Nhạc nềnEpicBattle_J

Hơi Thở Trong Bóng Tối

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng xích sắt kéo lê trên sàn bê tông nhám của hành lang số 4 vang lên những âm thanh loảng xoảng, lạnh lẽo và khô khốc. Trần Thế Vinh bị hai gã lính gác người Khmer thô bạo quăng mạnh vào góc phòng giam. Tấm lưng rách nát của anh va chạm với mặt bê tông ẩm ướt, dấy lên một cơn đau buốt nhói chạy thẳng lên đại não. Tiếng khóa xích rầm rầm đóng sập bên ngoài, khóa chặt mười hai con người vào một không gian ngột ngạt chưa đầy ba mươi mét vuông. Bóng tối lập tức nuốt chửng lấy mọi thứ, chỉ còn lại vệt sáng yếu ớt từ chiếc đèn cao áp ngoài hành lang lọt qua khe cửa sắt rỉ sét.


Cơn sốt ập đến nhanh hơn Vinh tưởng. Bốn phát roi điện cao áp dã man của Sẹo Búa đã xé rách lớp da thịt ở bả vai trái và lưng, tạo thành những vết thương hở sâu hoắm đang rỉ máu liên tục. Trong môi trường phòng giam ẩm ướt, bốc mùi nấm mốc và mồ hôi đặc quánh, nguy cơ nhiễm trùng hoại tử đang hiển hiện rõ mồn một. Vinh cảm thấy toàn thân mình bắt đầu run lên bần bật. Cơn co giật cơ học do di chứng của dòng điện cao áp khiến các thớ cơ ở cánh tay trái của anh co rút mạnh, đau đớn như có hàng ngàn cây kim nung đỏ đâm sâu vào tủy xương.


“Anh Vinh… anh Vinh ơi… anh đừng làm sao nhé…”


Phan Hoàng Nam bò rạp trên sàn nhà, giọng nói run rẩy đầy nghẹn ngào và hối hận. Cậu thiếu niên hai mươi tuổi gầy gò, đôi kính cận dày cộm dán đầy băng keo dính đầy bụi cát, đang cố dùng đôi bàn tay khẳng khiu của mình để đỡ lấy bả vai Vinh. Nam vội vã cởi chiếc áo thun sờn cũ của mình, nhúng vào vũng nước sinh hoạt nhiễm phèn vàng đục rò rỉ từ vách tường góc phòng giam, định lau đi vệt máu loang lổ trên lưng Vinh.


“Dừng lại…”


Vinh thốt lên hai tiếng khàn đặc, giọng trầm thấp nhưng mang theo uy lực kỷ luật thép của một người lính. Anh dùng chút lực tàn ở cánh tay phải giữ chặt cổ tay Nam. “Nước phèn bẩn… sẽ làm nhiễm trùng… hoại tử nhanh hơn. Để im đó.”


Nam khựng lại, đôi mắt đỏ ngầu nước mắt nhìn Vinh đầy tuyệt vọng: “Nhưng lưng anh đang chảy máu nhiều quá. Tại em… tại em nhút nhát nên anh mới phải đỡ đòn thế này. Để em ra gọi bọn lính gác, tụi nó phải có thuốc chứ!”


Nói rồi, Nam định lao ra phía cửa sắt rỉ sét để gõ cửa kêu cứu. Vinh nhắm nghiền mắt, khẽ lắc đầu. Anh biết rõ luật rừng ở cái trại Cát Tường này hơn ai hết. Sự van xin đối với bọn cai ngục chỉ là trò tiêu khiển kích thích thú tính của chúng.


Quả đúng như dự đoán, khi Nam vừa chạm tay vào thanh sắt cửa, tiếng bốt da nện xuống sàn hành lang đã vang lên cắt ngang. Một bóng đen cao lớn đổ dài qua khe cửa. Gã lính gác ngoài hành lang dùng báng súng trường AK-47 nện mạnh vào cánh cửa sắt phát ra tiếng “ầm” chói tai, khiến Nam giật mình ngã nhào ra sau.


“Im miệng! Thằng chó con!” Gã lính gác chửi bới bằng tiếng Khmer pha lẫn tiếng Việt bồi. “Muốn chết hả? Gõ cửa một lần nữa, tao xua chó săn vào cắn nát họng tụi mày!”


Nam slumped xuống sàn, ôm đầu khóc nấc lên trong bất lực. Cậu nhận ra, ở nơi này, mạng sống của họ còn rẻ rúng hơn cả cỏ rác sát biên giới.


Vinh quỳ gối, tựa lưng vào vách tường bê tông ẩm lạnh để tìm một điểm tựa vật lý vững chắc. Cơn sốt bắt đầu đẩy thân nhiệt của anh lên cao, tầm nhìn nhòe đi, lồng ngực phập phồng dữ dội. Nhịp tim của anh đang tăng vọt lên trên một trăm hai mươi nhịp một phút do mất máu và đau đớn cực hạn. Với ngưỡng thể chất hiện tại của một kẻ suy dinh dưỡng nặng do ăn cơm cặn, nếu không kiểm soát được nhịp tim và hơi thở, anh sẽ rơi vào trạng thái sốc nhiễm trùng và mất hoàn toàn khả năng vận động trước khi trời sáng.


Vinh hít một hơi sâu bằng mũi, ép luồng khí lạnh đi sâu vào đáy phổi, giữ lại trong lồng ngực đúng bốn giây. Sau đó, anh từ từ hé môi, thở ra bằng miệng thật chậm rãi trong vòng sáu giây.


Đây là *Kỹ thuật thở điều hòa nhịp tim*—bài tập sinh tồn dã chiến của lính bắn súng quân đội Việt Nam mà anh được rèn luyện trong hai năm nghĩa vụ quân sự. Mỗi nhịp thở mười giây được Vinh thực hiện lặp đi lặp lại một cách tỉ mỉ, chuẩn xác như một chiếc đồng hồ cơ học. Anh gồng chặt cơ bụng để giảm bớt sự co thắt của cơ vai trái, dùng ý chí sắt đá cô lập cơn đau thể xác ra khỏi hệ thần kinh trung ương.


Sau mười phút duy trì nhịp thở dã chiến, nhịp tim của Vinh dần hạ xuống dưới tám mươi nhịp một phút. Cơn co giật cơ học giảm dần, lồng ngực anh bớt phập phồng, nhịp thở trở nên tĩnh lặng, hòa vào bóng tối đặc quánh của căn phòng giam.


Nam nhìn Vinh với ánh mắt kinh ngạc xen lẫn tôn sùng. Cậu không hiểu bằng cách nào một người mang trên mình những vết thương rách thịt rỉ máu như vậy lại có thể giữ được sự bình tĩnh đến đáng sợ trong bóng tối. Nam lén quay lại góc phòng giam, bê đến một chiếc khay nhựa cũ kỹ chứa *Khẩu phần cơm cặn Cát Tường*—bữa ăn nghèo nàn chỉ gồm một nắm cơm nguội cứng ngắc và chút nước tương loãng bốc mùi tanh nồng.


“Anh Vinh, anh ăn đi.” Nam chìa khay cơm ra, đôi bàn tay run rẩy. “Đây là phần cơm của em. Em không đói, thực sự không đói. Anh phải ăn mới tích lũy được calo để chống chọi với cơn sốt.”


Vinh mở mắt, nhìn nắm cơm cặn rồi nhìn vào khuôn mặt hốc hác đầy vết bầm tím của Nam. Anh hiểu rõ giá trị của từng hạt cơm trong cái chuồng cọp này. Calo là tài nguyên sinh tồn duy nhất giúp cơ thể sản sinh đề kháng dã chiến chống lại nhiễm trùng. Anh không từ chối một cách sáo rỗng. Vinh dùng tay phải bẻ đôi nắm cơm, đưa một nửa cho Nam, nửa còn lại bỏ vào miệng nhai thật chậm, thật kỹ.


“Ăn đi,” Vinh nói giọng trầm thấp, ngắn gọn. “Muốn sống sót ra khỏi đây… cả hai đều phải có sức.”


Nam gật đầu, vừa nhai nửa nắm cơm vừa nuốt nước mắt vào trong. Sự hối hận và lòng biết ơn nhen nhóm trong lòng cậu thiếu niên trẻ tuổi một ý chí sinh tồn mạnh mẽ chưa từng có.


Từ góc tối nhất của phòng giam, nơi bóng tối dày đặc đến mức ánh đèn hành lang không thể chạm tới, một bóng người gầy guộc nhưng gân guốc từ từ đứng dậy. Tiếng bước chân của người này nhẹ đến mức gần như không phát ra tiếng động trên nền bê tông ẩm ướt.


Đó là Chú Ba Cụt.


Người đàn ông năm mươi lăm tuổi bước ra ánh sáng yếu ớt, để lộ nước da ngăm đen bóng dầu đầy vết sẹo bỏng điện, mặc chiếc áo thun xanh công nhân sờn rách dính đầy dầu máy. Bàn tay trái của ông bị mất ngón tay cái, chỉ còn lại bốn ngón gân guốc đang cầm một cuộn băng gạc màu xám cũ kỹ nhưng sạch sẽ.


Chú Ba Cụt ngồi xếp bằng xuống bên cạnh Vinh, ánh mắt trầm lặng, khôn ngoan của một cựu binh chiến trường xưa quét qua vết thương ở bả vai trái của anh. Ông không nói lời nào, chỉ lẳng lặng đưa bàn tay bốn ngón thô ráp lên nắn nhẹ quanh khớp vai của Vinh.


Một cơn đau nhói khiến Vinh khẽ nhíu mày, nhưng cơ thể anh không hề dịch chuyển một centimet nào.


“Vết rách kẽm gai cũ dưới lớp roi điện này…” Chú Ba Cụt lên tiếng, giọng trầm ấm và đặc sệt âm hưởng Nam Bộ. “Khớp vai trái bị lệch nhẹ do dồn lực đỡ đòn. Mày biết cách gồng cơ lưng để hấp thụ lực đánh của roi điện bảo vệ phổi và cột sống. Cựu lính nghĩa vụ bộ binh đúng không?”


Vinh nhìn thẳng vào đôi mắt sáng quắc dưới đôi lông mày rậm của Chú Ba Cụt, khẽ gật đầu: “Sư đoàn 5, bộ binh Tây Ninh, xuất ngũ hai năm trước.”


Một nụ cười thoáng qua trên gương mặt khắc khổ của Chú Ba Cụt. Ông đặt cuộn băng gạc xuống đất, dùng tay phải luồn ra sau lưng Vinh, bất ngờ dồn lực ấn mạnh một phát vào huyệt hiểm dưới nách trái của anh.


“Cộc!”


Một tiếng động nhỏ của khớp xương khớp lại vang lên. Vinh hít một hơi thật sâu, cảm giác nghẹt thở ở bả vai trái lập tức biến mất, dòng máu nóng bắt đầu lưu thông đều đặn xuống các ngón tay.


“Tao nẹp lại khớp vai dã chiến cho mày rồi,” Chú Ba Cụt nói, tay bắt đầu dùng băng gạc xám quấn chặt quanh bả vai trái của Vinh để cố định vết thương. “Vết roi điện này sâu lắm, tao chỉ có chút lá thảo dược tự chế giấu trong túi áo này để đắp vào chống nhiễm trùng tạm thời thôi. Phải giữ bả vai trái cố định, tuyệt đối không được nâng vật nặng trong vòng ba ngày tới.”


“Cảm ơn chú,” Vinh nói, cảm nhận được hơi ấm và sự giảm đau rõ rệt từ nắm lá thảo dược đắp trên vai. “Chú là thợ điện của trại?”


Chú Ba Cụt khẽ khà một tiếng, quấn xong vòng băng cuối cùng rồi thắt nút dứt khoát: “Thợ điện rác thì có. Tụi nó giữ mạng tao lại vì cái trại này hệ thống dây cáp ngầm phức tạp quá, không có tao bảo trì thì camera AI của tháp đầu não Hắc Kim sẽ bị sập nguồn liên tục. Tao là Ba Cụt, lính trinh sát biên phòng cũ ẩn cư ở cái xứ Bavet này mười năm rồi, không ngờ lại gặp một thằng đồng hương lì lợm như mày.”


Nam ngồi bên cạnh, nghe cuộc đối thoại giữa hai người lính cũ mà mắt sáng lên đầy hy vọng. Cậu khẽ hỏi: “Chú Ba… chú biết đường ra khỏi cái trại quỷ này không chú? Tụi nó canh gác kỹ quá, tường rào điện cao áp bao quanh ba lớp…”


Chú Ba Cụt không trả lời Nam ngay. Ông lướt mắt nhìn ra phía cửa sắt phòng giam, lắng nghe tiếng bước chân tuần tra của lính gác vừa đi qua và nhỏ dần ở cuối hành lang. Sau khi xác định khoảng thời gian trống ba mươi phút an toàn bắt đầu, ông xích lại gần Vinh hơn, hơi thở mang theo mùi thuốc lá sấy rẻ tiền bám trên áo công nhân.


“Hàng rào điện và camera AI bên ngoài là cửa tử, bước ra là làm mồi cho súng bắn tỉa của Gã Mắt Rắn trên tháp canh trung tâm,” Chú Ba Cụt rỉ tai Vinh, giọng nói nhỏ đến mức chỉ đủ cho ba người nghe thấy. “Nhưng tháp Cát Tường này không chỉ có tường bê tông và kẽm gai. Dưới chân tụi mày, sâu trong trục kỹ thuật của hành lang số bốn này, có một hệ thống ống dẫn cáp ngầm bọc thép dẫn thẳng ra ngoài vành đai bảo an mà tụi nó không bao giờ canh gác bằng người thật…”


Ánh mắt một mí của Trần Thế Vinh đột ngột co rút lại trong bóng tối. Một tia sáng hy vọng chiến thuật vừa được thắp lên giữa ngục tù công nghệ đen vùng biên giới đen.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!