Trạm Biến Áp Tử Thần
Vệt giấy bạc rách nát của vỏ bao thuốc lá Jet lấp loáng dưới ánh đèn pha, xoay tròn một vòng định mệnh ngay sát mép hố ga đen ngòm.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, đại não của Trần Thế Vinh vận hành với tốc độ của một người lính trinh sát bộ binh đang đối mặt với mìn hướng. Nếu vỏ bao thuốc lá Jet rơi xuống hố ga, nước phèn chua chảy xiết dưới hệ thống cống ngầm của tháp Cát Tường sẽ cuốn trôi và tiêu hủy hoàn toàn mẩu giấy tọa độ bãi mìn. Đó là chiếc phao cứu mạng duy nhất của hơn một trăm con nợ đồng hương, là sợi dây liên lạc mỏng manh nối liền anh với Thiếu tá biên phòng Trần Sang ở phía bên kia biên giới Tây Ninh. Kế hoạch nổi dậy giải phóng toàn trại trong đêm bão ngày mai sẽ sụp đổ hoàn toàn trước khi kịp bắt đầu.
Lý "Trọc" vẫn đang đứng cách đó chưa đầy năm mét. Gã sát thủ săn tin dưới quyền Thạch Sam lầm lì đứng bóng dưới ánh đèn cao áp, tay siết chặt chiếc dùi cui thép, đôi mắt một mí sắc lạnh quét qua quét lại trên khoảng sân đất nện sũng nước mưa. Gã đang nghi ngờ có kẻ lén lút đột nhập bãi xe rác dựa trên tiếng động lạ từ dãy thùng phuy sắt rỗng lúc nãy.
Vinh nấp sau vách kính mờ dính bụi dầu máy của phòng dụng cụ cơ khí, nín thở tuyệt đối. Cơn đau từ bả vai trái bị rách miệng sẹo cũ giật lên từng cơn nóng hầm hập, máu tươi rỉ ra thấm đẫm mảng lót chiếc áo thun xám sờn cũ. Mạn sườn phải bị rạn xương nhói lên đau buốt co thắt sau mỗi nhịp thở mỏng. Thể lực của anh đã sụt giảm nghiêm trọng xuống mức hai mươi lăm phần trăm, nhưng sự tỉnh táo chiến thuật do adrenaline bộc phát đã giúp anh đưa ra quyết định trong vòng nửa giây.
Anh không thể bước ra ngoài. Sàn xi măng bãi xe rác quá trống trải, chỉ cần một chuyển động nhỏ cũng sẽ khiến Lý "Trọc" phát hiện và nổ súng báo động. Vinh đưa bàn tay phải đang bị bỏng điện tê dại xuống thắt lưng quần kaki bạc màu, rút chiếc Kìm cắt cáp điện của chú Ba Cụt ra. Chiếc kìm bọc cao su cách điện sờn rách, dài khoảng ba mươi centimet, chính là công cụ duy nhất anh có lúc này.
Vinh nằm rạp xuống nền xi măng dính đầy dầu mỡ bẩn thỉu của phòng dụng cụ. Anh lách nhẹ cánh cửa gỗ hở qua khe hẹp sát mặt đất, luồn cánh tay phải cầm kìm ra ngoài. Khoảng cách từ bệ cửa đến mép hố ga thoát nước là gần một mét rưỡi. Cơ thể Vinh phải rướn căng hết mức. Cú rướn người làm mạn sườn phải rạn xương của anh nhói lên một cơn đau kinh hoàng, như thể có một chiếc đinh sắt đang cắm sâu vào lồng ngực. Vinh bặm chặt môi đến mức bật máu tươi nơi đầu lưỡi để không phát ra tiếng rên rỉ, hai mắt trợn trừng khóa chặt lấy mục tiêu.
Anh dùng hai đầu mũi kìm rỉ sét, khéo léo kẹp chặt lấy góc rách nát dính bạc của vỏ bao thuốc Jet ngay khi nó chỉ còn cách dòng nước chảy xiết dưới hố ga đúng hai centimet. Lực bóp tay của Vinh chuẩn xác đến từng milimet, đủ để giữ chặt vỏ bao giấy ẩm ướt mà không làm rách nát mẩu giấy mật mã bên trong.
*Sột sạt.*
Một tiếng động ma sát cực nhỏ vang lên trên nền xi măng ẩm. Lý "Trọc" giật mình quay ngoắt đèn pin về phía hố ga thoát nước. “Ai đó?” gã hét lên, giọng khàn đặc đầy cảnh giác, bước chân dồn dập tiến lại gần.
Vinh nhanh như cắt thu tay lại, rút chiếc kìm và vỏ bao thuốc Jet vào trong bóng tối của phòng dụng cụ đúng một giây trước khi vệt sáng đèn pin của Lý "Trọc" quét qua mép hố ga. Anh áp sát tấm lưng loang máu vào trục cát-đăng lạnh ngắt của một chiếc máy nổ hỏng, áp dụng Kỹ thuật thở điều hòa nhịp tim: hít sâu bằng mũi giữ khí trong lồng ngực bốn giây, thở ra bằng miệng chậm rãi trong sáu giây để hạ nhịp tim đang đập dồn dập xuống mức tối thiểu, triệt tiêu mọi tiếng thở dốc.
Lý "Trọc" dừng bước ngay sát mép hố ga, rọi đèn pin xuống dòng nước phèn đục ngầu đang chảy xiết bên dưới. Không tìm thấy gì bất thường, gã lầm bầm chửi rủa bằng tiếng Khmer: “Mẹ kiếp, lại là lũ chuột cống bẩn thỉu.” Gã quay người bước đi, nhưng đôi mắt đa nghi của gã chợt khựng lại khi nhìn thấy một vệt bùn đất dính dầu thải sát lốp xe dự phòng của chiếc xe tải rác. Đó chính là dấu vết rò rỉ từ vết thương vai trái của Vinh để lại khi anh ẩn nấp lúc nãy.
Lý "Trọc" cúi xuống, dùng ngón tay quệt nhẹ vệt bùn dính dầu máy, đưa lên mũi ngửi. Mùi máu tươi tanh nồng lẫn trong mùi dầu khét lẹt lập tức kích hoạt bản năng của một kẻ săn người chuyên nghiệp. Gã đứng bật dậy, tay siết chặt dùi cui thép, bắt đầu rà quét đèn pin vào các góc tối xung quanh bãi giữ xe rác.
Vinh biết mình không còn nhiều thời gian. Chiếc xe tải chở rác của Hùng "Mập" sẽ xuất bến vào lúc 5h00 sáng để di chuyển ra bãi đổ thải ngoài vành đai bảo an. Anh bắt buộc phải trả hộp thư chết Jet về vị trí khe lốp dự phòng trước khi Lý "Trọc" phát hiện ra vệt máu dẫn đường.
Anh lén nhặt một chiếc bu-lông rỉ sét trên kệ dụng cụ, dùng lực cổ tay búng mạnh ra cửa sổ phía sau phòng cơ khí, hướng thẳng về phía dãy hàng rào kẽm gai phía Tây.
*XOẢNG!*
Tiếng kính vỡ của chiếc bóng đèn neon hỏng ở góc tường phía Tây vang lên giòn giã giữa đêm tối tĩnh mịch.
“Thằng chó nào?” Lý "Trọc" hét lớn, vung dùi cui lao thẳng về phía nguồn phát ra tiếng động ở dãy nhà kho phía Tây, bỏ qua khu vực phòng dụng cụ cơ khí.
Ngay khi bóng của Lý "Trọc" khuất sau góc tường, Vinh lách người ra khỏi phòng dụng cụ bằng Kỹ năng di chuyển im lặng. Anh trườn nhanh dưới gầm xe tải rác của Hùng "Mập", dùng tay phải dứt khoát ấn mạnh chiếc vỏ bao thuốc lá Jet chứa mẩu giấy tọa độ bãi mìn vào sâu trong khe lốp dự phòng, cố định nó bằng mẩu kẽm uốn cong để không bị rơi ra khi xe di chuyển qua địa hình gồ ghề. Lớp thứ hai và thứ ba của Quy tắc 'Hộp thư chết 3 lớp' chính thức được kích hoạt hoàn hảo.
Hoàn thành nhiệm vụ, Vinh lết chiếc chân trái khập khiễng dính bùn ngụy trang, âm thầm rút lui theo đường ống thông gió kỹ thuật dãy B để trở về Phòng giam hành lang số 4 trước khi ca trực sáng sớm mai bắt đầu càn quét kiểm tra vết thương thực thể.
***
Chiều tối ngày thứ mười nhập trại, bầu không khí vùng biên viễn Bavet trở nên ngột ngạt đến nghẹt thở. Cơn giông bão nhiệt đới lớn thứ hai trong tuần đang tích tụ những đám mây đen kịt, sà thấp xuống đỉnh bốn tòa tháp bọc thép của tổ hợp lừa đảo Cát Tường. Tiếng sấm sét rền vang từ phía rừng tràm biên giới dội lại như những phát đại bác cảnh cáo.
Bên trong xưởng bảo trì điện nước ở tầng trệt, tiếng động cơ máy phát điện dự phòng gầm rú liên tục tạo ra một luồng rung động cơ học truyền thẳng lên các tầng tháp. Mùi dầu diesel khét lẹt trộn lẫn mùi ozone nồng nặc bốc lên từ các trạm biến áp cao thế nội khu.
Chú Ba Cụt đứng bên cạnh bảng điều khiển chính, đôi bàn tay gân guốc cụt mất một ngón cái đang khéo léo đấu nối lại các đầu cáp đồng sờn rách. Gương mặt già nua đầy vết sẹo bỏng điện của chú đanh lại dưới ánh đèn neon vàng vọt. Chú liếc nhìn Vinh—lúc này đang giả vờ lau chùi các cuộn dây cáp phụ dưới danh nghĩa thợ phụ bảo trì.
“Vinh, lại đây tao bảo,” Chú Ba Cụt thì thầm bằng giọng trầm khàn, mắt vẫn cảnh giác nhìn ra phía cửa xưởng—nơi Narith, gã kỹ thuật viên vận hành hàng rào điện cao áp người Khmer, đang ngồi gác trong booth điều khiển kính một chiều.
Vinh lết chiếc chân trái bị thương khập khiễng tiến lại gần, tay cầm chiếc mỏ lết chịu lực nặng trịch. Vết rách bắp chân trái của anh đã khô lại nhờ lớp bột thuốc Amoxicillin cướp được từ phòng y tế của Sokha, nhưng bả vai trái rách sâu hoắm vẫn nóng hầm hập, báo hiệu một cơn sốt nhiễm trùng mới đang âm ỉ đốt cháy thể lực của anh.
“Mày nhìn kỹ sơ đồ này,” Chú Ba Cụt lén trải một bản vẽ kỹ thuật lưới điện rỉ sét dưới đáy hộp dụng cụ sắt. “Muốn vô hiệu hóa hoàn toàn hệ thống camera AI quét nhiệt và hàng rào điện cao áp ba lớp bao quanh trại để đoàn người nổi dậy vượt biên an toàn ngày mai, chúng ta bắt buộc phải tạo ra một vụ chập mạch bộc phá lớn tại Trạm biến áp cao thế nội khu này. Nhưng tao già rồi, tay lại cụt ngón, không đủ lực để thao tác nhanh các cầu dao rẽ nhánh 22KV mà không gây chập cháy sớm.”
Chú Ba Cụt chỉ tay vào điểm thắt nút năng lượng trên bản đồ—cầu dao tổng rẽ nhánh 22KV nằm sâu bên trong Trạm biến áp cao thế nội khu, được bao quanh bởi rào lưới thép có khóa từ bảo vệ nghiêm ngặt. “Narith gác trạm biến áp này cực kỳ kỹ. Thằng này nhút nhát nhưng tuân thủ mệnh lệnh máy móc của Thạch Sam rất nghiêm. Nó luôn mang ủng cao su cách điện dày cộm và dắt theo chiếc bảng điều khiển nguồn điện hàng rào bên hông. Mày phải áp dụng Quy trình bảo trì lưới điện rò rỉ để bypass đường dây nguồn phụ mà không làm nhảy aptomat tổng bốt gác của nó trước giờ G.”
“Cháu hiểu,” Vinh lầm lì đáp, đôi mắt một mí sắc bén khóa chặt lấy sơ đồ đường dây cáp quang xương sống. “Cháu sẽ trực tiếp tiếp cận trạm điện trong ca trực đêm nay. Chú Ba cảnh giới phía ngoài cho cháu.”
“Nhớ lấy lời tao dặn,” Chú Ba Cụt nắm chặt lấy bả vai phải lành lặn của Vinh, ánh mắt đầy sự nghiêm nghị và tình cảm của một người lính cũ truyền lại cho hậu bối. “Dòng 22KV không phải trò đùa. Sơ sẩy một milimet là hồ quang điện nó phóng ra thiêu rụi mày thành tro ngay lập tức. Phải dùng chiếc Kìm cắt cáp điện bọc cao su này, và tuyệt đối không được để tạo ra tia lửa lớn trước khi tao kích nổ tổng.”
***
2h15 sáng ngày thứ mười một nhập trại. Cơn mưa bão nhiệt đới chính thức đổ bộ vào đặc khu kinh tế Bavet. Tiếng mưa rơi xối xả nện rầm rầm xuống các mái tôn rỉ sét, tiếng sấm sét xé toạc bầu trời đêm đen kịt, tạo ra những vệt sáng xanh lè loang loáng qua các vách kính bọc thép của tháp Cát Tường.
Trần Thế Vinh bò sát mặt đất dính đầy sỏi rỉ sét và nước mưa phèn buốt giá, di chuyển dọc theo chân tường bê tông ẩm ướt hướng về phía Trạm biến áp cao thế nội khu. Anh bôi một lớp bùn lạnh trộn lẫn dầu máy thải lên toàn bộ quần áo và da mặt để giảm tối đa bức xạ nhiệt thân nhiệt, đề phòng hệ thống camera AI quét nhiệt dự phòng của Thạch Sam vẫn hoạt động trong bão.
Trạm biến áp hiện ra trong màn mưa bong bóng như một con quái vật sắt khổng lồ, phát ra những tiếng o o trầm đục, rung bần bật theo nhịp dòng điện áp cao 22KV chạy qua các cuộn dây đồng siêu lạnh. Bao quanh trạm là hệ thống hàng rào lưới thép gai cao ba mét, có gắn biển cảnh báo nguy hiểm chết người hình đầu lâu xương chéo.
Trong bốt điều khiển kính một chiều cách đó mười mét, Narith đang đi tuần quanh các bảng mạch đo dòng. Gã kỹ thuật viên vận hành hàng rào điện mặc bộ đồ bảo hộ cách điện màu xám xộc xệch, chân đi ủng cao su dày cộm, tay gõ cồm cộp vào các đồng hồ đo áp suất dầu máy biến áp để kiểm tra lưu lượng dòng rò rỉ.
Vinh áp sát người vào góc tối của hàng rào lưới thép ngoài trạm biến áp. Anh đưa bàn tay phải cầm chiếc Kìm cắt cáp điện của chú Ba Cụt tiếp cận chốt xích khóa cơ học của hàng rào ngoài. Chiếc kìm bọc cao su cách điện sờn rách hiện ra dưới ánh chớp sáng lòa.
*Lách cách.*
Vinh khéo léo dùng mũi kìm bẩy nhẹ chốt xích khóa rỉ sét đã bị nước phèn chua ăn mòn. Tiếng kim loại va chạm cực nhỏ bị tiếng mưa bão xối xả và tiếng o o của máy biến áp át đi hoàn toàn. Vinh lách người qua khe hẹp hàng rào, tiến vào bên trong khu vực điện áp cao.
Không khí bên trong trạm biến áp đặc quánh mùi ozone khét lẹt và hơi nóng hầm hập tỏa ra từ các lá tản nhiệt dầu. Vinh cảm nhận rõ rệt dòng điện sinh học trong cơ thể mình đang bị kích thích bởi từ trường cực mạnh xung quanh, các sợi lông tơ trên cánh tay dựng đứng lên, da đầu tê dại.
Anh áp dụng Quy trình bảo trì lưới điện rò rỉ để định vị cầu dao rẽ nhánh 22KV cung cấp điện trực tiếp cho hệ thống hàng rào điện cao áp ngoài rào. Theo chỉ dẫn của chú Ba Cụt, anh cần phải đấu nối song song một đường dây cáp đồng phụ bypass từ tủ điện hạ thế sang cầu dao tổng để tạo ra một điểm rò rỉ dòng rác, đánh lừa hệ thống đo dòng của Narith.
Vinh nhặt một thanh gậy sắt đặc dài khoảng năm mươi centimet nằm lăn lóc trên nền sỏi rỉ sét, định dùng nó để gạt nhẹ nắp bảo vệ bằng đồng của cầu dao tổng 22KV.
“Dừng lại! Mày điên à?” Một giọng nói thì thầm khàn đặc, đầy hoảng hốt vang lên từ phía sau khe lưới thép.
Chú Ba Cụt đã lẻn vào từ lúc nào, gương mặt già nua của chú tái mét dưới ánh chớp. Chú giật mạnh cánh tay phải của Vinh lại, tước đi thanh gậy sắt ném thẳng xuống đất bùn. “Thanh gậy sắt này không cách điện hoàn toàn! Dưới trời mưa bão ẩm ướt thế này, chỉ cần mày đưa nó lại gần cầu dao 22KV trong phạm vi ba mươi centimet, dòng điện áp cao sẽ phóng hồ quang trực tiếp qua thanh sắt, thiêu rụi toàn bộ lục phủ ngũ tạng của mày trong vòng nửa giây!”
Vinh giật mình, mồ hôi lạnh chảy dài hòa cùng nước mưa trên má trái rách sẹo. Một bài học xương máu về kỹ chiến thuật dã chiến quân sự: trong môi trường công nghệ cao vô luật pháp, một sai lầm nhỏ về mặt vật lý cũng sẽ dẫn đến cái chết tức thì mà không có cơ hội sửa sai.
“Dùng chiếc kìm bọc cao su này,” Chú Ba Cụt whispers, đưa tay chỉ vào chiếc Kìm cắt cáp điện đang dắt thắt lưng Vinh. “Và chỉ được thao tác trên đường cáp phụ hạ thế màu xanh cách điện đã được tao làm mòn lớp sơn bảo vệ từ trước. Phải đấu nối tắt để làm nhảy aptomat bốt gác của thằng Narith, tạo ra sự cố chập cháy tự nhiên để nó không nghi ngờ có kẻ phá hoại trước giờ G.”
Vinh gật đầu dứt khoát. Anh quỳ một chân xuống nền sỏi rỉ sét sũng nước phèn, đưa chiếc Kìm cắt cáp điện bọc cao su cách điện tiếp cận đường cáp phụ màu xanh. Vết rách sâu hoắm ở bả vai trái giật lên từng cơn đau buốt tột độ khi anh phải dùng lực bóp tay cơ học cực lớn để cắt lớp vỏ nhựa chịu lực dày cộm.
*XẸT!*
Một tia lửa điện hồ quang màu xanh lè bất ngờ phóng ra từ bảng tủ điện rò rỉ do mối nối bị ẩm ướt nước mưa. Luồng điện áp cao chạy sượt qua mũi kìm, truyền thẳng vào cán cao su sờn rách dắt sát bả vai trái của Vinh.
Một cảm giác co rút cơ học kinh hoàng ập đến. Toàn bộ cơ vai và cánh tay trái của Vinh co rúm lại, đau đớn như bị hàng ngàn cây kim nung đỏ đâm sâu vào tủy xương. Vinh cắn mạnh vào đầu lưỡi để cơn đau tột cùng kích hoạt giải phóng adrenaline khẩn cấp, ép lồng ngực không được phát ra tiếng hét lớn, hai mắt trợn trừng chịu đựng dòng điện rò rỉ chạy qua người.
*Cạch.*
Tiếng nổ nhỏ của tia lửa điện hồ quang vang lên giữa tiếng sấm sét.
Trong bốt điều khiển, Narith giật nảy mình trước tiếng động lạ. Gã kỹ thuật viên vận hành hàng rào điện lập tức bật đèn pha công suất lớn của bốt gác, quét một luồng ánh sáng vàng vọt thẳng vào vị trí trạm biến áp cao thế nội khu.
“Ai đó? Thằng già Ba Cụt à?” Narith hét lớn bằng tiếng Khmer, giọng run rẩy đầy nghi ngờ, tay gõ cồm cộp vào chiếc bảng điều khiển nguồn điện hàng rào dắt bên hông để kiểm tra dòng rò rỉ tăng vọt bất thường trên màn hình đo dòng.
Vinh nằm rạp xuống nền sỏi rỉ sét sũng nước bẩn, áp sát tấm lưng loang máu vào chân bệ máy biến áp khổng lồ để tránh luồng ánh sáng đèn pha quét qua. Anh gồng chặt cơ thể chịu đựng cơn co giật cơ vai trái, mắt hướng về phía bốt điều khiển.
Narith thấy đồng hồ đo dòng rò rỉ liên tục nhảy áp bất thường, gã nhíu mày cầm chiếc bút thử điện rọi thẳng ra ngoài lưới rào thép, bước chân dồn dập bước ra khỏi bốt điều khiển hướng về phía trạm biến áp.
“Phải đấu nối tắt ngay, nếu không nó quét đèn pha trúng vị trí này là sập tiệm hoàn toàn!” Chú Ba Cụt whispers dồn dập, tay cố gắng kéo đường dây đồng phụ nối tắt vào cầu dao rẽ nhánh.
Vinh cắn chặt răng, bỏ qua cơn đau vai trái đang rách miệng chảy máu kịch liệt. Anh dùng tay phải cầm chiếc Kìm cắt cáp điện bọc cao su cách điện dứt khoát kẹp chặt lấy lõi đồng của đường cáp phụ màu xanh, đấu nối trực tiếp vào thanh đồng tiếp địa của trạm biến áp để tạo ra một vụ chập mạch quá tải ngầm dã chiến.
*XÈÈÈÈ! XẸT!*
Một luồng tia lửa điện hồ quang màu xanh lè xé toạc màn đêm bão, mùi ozone và mùi nhựa cháy bốc lên nồng nặc xung quanh trạm biến áp. Vụ chập mạch quá tải ngầm lập tức làm nhảy aptomat tổng của bốt điều khiển.
Toàn bộ hệ thống đèn pha và bảng điều khiển trong bốt gác của Narith vụt tắt, chìm vào bóng tối tuyệt đối.
“Mẹ kiếp, lại nhảy aptomat tổng à?” Narith lầm bầm chửi rủa bằng tiếng Khmer, gã giật mình dừng bước sát mép rào lưới thép, quay lưng bước vội về phía booth điều khiển để sửa lại bảng mạch chính bị mất nguồn.
Tận dụng khoảng thời gian vàng ba mươi giây khi Narith quay lưng đi, Vinh nhanh chóng hoàn thành việc vẽ xong sơ đồ đấu nối tắt trạm biến áp cao thế và cùng chú Ba Cụt rút lui an toàn qua lỗ hổng hàng rào ngoài, chìm vào bóng tối của rừng tràm sát biên giới.
Vinh vừa đưa Kìm cắt cáp điện tiếp cận cầu dao tổng 22KV để chuẩn bị cho bước đấu nối bộc phá cuối cùng thì Narith bất ngờ xoay người bước ra từ bốt điều khiển, tay cầm bút thử điện rọi thẳng vào lưới rào thép.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!