại từng món nợ một.”


Vinh dồn lực tay phải thúc một cú đấm chấn thủy cực mạnh vào bụng Rith, khiến gã đao phủ trợn mắt, toàn thân nhũn ra rồi đổ gục xuống sàn nước xi măng ẩm ướt cạnh ba tên tay sai vẫn đang co giật nhẹ do dòng điện rò rỉ.


Vinh nhanh chóng cúi xuống gạt bỏ đường dây nguồn máy bơm hỏng ra khỏi khung sắt thoát nước để ngắt bẫy điện, tránh gây chết người thực tế làm dấy động cuộc điều tra lớn của Thạch Sam. Anh nhặt thanh gậy sắt đặc nặng ba ký của Rith—chiến lợi phẩm cận chiến đắc lực—lên tay.


Anh dùng kìm cắt cáp điện bẩy nhẹ nắp lưới sắt của khe thông gió phía trên trần nhà tắm, dắt thanh gậy sắt đặc vào sâu bên trong khe hẹp để cất giấu im lặng cho kế hoạch nổi dậy của Mạnh sau này.


Vinh lau sạch vệt máu trên khóe miệng, chỉnh lại lớp áo thun xám sờn cũ che đi vết thương bả vai đang rỉ máu. Anh bước ra cửa sắt, gõ nhẹ hai nhịp báo hiệu cho Đạt bên ngoài mở khóa.


Khi cánh cửa sắt mở ra, ánh sáng huỳnh quang trắng bợt của hành lang số 4 chiếu vào khuôn mặt lầm lì, lạnh lùng của Vinh. Phía ngoài, Đạt và Nam đang đứng nín thở cảnh giới, đôi mắt đầy vẻ lo âu.


“Anh Vinh… xong chưa?” Nam thì thầm hỏi, giọng run rẩy.


“Xong rồi,” Vinh trầm giọng bước ra ngoài, đóng sập cửa sắt nhà tắm lại sau lưng. “Rith và tay sai của hắn sẽ phải nằm trong đó nghỉ ngơi ít nhất hai tiếng. Di chuyển về phòng giam nhanh, trước khi lính gác đi tuần ca tối phát hiện.”


Bóng của ba người lầm lũi lướt đi dọc theo hành lang tối tăm của trại Cát Tường, để lại sau lưng tiếng nước phèn nhỏ giọt đều đặn nện xuống sàn bê tông vỡ nát của nhà tắm công cộng—nơi gã đao phủ hành lang Rith đang nằm co quắp, gãy nát xương tay phải trong bóng tối.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!