Đu Dây Trong Bão
Cơn bão nhiệt đới đổ bộ vào vùng biên giới Bavet muộn hơn dự kiến, nhưng sức tàn phá của nó thì khủng khiếp ngoài sức tưởng tượng.
Gió rít gào qua những khe hở hẹp của tháp bọc thép Cát Tường, tạo nên những âm thanh u uất như tiếng khóc than của hàng trăm linh hồn bị giam cầm. Mưa quật xối xả, từng luồng nước lạnh buốt quất thẳng vào lớp cửa kính một chiều của phòng máy, rồi tràn qua các hành lang bê tông ẩm ướt. Tiếng sấm nổ vang rền trên bầu trời đen kịt, thỉnh thoảng lại có một vệt chớp xé toạc màn đêm, soi rõ những lớp hàng rào kẽm gai ba lớp bao quanh tổ hợp lừa đảo như một cái chuồng cọp khổng lồ.
Trong Phòng giam hành lang số 4, mười hai con nợ nằm co rúm dưới sàn đất lạnh. Trần Thế Vinh ngồi tựa lưng vào vách tường xi măng ẩm mốc, đôi mắt một mí sắc bén khép hờ nhưng hai tai vẫn dỏng lên cảnh giác. Cơn đau từ vết rạn xương sườn phải do cú đá của Sẹo Búa chiều nay vẫn âm ỉ cháy dọc hông mỗi khi anh hít thở. Bả vai trái rách sâu hôm qua đã được Chú Ba Cụt nẹp gạc xám dã chiến, nhưng cái lạnh buốt của nước mưa rò rỉ từ trần nhà đang khiến vết thương tấy đỏ, giật lên từng nhịp tê dại.
*Rầm! Rầm!*
Tiếng đập cửa sắt đột ngột vang lên cắt đứt tiếng bão gào. Chiếc xích khóa cửa ngoài rít lên loảng xoảng trước khi cánh cửa thép nặng nề bị đạp tung ra.
Sẹo Búa bước vào, mặt gã đỏ gay vì hơi rượu đế, tay lăm lăm chiếc búa đóng đinh rỉ sét dính máu khô. Đi sau hắn là Sok, gã lính tuần tra vành đai ngoài với thân hình cao to đen hôi, khẩu súng trường AK-47 sờn báng dắt chéo sau lưng. Luồng gió bão lạnh ngắt theo chân chúng tràn vào phòng giam, mang theo mùi đất ẩm và mùi ozone nồng nặc.
“Thằng già thợ điện đâu? Cút ra đây cho tao!” Sẹo Búa gầm lên, quét ánh mắt hung tợn qua đám người đang run rẩy.
Chú Ba Cụt gầy guộc lầm lũi đứng dậy từ góc tối, bàn tay cụt ngón cái run nhẹ: “Có tôi, thưa đốc công. Có chuyện gì vậy?”
“Mưa bão đánh đứt đường dây điện nguồn cung cấp cho cụm camera AI hành lang số 4 ngoài ban công tầng bốn rồi! Toàn bộ màn hình giám sát của tao bên phòng điều khiển tối om!” Sẹo Búa chửi thề một câu tiếng Khmer, rồi chỉ thẳng đầu búa vào mặt chú Ba. “Mày vác kìm ra ngoài ban công nối lại ngay cho tao. Nếu trước hai giờ sáng mà camera không chạy, tao chặt nốt mấy ngón tay còn lại của mày!”
Chú Ba Cụt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những luồng gió bão đang quật gãy cả những cành tràm lớn ngoài vành đai. Ở độ cao mười lăm mét của tầng bốn tháp bọc thép, việc leo ra ngoài ban công không có lan can bảo vệ giữa trời giông bão này không khác gì một bản án tử hình đối với một ông già năm mươi lăm tuổi.
“Đốc công… bão lớn quá, hệ thống điện cao áp ngoài trời lúc này rất dễ bị phóng điện…” Chú Ba ngập ngừng.
“Tao không cần biết! Không làm thì tao ném mày xuống giếng kỹ thuật ngay bây giờ!” Sẹo Búa trợn mắt, dậm mạnh chân phải xuống sàn. Vinh tinh ý nhận ra gối phải đóng nẹp xương cũ của gã đốc công lại khẽ khựng lại một nhịp rất nhỏ vì đau dưới sức nặng của chính mình.
“Để tôi đi thay chú Ba.”
Vinh đột ngột đứng dậy từ bóng tối. Anh bước lên trước, che chắn cho tấm thân gầy gò của người thầy già. Giọng anh lầm lì, trầm thấp nhưng dứt khoát: “Tôi là thợ phụ của chú Ba. Tôi trẻ khỏe hơn, leo trèo nhanh hơn. Chú Ba ở trong buồng điều khiển hướng dẫn kỹ thuật là được.”
Sẹo Búa liếc nhìn Vinh, ánh mắt gã dừng lại ở bả vai trái loang lổ vết máu khô dưới lớp áo thun xám sờn cũ và mạn sườn phải đang hơi lệch đi của anh. Gã cười khẩy đầy khinh bỉ:
“Hóa ra là thằng lính kiểng. Mày muốn lập công để tao tha cho thằng nhóc lập trình kia hả? Được, tao cho mày đi. Sok! Áp tải nó ra ngoài. Nếu nó có ý định giở trò hay trốn chạy, bắn nát đầu nó cho tao!”
Sok cười hắc hắc, rút khẩu AK-47 lên đạn sột soạt, họng súng đen ngóm chĩa thẳng vào lưng Vinh: “Đi nhanh, thằng Việt Nam!”
Chú Ba Cụt lo lắng nhìn Vinh, nhưng trong khoảnh khắc áp sát để trao chiếc Kìm cắt cáp điện bọc cao su cách điện chịu lực, chú lén rỉ tai anh bằng giọng cực nhỏ: “Cẩn thận dây nguồn phụ màu xanh. Đừng cắt nhầm dây nóng, nó phóng điện chết người đấy. Giữ mạng sống, con trai.”
Vinh nhận lấy chiếc kìm nặng trịch—kỷ vật truyền thừa của chú Ba—giấu gọn vào thắt lưng quần kaki bạc màu. Anh bước đi lầm lũi dọc theo hành lang tối tăm, hướng về phía ban công kỹ thuật tầng bốn. Sok bám sát phía sau, tiếng bốt da nện xuống sàn bê tông đều đặn như nhịp gõ của tử thần.
Khi cánh cửa sắt dẫn ra ban công ngoài trời mở ra, một luồng gió bão cực mạnh ập thẳng vào mặt Vinh, suýt chút nữa thổi bạt anh ngã ngửa ra sau. Mưa như những cây kim đá buốt nhọn hoắt quất liên tục vào da thịt, làm mờ mịt toàn bộ tầm nhìn. Ban công kỹ thuật thực chất chỉ là một dầm bê tông hẹp rộng chưa đầy sáu mươi centimet, chạy dọc theo vách tường thép của tòa tháp, hoàn toàn không có lan can bảo vệ. Bên dưới là khoảng không sâu thẳm mười lăm mét, dẫn thẳng xuống bãi phế liệu rỉ sét đầy những mảnh thủy tinh và cạnh sắt nhọn.
“Leo ra! Nối cái dây cáp đứt kia mau!” Sok đứng núp sau cánh cửa sắt bảo vệ, chĩa thẳng họng súng AK-47 vào Vinh, hét lớn qua tiếng gió rít.
Vinh nín thở. Anh ép sát người vào vách tường bọc thép lạnh ngắt, từ từ dịch chuyển từng bước chân trên dầm bê tông trơn trượt dính đầy rêu ẩm và nước mưa bẩn. Vết rạn sườn phải đau nhói dữ dội theo từng cử động vặn mình, như muốn vỡ ra dưới áp lực của những luồng gió giật mạnh cấp tám. Anh phải dùng tay phải bám chặt vào các khe hở của tấm ốp tường bọc thép để giữ thăng bằng.
Ở phía góc ban công, sợi dây cáp nguồn chính màu đen của cụm camera AI hành lang số 4 đã bị gió bão quật đứt lìa, đầu dây đồng lộ ra ngoài đang phóng ra những tia lửa điện nhỏ xíu, xèo xèo dưới làn mưa bão.
Vinh tiếp cận vị trí sợi cáp đứt. Anh quỳ một gối xuống dầm bê tông trơn trượt, tay phải rút chiếc Kìm cắt cáp điện của chú Ba Cụt ra ngoài. Đôi bàn tay chai sần của anh trơn tuột vì nước mưa dính dầu máy rò rỉ từ cục nóng điều hòa phía trên.
*Áo thun xám dính dầu mỡ đẫm nước mưa lạnh buốt.*
Trong lúc giả vờ loay hoay gỡ lớp vỏ nhựa bảo vệ sợi cáp, đôi mắt một mí sắc bén của một cựu lính nghĩa vụ bộ binh không hề nhìn vào mối nối điện. Vinh bắt đầu áp dụng Phương pháp trinh sát vòng tròn—bài học xương máu thời trinh sát biên phòng mà anh đã được rèn luyện thực địa.
Anh chia nhỏ khoảng không gian tối tăm mịt mù ngoài rào thành các ô vuông hai nhân hai mét. Từ độ cao mười lăm mét này, ban công kỹ thuật tầng bốn chính là một đài quan sát lý tưởng, góc nhìn duy nhất bao quát toàn bộ vành đai ngoài của trại Cát Tường mà không bị các camera giám sát quét trúng do góc khuất vật lý dưới đế.
Quét mắt từ trái qua phải, Vinh định vị bốt gác số hai ngoài rìa hàng rào. Dưới ánh đèn pha quét di động, anh nhìn thấy rõ bóng hai lính gác Khmer đang đứng trú mưa dưới mái tôn bốt gác, tay cầm bộ đàm.
Tiếp tục dịch chuyển góc nhìn thêm bốn mươi lăm độ sang hướng Đông, Vinh định vị Đường tuần tra vành đai. Đó là một con đường đất đỏ nhỏ hẹp, chạy dọc theo hàng rào kẽm gai ba lớp, lúc này đã biến thành một bãi bùn lầy lội do nước mưa xối xả.
“Làm nhanh lên! Thằng hèn kia! Mày nhìn cái gì ngoài đó?” Sok hét lên từ sau cánh cửa sắt, họng súng AK-47 nhích lên, sẵn sàng bóp cò nếu phát hiện bất kỳ hành vi bất thường nào của Vinh.
“Dây cáp bị chập điện nặng, tôi phải cắt bỏ đoạn cháy!” Vinh hét trả qua tiếng gió gào, cố tình tạo ra tiếng lách cách kim loại của kìm cắt để đánh lạc hướng Sok.
Anh lén dùng chiếc kìm bọc cao su cách điện bấm mạnh vào vỏ nhựa sợi cáp nguồn phụ màu xanh để bypass dòng điện rò rỉ, bảo vệ an toàn cho hệ thống mạch điều khiển camera mà không gây chập cháy aptomat tổng.
Đúng lúc đó, một cơn gió giật cực mạnh bất ngờ quật ngang ban công. Thân hình mệt mỏi, suy kiệt do thiếu ăn của Vinh bị chao đảo mạnh. Chân trái của anh trượt dài trên lớp rêu ẩm trơn tuột.
“A…”
Vinh suýt chút nữa rơi tự do xuống khoảng không mười lăm mét bên dưới. Chiếc Kìm cắt cáp điện trượt khỏi lòng bàn tay ướt nước mưa dính dầu máy, suýt rơi xuống đất. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Vinh dồn toàn bộ sức lực của cánh tay phải bấu chặt lấy thanh sắt rỉ sét gá đỡ cục nóng điều hòa sát tường.
*Rắc!*
Cú giật người đột ngột làm bả vai trái bị thương của Vinh rách miệng kịch liệt. Vết sẹo sâu hoắm chưa kịp lành bị kéo căng ra, máu đỏ thẫm lập tức tuôn ra xối xả, thấm đẫm chiếc áo thun xám sờn cũ và loang lổ dưới làn nước mưa lạnh ngắt. Cơn đau tột cùng như một luồng điện chạy thẳng vào đại não, khiến Vinh hoa mắt chóng mặt, toàn thân run rẩy.
Khẩu súng AK-47 của Sok lập tức chĩa thẳng vào đầu Vinh khi gã lính gác nghe tiếng động lớn: “Mày làm cái gì đó? Đứng im!”
Vinh nghiến chặt răng đến mức bật máu tươi nơi khóe miệng. Anh áp dụng kỹ thuật siết cơ dã chiến của người lính: gồng chặt toàn bộ cơ vai và cơ ngực bên trái để ép chặt các mạch máu đang rách miệng, hạn chế tối đa việc chảy máu, đồng thời cắn mạnh vào đầu lưỡi để cơn đau tột cùng kích hoạt giải phóng adrenaline khẩn cấp, đẩy lùi cơn choáng váng do mất máu.
“Không sao… trượt chân thôi!” Vinh hét lớn qua tiếng bão, tay phải nhanh chóng chộp lại cán kìm bọc cao su cách điện trước khi nó rơi xuống dầm bê tông.
Anh hít một hơi sâu bằng mũi giữ bốn giây, thở ra bằng miệng chậm rãi trong sáu giây để điều hòa lại nhịp tim đang đập loạn xạ. Sự tỉnh táo chiến thuật lạnh lùng quay trở lại trong đôi mắt một mí sắc bén.
*Đoàng!*
Một tiếng sét nổ vang trời ngay sát vành đai ngoài của trại Cát Tường. Ánh chớp sáng lòa xé toạc màn đêm biên giới trong một tích lằn ranh chỉ dài chưa đầy nửa giây.
Nhưng nửa giây đó là quá đủ đối với một cựu lính trinh sát bộ binh được huấn luyện định vị thực địa như Vinh.
Dưới ánh chớp sáng như ban ngày, toàn bộ ranh giới bãi mìn cũ từ thời chiến tranh nằm sát hàng rào phía Đông hiện ra rõ mồn một trước mắt anh. Vinh nhìn thấy rõ những vệt đất sụt lún bất thường, những dải dây thép gai rỉ sét nằm rạp dưới cỏ tranh ẩm ướt, và cả chiếc biển cảnh báo hình đầu lâu xương chéo đã bị gió bão quật đổ nghiêng ngả sát mép rừng tràm.
Anh nhanh chóng ghi khắc từng tọa độ, từng khoảng cách từ bốt gác số hai đến mép bãi mìn vào sâu trong đại não. Sơ đồ bãi mìn ngoài rào—chìa khóa thoát hiểm duy nhất cho đêm nổi dậy vượt biên sau này—đã được vẽ hoàn chỉnh bằng máu và ý chí của anh trong đêm bão.
*Xoẹt! Xoẹt!*
Vinh nhanh tay đấu nối hai đầu dây đồng của sợi cáp nguồn chính màu đen vào cổng kết nối phụ, dùng băng keo cách điện quấn chặt ba vòng dứt khoát.
Cụm camera AI hành lang số 4 phía trên đầu khẽ xoay nhẹ, vệt đèn hồng ngoại màu đỏ của nó bật sáng trở lại, quét dọc theo dầm bê tông.
“Xong rồi!” Vinh hét lớn, rồi từ từ dịch chuyển cơ thể suy kiệt bò ngược trở lại cánh cửa sắt phòng giam.
Sok hạ họng súng AK-47 xuống, nhưng đôi mắt híp đầy sát khí của gã vẫn nhìn Vinh chằm chằm đầy nghi ngờ. Gã nhìn vệt máu đỏ thẫm đang loang lổ dọc theo sườn áo xám đẫm nước mưa của Vinh, rồi nhìn ra khoảng tối mịt mù ngoài vành đai.
“Mày sửa điện mà mắt cứ nhìn ra phía hàng rào biên giới làm cái gì?” Sok gằn giọng hỏi bằng tiếng Việt bập bẹ, ngón tay trỏ vẫn đặt hờ sát vòng cò súng AK.
Sự nghi ngờ của gã lính gác Sok như một gọng kìm siết chặt lấy lồng ngực Vinh, đẩy anh vào một áp lực chiến thuật mới ngay khi vừa bước chân trở lại hành lang tối tăm của trại Cát Tường.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!