Hội Quân Thợ Sắt
Tiếng xích sắt khóa cửa ngoài rít lên loảng xoảng, kéo theo tiếng sập cửa thép nặng nề âm vang dọc hành lang bê tông ẩm ướt. Phòng giam hành lang số 4 một lần nữa bị cô lập với thế giới bên ngoài. Bóng tối đặc quánh ập xuống, chỉ được chiếu sáng yếu ớt bởi vệt đèn cao áp vàng vọt từ sân trại hắt qua khe thông gió nhỏ sát trần.
Trần Thế Vinh đổ gục người tựa lưng vào vách tường xi măng lạnh ngắt. Cú đá chí mạng của gã Đốc công Sẹo Búa dưới gầm bàn phòng máy dường như đã lấy đi chút sức lực cuối cùng của anh. Lồng ngực bên phải thắt chặt lại, đau buốt nhói lên theo từng nhịp thở. Vinh cảm giác như có một mảnh xương gãy đang chọc thẳng vào màng phổi của mình. Mỗi lần hít thở sâu, cơn đau lại giật mạnh lên tận bả vai trái—nơi vết thương roi điện hôm qua vừa bị rách miệng, máu ấm vẫn đang rỉ ra, thấm đẫm lớp băng gạc dã chiến màu xám và loang rộng trên chiếc áo thun sờn cũ dính dầu mỡ.
“Anh Vinh… em xin lỗi… tất cả là tại em…”
Phan Hoàng Nam quỳ rạp dưới sàn đất ẩm, đôi bàn tay khẳng khiu run rẩy không dám chạm vào người Vinh. Nước mắt cậu thiếu niên hai mươi tuổi chảy ròng ròng qua gọng kính cận dày cộm dán đầy băng keo trong. Cậu hoảng loạn tột độ khi chứng kiến người đàn ông đã hai lần xả thân chịu đòn roi thay mình đang phải chịu đựng những chấn thương thực thể tàn khốc.
“Im lặng…”
Vinh thốt lên hai tiếng khàn đặc qua kẽ răng rỉ máu. Anh nhắm chặt mắt, cố gắng điều hòa lại nhịp tim đang đập dồn dập trên một trăm hai mươi nhịp mỗi phút. Là một cựu lính bộ binh nghĩa vụ, anh hiểu rõ nếu lúc này để cơn hoảng loạn chiếm lấy tâm trí, cơ thể anh sẽ rơi vào trạng thái sốc do mất máu và đau đớn.
Anh bắt đầu áp dụng Kỹ thuật thở điều hòa nhịp tim: hít sâu bằng mũi trong bốn giây, ép lồng ngực nở rộng dù xương sườn phải đau nhói như muốn gãy đôi, giữ khí lại trong bốn giây để tịnh hóa lượng oxy nghèo nàn trong phòng giam thiếu khí, rồi thở ra bằng miệng thật chậm rãi trong vòng sáu giây. Cứ thế, Vinh lặp lại chu kỳ thở dã chiến ba lần. Nhịp tim của anh từ từ hạ xuống dưới tám mươi nhịp một phút. Cơn co thắt cơ vai trái dịu đi, và sự tỉnh táo chiến thuật lạnh lùng dần quay trở lại trong đôi mắt một mí sắc bén.
“Nam. Đỡ anh ngồi thẳng dậy.” Vinh ra lệnh, giọng trầm thấp nhưng dứt khoát.
Nam vội vàng ghé vai, dùng hết sức bình sinh đỡ Vinh ngồi tựa vào góc tường ẩm mốc. Vinh đưa tay phải vào túi quần kaki bạc màu, lén rút chiếc bật lửa Zippo đồng thau rỉ sét ra ngoài. Anh không bật lửa. Những ngón tay chai sần của anh khéo léo bấm vào khớp đồng ở đáy lót, tách nhẹ phần ruột bông bên trong. Từ khe hở hẹp của vỏ đồng thau, Vinh rút ra mẩu giấy vẽ tay nhỏ xíu bọc trong lớp băng keo trong suốt.
“Đây là…” Nam nín thở, mắt dán chặt vào mẩu giấy.
“Sơ đồ mạng nội bộ của tháp Cát Tường.” Vinh thì thầm sát tai Nam, hơi thở nóng hổi nồng mùi máu. “Của một người đi trước dán dưới gầm bàn Terminal 0408. Anh đã liều mạng lấy nó về cho mày. Sẹo Búa đe dọa ngày mai sẽ chặt tay mày nếu không đạt chỉ tiêu. Đây là con đường sống duy nhất của chúng ta.”
Đôi mắt Nam trợn tròn. Bản năng của một thiên tài công nghệ thông tin lập tức trỗi dậy khi nhìn thấy những nét vẽ tay chi tiết về hệ thống cáp quang xương sống và các cổng switch an ninh của tòa tháp bọc thép. Cậu run rẩy đón lấy mẩu giấy, lẩm nhẩm những thông số kỹ thuật ẩn giấu dưới các đường vẽ nguệch ngoạc.
“Em hiểu rồi… Người vẽ sơ đồ này đã bypass được tường lửa tầng ba…” Nam thì thầm, giọng bớt run rẩy. “Nếu em có thể kết nối thiết bị vào cổng switch này, em có thể làm mù hệ thống camera AI hành lang số 4 trong vòng mười lăm phút mà không kích hoạt báo động đỏ của phòng điều khiển trung tâm.”
“Tốt. Ghi nhớ nó vào đầu rồi giấu đi.” Vinh gật đầu, nhưng ánh mắt anh lập tức hướng về phía cửa phòng giam khi nghe thấy tiếng bánh xe đẩy kẽo kẹt dọc hành lang.
Giờ phát Khẩu phần cơm cặn Cát Tường đã đến.
Cửa sắt phòng giam rầm rầm mở ra. Hai gã lính gác người Khmer đen nhẻm dắt súng AK-47 hờ hững bên hông, áp tải chiếc xe đẩy thức ăn nhếch nhác dừng lại trước cửa phòng. Đi sau chúng không phải gã Đốc công Sẹo Búa, mà là A Lục (Lục Sát)—gã đao phủ phòng máy tính khét tiếng tàn bạo. Gã mặc chiếc áo khoác da đen loang lổ vết dầu mỡ, tay lăm lăm chiếc roi điện cao áp tự chế liên tục phóng ra những tia lửa xanh lè, rít lên kèn kẹt trong bóng tối.
“Lũ súc vật! Ra nhận cơm cặn!” A Lục quát lớn, giọng khàn đặc đầy thú tính.
Mười hai con nợ trong phòng giam lóng ngóng bò dậy, xếp thành một hàng dài cúi đầu nhận những bát nhựa đựng cơm nguội mốc và nước tương loãng bốc mùi tanh nồng.
Ở cuối hàng, Lê Văn Mạnh—cựu công nhân lò gạch nặng tám mươi lăm ký, bắp tay cuồn cuộn nổi đầy vết sẹo roi điện rỉ máu—đang lầm lũi tiến lên. Phía sau anh là Nguyễn Tiến Đạt, gã thợ sửa xe máy gầy gò với bàn tay đen nhẻm dính dầu mỡ máy. Cả hai đều là những lao động chân tay bị lừa bán sang đây, chuyên phải làm những công việc nặng nhọc như kéo cáp ngầm và bốc vác thiết bị viễn thông mười sáu tiếng mỗi ngày.
Khi Mạnh vừa đưa bàn tay thô ráp ra nhận bát cơm, A Lục đột ngột vung chân đá bay chiếc bát nhựa. Cơm nguội văng tung tóe trên sàn nhà bê tông bẩn thỉu.
“Hôm nay tổ kéo cáp của mày thiếu hai mươi mét hạn ngạch!” A Lục cười sằng sặc, dí đầu roi điện sát mặt Mạnh. “Thằng lực điền ăn hại. Hôm nay mày nhịn. Cả thằng thợ sửa xe máy đi sau mày cũng nhịn luôn!”
Nguyễn Tiến Đạt run rẩy lùi lại một bước, gương mặt xám ngoét vì đói và sợ hãi. Nhưng Lê Văn Mạnh thì khác. Cơn đói khát tột độ cộng với sự bóp nghẹt vô nhân tính của gã đao phủ đã thổi bùng ngọn lửa căm phẫn trong lồng ngực người cựu công nhân lò gạch.
*Rắc!*
Mạnh nghiến răng ken két, hai nắm đấm to như hộ pháp siết chặt đến mức các khớp xương kêu lên răng rắc. Anh dồn trọng tâm chân, chuẩn bị lao vào bóp cổ A Lục bằng sức mạnh thể chất phi thường của mình, bất chấp hai họng súng AK-47 của lính gác đang chĩa thẳng vào phòng.
“Mạnh! Dừng lại!”
Một cánh tay rắn rỏi bất ngờ vươn ra từ bóng tối, chộp chặt lấy cổ tay của Mạnh. Đó là Vinh.
Mạnh giật mình quay lại, ánh mắt đỏ ngầu đầy giận dữ nhìn Vinh: “Thằng hèn! Mày quỳ trước Sẹo Búa chưa đủ sao mà giờ còn bắt tao phải nhịn con chó này? Buông tao ra để tao đập nát mặt nó!”
Cú giằng co của Mạnh vô tình tác động mạnh vào bả vai trái đang rách da của Vinh, khiến anh đau điếng, mồ hôi hột chảy ròng ròng trên trán. Nhưng Vinh không buông tay. Anh dùng Kỹ thuật CQB lính nghĩa vụ khóa chặt khớp cổ tay Mạnh, ép trọng tâm của gã khổng lồ tám mươi lăm ký phải hạ xuống, đồng thời ghé sát tai gã nói bằng giọng trầm lạnh, uy lực như một mệnh lệnh quân đội:
“Nhìn hai họng súng AK kia đi. Mày đấm nó một cái sướng tay năm giây, nhưng ngày mai mẹ mày ở quê nhận được xác con. Nhịn! Để tao xử lý.”
Ánh mắt lạnh lùng, kiên định của Vinh như một gáo nước lạnh dội thẳng vào cơn điên của Mạnh. Mạnh khựng lại, lồng ngực phập phồng giận dữ nhưng từ từ nới lỏng nắm đấm.
A Lục nhìn thấy cảnh tượng đó liền cười khẩy, dùng đầu roi điện gõ gõ vào má Vinh: “Hóa ra là con chó cưng của Sẹo Búa. Biết điều đấy. Liếm sạch đống cơm dưới đất kia đi rồi tao cho thêm một bát nước tương.”
Vinh không nhìn thẳng vào mắt A Lục để tránh kích động thú tính của gã theo Quy tắc 'Mắt không nhìn thẳng'. Anh hơi cúi đầu, im lặng chịu nhục. A Lục thỏa mãn cười lớn, ra hiệu cho lính gác đóng sập cửa sắt phòng giam và khóa xích lại.
Căn phòng giam một lần nữa chìm vào tĩnh lặng. Mạnh hậm hực ngồi xuống góc phòng, quay mặt vào tường không thèm nhìn Vinh. Đạt thì thở dài, ngồi bó gối bên cạnh.
Vinh quay sang Nam, ra hiệu bằng mắt. Nam lập tức hiểu ý, cậu bẻ đôi bát cơm nguội của mình, còn Vinh cũng chia đôi phần cơm ít ỏi của anh. Vinh cầm hai nửa bát cơm đi đến trước mặt Mạnh và Đạt, đặt nhẹ xuống sàn.
“Ăn đi. Không có calo thì ngày mai không kéo nổi một mét cáp đâu.” Vinh bình thản nói.
Mạnh quay đầu lại, nhìn nửa bát cơm rồi nhìn vệt máu đang rỉ ra từ bả vai Vinh. Sự nghi kỵ và khinh miệt ban đầu trong mắt người cựu công nhân lò gạch dần biến mất, thay vào đó là sự bàng hoàng và hổ thẹn.
“Mày… mày nhường cơm cho tao? Mày vừa bị Sẹo Búa đá rạn sườn cơ mà?” Mạnh lắp bắp.
“Sườn rạn chưa chết được.” Vinh ngồi xuống đối diện với Mạnh và Đạt, một tay ôm nhẹ mạn sườn phải đau buốt. “Nhưng nếu hai người không có sức khỏe, đêm nổi dậy sắp tới ai sẽ làm tiên phong cơ bắp cho tôi?”
Nghe đến hai từ “nổi dậy”, cả Mạnh và Đạt đều giật nảy mình. Đạt vội vàng bò sát lại gần Vinh, thì thầm với giọng run rẩy: “Anh Vinh… anh điên rồi sao? Ở cái trại Cát Tường này, camera quét hồng ngoại hai mươi tư trên bảy, lính gác mang súng AK tuần tra liên tục. Trốn chạy chỉ có con đường chết thôi!”
“Trốn chạy tự phát thì chắc chắn chết.” Vinh nhìn thẳng vào mắt Đạt, ánh mắt sắc bén như dao cạo. “Nhưng nếu có tổ chức, có vũ khí và có sơ đồ mạng để làm mù camera, chúng ta sẽ có cơ hội sống sót vượt biên giới về Tây Ninh.”
Vinh bắt đầu dùng ngón tay nhúng vào vũng nước phèn ẩm ướt trên sàn, vẽ nhanh các đường ranh giới thô sơ của tháp Cát Tường để phân tích thế trận chiến thuật cho Mạnh và Đạt nghe.
“Hành lang số 4 có bốn camera vòm cố định. Tôi đã tính toán được chu kỳ quét và góc mù bốn mươi lăm độ của chúng. Chú Ba Cụt thợ điện đang hỗ trợ tôi ngầm từ xưởng bảo trì. Nam ở đây là lập trình viên, sẽ chịu trách nhiệm hack hệ thống làm mù camera khi có thời cơ. Nhưng chúng ta thiếu hai thứ cực kỳ quan trọng: lực lượng tự vệ cơ bắp và vũ khí cận chiến để triệt hạ im lặng lính gác khi đột phá.”
Vinh dừng lại, đặt bàn tay phải lên vai Mạnh: “Mạnh, mày có sức khỏe phi thường của thợ lò gạch, chịu đòn tốt. Đạt, mày là thợ sửa xe máy lành nghề, thông thạo cơ khí chế tạo. Tôi cần hai người gia nhập liên minh ngầm. Chúng ta sẽ thành lập Nhóm Thợ Sắt.”
“Nhưng lấy đâu ra vũ khí? Lính gác lục soát phòng giam mỗi tuần một lần, một mảnh sắt nhỏ cũng bị tịch thu!” Đạt lo lắng hỏi.
“Vũ khí không cần tìm đâu xa. Nó nằm ngay trong xưởng bảo trì xe tải và xưởng điện của chú Ba Cụt nơi hai người làm việc.” Vinh thì thầm, ánh mắt lóe lên tia sáng quyết đoán. “Đạt lén thu thập các mảnh sắt phế liệu, đinh rỉ và xích xe máy hỏng. Mạnh chịu trách nhiệm bốc vác và cất giấu chúng dưới gầm xe tải rác của Hùng Mập. Tôi cam kết từ ngày mai, tôi sẽ dùng tài khoản ảo trên máy tính của mình để điều chỉnh số liệu, bù đắp phần doanh số thiếu hụt cho phòng này để đổi lấy thêm khẩu phần ăn cho nhóm Thợ Sắt.”
Lê Văn Mạnh nhìn chằm chằm vào vệt nước vẽ sơ đồ trên sàn nhà, rồi nhìn sang Trần Thế Vinh—người lính nghĩa vụ cũ với tấm lưng chằng chịt vết thương nhưng ánh mắt chưa bao giờ tắt đi ý chí tự do. Sự lỳ lợm, điềm tĩnh và tư duy chiến thuật đỉnh cao của Vinh đã hoàn toàn khuất phục gã lực điền bướng bỉnh.
“Được! Mạng này của tao là do mày cứu hai lần.” Mạnh đập mạnh tay xuống sàn, giọng khàn đặc đầy quyết tâm. “Từ nay tao nghe theo sự điều phối chiến thuật của mày. Nhóm Thợ Sắt sẵn sàng xung trận!”
Vinh quay sang nhìn Đạt. Gã thợ sửa xe máy im lặng hồi lâu, ánh mắt đảo liên tục qua khe thông gió phòng giam như đang đấu tranh tâm lý dữ dội. Cuối cùng, Đạt thở dài một hơi, nhưng nụ cười lanh lợi dính đầy dầu mỡ máy đã xuất hiện trên môi gã.
“Anh Vinh, anh đã tính toán đến mức này thì tôi không có lý do gì để từ chối.”
Đạt gật đầu đồng ý tham gia liên minh. Gã liếc nhìn ra phía cửa phòng giam để cảnh giác, rồi từ từ quỳ rạp xuống, luồn tay sâu vào dưới gầm chiếc giường sắt rỉ sét của mình. Gã dùng ngón tay cậy nhẹ một góc tấm gạch men bê tông bị vỡ hờ dưới sàn nhà ẩm ướt.
Từ khoang rỗng tối tăm bên dưới viên gạch, Đạt lén chìa ra một vật phẩm kim loại nặng trịch, phát ra tiếng kêu kẽo kẹt cơ khí nhỏ xíu.
Đó là một đoạn xích sắt truyền động xe máy cũ dài khoảng tám mươi centimet bám đầy dầu mỡ rỉ sét đen kịt, nhưng đã được Đạt khéo léo quấn chặt nhiều lớp băng keo đen chịu lực ở một đầu để làm tay cầm dã chiến. Ánh sáng vàng vọt từ khe thông gió hắt xuống vệt kim loại rỉ sét, biến nó thành một món vũ khí cận chiến thô sơ nhưng mang sát thương vật lý cực kỳ tàn khốc.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!