Nhạc nềnEpicBattle_J

Axit Ăn Mòn Khóa

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn sốt từ vết bỏng điện diện rộng trên lưng và vết rách sâu hoắm nơi bả vai trái vẫn âm ỉ thiêu đốt da thịt Trần Thế Vinh. Mỗi nhịp thở mỏng của anh đều kéo theo một luồng khí nóng bỏng rát, sực mùi máu tanh và khét lẹt của da thịt bị nung cháy. Trong góc tối của phòng giam hành lang số 4, Vinh ngồi tựa lưng vào vách tường bê tông ẩm ướt, cố dùng chút hơi lạnh từ mảng tường thấm nước phèn để làm dịu đi cơn đau buốt tột độ đang giật lên theo từng nhịp tim.


Bên cạnh anh, Phan Hoàng Nam đang run rẩy dùng vạt áo thun rách của mình lén lút lau đi những vệt máu tươi loang lổ trên lưng Vinh. Đôi kính cận dày cộm của Nam nhòe đi vì mồ hôi và nước mắt hối hận.


"Anh Vinh... em xin lỗi... Tại em mà anh phải chịu trận lôi điện của Sẹo Búa..." Nam thì thầm, giọng nghẹn ngào chỉ đủ hai người nghe.


"Im lặng," Vinh khẽ khàn giọng qua kẽ răng rỉ máu. Anh cắn chặt đầu lưỡi để kích hoạt phản xạ adrenaline dã chiến, ép cơ tim đập chậm lại dưới 80 nhịp mỗi phút. "Thiết bị sao chép RFID của mày có an toàn không?"


Nam gật đầu lia lịa, lén chỉ về phía kẽ hở hẹp dưới chân bàn làm việc Terminal 0410. "Em giấu nó trong máng cáp rồi. Sẹo Búa không phát hiện ra. Dải mã thẻ từ màu xanh của gã... đã được sao chép hoàn chỉnh."


"Tốt," Vinh nhắm mắt, một tia sáng lạnh lùng lóe lên dưới đôi mắt một mí sắc bén. Cái giá của trận đòn roi điện tàn bạo hôm nay là vô cùng đắt, thể lực của anh đã sụt giảm nghiêm trọng xuống mức báo động. Nhưng họ đã có được chìa khóa kỹ thuật để mở các cửa từ bọc thép. Bây giờ, Liên minh Bẫy Sắt cần một thứ khác để bẻ gãy gông cùm vật lý trước đêm nổi dậy: axit mạnh.


Vinh liếc mắt ra hiệu cho Nguyễn Tiến Đạt đang nằm giả vờ ngủ ở góc giường đối diện. Đạt khẽ nhích người, luồn tay xuống gầm giường kiểm tra đoạn xích sắt rỉ quấn băng keo đen vẫn nằm im lìm dưới viên gạch vỡ. Gã thợ máy trẻ gật đầu, ánh mắt lộ rõ vẻ quyết tâm của một kẻ không còn đường lui.


"Đêm nay là ca trực chuyển ca của toán bảo an," Vinh thì thầm kế hoạch với Đạt khi tiếng mưa giông ngoài vành đai bắt đầu gầm rú dồn dập, át đi mọi tiếng động trong phòng giam. "Mày và tao sẽ lẻn ra ngoài. Mục tiêu là Kho chứa hóa chất tẩy rửa ở dãy kỹ thuật phía Tây. Chúng ta cần dung dịch axit tẩy rửa chì."


"Kho đó bị khóa xích dày, lại nằm sát tuyến tuần tra của gã Sok," Đạt lo lắng, giọng run lên. "Gã Sok lúc nào cũng xách khẩu AK-47 sờn báng đi rình rập. Chỉ cần nghe tiếng động kim loại, gã sẽ nổ súng ngay."


"Tao đã tính toán chu kỳ tuần tra của gã," Vinh lạnh lùng đáp. Anh rút từ trong lót áo gió sờn rách ra chiếc Kính bảo hộ lao động chống bụi nhặt được từ xưởng cơ khí, đưa cho Đạt một chiếc kính mica trầy xước tương tự. "Chúng ta không đối đầu trực diện hỏa lực súng AK. Mày mang theo số bột lưu huỳnh cạo từ diêm quẹt và mấy đoạn cao su cắt nhỏ hôm trước. Nếu bị động, chúng ta sẽ dùng bẫy khói."


Đúng 2h15 sáng, tiếng xích khóa cửa ngoài hành lang rít lên loảng xoảng rồi im bặt—thời điểm lính gác Minh Râu nhận tiền mua chuộc lén mở hé cửa phụ hành lang số 4 trong vòng mười lăm phút. Vinh gượng dậy, cơn đau từ mạn sườn phải bị rạn xương rít lên từng cơn co thắt, nhưng anh gạt phăng đi. Anh dắt chiếc Kìm cắt cáp điện của chú Ba Cụt vào thắt lưng quần kaki bạc màu, cùng Đạt lướt đi như hai bóng ma trong bóng tối nhập nhoạng của hành lang bọc thép.


Mưa bão vùng biên viễn Bavet trút xuống xối xả, gió rít gào qua các khe hở của hành lang nối trên cao, tạo ra một màn âm thanh hỗn tạp hoàn hảo để che giấu bước đi của họ. Vinh áp sát người vào vách tường, di chuyển theo Quy tắc 'Góc mù 45 độ' để tránh né tầm quét của các camera vòm cố định.


Họ tiếp cận cửa sau của Kho chứa hóa chất tẩy rửa. Cánh cửa gỗ mục nát được khóa bằng một sợi xích sắt dày bám đầy rỉ sét đen kịt.


"Để em," Đạt thì thầm, gã rút chiếc mỏ lết mini và một sợi dây kẽm uốn hình móc câu ra khỏi túi quần bảo hộ dính dầu mỡ. Những ngón tay rách da rỉ máu của gã thợ máy khéo léo luồn vào ổ khóa rỉ sét, xoay nhẹ.


*Cạch.*


Tiếng chốt khóa cơ học bật mở cực nhỏ. Đạt khẽ thở ra một hơi nhẹ nhõm, đẩy nhẹ cánh cửa gỗ mục nát để Vinh lách người vào trước.


Không khí bên trong kho hóa chất ngột ngạt đến mức nghẹt thở, sực mùi khai nồng của ammonia, mùi hắc của chlorine và mùi chua loét của axit ăn mòn rò rỉ từ các thùng nhựa cũ. Dưới ánh chớp sáng lòa ngoài cửa sổ, Vinh quét mắt trinh sát nhanh chóng theo Phương pháp trinh sát vòng tròn, khóa mục tiêu vào chiếc tủ sắt sơn xanh lá cây ở góc phòng—nơi chứa các bình nhựa Dung dịch axit tẩy rửa chì.


"Axit ở kia," Vinh chỉ tay.


Đạt nhanh chóng tiếp cận chiếc tủ sắt. Nhưng chốt khóa của tủ sắt đã bị rỉ sét hoàn toàn, cứng ngắc không thể bẻ bằng dây kẽm. Trong sự sốt ruột, Đạt vớ lấy chiếc kìm bấm định dùng lực bẩy mạnh chốt khóa.


*KENG!*


Tiếng kim loại va chạm sắc lạnh vang lên đột ngột, dội ngược vào vách tường tôn của kho hóa chất hẹp.


Vinh giật nảy mình, đồng tử co rụt lại. "Dừng lại ngay!"


Nhưng đã quá muộn. Phía ngoài hành lang kỹ thuật, vệt đèn pin công suất lớn loang loáng quét qua cửa kính mờ của kho. Tiếng bước chân nặng nề của đôi ủng quân sự nện xồm xoộp trên nền xi măng ẩm ướt dừng lại ngay sát cửa sau.


"Ai đó? Đứng im!" Giọng nói khàn đặc, hung hãn của gã lính tuần tra Sok vang lên bằng tiếng Khmer. Tiếng lách cách lên đạn của khẩu súng trường AK-47 sờn báng rợn người vang lên ngay sau đó.


Vinh nhanh như cắt kéo Đạt nấp sau một thùng phuy chứa hóa chất tẩy rửa bằng nhựa dày bọc thép. Anh đeo chiếc Kính bảo hộ lao động chống bụi lên mắt, ra hiệu dứt khoát cho Đạt chuẩn bị bẫy khói.


Ánh đèn pin của Sok rọi thẳng qua khe cửa gỗ mục, vệt sáng quét qua đúng vị trí chiếc tủ sắt sơn xanh vừa bị cạy hở một góc. Sok gầm gừ, gã dùng báng súng AK thúc mạnh vào cửa sau. Cánh cửa gỗ mục nát rên rỉ dưới lực đánh thô bạo, xích sắt rỉ sét rung lên bần bật.


"Đốt đi!" Vinh ra lệnh bằng giọng trầm thấp lạnh lùng.


Đạt run rẩy rút chiếc bật lửa Zippo hoa sen (thực chất là chiếc bật lửa gas rẻ tiền gã nhặt được, vì chiếc Zippo thật đã bị Sẹo Búa cướp) đánh lửa, châm vào gói Bột lưu huỳnh từ diêm quẹt trộn lẫn các đoạn cao su lốp xe cắt nhỏ đựng trong một lon sữa bò cũ.


*PHÙNG!*


Hỗn hợp bắt lửa cực nhanh. Một luồng khói đen kịt, đặc quánh và nồng nặc mùi lưu huỳnh khét lẹt bùng lên dồn dập, nhanh chóng lấp đầy không gian hẹp 20 mét vuông của kho hóa chất. Khói độc luồn qua khe cửa, xộc thẳng vào mũi Sok đúng lúc gã vừa đạp tung cánh cửa bước vào.


"Khặc... Khặc... Mẹ kiếp! Cái gì thế này!" Sok ho sặc sụa, nước mắt nước mũi giàn giụa dưới làn khói độc lưu huỳnh nồng độ cao. Gã hoàn toàn bị mất tầm nhìn, chỉ thấy một màu đen kịt trước mắt.


Trong cơn hoảng loạn và tức giận, Sok điên cuồng bóp cò súng AK-47.


*ĐOÀNG! ĐOÀNG! ĐOÀNG!*


Tiếng nổ chói tai của súng trường tấn công vang lên kinh hoàng trong không gian kín, tia lửa súng xé toạc màn khói đen méo mó. Đạn AK bắn bạt mạng găm sầm sập vào các thùng phuy nhựa, mảnh nhựa vỡ và hóa chất bắn tung tóe.


Vinh áp dụng Khả năng tập trung dưới áp lực, bỏ qua tiếng súng nổ chói tai sát sườn. Nhờ chiếc kính bảo hộ che chắn mắt khỏi bụi lưu huỳnh và khói độc, anh lướt đi trong màn khói như một bóng ma dã chiến. Anh tiếp cận chiếc tủ sắt sơn xanh, dồn toàn bộ lực tay phải bẻ gãy chốt khóa đã bị Đạt cạy hở lúc nãy, giật phắt lấy bình nhựa dung tích 5 lít chứa Dung dịch axit tẩy rửa chì.


"Đạt! Rút lui hướng cửa sổ!" Vinh hét lớn qua lớp khói độc.


Đạt đang lóng ngóng bò sát đất để tránh đạn thì vô tình chạm tay vào một bình nhựa bị đạn AK bắn thủng. Một giọt axit clohydric đậm đặc rò rỉ từ nắp bình nhựa hỏng nhỏ trực tiếp vào mu bàn tay trái của gã.


"Aaaa!" Đạt rú lên một tiếng đau đớn tột độ. Axit ăn mòn nhanh chóng đốt cháy lớp da tay, khói trắng bốc lên từ vết bỏng hóa chất tàn khốc.


Vinh lao tới, dùng một tay nhấc bổng Đạt dậy, tay kia ôm chặt bình axit nặng trĩu. Anh dùng bả vai phải thúc mạnh vào cánh cửa sổ kính của kho hóa chất.


*XOẢNG!*


Mảnh kính vỡ vụn găm vào vai áo kaki của Vinh. Anh ôm bình axit, cùng Đạt nhảy qua bệ cửa sổ kho hóa chất để thoát thân ra khoảng sân bùn lầy ngoài vành đai.


Đúng lúc thân hình Vinh vừa nhô ra khỏi khung cửa sổ, gã lính tuần tra Sok trong kho nghe thấy tiếng kính vỡ, liền điên cuồng quay nòng súng AK bắn một phát chỉ thiên cảnh cáo hướng thẳng ra ngoài.


*ĐOÀNG!*


Phát đạn AK xé toạc làn khói đen kịt nồng nặc mùi lưu huỳnh, găm thẳng vào mép khung cửa gỗ ngay sát bả vai trái bị thương của Vinh, bắn tung tóe những mảnh gỗ vụn dính máu tươi khi anh rơi tự do xuống vũng bùn lầy lạnh ngắt bên ngoài.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!