Nhạc nềnEpicBattle_J

Khổ Nhục Đoạt Thẻ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh sáng xanh lè từ chiếc bút thử điện của Narith quét qua khe lưới sắt rỉ sét, rọi thẳng vào đôi mắt một mí sắc bén của Trần Thế Vinh. Luồng sáng chỉ cách đồng tử của anh đúng vài phân, hắt lên vệt bùn đen trộn dầu thải bám trên gương mặt ngăm đen phong trần.


Trong bốt điều khiển cách đó ba mét, tiếng bước chân nện xồm xoộp của Narith trên nền sỏi ẩm ướt vang lên dồn dập. Gã kỹ thuật viên Khmer gầm gừ một câu chửi thề bằng tiếng bản địa, tay gõ cồm cộp chiếc bút thử điện vào khung sắt hàng rào để kiểm tra dòng rò rỉ. Từ trường cực mạnh từ dòng điện áp cao 22KV xung quanh trạm biến áp làm không khí rít lên những tiếng o o buốt óc, khiến từng sợi lông tơ trên người Vinh dựng đứng.


Bả vai trái bị rách miệng sẹo cũ của Vinh đang chảy máu nhiều, loang lổ cả mảng lót chiếc áo thun xám sờn cũ. Mạn sườn phải bị rạn xương nhói lên đau buốt co thắt sau mỗi nhịp thở mỏng. Thể lực của anh đã sụt giảm nghiêm trọng xuống mức hai mươi phần trăm, nhưng sự tỉnh táo chiến thuật do adrenaline bộc phát đã giúp anh đưa ra quyết định trong vòng nửa giây. Anh không thể lùi lại, cũng không thể bộc lộ võ thuật cận chiến lúc này để tránh một cuộc thảm sát vũ trang từ lực lượng bảo an.


Vinh dùng bàn tay phải đang bị bỏng điện tê dại, ghì chặt cán bọc cao su cách điện của chiếc Kìm cắt cáp điện của chú Ba Cụt. Áp dụng Quy trình bảo trì lưới điện rò rỉ, anh khéo léo luồn mũi kìm qua khe lưới sắt, kẹp chặt lấy sợi cáp nguồn phụ màu xanh cách điện đã được chú Ba mài mòn lớp sơn bảo vệ từ trước. Vinh dồn lực cổ tay, bấm mạnh.


*Xẹt! Xẹt!*


Một luồng tia lửa điện hồ quang màu xanh lè bùng lên khẩn cấp từ tủ điện hạ thế, mùi ozone khét lẹt lập tức tỏa ra dồn dập. Vụ chập mạch quá tải ngầm dã chiến mà Vinh vừa tạo ra ngay lập tức làm nhảy aptomat tổng của bốt điều khiển. Toàn bộ hệ thống đèn pha và bảng đo dòng rò rỉ của Narith vụt tắt, chìm vào bóng tối tuyệt đối giữa tiếng mưa bão gào rú ngoài vành đai.


“Mẹ kiếp, lại mất điện tổng!” Narith hét lớn, gã giật nảy mình quay ngoắt người chạy vội về phía bảng mạch chính trong bốt để reset nguồn, bỏ qua việc kiểm tra góc hàng rào ngoài.


Chỉ chờ có thế, Vinh nhanh như một bóng ma lách qua khe hở hàng rào kẽm gai. Anh phối hợp với chú Ba Cụt đang nấp sẵn ngoài góc khuất, nhanh chóng rút lui theo đường ống thông gió kỹ thuật dãy B để trở về Phòng giam hành lang số 4 trước khi ca trực sáng sớm mai bắt đầu càn quét.


***


Sáng hôm sau, tiếng còi báo thức kim loại của trại Cát Tường rít lên chói tai, cắt đôi màn sương mù ẩm ướt vùng biên viễn Bavet.


Phòng máy tính Cát Tường chào đón hơn hai trăm con nợ lao động bằng luồng khí nóng hầm hập, đặc quánh mùi mồ hôi, khói thuốc lá rẻ tiền và tiếng gõ bàn phím liên tục gầm rú như tiếng súng máy dồn dập. Vinh ngồi xuống vị trí của mình tại Terminal 0409. Thân hình cao 1m80 của anh hơi khòm xuống, cố tình thu nhỏ vóc dáng để che giấu vết thương bả vai trái đang rỉ máu ấm thấm qua lớp băng gạc xám dán chặt vào lót tấm thép mỏng bên trong áo thun.


Ngay bên cạnh anh, tại Terminal 0410, Phan Hoàng Nam đang run rẩy gõ phím. Đôi kính cận dày cộm dán đầy băng keo trong của cậu thiếu niên hai mươi tuổi liên tục trượt xuống cánh mũi tấy đỏ vì mồ hôi. Nam liếc nhanh về phía Vinh, giọng nói run rẩy chỉ đủ hai người nghe:


“Anh Vinh... vết thương vai của anh... máu lại thấm ra áo rồi. Với lại... em đã độ xong thiết bị sao chép RFID từ cái đầu đọc thẻ cũ nhặt ngoài bãi rác. Nhưng để lấy được mã thẻ từ an ninh màu xanh của gã Đốc công Sẹo Búa, chúng ta phải áp sát gã dưới khoảng cách mười centimet trong vòng ít nhất ba giây. Chuyện này... chuyện này là tự sát!”


Vinh không quay đầu, đôi bàn tay gân guốc vẫn gõ đều đặn những dòng kịch bản lừa đảo giả lập lên màn hình máy tính. Anh áp dụng Khả năng tập trung dưới áp lực để duy trì nhịp tim ổn định dưới 80 nhịp mỗi phút, lạnh lùng phân tích tình thế:


“Chúng ta bắt buộc phải có chiếc thẻ từ màu xanh đó để mở các cửa từ bọc thép ngăn hành lang dẫn ra lối thoát hiểm ngầm dưới lòng đất. Sẹo Búa cực kỳ đa nghi và tàn bạo, gã luôn đeo thẻ sát ngực. Cơ hội duy nhất là chúng ta phải staged một cuộc xô xát giả lập hiệu suất phòng máy để dụ gã đến gần.”


“Staged xô xát?” Nam nuốt nước bọt, hai vai run bắn lên. “Nhưng gã sẽ quất roi điện chết anh mất!”


“Đó là cái giá phải trả,” Vinh khàn giọng đáp, ánh mắt một mí sắc bén nhìn xuống vạch vôi đỏ dưới đất. “Khi gã vung roi tra tấn hăng máu, gã sẽ mất cảnh giác cự ly gần. Lúc đó, mày giả vờ hoảng loạn lao vào ôm chân tao cầu xin, rồi lén đưa thiết bị đọc RFID giấu trong tay áo sát hông gã. Nhớ kỹ, chỉ có ba giây.”


Nói xong, Vinh chủ động dừng gõ phím. Trên màn hình Terminal 0409, thanh tiến trình doanh thu giả lập lập tức chuyển sang màu đỏ cảnh báo: *“Hiệu suất sụt giảm dưới 30%”*.


Chỉ chưa đầy hai phút sau, tiếng bước chân nặng nề, khập khiễng đặc trưng của Sẹo Búa vang lên từ phía cuối hành lang phòng máy. Gối phải đóng nẹp xương cũ của gã khựng lại một nhịp rất nhỏ sau mỗi bước đi, nhưng uy thế bạo lực tỏa ra từ thân hình vạm vỡ 1m82 của gã vẫn khiến toàn bộ phòng máy im phăng phắc. Thắt lưng gã dắt theo chiếc búa đóng đinh rỉ sét dính máu khô và chiếc roi điện cao áp tự chế.


“Thằng chó 0409!” Sẹo Búa gầm lên, tiếng quát xé toạc bầu không khí ngột ngạt. Gã bước đến sau lưng Vinh, giật phắt mái tóc húi cua sờn cũ của anh ngược ra sau. “Mày muốn chống đối chỉ tiêu của tao đúng không? Hôm nay tao sẽ bẻ gãy tay mày!”


Vinh không hề phản kháng. Anh chủ động ngã xuống sàn xi măng bẩn thỉu, áp dụng Quy tắc 'Mắt không nhìn thẳng': đầu hơi cúi, mắt nhìn chăm chăm vào vạch vôi đỏ dưới đất, gương mặt biểu lộ sự cam chịu giả vờ để đánh lạc hướng sự chú ý của gã đốc công tàn bạo.


*BỐP!*


Sẹo Búa rút chiếc roi điện cao áp gá bên hông, quất mạnh một phát trực diện vào lưng Vinh. Dòng điện áp cao giật mạnh làm toàn bộ cơ thể Vinh co rút kịch liệt, vết rách sâu ở bả vai trái hoại tử bị xé toạc ra, máu tươi loang đỏ cả mảng áo xám. Vinh cắn chặt đầu lưỡi để kích hoạt Phương pháp kích thích adrenaline nhân tạo, giữ cho đại não không bị ngất đi vì bỏng điện.


*BỐP! BỐP!*


Hai phát roi nữa nện xuống vách lưng trần của Vinh. Da thịt anh cháy sém, bốc lên mùi khét lẹt. Vinh gồng chặt cơ lưng, mồ hôi lạnh trộn lẫn máu tươi chảy dài trên nền sàn đất bẩn. Sẹo Búa cười lên man dại, gã tiến sát lại gần để dẫm chân lên bả vai trái của Vinh, chiếc Thẻ từ an ninh màu xanh đeo trên cổ gã đung đưa ngay trước tầm mắt.


“Anh Vinh! Anh Vinh ơi! Tôi xin ông, ông Đốc công ơi tha cho anh ấy!”


Đúng lúc đó, Phan Hoàng Nam khóc thét lên, giả vờ hoảng loạn tột độ lao ra khỏi ghế Terminal 0410. Cậu đổ sụp xuống sàn, ôm chặt lấy chân Sẹo Búa để cầu xin. Đôi bàn tay khẳng khiu, run rẩy của Nam bấu víu vào hông gã đốc công, trong khi tay áo thun rộng của cậu lén lút nhích dần về phía chiếc thẻ từ màu xanh đang đung đưa.


*Tít... tít...*


Thiết bị sao chép RFID tự chế giấu trong tay áo của Nam rung nhẹ hai nhịp báo hiệu đang sao chép dải mã từ tần số ngắn. Một giây... hai giây...


Nhưng Sẹo Búa là một con cáo già đầy kinh nghiệm trong các trại lừa đảo vùng biên. Cảm nhận được có vật cản cơ học cọ xát bất thường sát hông, gã lập tức cúi đầu nhìn xuống. Đôi mắt đa nghi của gã khóa chặt lấy đôi bàn tay đang run rẩy của Nam.


“Mày làm cái trò gì thế này?” Sẹo Búa gầm lên. Gã dứt khoát túm lấy mái tóc bù xù của Nam, giật ngược cậu thiếu niên ra sau tra khảo, để lộ chiếc đầu đọc RFID tự chế đang dán băng keo đen trong lòng bàn tay Nam.


Nếu Sẹo Búa phát hiện ra thiết bị sao chép thẻ từ, toàn bộ kế hoạch nổi dậy của Liên minh Bẫy Sắt sẽ sụp đổ hoàn toàn, và Nam sẽ bị chặt tay ngay tại chỗ.


Trong lằn ranh sinh tử, Vinh không màng đến chấn thương sườn phải đang rạn nứt đau nhói. Anh dồn chút lực tàn còn lại ở cánh tay phải, thọc tay vào túi quần kaki bạc màu, rút chiếc Bật lửa Zippo hoa sen bằng đồng thau rỉ sét ra.


*Xoạch!*


Vinh đánh lửa. Ngọn lửa vàng rực bùng lên giữa phòng máy tối tăm, Vinh dùng nó làm vật chắn cản góc nhìn của Sẹo Búa, đồng thời hét lớn:


“Sẹo Búa! Nhìn vào đây này!”


Sẹo Búa giật mình quay ngoắt lại. Gã nhìn thấy chiếc bật lửa bằng đồng khắc hình hoa sen của cha Vinh—kỷ vật chiến trường duy nhất mà Vinh luôn giữ như mạng sống. Sự chú ý của gã đốc công bị đánh lệch hướng hoàn toàn khỏi Nam. Gã buông tóc Nam ra, vung chân đá mạnh một cú vào mạn sườn phải bị rạn xương của Vinh làm anh ngã văng ra sàn, rồi thô bạo giật phắt chiếc Zippo hoa sen khỏi tay anh.


“Bật lửa đẹp đấy, thằng lính kiểng,” Sẹo Búa cười lên sằng sặc, giọng cười khàn đặc mùi thú tính. Gã bước đến, ghì chặt đầu chiếc búa đóng đinh rỉ sét vào giữa lồng ngực Vinh, đè chặt anh xuống nền xi măng lạnh ngắt.


Sẹo Búa lách cách đánh lửa chiếc Zippo rỉ sét vừa cướp được. Ánh lửa vàng rực rỡ, nóng bỏng từ chiếc bật lửa hoa sen từ từ hạ xuống, sát sườn với vệt máu tươi đang rỉ ra kịch liệt từ vết thương rách sâu ở bả vai trái của Vinh.


“Mày thích lửa đúng không? Để tao châm đốt cái vết thương thối rữa này của mày xem mày chịu đựng được đến bao giờ!” Sẹo Búa nghiến răng cười tàn độc, từ từ dí ngọn lửa Zippo áp sát vào da thịt đỏ hỏn, cháy sém của Vinh để tra khảo.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!