Kịch Bản Bẫy Tình
Ánh đèn pin từ khe cửa sắt quét một đường loang loáng qua đỉnh đầu Vinh, dừng lại ngay sát vị trí viên gạch vỡ giấu lưỡi cưa dưới gầm giường.
Mùi tanh nồng đặc trưng của phèn chua trộn kim loại mài rỉ sét bốc lên phòng giam hẹp bay qua khe cửa sắt sát mũi lính gác. Tiếng xích sắt khóa cửa ngoài rung lên bần bật, lách cách những âm thanh khô khốc của kim loại va chạm.
Trong bóng tối đặc quánh, tim Đạt đập dồn dập như gõ trống trận. Gã thợ cơ khí gầy gò nín thở, hai tay bấu chặt lấy thành giường sắt rỉ, cơ thể run lên bần bật. Chỉ cần gã lính gác bước vào và cúi xuống nhìn dưới gầm giường, lưỡi cưa tôn rỉ—hy vọng vượt ngục duy nhất của nhóm—sẽ bị phát hiện. Khi đó, cái giá phải trả không chỉ là những trận đòn roi điện thừa chết thiếu sống, mà là mạng sống của cả bốn người.
“Đạt, đổ nước bồn cầu ra sàn ngay! Mạnh, nằm đè lên vũng nước!”
Giọng Vinh trầm thấp nhưng lạnh lùng và dứt khoát vang lên sát sườn. Anh không hề hoảng loạn. Tư duy chiến thuật của một cựu lính nghĩa vụ bộ binh lập tức kích hoạt trong đại não. Vinh hiểu rằng không thể dùng bạo lực để đối phó với lính gác tuần tra lúc này; anh phải dùng ngụy trang dã chiến để bẻ gãy khứu giác của đối thủ.
Đạt phản xạ cực nhanh. Gã vớ lấy chiếc gáo nhựa cũ nát, múc một gáo nước bẩn dính váng dầu máy thải đen kịt từ bể xả bồn cầu rồi dội mạnh xuống sàn xi măng. Nước bẩn loang ra, mang theo mùi hôi thối nồng nặc và mùi dầu khét lẹt, lập tức đè bẹp mùi phèn chua mài kim loại. Cùng lúc đó, Lê Văn Mạnh lầm lũi lăn người khỏi chiếu, nằm đè bả vai phải bầm tím xuống sát vũng nước bẩn, giả vờ như đang co giật vì cơn sốt nhiễm trùng.
*Cạch!*
Cánh cửa thép nặng nề bị đạp tung ra. Sok—gã lính tuần tra vành đai ngoài với khẩu AK-47 sờn báng dắt chéo sau lưng—bước vào. Gã nhíu mày, đưa tay bịt mũi trước luồng khí hôi thối xộc thẳng vào mặt.
“Mẹ kiếp! Phòng này chứa rác hay chứa người thế?” Sok chửi thề bằng tiếng Khmer, vệt đèn pin công suất lớn quét loang loáng qua đỉnh đầu Vinh, rồi dừng lại trên tấm lưng trần đẫm mồ hôi của Mạnh đang nằm rên rỉ dưới sàn.
Vinh lờ đờ mở mắt, giả vờ như vừa tỉnh dậy sau cơn sốt cao. Anh áp dụng Quy tắc 'Mắt không nhìn thẳng', đầu hơi cúi xuống, hai tay ôm lấy bắp chân trái bị thương đang quấn băng gạc bẩn dính bùn hắc ín. “Báo cáo cán bộ... thằng Mạnh bị sốt co giật... nó làm đổ bồn nước thải...” Giọng Vinh khàn đặc, biểu lộ sự suy kiệt hoàn hảo của một con nợ bị vắt kiệt sức lao động.
Sok soi đèn pin xuống vũng nước đen ngòm dính váng dầu máy trên sàn. Mùi dầu thải khét lẹt và mùi hôi thối của bồn cầu khiến gã không muốn bước sâu vào trong phòng giam ẩm ướt thêm một bước nào nữa. Gã nhổ một bãi nước bọt khinh bỉ xuống sàn, dùng báng súng AK gõ mạnh vào cạnh cửa thép.
“Lũ súc vật dơ bẩn! Ngày mai mà không đạt chỉ tiêu gõ phím, tao sẽ bảo Sẹo Búa ném cả lũ chúng mày xuống giếng kỹ thuật!”
Sok quay lưng bước ra ngoài, cánh cửa bọc thép đóng sập lại với một tiếng “rầm” khô khốc. Tiếng xích sắt lại loảng xoảng khóa chặt từ bên ngoài.
Trong phòng giam, tiếng thở phào nhẹ nhõm đồng loạt vang lên. Đạt bò ra từ gầm giường, mồ hôi hột chảy ròng ròng trên trán. Gã run rẩy kiểm tra lại viên gạch xi măng vỡ. Lưỡi cưa tôn rỉ vẫn nằm an toàn dưới lòng đất, không hề bị dịch chuyển. Vinh từ từ ngồi dậy, ánh mắt lạnh lùng nhìn vệt đèn pin nhạt dần ngoài hành lang. Thử thách ban đêm đã vượt qua, nhưng anh biết, ngày mai sẽ là một trận chiến tàn khốc khác dưới tay một con quái vật khác: Phượng "Ớt".
***
Sáng hôm sau, không khí bên trong phòng máy tính Cát Tường nóng hầm hập và ngột ngạt hơn thường lệ. Tiếng quạt tản nhiệt của hàng trăm thùng máy tính cũ kỹ gầm rú liên tục, tạo ra một thứ âm thanh ù ù nhức óc nhốt chặt những con người khốn khổ trong chuồng sắt vô luật pháp.
Ở khu vực trung tâm của phòng cuộc gọi lừa đảo, Phượng "Ớt" đang đứng khoanh tay, gương mặt trang điểm đậm loè loẹt của mụ méo mó đi vì giận dữ. Mụ mặc chiếc váy bó sát khoét sâu màu đỏ chói, nồng nặc mùi nước hoa rẻ tiền trộn lẫn mùi khói thuốc lá. Đôi móng tay dài sơn đỏ chót như máu của mụ liên tục gõ cồm cộp lên bàn làm việc của Lê Thị Mai.
“Doanh số tuần này của phòng cuộc gọi sụt giảm mười lăm phần trăm! Lũ chúng mày ăn cơm cặn của trại để làm việc thế này à?” Phượng "Ớt" rít lên, giọng lanh lảnh như kim loại cọ xát. Mụ xoay chiếc nhẫn vàng bản lớn trên ngón tay trỏ—chiếc nhẫn có giấu một cây kim châm tẩm độc cực nhỏ bên dưới đế gắn đá.
Lê Thị Mai quỳ gối trên nền gạch men lạnh ngắt, gương mặt thanh tú hốc hác đầy những vết bầm tím mới cũ chồng chéo. Đôi mắt thâm quầng sâu hoắm của cô lộ rõ sự mệt mỏi tột độ, nhưng cô vẫn cố giữ sự bình tĩnh khôn ngoan của một thông dịch viên lâu năm.
“Báo cáo chị Phượng... các đầu mối khách hàng VIP tại Việt Nam hiện tại rất cảnh giác,” Mai cố gắng dùng giọng bình tĩnh để đàm phán, mắt cô nhìn xuống vạch vôi đỏ dưới đất để tránh kích động mụ quái thú. “Kịch bản cũ đã bị các hội nhóm an ninh mạng vạch trần. Chúng ta cần thời gian để Nam và tổ kỹ thuật cập nhật lại các giao diện app ngân hàng giả mạo...”
“Câm miệng!”
Phượng "Ớt" nổi điên, vung tay tát mạnh vào má Mai. Cú tát nảy lửa khiến khóe miệng Mai rách ra, máu tươi rỉ xuống cằm. Mụ quái quản lý túm lấy tóc Mai giật ngược ra sau, ghì chặt chiếc nhẫn vàng sát vào mu bàn tay cô. “Thời gian? Sẹo Búa chỉ cho tao ba ngày để bù đắp khoản thâm hụt mười lăm ngàn USDT! Nếu tao không nộp đủ tiền, gã sẽ dùng búa đóng đinh bẻ gãy chân tao. Và trước khi tao chết, tao sẽ châm cây kim này vào tủy xương của mày, con khốn!”
Từ Terminal 0409 cách đó không xa, Trần Thế Vinh im lặng quan sát toàn bộ sự việc. Đôi mắt một mí của anh híp lại lạnh lùng. Bả vai trái bị thương rách da sâu từ trận roi điện trước đang giật lên từng nhịp đau buốt dưới lớp áo thun xám dính dầu mỡ, nhưng anh vẫn ép mình phải giữ sự tỉnh táo chiến thuật tối đa.
Vinh biết rõ Lê Thị Mai là mắt xích tình báo nội bộ cốt lõi của anh. Cô thông thạo tiếng Khmer và tiếng Trung, là người duy nhất có thể đọc được lịch trực ca của lính gác và các tài liệu mật từ văn phòng giám đốc sòng bài Golden Crown. Nếu Mai bị Phượng "Ớt" tàn phế hoặc giết chết, toàn bộ kế hoạch nổi dậy của Liên minh Bẫy Sắt sẽ bị mù thông tin hoàn toàn. Anh bắt buộc phải can thiệp.
Nhưng Vinh không thể dùng bạo lực vật lý trực tiếp chống lại Phượng "Ớt". Mụ ta luôn được bảo vệ bởi hai lính gác mang súng trường đứng ngoài cửa phòng cuộc gọi. Muốn tiêu diệt một con rắn độc có bảo vệ, anh phải dùng chính quy tắc sinh tồn ngầm của thế giới tội phạm này: dùng lòng tham và sự đa nghi của kẻ cầm quyền để mượn tay kẻ mạnh tiêu diệt kẻ yếu.
“Nam, dừng gõ kịch bản cũ lại,” Vinh ghé sát tai Phan Hoàng Nam, whispers khẽ. “Truy cập vào hệ thống ví trung chuyển USDT của phòng cuộc gọi lừa đảo ngay lập tức.”
Phan Hoàng Nam giật mình, đôi kính cận dày cộm dán đầy băng keo rung lên. Cậu thiếu niên nhút nhát nhìn Vinh với ánh mắt lo sợ, nhưng khi nhìn thấy vết sẹo loang máu trên vai Vinh và gương mặt bầm dập của Mai, ánh mắt cậu chợt trở nên kiên định. Nam gật đầu, những ngón tay khẳng khiu lướt nhanh trên bàn phím máy tính cũ nát.
“Anh Vinh... em đã vượt qua tường lửa phụ của phòng cuộc gọi,” Nam thì thầm, giọng run rẩy nhưng đầy phấn khích. “Nhưng ví trung chuyển USDT này được bảo mật bằng mã khóa đa chữ ký của sòng bài Golden Crown. Em không thể rút tiền ra ngoài ví rác mà không có khóa riêng của kế toán trưởng A Tài.”
“Không cần rút tiền thật,” Vinh lạnh lùng ra lệnh, ánh mắt anh dán chặt vào sơ đồ dòng tiền hiển thị trên màn hình. “Tao đã nghiên cứu kỹ Kịch bản scam 'Tình cảm - Tài chính' của phòng máy. Hệ thống của Phượng "Ớt" vận hành dựa trên việc tạo ra các hóa đơn giao dịch giả lập để lừa nạn nhân nạp tiền. Mày hãy dùng chính lỗ hổng của kịch bản này để tạo ra một giao dịch chuyển khoản USDT giả lập trị giá mười lăm ngàn USDT từ ví quản lý của Phượng "Ớt" sang một ví rác bên ngoài biên giới.”
“Một hóa đơn giả?” Nam đẩy gọng kính, đại não thiên tài công nghệ lập tức hiểu ra ý đồ của Vinh. “Em hiểu rồi! Sẹo Búa kiểm toán dòng tiền của các đốc công hàng tuần. Nếu gã nhìn thấy hóa đơn này, gã sẽ nghĩ Phượng "Ớt" đang âm thầm tuồn tiền lừa đảo ra ngoài để chuẩn bị trốn chạy!”
“Đúng thế,” Vinh mỉm cười lạnh lùng, nụ cười mang theo sát khí của một người lính trinh sát biên phòng. “Tử huyệt của bọn mafia vùng biên này là tiền bạc và sự trung thành giả tạo. Chỉ cần gieo vào đầu Sẹo Búa sự nghi ngờ rằng Phượng "Ớt" ăn chặn tiền của gã, gã sẽ tự tay bẻ gãy cổ mụ ta.”
Để thực hiện bước tiếp theo của mưu kế ly gián tài chính đầy mạo hiểm này, Vinh bắt buộc phải có được tờ hóa đơn giao dịch vật lý và nhét nó vào tập hồ sơ thu chi trên bàn làm việc của Sẹo Búa. Đây là một nhiệm vụ cực kỳ nguy hiểm, đòi hỏi Vinh phải đột nhập vào văn phòng bọc thép của ban quản trị ngay trong giờ chuyển ca trực—thời điểm lính gác di chuyển dày đặc dọc hành lang.
Vinh đứng dậy lầm lũi di chuyển về phía lối ra của phòng máy. Anh áp dụng Kỹ năng di chuyển im lặng, phân bổ trọng tâm cơ thể đều lên lòng bàn chân để tránh phát ra tiếng động trên nền gạch men vỡ. Anh dắt chắc chiếc Kìm cắt cáp điện của chú Ba Cụt ở thắt lưng kaki bạc màu, tay trái giấu kín chiếc khóa từ an ninh rác nhặt được từ xác tên lính gác A Lục hôm trước.
*Tít!*
Chiếc khóa từ rác nhấp nháy đèn đỏ rồi chuyển sang màu xanh lục yếu ớt. Cánh cửa gỗ bọc thép dẫn vào khu văn phòng ban quản trị hé mở. Vinh lẻn vào trong như một bóng ma, áp sát lưng vào vách tường hành lang tối tăm.
Anh áp dụng Phương pháp trinh sát vòng tròn, chia nhỏ không gian hành lang thành các ô vuông để định vị các góc chết của hệ thống camera giám sát cố định. Vinh di chuyển cúi thấp người ngay phía dưới đế gắn của camera vòm theo Quy tắc 'Góc mù 45 độ'.
*Cộc... cộc... cộc...*
Tiếng bước chân nặng nề từ phía đầu hành lang dội lại. Vinh giật mình, nhịp tim lập tức tăng vọt. Qua vách kính một chiều, anh nhìn thấy bóng dáng gầy gò, đeo kính gọng kim loại của Kế toán trưởng A Tài đang đi cùng hai lính gác bọc thép mang súng trường AK-47. Chúng đang tiến thẳng về phía phòng kế toán nằm sát văn phòng của Sẹo Búa.
Nếu bị phát hiện ở khu vực cấm này, Vinh sẽ bị quy tội làm gián điệp và bị tống thẳng xuống hầm tối không dưỡng khí ngay lập tức.
Vinh áp dụng Kỹ thuật thở điều hòa nhịp tim: hít sâu bằng mũi trong bốn giây, giữ khí lại trong lồng ngực để giảm nhịp tim xuống dưới tám mươi nhịp mỗi phút, tuyệt đối không để tiếng thở dốc lọt ra ngoài. Anh nhanh chóng luồn người vào khoảng trống hẹp giữa hai tủ cáp điện ngầm bám đầy bụi bặm và mạng nhện.
A Tài dừng lại ngay trước cửa phòng kế toán, cách vị trí ẩn nấp của Vinh chưa đầy hai mét. Gã kế toán trưởng lạnh lùng rút chùm chìa khóa ra mở cửa, lầm bầm chửi rủa bằng tiếng Trung về việc sụt giảm doanh thu của phòng cuộc gọi. Lính gác đứng nghiêm chỉnh hai bên, vệt đèn pin quét qua quét lại trên vách tường sát sườn Vinh.
Lồng ngực Vinh đau nhói do chấn thương rạn sườn phải co thắt dưới áp lực nín thở liên tục. Vết rách bắp chân trái bị thương rỉ máu nhẹ, thấm qua lớp bùn ngụy trang dã chiến tạo ra một cơn bỏng rát kinh hoàng. Vinh cắn chặt đầu lưỡi, dùng cơn đau tột cùng để kích hoạt giải phóng adrenaline khẩn cấp, duy trì sự bất động hoàn toàn của cơ thể.
Sau hai phút dài như hai thế kỷ, A Tài bước vào phòng kế toán và đóng sập cửa lại. Toán lính gác tiếp tục di chuyển dọc hành lang hướng về phía sòng bài Golden Crown.
Vinh lập tức lướt ra khỏi khe tủ cáp, áp sát cửa văn phòng của Sẹo Búa. Anh lách người vào trong. Căn phòng bốc mùi rượu đế và thuốc lá nồng nặc. Trên chiếc bàn gỗ gụ lớn, tập hồ sơ thu chi hàng tuần của hành lang số 4 đang nằm mở sẵn cạnh chiếc búa đóng đinh rỉ sét dính máu khô.
Vinh nhanh tay rút tờ hóa đơn giao dịch USDT giả lập trị giá mười lăm ngàn đô do Nam in ra từ túi áo gió sờn rách, lén nhét vào giữa tập hồ sơ, ngay dưới trang ghi chép doanh thu của phòng cuộc gọi lừa đảo dưới quyền Phượng "Ớt". Anh vuốt phẳng mép giấy để không để lại bất kỳ dấu vết can thiệp vật lý nào, rồi nhanh chóng rút lui ra ngoài theo lối cũ, quay trở lại Terminal 0409 trước khi ca làm việc chiều kết thúc.
***
Nửa tiếng sau, Sẹo Búa lầm lũi bước vào văn phòng của mình. Gã đốc công vạm vỡ hung tợn ném chiếc roi điện xuống bàn, mặt gã đỏ gay vì rượu và cơn tức giận do bị Thạch Sam khiển trách về hiệu suất làm việc của hành lang số 4.
Gã ngồi xuống chiếc ghế da rách nát, chân phải hơi khựng lại một nhịp do vết mổ nẹp xương gối cũ đau nhức khi thời tiết chuyển giông bão. Sẹo Búa giật lấy tập hồ sơ thu chi để đối chiếu số liệu cuối ngày.
Đôi mắt ti hí của gã quét qua các trang giấy, và rồi dừng lại đột ngột khi nhìn thấy tờ hóa đơn giao dịch USDT giả lập dính vệt mực in vội vàng.
*“Giao dịch chuyển khoản: 15.000 USDT. Người gửi: Wallet_PhuongOt_Cattường. Người nhận: Wallet_Anonymous_Sihanoukville. Trạng thái: Đã hoàn thành.”*
Sẹo Búa đứng bật dậy. Gương mặt đầy sẹo lồi của gã co rúm lại, chuyển từ đỏ gay sang xám xịt vì giận dữ. Những thớ cơ trên cánh tay vạm vỡ nổi gân xanh cuồn cuộn. Khoản tiền mười lăm ngàn USDT thâm hụt của phòng cuộc gọi mà Phượng "Ớt" báo cáo là “khách hàng cảnh giác”, thực chất đã được chuyển thẳng sang một ví rác của băng đảng đối thủ tại Sihanoukville!
“Con khốn phản bội! Mày dám ăn chặn tiền của tao để mua đường trốn chạy à?”
Sẹo Búa gầm lên một tiếng kinh hoàng như thú dữ bị cướp mồi. Gã không hề nghi ngờ tính xác thực của tờ hóa đơn, bởi vì trong thế giới vô luật pháp của trại Cát Tường, sự phản bội luôn là thứ dễ tin nhất. Lòng tham tột độ và sự đa nghi bệnh hoạn đã hoàn toàn che mờ lý trí của gã đốc công tàn bạo.
Gã giật lấy chiếc búa đóng đinh rỉ sét dắt ở thắt lưng, vung mạnh tay đập nát chiếc cốc thủy tinh trên bàn thành trăm mảnh vỡ vụn. Sẹo Búa MARCH thẳng ra khỏi văn phòng, bước chân khập khiễng nện xuống sàn hành lang những tiếng “bịch, bịch” khô khốc và đầy sát khí.
Tại phòng cuộc gọi lừa đảo, Phượng "Ớt" vẫn đang điên cuồng dùng kim châm đe dọa châm vào tay Lê Thị Mai để ép cô phải gọi điện lừa đảo tiếp. Mai quỳ dưới sàn, hai tay run rẩy ôm lấy đầu chịu đựng.
“Mày có gọi không? Con khốn này! Tao sẽ châm cây kim này vào mắt mày...”
*RẦM!*
Cánh cửa bọc thép của phòng cuộc gọi bị đạp phăng ra, bay thẳng vào trong phòng đập mạnh vào dãy bàn máy tính phát ra tiếng đổ vỡ kinh hoàng.
Sẹo Búa đứng sừng sững giữa khung cửa, tay lăm lăm chiếc búa đóng đinh rỉ sét dính máu khô, đôi mắt đỏ sọc vì cuồng nộ khóa chặt vào gương mặt đang tái mét đi vì kinh hoàng của Phượng "Ớt".
“Trần... Trần Khắc... có chuyện gì thế anh?” Phượng "Ớt" lắp bắp, chiếc nhẫn vàng giấu kim châm tẩm độc rơi tuột khỏi ngón tay run rẩy.
Sẹo Búa không nói một lời, gã bước tới, vung chiếc búa rỉ sét lên cao, hướng thẳng vào đầu mụ quái quản lý phản bội.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!