Cái Chết Của Người Đi Trước
Cơn giông bão vùng biên viễn Bavet thổi qua những khe hở của tòa tháp bọc thép Cát Tường, mang theo tiếng rít gào buốt lạnh của gió mưa và mùi ozone khét lẹt của những tia sét đánh xuống rặng tràm ngoài vành đai. Nhưng bên trong phòng máy tính Cát Tường vào sáng ngày thứ chín, bầu không khí còn đặc quánh và ngạt thở hơn cả một phòng giam không dưỡng khí.
Tiếng quạt tản nhiệt của hàng trăm thùng máy tính cũ nát gầm rú liên tục tạo nên một thứ âm thanh ù ù nhức óc. Phượng "Ớt" đã biến mất. Sau cuộc thanh trừng đẫm máu tối qua của Sẹo Búa, căn phòng làm việc riêng của mụ trưởng phòng cuộc gọi giờ đây bị niêm phong bằng hai thanh gỗ đóng chéo thô bạo. Lê Thị Mai đã được đưa trở lại bàn làm việc, gương mặt cô sưng húp, khóe miệng rách sẹo đã đóng vảy đen, đôi mắt thâm quầng vô hồn dán chặt vào màn hình Terminal. Cô còn sống, nhưng cái giá của sự sống ở nơi này luôn mỏng manh như một sợi cáp quang trước lưỡi kéo.
Trần Thế Vinh ngồi ở Terminal 0409, đôi bàn tay gân guốc gõ đều đặn những dòng kịch bản lừa đảo giả lập lên màn hình. Thân hình cao 1m80 của anh hơi khòm xuống, cố tình thu nhỏ vóc dáng để tránh sự chú ý của lính gác. Cơn đau từ bắp chân trái bị mảnh kính CRT cắt sâu hoắm đêm trước đang giật lên từng nhịp buốt nhói, vệt máu rỉ ra đã khô cứng lại dưới lớp bùn hắc ín ngụy trang dã chiến. Trên bả vai trái, vết rách sâu hoắm từ trận roi điện trước đó nóng hầm hập, rỉ máu ấm thấm qua lớp băng gạc xám dán chặt vào lót tấm thép mỏng bên trong áo thun. Mạn sườn phải bị rạn xương nhói lên sau mỗi nhịp thở mỏng. Thể lực của anh đã sụt giảm nghiêm trọng, chỉ còn chưa đầy bốn mươi phần trăm, nhưng đại não của một cựu lính nghĩa vụ bộ binh vẫn vận hành với công suất tối đa.
Anh liếc mắt sang Terminal 0410 bên cạnh. Phan Hoàng Nam đang run rẩy gõ phím, mồ hôi lạnh chảy dài trên gọng kính cận dày cộm dán đầy băng keo trong. Chiếc điện thoại test chứa mã độc của Nam vẫn đang nằm im dưới bể nước xả bồn cầu bẩn dính dầu máy thải ở phòng giam hành lang số 4. Nhưng mối đe dọa lớn nhất lúc này không nằm ở vành đai ngoài, mà nằm ngay sát sườn bọn họ.
Ở dãy bàn đối diện, Vương "Hacker"—gã kỹ sư mạng có tiếng trong giới ngầm nhưng đố kỵ và hẹp hòi—đang lấm lét nhìn về phía Nam. Vương luôn tự phụ về kỹ năng quản trị mạng của mình, nhưng từ khi Nam xuất hiện và liên tục tối ưu hóa các kịch bản lừa đảo mà không cần dùng đến đòn roi, vị thế của Vương trong mắt ban quản lý đã bị lung lay dữ dội. Hơn thế nữa, Kế toán trưởng A Tài đang bắt đầu tiến hành cuộc kiểm toán rà soát hệ thống máy chủ để tìm nguồn gốc của lệnh chuyển khoản mười lăm ngàn USDT giả lập mà Nam đã hack để ly gián Phượng "Ớt". Sự rà quét gắt gao của A Tài đã vô tình đánh động đến hệ thống máng cáp mạng ngầm dưới hành lang dãy B.
Và Vương "Hacker" đã phát hiện ra điều đó.
Cách đây hai tiếng, trong lúc giả vờ đi kiểm tra đường truyền rò rỉ theo lệnh của A Tài, Vương đã tìm thấy một thiết bị bypass mạng lạ—một bộ chuyển mạch mini tự chế được đấu nối song song vào đường truyền cáp quang xương sống của tháp. Đó chính là thiết bị mà Nam đã lén lắp đặt nhờ Sơ đồ mạng nội bộ dán dưới gầm bàn Terminal 0408. Vương lập tức hiểu rằng đây là bằng chứng của một kế hoạch vượt ngục hoặc gián điệp công nghệ. Để lập công chuộc tội và triệt hạ đối thủ, gã đã mang thiết bị này báo cáo trực tiếp cho Sẹo Búa.
*RẦM!*
Cánh cửa bọc thép của phòng máy tính bị đạp tung ra với một lực cực mạnh, va đập vào vách tường xi măng phát ra tiếng nổ rầm rầm.
Sẹo Búa bước vào, sừng sững như một con gấu xám hung tợn. Gương mặt đầy sẹo lồi của gã đỏ gay, đôi mắt đỏ sọc vì cuồng nộ và thiếu ngủ sau đêm thanh trừng Phượng "Ớt". Tay phải gã lăm lăm chiếc búa đóng đinh rỉ sét dính những vệt máu khô kịt, tay trái xách theo một gã lính gác bọc thép. Đi ngay phía sau gã là Vương "Hacker" với nụ cười xảo trá, lấm lét dưới cặp mắt ti hí đầy đố kỵ.
Toàn bộ phòng máy lập tức im bặt. Tiếng gõ bàn phím dồn dập tắt ngấm, chỉ còn tiếng quạt tản nhiệt ù ù lạnh ngắt. Hơn hai trăm con nợ lao động cúi rạp đầu xuống bàn, không một ai dám thở mạnh.
Sẹo Búa bước đến giữa lối đi hẹp, vung tay ném mạnh một vật thể kim loại xuống sàn xi măng.
*Xoảng!*
Bộ chuyển mạch mini bypass mạng bị ném vỡ nát, những sợi dây đồng và bảng mạch hàn chì rách nát văng tung tóe sát chân ghế của Phan Hoàng Nam.
“Thằng nào?” Sẹo Búa gầm lên, giọng nói khàn đặc đầy sát khí dội thẳng vào trần nhà thạch cao. “Thằng nào đã lén đấu thiết bị này vào đường cáp quang xương sống của tao? Mày muốn chuyển dữ liệu gì về Việt Nam? Hay mày muốn gọi biên phòng sang đây san phẳng cái trại này?”
Không một tiếng trả lời. Nam nhìn bảng mạch vỡ nát dưới chân, mặt cắt không còn một giọt máu. Đôi bàn tay khẳng khiu của cậu run rẩy dữ dội trên bàn phím, chiếc kính cận suýt tuột khỏi sống mũi. Cậu hiểu rõ kết cấu mối hàn trên bảng mạch đó chính là do tự tay cậu độ chế từ các linh kiện phế thải trong nhà kho.
Vương "Hacker" bước lên một bước, chỉ thẳng ngón tay đầy mụn cám vào khu vực làm việc của Nam. “Báo cáo đốc công! Thiết bị này sử dụng giao thức bypass băng thông hẹp, kịch bản lọc IP chỉ có máy của thằng Nam ở Terminal 0410 mới có quyền truy cập. Đêm qua tôi đã quét thấy cổng mạng của nó liên tục gửi đi các gói dữ liệu nén hướng về phía biên giới!”
“Mày nói thật không?” Sẹo Búa quay ngoắt lại, ghì chặt cán búa đóng đinh vào vai Vương "Hacker".
“Tôi xin dùng mạng sống bảo đảm!” Vương "Hacker" run rẩy nhưng ánh mắt lộ rõ sự đắc ý tột độ. “Thằng Nam chính là đứa đã hack hệ thống! Thằng già thợ điện Ba Cụt và thằng lính nghĩa vụ Vinh ở Terminal 0409 chắc chắn là đồng phạm của nó!”
Sẹo Búa trợn trừng mắt, bước xộc tới bàn làm việc của Nam. Gã túm lấy cổ áo thun sờn rách của cậu thiếu niên, nhấc bổng cơ thể gầy gò của cậu lên khỏi ghế dốc ngược ra sau. Chiếc búa đóng đinh rỉ sét kề sát vào thái dương Nam, mùi máu khô và rỉ sắt tanh nồng xộc thẳng vào mũi cậu.
“Con chó rác rưởi!” Sẹo Búa rít qua kẽ răng vàng khè. “Mày có biết thằng kỹ sư hệ thống cũ ngồi ở cái ghế này trước mày đã chết thế nào không? Thằng Nguyễn Hoàng Long ấy!”
Khi cái tên Nguyễn Hoàng Long vang lên, lồng ngực Vinh thắt chặt lại như bị một bàn tay thép bóp nghẹt. Anh nhớ lại sơ đồ mạng nội bộ vẽ tay dán bằng băng keo trong dưới gầm bàn Terminal 0408—tài liệu mật cứu sống cả nhóm chính là di sản của Long.
“Thằng Long cũng nghĩ mình khôn ngoan như mày,” Sẹo Búa cười sằng sặc, nụ cười méo mó đầy thú tính. “Nó lén vẽ sơ đồ tháp để tìm đường trốn chạy. Tao đã dùng chính chiếc búa này đóng từng chiếc đinh vào mười đầu ngón tay của nó, bẻ gãy từng đốt xương sườn rồi nhốt nó vào hầm tối không dưỡng khí suốt năm ngày đêm cho đến khi nó tự cắn lưỡi chết rục xương! Xác của nó giờ đang thối rữa dưới đường cống ngầm ngoài vành đai kia kìa!”
Lời kể tàn bạo của Sẹo Búa dội vào tai Vinh như những nhát búa nện thẳng vào tim. Lòng căm thù sục sôi cuộn lên trong huyết quản người lính nghĩa vụ cũ. Anh nắm chặt nắm đấm phải dưới gầm bàn, cơ bắp cánh tay gồng cứng đến mức vết rách vai trái lại hở miệng, máu ấm bắt đầu chảy tràn xuống mạn sườn. Vinh phải dùng Kỹ thuật thở điều hòa nhịp tim, hít một hơi thật sâu để kiềm chế bản năng chiến đấu đang trỗi dậy. Chưa phải lúc. Súng AK của lính gác đang chĩa thẳng vào phòng máy. Nổi loạn lúc này là tự sát và sẽ chôn vùi toàn bộ mười hai kỹ sư phòng 404.
“Nói!” Sẹo Búa dí sát đầu búa vào mắt Nam. “Ai đã đưa sơ đồ mạng cho mày? Thằng già Ba Cụt thợ điện đúng không? Hay là thằng lính kiểng này?”
Nam hoảng loạn tột độ, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng qua kính. Cậu hé miệng, định khai nhận thiết bị bypass là của mình để che chở cho Vinh và chú Ba Cụt. Cậu không muốn nhìn thấy Vinh phải chịu thêm một trận đòn roi nào nữa vì mình.
Nhưng ngay khi Nam vừa định thốt lên lời, Vinh đã dùng ánh mắt sắc bén như dao cạo khóa chặt lấy cậu. Ánh mắt lỳ lợm, lạnh lùng và đầy uy lực của một người lính nghĩa vụ cũ ép Nam phải nuốt ngược lời nói vào trong. Vinh khẽ lắc đầu một nhịp cực nhỏ, ra hiệu cho cậu im lặng.
Vinh từ từ đứng dậy khỏi chiếc ghế Terminal 0409. Anh áp dụng Quy tắc 'Mắt không nhìn thẳng', đầu hơi cúi xuống, hai tay buông thõng biểu thị sự phục tùng tuyệt đối dã chiến. Anh lết chiếc chân trái bị thương khập khiễng bước ra giữa lối đi, chắn ngang giữa Sẹo Búa và Phan Hoàng Nam.
“Báo cáo đốc công... thiết bị đó là do tôi bảo trì hỏng,” Vinh trầm giọng nói, giọng nói khàn đặc và lầm lì của anh vang lên đều đặn, không một chút dao động.
Sẹo Búa khựng lại, nheo mắt nhìn Vinh. Gã ném Nam xuống sàn xi măng như ném một bao cát rách, quay sang ghì sát mặt vào Vinh. “Mày nói cái gì? Mày bảo trì hỏng? Một thằng lính nghĩa vụ dơ bẩn như mày mà biết đấu nối thiết bị bypass mạng của sòng bài?”
“Báo cáo đốc công, tôi không biết lập trình, nhưng tôi biết đọc sơ đồ dây cáp,” Vinh cúi đầu nhìn vạch vôi đỏ dưới đất, đại não anh vận hành với tốc độ chóng mặt để hợp thức hóa thiết bị bypass thành một lỗi kỹ thuật có lợi cho Sẹo Búa. “Hôm trước, lúc leo ra ngoài ban công nối cáp điện nguồn camera AI trong bão, tôi thấy đường truyền cáp quang của hành lang số 4 bị rò rỉ tín hiệu do ẩm ướt, làm sụt giảm băng thông gõ phím của phòng máy.”
Sẹo Búa nhíu mày, sự đa nghi của gã bị đánh động. “Rò rỉ tín hiệu?”
“Đúng thế,” Vinh tiếp tục dùng giọng lầm lì, cam chịu để thuyết phục gã đồ tể. “Tôi sợ chỉ tiêu doanh số của phòng bị sụt giảm, đốc công sẽ phạt đòn roi nên tôi đã nhờ thằng Nam đấu tắt một bộ chuyển mạch phụ để bypass qua đoạn cáp bị ẩm, nhằm ổn định đường truyền mạng. Thiết bị đó không gửi dữ liệu về nước, nó chỉ chuyển hướng luồng băng thông nội bộ để tăng tốc độ tải các tab chat ảo. Vương "Hacker" trình độ mạng kém, quét thấy luồng dữ liệu nén của máy ảo thì tưởng là gián điệp để lập công.”
“Mày ngậm máu phun người!” Vương "Hacker" hét lên, mặt xám xịt vì kinh hoàng khi thấy Vinh xoay chuyển tình thế. “Đốc công! Đừng nghe nó lừa! Thiết bị đó rõ ràng là...”
“Câm mồm!” Sẹo Búa quát lớn, vung chiếc búa đóng đinh chỉ thẳng vào mặt Vương "Hacker" khiến gã câm bặt, lùi lại phía sau run rẩy. Sẹo Búa quay lại nhìn Vinh, đôi mắt ti hí híp lại đầy nghi kỵ. Gã là kẻ nông cạn về công nghệ nhưng cực kỳ nhạy cảm với tiền bạc và doanh số. Lời giải thích của Vinh về việc "bảo trì để ổn định băng thông tăng doanh số" đã đánh trúng vào tử huyệt lòng tham của gã.
Tuy nhiên, sự tàn bạo của gã đốc công không dễ dàng bị xoa dịu bằng lời nói.
“Ổn định đường truyền? Tăng tốc độ tải?” Sẹo Búa cười gằn, bước sát sườn Vinh, hơi thở nồng nặc mùi rượu đế phả thẳng vào mặt anh. “Mày nghĩ tao là thằng ngu dễ bị dắt mũi à, thằng lính kiểng? Cho dù mày bảo trì hỏng hay cố tình làm gián điệp, luật của trại Cát Tường là nghiêm cấm tự ý can thiệp vào hạ tầng mạng. Hôm nay tao không chặt tay thằng Nam, thì ngày mai cả cái phòng máy này sẽ leo lên đầu tao ngồi!”
“Đốc công,” Vinh vẫn giữ Quy tắc 'Mắt không nhìn thẳng', giọng anh trầm xuống nhưng mang theo sức nặng của một lời cam kết đẫm máu. “Sẹo Búa là người thực tế, chỉ quan tâm đến doanh thu nộp về sòng bài Golden Crown chứ không quan tâm đến một bảng mạch phế liệu. Tôi dùng mạng sống bảo lãnh cho thằng Nam. Nếu đốc công giữ lại đôi bàn tay gõ phím của nó, tôi cam kết với đốc công trong vòng ba ngày tới, hành lang số 4 sẽ hoàn thành doanh số giả lập bù đắp gấp đôi chỉ tiêu hiện tại.”
“Gấp đôi?” Sẹo Búa khựng lại. Đôi mắt gã trợn lên, nhẩm tính số tiền hoa hồng USDT khổng lồ gã sẽ nhận được từ sòng bài nếu đạt chỉ tiêu gấp đôi. Đó là một con số có thể giúp gã xóa sạch các khoản nợ cờ bạc riêng và củng cố vị thế trước Trưởng bộ phận an ninh Thạch Sam.
“Đúng thế, gấp đôi doanh số,” Vinh nhấn mạnh, cơ vai trái của anh run lên bần bật do mất máu nhưng giọng nói vẫn sắt đá. “Nếu sau ba ngày không đạt chỉ tiêu, đốc công có thể tự tay dùng búa đập nát mười đầu ngón tay của tôi và thằng Nam rồi ném xuống giếng kỹ thuật. Nhưng trước khi đạt chỉ tiêu, đốc công cần đôi tay của nó để vận hành thuật toán lọc mục tiêu VIP.”
Sẹo Búa im lặng đứng nhìn Vinh. Sự im lặng kéo dài đến nghẹt thở, chỉ có tiếng gió bão ngoài cửa sổ rít lên từng hồi u uất. Gã đốc công tàn bạo đang cân nhắc giữa việc thỏa mãn thú tính bạo lực tức thời và lợi ích kinh tế khổng lồ trước mắt.
“Mày lỳ lợm lắm, con nợ số 0409,” Sẹo Búa rít qua kẽ răng, gương mặt gã méo mó đi vì một ý đồ hành hạ tàn độc mới. “Tao có thể giữ lại đôi tay của thằng Nam để gõ tiền cho tao. Nhưng luật là luật. Mày muốn đứng ra bảo lãnh cho nó? Được, tao sẽ thử xem cái xương sườn rạn và bả vai rách của một thằng lính nghĩa vụ bộ binh chịu được bao nhiêu lực!”
Không đợi Vinh kịp phản ứng, Sẹo Búa vung mạnh cánh tay vạm vỡ, dùng báng súng trường bọc thép của gã lính gác đứng bên cạnh đập mạnh một cú như trời giáng thẳng vào bả vai trái bị chấn thương cũ của Vinh.
*BỐP!*
Một âm thanh vật lý khô khốc vang lên chói tai. Cú va đập cực mạnh nện thẳng vào vùng vết sẹo roi điện rách da chưa kịp lành của Vinh. Lực chấn động dội ngược vào xương đòn, làm rách toạc miệng vết thương sâu hoắm bên trong. Máu tươi nóng hổi lập tức phun ra, thấm đẫm mảng lót áo thun xám dính dầu mỡ, nhuộm đỏ một khoảng lớn trước ngực áo anh.
Vinh quỳ sụp một chân xuống sàn xi măng lạnh ngắt, mạn sườn phải bị rạn xương rít lên đau đớn kịch liệt như muốn gãy rời sau cú chấn động. Gương mặt anh co rút lại, mồ hôi hột pha lẫn máu tươi chảy dài trên trán. Anh bặm chặt môi đến mức bật máu tươi nơi đầu lưỡi để không phát ra một tiếng rên rỉ nào, hai tay bấu chặt vào nền sàn xi măng bẩn thỉu. Anh áp dụng Phương pháp kích thích adrenaline nhân tạo, dùng cơn đau tột cùng ở lưỡi để ép hệ thần kinh giữ vững sự tỉnh táo chiến thuật, không được phép ngất xỉu.
“Anh Vinh!” Phan Hoàng Nam hét lên trong nước mắt, định lao tới đỡ anh nhưng bị họng súng của lính gác chĩa thẳng vào đầu ép lùi lại.
Sẹo Búa nhìn vệt máu loang lổ trên vai Vinh, cười sằng sặc đầy thỏa mãn. Gã nhấc chiếc búa đóng đinh rỉ sét lên, gõ nhẹ cán búa vào gò má đầy mồ hôi của Vinh. “Chịu đòn tốt lắm, thằng lính kiểng. Nhớ lấy lời mày nói: ba ngày, doanh số gấp đôi! Nếu tao không thấy dòng tiền USDT chảy về ví sòng bài, chiếc búa này sẽ đập nát từng khớp xương trên người mày.”
Nhưng ngay khi Sẹo Búa vừa định quay lưng bước đi, Vương "Hacker" lại lén rỉ tai gã điều gì đó. Gương mặt Sẹo Búa chợt khựng lại, đôi mắt gã lóe lên tia sáng nghi kỵ tột độ. Gã nhận ra nếu chỉ trừng phạt Vinh mà không triệt hạ hoàn toàn mầm mống công nghệ của Nam, gã vẫn có nguy cơ bị qua mặt bởi những đoạn mã độc bypass mạng.
Sẹo Búa quay ngoắt lại, bước xộc tới chỗ Phan Hoàng Nam đang quỳ run rẩy dưới sàn. Gã đốc công tàn bạo nhấc chiếc búa đóng đinh rỉ sét lên cao, ghì chặt đầu búa nhọn hoắt sát vào bả vai gầy gò của Nam.
“Tao tạm thời tin lời thằng Vinh về việc bảo trì,” Sẹo Búa gầm rú, giọng nói lồng lộng sát khí dội thẳng vào màng nhĩ Nam. “Nhưng để đề phòng lũ chúng mày giở trò mèo sau lưng tao... tao sẽ chặt đứt một ngón tay của thằng Nam ngay bây giờ để làm gương! Trừ khi... có thằng nào dám tự tay dùng chiếc kìm kia bẻ gãy bảng mạch bypass này trước mặt tao để chứng minh lòng trung thành!”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!