Nhạc nềnEpicBattle_J

Bẫy Số Liệu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sáng hôm sau, tiếng còi báo thức kim loại của trại Cát Tường rít lên từ chiếc loa rỉ sét treo trên trần hành lang, xé toạc bầu không khí ẩm mốc của phòng giam hành lang số 4. Trần Thế Vinh mở mắt. Cơn sốt đêm qua đã lui nhờ lá thảo dược của chú Ba Cụt và kỹ thuật thở điều hòa nhịp tim, nhưng bả vai trái của anh vẫn cứng đờ, đau nhức kịch liệt dưới lớp băng gạc xám quấn chặt. Anh gượng dậy, cảm nhận rõ rệt sự rã rời của các thớ cơ do thiếu dinh dưỡng. Bên cạnh, Phan Hoàng Nam đã thức từ lúc nào, đôi mắt thâm quầng sau gọng kính cận dày cộm dán đầy băng keo nhìn Vinh đầy lo âu.


Cửa sắt phòng giam rầm rầm mở ra. Ba gã lính gác người Khmer đen nhẻm, tay lăm lăm súng trường AK-47 sờn báng, quát tháo bằng thứ tiếng Việt bồi lơ lớ, lùa mười hai con nợ trong phòng di chuyển dọc theo hành lang bọc thép hướng về phía tháp làm việc. Vinh bước đi lầm lì, đầu hơi cúi theo quy tắc nhẫn nhịn dã chiến, nhưng đôi mắt một mí sắc bén của anh vẫn âm thầm quét qua các góc tường, ghi nhớ từng góc chết của hệ thống camera giám sát cố định.


Phòng máy tính Cát Tường chào đón họ bằng một luồng khí nóng hầm hập, đặc quánh mùi mồ hôi, khói thuốc lá giá rẻ và tiếng gõ bàn phím liên tục gầm rú như tiếng súng máy dồn dập. Đây là một không gian rộng lớn, ngột ngạt với hơn hai trăm bàn làm việc xếp san sát nhau dưới ánh sáng huỳnh quang trắng bợt. Mỗi bàn làm việc là một chiếc máy tính để bàn cũ kỹ, màn hình hiển thị hàng chục tab chat ảo, kịch bản lừa đảo và các biểu đồ dòng tiền giả lập. Bao quanh phòng máy là các vách kính một chiều, nơi những gã đốc công cấp trung lượn lờ tuần tra với chiếc roi điện gá bên hông.


Vinh ngồi xuống vị trí của mình tại Terminal 0409. Ngay bên cạnh anh, tại Terminal 0410, Nam cũng lóng ngóng ngồi xuống, những ngón tay khẳng khiu run rẩy đặt lên bàn phím. Chỉ tiêu doanh số ngày hôm nay là năm mươi triệu đồng tiền lừa đảo nạp vào hệ thống. Nếu cuối ngày màn hình hiển thị con số không tròn trĩnh, hình phạt nhẹ nhất sẽ là mười roi điện cao áp trong phòng biệt giam.


“Gõ đi! Thằng lính kiểng!”


Một giọng nói khàn đặc, đầy sát khí vang lên từ phía sau. Đốc công Sẹo Búa bước vào hành lang giữa hai dãy bàn. Gã mặc chiếc áo ba lỗ đen bẩn thỉu, để lộ thân hình vạm vỡ hung tợn và vết sẹo lồi chạy dọc má trái. Tay phải gã cầm chiếc búa đóng đinh rỉ sét—vũ khí tra tấn quen thuộc—gõ cộc cộc xuống mặt bàn gỗ của Nam để thị uy. Mỗi tiếng “cộc” vang lên khiến Nam giật nảy mình, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng xuống cổ áo.


Vinh bắt đầu gõ phím. Cơn đau từ bả vai trái truyền đến sau mỗi cử động của cánh tay khiến anh suýt chút nữa đánh rơi chuột. Vết thương roi điện hôm qua đã bị rách miệng nhẹ, máu ấm bắt đầu thấm qua lớp gạc xám loang ra chiếc áo thun xám dính dầu mỡ. Vinh cắn chặt răng, áp dụng phương pháp siết chặt cơ vai để hạn chế chảy máu, chỉ dùng tay phải là chủ yếu để điều khiển chuột và nhập mã code lừa đảo. Anh nhận ra mình không thể duy trì tốc độ gõ thông thường nếu cứ đối đầu vật lý với cơn đau này. Anh cần một chiến thuật khác để qua mặt Sẹo Búa.


Lúc này, Sẹo Búa đã dừng lại ngay sau lưng Nam. Gã cúi người xuống, hơi thở nồng nặc mùi rượu đế và thuốc lá sấy phả thẳng vào gáy cậu thiếu niên. Trên màn hình của Nam, các dòng code kịch bản tự động lọc mục tiêu VIP đang chạy lỗi, hiện lên một loạt dòng log đỏ chót.


“Mày đang làm cái mẹ gì thế này, thằng ranh?” Sẹo Búa gầm gừ, nâng chiếc búa đóng đinh lên sát các ngón tay của Nam. “Doanh số hôm nay của mày vẫn là số không. Mày muốn tao dùng búa đóng đinh găm chặt tay mày vào bàn phím này không?”


Nam hoảng loạn tột độ. Cậu cố gắng gõ code thật nhanh để cứu vãn tình hình, nhưng sự luống cuống khiến cậu suýt chút nữa kích hoạt hệ thống cảnh báo an ninh nội bộ của máy chủ tháp. Nếu hệ thống báo động đỏ vang lên, Thạch Sam sẽ dẫn đội bảo an bọc thép vào càn quét và Nam chắc chắn sẽ bị chặt tay.


Tình thế ngàn cân treo sợi tóc. Vinh liếc nhìn màn hình của mình, rồi nhìn sang Sẹo Búa. Anh biết rõ gã đốc công này là kẻ cực kỳ hám tiền và thích bạo lực thị uy để duy trì quyền lực. Vinh quyết định thực hiện một thủ đoạn đánh lạc hướng chiến thuật.


Anh lén dùng tay phải gõ nhanh một chuỗi lệnh giả lập trên terminal của mình, tạo ra một thông báo giao dịch lỗi hệ thống giả. Trên màn hình của Vinh, một khung cửa sổ đỏ chót hiện lên với dòng chữ cảnh báo: “Giao dịch 200 triệu VND từ mục tiêu VIP bị nghẽn gateway.”


“Đại ca! Có con mồi lớn béo bở đang cắn câu nhưng hệ thống của em bị nghẽn mạng!” Vinh đột ngột đứng bật dậy, giả vờ hốt hoảng hét lớn bằng giọng khàn đặc.


Tiếng hét của Vinh lập tức thu hút sự chú ý của cả khu vực. Sẹo Búa khựng lại. Đôi mắt đa nghi của gã chuyển từ Nam sang màn hình của Vinh. Con số hai trăm triệu đồng lấp lánh trên màn hình kích hoạt lòng tham vô hạn của gã đồ tể. Gã buông tha cho Nam, sải bước dài tiến về phía bàn làm việc của Vinh.


“Thằng lính kiểng! Mày nói cái gì? Hai trăm triệu?” Sẹo Búa gầm lên, ghì chặt đầu búa đóng đinh xuống mặt bàn của Vinh, mắt dán chặt vào dòng thông báo đỏ.


“Dạ đúng, con mồi này đã chuyển tiền nhưng cổng thanh toán của phòng máy bị lag. Em cần reset lại thiết bị kết nối dưới gầm bàn!” Vinh nói nhanh, vẻ mặt lộ rõ sự lo sợ giả vờ.


Trong lúc Sẹo Búa đang cúi đầu sát vào màn hình để kiểm tra dòng tiền giả lập, Vinh cố ý dùng cùi chỏ phải gạt mạnh chiếc chuột máy tính rơi xuống đất. Chiếc chuột nhựa lăn lông lốc vào góc tối dưới gầm bàn làm việc bên cạnh—Terminal 0408, bàn làm việc cũ của Nguyễn Hoàng Long, kỹ sư hệ thống đã bị tra tấn đến chết tuần trước.


“Em xin lỗi đại ca, em xuống nhặt chuột để xử lý ngay!” Vinh nói rồi nhanh chóng quỳ rạp xuống sàn nhà bê tông bẩn thỉu dính đầy tàn thuốc.


Nằm dưới gầm bàn tối tăm, Vinh áp dụng kỹ thuật trinh sát dã chiến để di chuyển im lặng. Anh không nhìn thẳng vào Sẹo Búa để tránh kích động sự cảnh giác của gã. Tay phải của anh giả vờ mò mẫm tìm chiếc chuột, nhưng các ngón tay gân guốc nhanh chóng quét lên mặt dưới của tấm gỗ bàn Terminal 0408.


Đúng như lời chú Ba Cụt rỉ tai đêm qua, ngón tay Vinh chạm vào một bề mặt thô ráp, cứng cáp dán chặt bằng băng keo trong dưới gầm bàn. Đó là một mẩu giấy gấp gọn. Vinh lén dùng móng tay phải bấm vào mép băng keo, từ từ lột nhẹ.


Phía trên đầu anh, Sẹo Búa bắt đầu mất kiên nhẫn. Gã nhìn xuống gầm bàn, thấy Vinh di chuyển chậm chạp liền nổi điên. Gã muốn thể hiện uy lực đốc công trước hàng trăm con nợ đang nín thở theo dõi.


“Thằng chó! Mày câu giờ với tao hả?” Sẹo Búa gầm rú, vung chiếc bốt da bọc thép đá thẳng vào sườn phải của Vinh.


*Bốp!*


Một cú đá cực mạnh nện thẳng vào mạn sườn phải của Vinh. Tiếng xương sườn rạn nứt phát ra một âm thanh khô khốc dưới gầm bàn. Cơn đau buốt nhói như dao đâm xé toạc lồng ngực Vinh, khiến anh suýt nữa ngất đi. Máu nóng từ bả vai trái bị chấn thương cũ lại rách miệng, loang đỏ thẫm cả vạt áo thun xám dính dầu mỡ.


Nhưng Vinh không hề hét lên một tiếng. Bản lĩnh của một người lính nghĩa vụ từng trải qua những bài huấn luyện dã chiến khắc nghiệt giúp anh giữ vững sự tỉnh táo chiến thuật tột độ. Anh cắn chặt môi đến bật máu, dùng cơ bụng hấp thụ lực chấn động, tay phải vẫn kiên định dùng lực bóc mạnh vệt băng keo cuối cùng dưới gầm bàn.


*Xoẹt.*


Mẩu giấy vẽ tay sơ đồ mạng nội bộ của tháp Cát Tường đã nằm gọn trong lòng bàn tay phải của Vinh. Anh nhanh chóng nhét nó vào trong lót chiếc bật lửa Zippo hoa sen giấu kín trong túi quần kaki bạc màu.


Vinh lồm cồm bò ra ngoài gầm bàn, tay cầm chiếc chuột máy tính, gương mặt biểu lộ sự đau đớn tột cùng và cam chịu giả vờ theo thủ đoạn 'Khổ nhục kế' chịu đòn. Anh quỳ gối cúi đầu trước Sẹo Búa, giọng run rẩy: “Đại ca bớt giận… em đã kết nối lại được thiết bị rồi…”


Sẹo Búa nhìn thấy vệt máu loang lổ trên vai Vinh và khuôn mặt nhợt nhạt vì đau đớn của anh, thú tính của gã được thỏa mãn hoàn toàn. Gã nhổ một bãi nước bọt xuống sàn, cười khẩy đầy ngạo mạn: “Thằng rác rưởi. Lần sau còn chậm chạp, tao sẽ đập nát sườn mày.”


Gã quay sang nhìn màn hình, thấy thông báo lỗi đỏ đã biến mất (do Nam đã lén xóa script giả lập từ máy bên cạnh). Sẹo Búa hậm hực vác búa đóng đinh lên vai, quay người bước đi dọc hành lang máy tính.


Tuy nhiên, trước khi bước ra khỏi cửa phòng máy, Sẹo Búa khựng lại một nhịp rất nhỏ ở chân phải bị nẹp xương cũ—điểm yếu sinh học mà Vinh đã ghi nhớ kỹ. Gã quay scarred face lại, chỉ chiếc búa đóng đinh rỉ sét vào mặt Vinh và Nam, đưa ra một tối hậu thư tàn khốc:


“Nghe cho rõ đây, lũ ăn hại hành lang số 4. Ngày mai, nếu cái phòng này không đạt gấp đôi chỉ tiêu doanh số năm mươi triệu, tao sẽ tự tay chặt đứt một bàn tay của thằng ranh đeo kính kia để răn đe chỉ tiêu!”


Tiếng khóa cửa sắt rầm rầm đóng sập lại sau lưng Sẹo Búa. Cả phòng máy chìm vào một sự im lặng đáng sợ, chỉ còn tiếng quạt gió máy tính rú lên kèn kẹt.


Vinh gượng đứng dậy, một tay ôm chặt mạn sườn phải đang rạn xương đau đớn, tay còn lại run rẩy đút vào túi quần chạm vào bề mặt kim loại mát lạnh của chiếc bật lửa Zippo chứa mẩu giấy sơ đồ mạng nội bộ tháp Cát Tường. Anh nhìn sang Nam đang khóc không ra tiếng vì sợ hãi, ánh mắt một mí của người lính cũ chợt lóe lên một tia sáng lạnh lùng, quyết đoán.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!