Nhạc nềnEpicBattle_J

Hộp Thư Chết Jet

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn giận của Sẹo Búa giống như một khối thuốc nổ đen chỉ chực chờ một tia lửa để quét sạch cả phòng máy tính Cát Tường vào hư vô. Chiếc búa đóng đinh rỉ sét dính những vệt máu khô kịt ghì sát vào cơ vai đang run rẩy bần bật của Phan Hoàng Nam. Lưỡi thép lạnh ngắt áp sát da thịt cậu thiếu niên, trong khi Vương "Hacker" đứng phía sau nở nụ cười đắc ý, đôi mắt ti hí híp lại đầy thỏa mãn khi sắp loại bỏ được cái gai trong mắt.


“Trừ khi... có thằng nào dám tự tay dùng chiếc kìm kia bẻ gãy bảng mạch bypass này trước mặt tao để chứng minh lòng trung thành!” Giọng Sẹo Búa gầm rít dội thẳng vào trần thạch cao phòng máy.


Trần Thế Vinh đang quỳ một chân dưới sàn xi măng. Cú nện báng súng AK của gã lính gác vào bả vai trái lúc nãy đã làm rách toạc miệng vết sẹo roi điện cũ. Máu tươi nóng hổi chảy loang lổ, thấm qua lớp áo thun xám dính dầu mỡ, nhỏ từng giọt xuống sàn nhà. Cơn đau buốt nhói từ mạn sườn phải bị rạn xương rít lên theo từng nhịp thở mỏng. Thể lực của anh đã sụt giảm nghiêm trọng, đầu óc bắt đầu quay cuồng bởi cơn sốt nhiễm trùng đang âm ỉ đốt cháy huyết quản. Nhưng đại não của một cựu lính nghĩa vụ bộ binh vẫn vận hành với công suất tối đa.


Anh nhìn bảng mạch bypass mạng vỡ nát dưới chân Nam. Đó là bộ não công nghệ kết nối ngầm duy nhất giúp họ truyền dữ liệu về nước. Nếu phá hủy nó, kế hoạch nổi dậy sẽ bị lùi lại. Nhưng nếu không ra tay, đôi bàn tay gõ phím thiên tài của Nam sẽ bị phế vĩnh viễn dưới họng búa của Sẹo Búa.


Trong chiến thuật quân sự, đôi khi người lính phải chủ động hy sinh một chốt chặn để bảo vệ toàn quân và giữ vững vỏ bọc ngụy trang. Vinh đưa bàn tay phải đang bị bỏng điện tê dại xuống thắt lưng quần kaki bạc màu, rút chiếc Kìm cắt cáp điện của chú Ba Cụt ra. Chiếc kìm bọc cao su cách điện đã sờn rách hiện ra dưới ánh đèn huỳnh quang trắng bợt.


“Để tôi làm,” Vinh trầm giọng, giọng nói lầm lì không một chút dao động.


Anh lết chiếc chân trái bị thương khập khiễng bước lên, quỳ xuống sát bên cạnh Nam. Đôi mắt một mí sắc bén của anh khóa chặt lấy Nam, ép cậu thiếu niên phải giữ im lặng tuyệt đối. Vinh nhặt bảng mạch bypass vỡ nát lên, đặt vào lòng bàn tay phải, rồi dùng chiếc Kìm cắt cáp điện của chú Ba Cụt kẹp chặt lấy chip vi xử lý trung tâm.


*Rắc!*


Tiếng kim loại và nhựa cứng gãy vụn vang lên giòn giã trong không gian im lặng lạnh ngắt của phòng máy. Vinh dồn lực bóp nát bảng mạch thành những mảnh vụn vô dụng, ném chúng xuống dưới chân Sẹo Búa. Hành động dứt khoát, tàn nhẫn của anh đối với chính công cụ của mình đã dập tắt hoàn toàn sự nghi kỵ tột độ của gã đốc công tàn bạo.


Sẹo Búa nhìn đống phế liệu nát vụn dưới đất, rồi nhìn vệt máu loang lổ trên vai Vinh, từ từ hạ chiếc búa đóng đinh xuống. Gã nở nụ cười gằn thỏa mãn. “Tốt! Chó ngoan thì phải biết nghe lời chủ. Nhớ lấy lời mày nói: ba ngày, doanh số gấp đôi! Nếu không đạt, tao sẽ đóng đinh cả hai đứa mày vào cột.”


Gã đốc công vung tay ra hiệu cho toán lính gác bọc thép rút lui. Vương "Hacker" hậm hực liếc nhìn Vinh một cái đầy căm phẫn rồi lủi thủi bước theo sau. Khi cánh cửa bọc thép đóng sập lại, phòng máy tính Cát Tường mới thở phào nhẹ nhõm. Nam gục đầu vào vai Vinh khóc nức nở, nhưng Vinh chỉ vỗ nhẹ vào lưng cậu, ánh mắt hướng về phía vách kính một chiều với một quyết tâm sắt đá.


***


Đêm hôm đó, cơn giông bão vùng biên viễn Bavet tạm thời lắng xuống, nhường chỗ cho một bầu không khí ẩm ướt, đặc quánh và ngột ngạt đến rợn người. Bên trong Phòng giam hành lang số 4, mười hai con nợ công nghệ nằm la liệt trên những chiếc chiếu rách nát dính đầy vết ố phèn.


Vinh ngồi tựa lưng vào cột bê tông ẩm ướt sát góc tối phòng giam. Cơn sốt nhiễm trùng bắt đầu tàn phá cơ thể anh mạnh mẽ hơn sau trận đòn ban sáng. Bả vai trái sưng húp, rỉ máu ấm thấm qua lớp băng gạc dã chiến, mạn sườn phải đau buốt mỗi khi anh thở dốc. Anh lén đưa tay vào túi quần kaki, chạm vào chiếc bật lửa Zippo hoa sen rỉ sét—kỷ vật của người cha quá cố đang giấu kín Bản đồ bãi mìn cũ xung quanh hàng rào do chú Ba Cụt tìm thấy.


Bản đồ vẽ tay này ghi chép chính xác các tọa độ bãi mìn chưa rà phá từ thời chiến tranh sát hàng rào phía Đông của trại Cát Tường. Đây là lối thoát hiểm duy nhất bằng đường bộ hướng về phía biên giới Tây Ninh, nhưng để thực hiện cuộc nổi dậy giải phóng hơn một trăm con nợ, Vinh bắt buộc phải chuyển bản đồ này về nước cho Thiếu tá biên phòng Trần Sang để chuẩn bị sẵn lực lượng đặc nhiệm và xe cứu hộ tiếp ứng sát ranh giới kẽm gai.


Muốn chuyển một tài liệu vật lý ra khỏi tháp bọc thép Cát Tường mà không bị hệ thống camera AI quét nhiệt của Thạch Sam phát hiện là một nhiệm vụ bất khả thi. Vinh quyết định áp dụng Quy tắc 'Hộp thư chết 3 lớp'—giao thức bảo mật tình báo quân sự mà anh được huấn luyện thời lính nghĩa vụ.


Lớp thứ nhất là vật chứa vật lý: một vỏ bao thuốc lá Jet cũ nát, rách góc mà anh lén nhặt được từ thùng rác canteen nhà bếp. Vỏ bao thuốc lá Jet là thứ rác thải phổ biến nhất ở vùng biên giới này, xuất hiện ở khắp mọi ngóc ngách của trại Cát Tường. Nếu bị lính gác nhìn thấy dọc đường, nó sẽ chỉ được coi là một mảnh rác vô hại, hoàn toàn bypass được sự chú ý của camera giám sát.


Lớp thứ hai là phương tiện vận chuyển: chiếc xe tải chở rác thải sinh hoạt của Hùng "Mập"—gã tài xế béo phì, nhát chết và tham tiền. Xe rác của Hùng luôn xuất bến vào lúc 5h00 sáng thứ Ba hàng tuần để di chuyển ra bãi đổ thải ngoài vành đai bảo an. Vinh không cần Hùng "Mập" biết gã đang vận chuyển tài liệu mật; anh sẽ lén giấu vỏ bao thuốc lá Jet vào khe lốp dự phòng dưới gầm xe rác.


Lớp thứ ba là điểm tiếp nhận: Chị Hoa "Chợ Đường"—người tiểu thương bán tạp hóa sát hàng rào bãi đổ thải ngoài biên giới. Chị Hoa là mắt xích tình báo ngầm của Thiếu tá Trần Sang. Khi xe rác đổ thải, vỏ bao thuốc lá Jet sẽ rơi ra hoặc được chị Hoa bí mật thu hồi theo ký hiệu đánh dấu bằng than đen.


Vinh lén rút mẩu giấy nhỏ từ lót chiếc bật lửa Zippo ra. Dưới ánh sáng yếu ớt của khe thông gió, anh dùng một mẩu than đen nhỏ cạo ra từ lò sấy phòng máy để viết lại các tọa độ bốt gác và lối đi an toàn xuyên qua bãi mìn phía Đông. Những nét chữ nguệch ngoạc nhưng chính xác đến từng mét được Vinh cuộn tròn thật chặt, nhét sâu vào ruột bao thuốc lá Jet cũ nát, sau đó dùng một mẩu kẽm nhỏ uốn cong để cố định nắp bao thuốc.


“Anh Vinh... để em đi thay anh,” Nam thì thầm khẽ từ giường bên cạnh, đôi mắt lo âu nhìn vào bắp chân trái đang quấn bùn đen ngụy trang vết thương kính cắt của Vinh.


“Ngồi im đó,” Vinh dứt khoát ra lệnh bằng giọng trầm thấp, lạnh lùng. “Mày không có kỹ năng trinh sát đêm. Bước ra ngoài ba bước là camera AI quét nhiệt của Thạch Sam sẽ khóa mục tiêu ngay lập tức. Giữ lấy phòng giam, nếu lính gác gõ cửa kiểm tra ca trực, Mạnh sẽ đứng ra làm mồi nhử giả vờ co giật để kéo dài thời gian.”


Lê Văn Mạnh khẽ gật đầu từ góc tối, bả vai phải bầm tím nứt cơ do báng súng AK đập của gã đã được Vinh bôi bột thuốc Amoxicillin hạ sốt dã chiến thành công, dù vẫn còn đau nhức nhưng gã sẵn sàng liều mạng che chắn cho thủ lĩnh.


Đúng 4h00 sáng, tiếng còi chuyển ca trực của lính gác vành đai ngoài vang lên từ phía xa. Đây là khoảng thời gian vàng khi lính gác cũ mệt mỏi bàn giao ca, và Chea—gã gác cổng già của bốt gác phụ—thường ngủ gật trong booth gỗ sau khi uống cạn chai rượu đế giá rẻ.


Vinh áp sát người vào khe cửa sắt phòng giam hành lang số 4. Anh dùng chiếc Kìm cắt cáp điện của chú Ba Cụt lén bẩy nhẹ chốt xích khóa ngoài đã bị Đạt dùng axit ăn mòn một phần từ đêm trước. Tiếng xích sắt lách cách cực nhỏ bị tiếng quạt thông gió trung tâm gầm rú át đi hoàn toàn. Vinh lách người qua khe cửa hẹp, chìm vào bóng tối đặc quánh của hành lang dãy B.


Anh áp dụng Kỹ năng di chuyển im lặng: hạ thấp trọng tâm cơ thể, bước đi bằng rìa ngoài bàn chân để triệt tiêu tiếng động trên nền gạch men lạnh ngắt. Vinh di chuyển dọc theo mép tường bê tông ẩm ướt, căn chỉnh chính xác từng bước chân để luôn nằm trong Quy tắc 'Góc mù 45 độ' của hệ thống camera giám sát cố định dọc hành lang.


Khi tiến sát đến khu vực cầu thang dẫn xuống bãi giữ xe rác phía sau canteen, Vinh khựng lại. Mùi dầu máy thải khét lẹt và mùi rác rưởi phân hủy nồng nặc xộc thẳng vào mũi. Chiếc xe tải chở rác của Hùng "Mập" đang đỗ lầm lũi dưới ánh đèn pha vàng vọt của bốt gác phụ cách đó ba mươi mét.


Trong booth gỗ gác cổng, ông lão Chea đang gục đầu xuống bàn gỗ, tiếng ngáy khò khè đều đặn vang lên qua khe cửa sổ mở hờ. Vinh nín thở, lướt nhanh như một bóng ma qua khoảng sân đất nện sũng nước mưa, áp sát vào phần gầm bệ bết bát bùn đất của chiếc xe tải chở rác.


Cơn đau từ vết rách bả vai trái giật mạnh lên như có hàng ngàn cây kim nung đỏ đâm sâu vào da thịt khi Vinh phải cúi khòm người để chui vào gầm xe. Anh grịt chặt răng đến mức bật máu tươi nơi đầu lưỡi để kích hoạt adrenaline giải phóng khẩn cấp, đẩy lùi cơn buồn ngủ và kiệt sức của cơn sốt.


Vinh đưa tay phải lên, lách qua khe hẹp của nhíp xe để tiếp cận chiếc lốp dự phòng bám đầy dầu mỡ rỉ sét treo dưới gầm bệ. Anh định vị một khe nhỏ giữa khung sắt bảo vệ và lốp cao su—đây là góc chết hoàn hảo mà lính gác bốt cổng phụ sẽ không bao giờ cúi xuống kiểm tra khi xe rác đi qua barie.


Đúng lúc Vinh vừa wedged thành công chiếc vỏ bao thuốc lá Jet chứa mẩu giấy tọa độ bãi mìn vào khe lốp dự phòng, một luồng ánh sáng cực mạnh đột ngột quét qua gầm xe tải rác từ phía lối đi hành lang kỹ thuật dãy B.


*Cạch! Cạch! Cạch!*


Tiếng đế giày combat nện dồn dập xuống nền xi măng sũng nước vang lên chói óc. Vinh giật mình co người lại, áp sát tấm lưng loang máu vào trục cát-đăng lạnh ngắt dính đầy mỡ bò của xe tải.


Qua khe hở giữa hai bánh xe kép phía sau, Vinh nhìn thấy một bóng người cao gầy đang tiến lại gần. Ánh đèn pin công suất lớn loang loáng quét dọc theo hông xe tải rác. Đó là Lý "Trọc"—gã sát thủ săn tin dưới quyền Thạch Sam. Chiếc đầu trọc lóc xăm hình bò cạp ở sau gáy của gã bóng loáng dưới ánh đèn, tay phải lăm lăm chiếc dùi cui thép chịu lực nặng trịch.


Lý "Trọc" đang thực hiện đợt tuần tra đột xuất sớm dọc theo bãi xe để rà quét các thiết bị di động lén lút theo lệnh của Thạch Sam. Chiếc máy dò sóng cầm tay dắt bên hông gã thỉnh thoảng lại phát ra những tiếng rè rè nhỏ do nhiễu sóng từ máy phát điện dự phòng canteen.


Vinh nằm bất động dưới gầm xe, bả vai trái bị chấn thương cũ ép chặt vào lớp bùn đất dính dầu thải đen kịt dưới đất. Lớp bùn bẩn bám vào vết thương rách sâu gây nên một cảm giác bỏng rát kinh hoàng, như thể có ai đó đang đổ axit trực tiếp vào da thịt anh. Thể lực của Vinh sụt giảm kịch điểm dưới tác động của cơn đau và nhiệt độ ẩm ướt của đêm muộn, nhưng anh bắt buộc phải giữ im lặng tuyệt đối. Nếu Lý "Trọc" cúi xuống rọi đèn vào gầm xe, cả Vinh và hộp thư chết Jet sẽ bị phát hiện ngay lập tức, và toàn bộ Liên minh Bẫy Sắt sẽ bị Sẹo Búa tàn sát trước khi kịp nổi dậy.


Lý "Trọc" bước dừng lại ngay sát bánh xe sau của chiếc xe tải rác, chỉ cách vị trí Vinh nằm chưa đầy một mét. Vệt đèn pin của gã quét mạnh vào hệ thống nhíp xe và lốp dự phòng.


“Thằng chó Hùng Mập này lại không khóa nắp thùng dầu rồi,” Lý "Trọc" lầm bầm chửi rủa bằng tiếng Việt giọng Bắc lai Khmer, gã nhổ một bãi nước bọt sát mép bánh xe.


Vinh biết mình không thể nằm im chịu trận mãi. Ánh đèn pin của Lý "Trọc" đang dịch chuyển dần về phía khe lốp dự phòng—nơi chiếc vỏ bao thuốc lá Jet đang nằm kẹt ở đó. Vinh lén đưa bàn tay phải xuống đất, nhặt một viên sỏi nhỏ rỉ sét lẫn trong đống xỉ than nhà bếp.


Anh dùng lực cổ tay phải, búng mạnh viên sỏi qua khe gầm xe về phía dãy thùng phuy sắt rỗng đựng dầu thải ở góc đối diện bãi xe, cách đó khoảng mười lăm mét.


*KENG!*


Tiếng kim loại va chạm thanh mảnh nhưng sắc gọn vang lên giữa không gian tĩnh mịch của bãi xe rác đêm muộn.


Lý "Trọc" giật mình quay ngoắt đầu lại, vệt đèn pin lập tức hướng thẳng về phía dãy thùng phuy sắt rỗng. “Ai đó?” gã hét lên, tay siết chặt chiếc dùi cui thép bước nhanh về phía nguồn phát ra tiếng động.


Tận dụng khoảnh khắc vàng khi Lý "Trọc" bị đánh lạc hướng góc nhìn, Vinh nhanh chóng bò trườn bằng khuỷu tay ra khỏi gầm xe tải rác từ phía đối diện. Anh lướt nhanh qua khoảng sân tối, lách qua cánh cửa gỗ hờ của nhà kho bảo trì và nép mình sau vách kính mờ dính đầy bụi dầu máy của phòng dụng cụ cơ khí để cảnh giới.


Từ sau vách kính, Vinh nín thở quan sát Lý "Trọc" đang thận trọng dùng dùi cui gõ vào các thùng phuy sắt để kiểm tra. Không tìm thấy bất kỳ ai, gã sát thủ săn tin hậm hực quay trở lại lối đi cũ sát bánh xe tải rác.


Nhưng đúng vào giây phút quyết định khi Lý "Trọc" bước ngang qua bánh xe sau của chiếc xe tải rác để quay về hành lang, gã bỗng khựng lại. Đôi mắt sắc lạnh của gã sát thủ quét xuống mặt đất sũng nước dưới gầm xe.


Chiếc vỏ bao thuốc lá Jet chứa mẩu giấy tọa độ bãi mìn—do cú bẩy lực nhíp xe bị rung lắc mạnh lúc Vinh rút người ra—đã bị tuột khỏi khe lốp dự phòng và rơi xuống nằm im lìm ngay sát mép lốp xe sau.


Lý "Trọc" nhíu mày nhìn chiếc bao thuốc lá cũ nát nằm bết bát dưới đất bùn. Gã không hề nghi ngờ đó là một hộp thư chết tình báo, gã chỉ nghĩ đó là một mảnh rác bẩn thỉu do tên tài xế béo phì Hùng "Mập" vứt bừa bãi làm bẩn bãi đỗ xe.


Gã sát thủ săn tin đưa chân lên, vung một cú đá mạnh bằng chiếc giày combat bọc thép nặng trịch thẳng vào chiếc vỏ bao thuốc lá Jet.


*BỤP!*


Chiếc vỏ bao thuốc lá Jet bị đá bay đi, trượt dài trên nền xi măng trơn trượt dính đầy dầu máy thải của bãi xe, xoay tròn hướng thẳng về phía miệng hố ga thoát nước không có nắp đậy ở giữa sân.


Sau vách kính mờ của phòng dụng cụ cơ khí, Trần Thế Vinh đứng chôn chân tại chỗ, lồng ngực thắt chặt lại, đôi mắt một mí trợn trừng nín thở nhìn chiếc bao thuốc lá chứa toàn bộ hy vọng sống sót của hơn một trăm con người đang trượt dần về phía miệng hố ga sâu hoắm chứa dòng nước phèn chảy xiết.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!