Bản Đồ Cát Rỉ
Cơn bão nhiệt đới vẫn rỉ rả trút những đợt mưa thối đất thối cát xuống đặc khu kinh tế Bavet. Nước mưa tuôn thành dòng xối xả qua những mắt lưới kẽm gai ba lớp, gột rửa những vệt bùn đen trên khoảng sân đất nện của trại lừa đảo Cát Tường, nhưng không cách nào tẩy sạch được mùi máu và sự ngột ngạt đặc quánh bên trong những bức tường bê tông bọc thép.
Trong góc tối của phòng giam hành lang số 4, Trần Thế Vinh ngồi xếp bằng, lưng tựa chặt vào cột bê tông ẩm ướt để giảm bớt trọng lực đè lên mạn sườn phải đang bị rạn xương. Mỗi nhịp thở mỏng của anh lúc này đều kéo theo một cơn đau nhói buốt, như thể có hàng chục cây kim rỉ sét đang đâm trực diện vào màng phổi. Vết rách sâu hoắm ở bắp chân trái—di chứng của mảnh kính CRT vỡ ngoài bãi rác đêm qua—đã được ngụy trang bằng một lớp bùn đen trộn dầu máy thải cáu bẩn. Lớp bùn đã khô lại thành một mảng hắc ín cứng ngắc, tạm thời ngăn không cho máu tươi rỉ ra ngoài, nhưng cái nóng hầm hập của cơn sốt nhiễm trùng bắt đầu âm ầm đốt cháy từ bên trong huyết quản anh.
“Anh Vinh... để em bôi thêm ít thuốc cho anh,” Phan Hoàng Nam thì thầm, giọng run rẩy dưới gọng kính cận dày cộm dán đầy băng keo trong.
Nam lén rút từ trong kẽ áo thun sờn cũ ra một viên nang Amoxicillin màu vàng đục—một phần nhỏ trong vỉ thuốc kháng sinh lén lút mà sơ Theresa đã tuồn cho Vinh qua khe cửa kho y tế.
Vinh khẽ lắc đầu, dùng bàn tay phải đang bị bỏng điện tê dại giữ chặt lấy cổ tay gầy gò của Nam. “Giữ lấy vỉ thuốc đó cho Mạnh. Vai nó bị báng súng AK nện nứt cơ, nếu không có kháng sinh chống viêm, cánh tay phải của nó sẽ phế vĩnh viễn.”
Cách đó nửa mét, Lê Văn Mạnh đang nằm nghiêng trên chiếc chiếu rách nát dính đầy vết ố phèn. Bả vai phải của gã hộ pháp nặng 85kg này sưng húp lên như một quả bưởi, những vết bầm tím đen loang lổ rỉ ra những giọt nước vàng rỉ rả. Đêm qua, Mạnh đã dùng tấm thân lực điền của mình chịu trọn hai cú nện báng súng AK-47 trực diện từ lính gác để che chắn cho Vinh giấu chiếc điện thoại test dưới bể nước bồn cầu bẩn. Mạnh không rên rỉ một tiếng, gã chỉ cắn chặt quai hàm bướng bỉnh, nhưng những thớ cơ trên khuôn mặt ngăm đen sạm nắng của gã cứ giật liên hồi theo từng cơn đau co thắt.
Vinh nhích người lại gần, dùng răng cắn đôi vỏ nhựa của viên nang Amoxicillin, đổ một nửa lượng bột thuốc đắng ngắt trực tiếp lên vết thương bầm dập trên vai Mạnh. Cơn bỏng rát từ bột kháng sinh dã chiến khiến Mạnh giật nảy người, nhưng Vinh đã nhanh chóng dùng lòng bàn tay thô ráp đè chặt vai gã xuống.
“Ráng chịu đựng,” Vinh trầm giọng, thanh âm trầm thấp mang theo kỷ luật sắt của một người lính nghĩa vụ bộ binh. “Bột thuốc này sẽ gom mủ lại. Đạt, chuẩn bị đồ chưa?”
Nguyễn Tiến Đạt, gã thợ cơ khí tháo vát của Nhóm Thợ Sắt, lầm lũi bò ra từ gầm giường sắt rỉ. Bàn tay đen nhẻm dính dầu mỡ của gã lén lút lôi ra một tấm tôn rỉ sét dài khoảng ba mươi phân, rộng bốn ngón tay, nhặt được từ bãi rác thải công nghệ đêm qua. Cạnh tấm tôn lởm chởm những vệt răng cưa rách nát, bám đầy một lớp rỉ sét dày kịt màu đỏ gạch.
“Anh Vinh, chiếc kìm cắt cáp điện của chú Ba Cụt dắt thắt lưng anh tuy bén thật, nhưng thép của nó là thép chịu lực cách điện,” Đạt thì thầm, mắt lấm lét nhìn về phía góc phòng nơi Dũng “Đen” đang nằm quay lưng giả vờ ngủ. “Nếu anh dùng kìm để bóp đứt xích sắt khóa cửa ngoài hành lang, tiếng 'khục' của thép cường lực gãy sẽ vang dội khắp hành lang bọc thép. Thằng lính gác đứng cách cửa năm mét sẽ nghe thấy ngay lập tức. Chúng ta cần một lưỡi cưa sắt dã chiến để cưa đứt từ từ chốt xích sắt rỉ trong đêm bão ngày mai.”
“Mài tấm tôn này thành cưa?” Vinh nhíu mày nhìn tấm kim loại mỏng dính, rỉ ngoen rỉ ngoét. “Thép tôn mềm, cưa xích sắt chưa được một nửa là mòn vẹt.”
“Không đâu anh,” Đạt khẽ lắc đầu, ánh mắt lộ ra sự tự tin của một gã thợ máy lành nghề. “Đây là tôn bọc case máy chủ cũ của tháp Hắc Kim, loại thép carbon dẻo dai chịu nhiệt cực tốt. Chỉ cần chúng ta dùng Kỹ thuật mài mỏng kim loại bằng cát rỉ, sử dụng cát mịn dính nước phèn ẩm chà xát liên tục, chúng ta có thể mài mỏng cạnh của nó thành một lưỡi cưa sắt răng cưa bén ngót. Nước phèn chua sẽ ăn mòn lớp rỉ sét bên ngoài, lộ ra lõi thép cứng bên trong.”
Vinh liếc nhìn vũng nước sinh hoạt nhiễm phèn vàng đục rò rỉ liên tục từ đường ống nước hỏng nơi góc tường phòng giam. Nguồn nước tanh nồng mùi sắt và lưu huỳnh này vốn là nỗi cực hình tắm rửa hàng ngày của các con nợ, nhưng lúc này, nó lại trở thành thứ dung dịch bôi trơn và tăng tốc độ mài mòn hoàn hảo.
“Được, làm ngay đêm nay. Mạnh, ra gác cửa,” Vinh ra lệnh dứt khoát.
Mạnh gật đầu, lết tấm thân đồ tể dậy, lầm lũi tiến về phía cửa thép khóa xích của phòng giam. Gã đứng nép sát vào cánh cửa bọc thép, vờ như đang tựa vai phải bị thương vào vách tường để nghỉ ngơi, nhưng thực chất tai gã đang áp sát vào khe hở nhỏ của ổ khóa sắt, gót chân trái liên tục gõ nhẹ nhịp đều đặn xuống sàn xi măng để báo hiệu nhịp tuần tra của lính gác hành lang.
Đạt đổ một nắm cát mịn nhặt từ góc tường ẩm ướt vào lòng bàn tay, nhỏ thêm vài giọt nước sinh hoạt nhiễm phèn tanh nồng tạo thành một thứ hỗn hợp bùn cát sền sệt, xám xịt. Gã bôi đều hỗn hợp cát phèn lên bề mặt tấm tôn rỉ, rồi đặt nó lên một cạnh bê tông sắc cạnh của bệ xí góc phòng.
*Kẽo... kẹt...*
Tiếng mài kim loại đầu tiên vang lên, dù rất nhỏ nhưng trong không gian tĩnh mịch của đêm giới nghiêm, âm thanh ấy sắc lạnh và chói tai đến rợn người.
“Dừng lại!” Vinh giật thót, giữ chặt lấy tay Đạt.
Đôi mắt một mí của Vinh híp lại, anh áp dụng Kỹ thuật thở điều hòa nhịp tim, hít một hơi thật mỏng bằng mũi, giữ chặt cơ hoành để lắng nghe tiếng động xung quanh. Cách một vách tường mỏng, tiếng mưa bão gầm rú bên ngoài dội vào những tiếng “ùm ùm” trầm đục. Nhưng nguy hiểm nhất là tiếng bước chân nện gót đều đặn của lính gác ngoài hành lang số 4.
“Tiếng rít kim loại cao tần quá lớn,” Vinh thì thầm, trán rịn ra những giọt mồ hôi lạnh. “Nếu mày mài liên tục thế này, Lý Trọc đi tuần ngang qua sẽ phát hiện ra ngay.”
“Nhưng không mài mạnh tay thì không tạo được răng cưa anh Vinh ơi,” Đạt lo lắng, ngón tay dính đầy cát rỉ run lên.
“Tận dụng tiếng ồn cộng hưởng,” Vinh chỉ tay ra phía cửa sổ nhỏ bọc lưới sắt hướng ra khoảng sân trung tâm. “Cứ mỗi ba mươi giây, chiếc máy phát điện dự phòng ngoài sân sẽ rú lên một đợt do sụt áp dòng điện bão. Mày chỉ được mài mạnh tay đúng vào nhịp rú của máy phát điện. Khi máy phát điện giảm nhịp, mày phải chuyển sang mài nhẹ, dùng cát ướt giảm âm.”
Đạt nuốt nước bọt gật đầu. Vinh quỳ rạp xuống bên cạnh gã, dùng hai bàn tay thô ráp của mình giữ chặt lấy đầu kia của tấm tôn rỉ để cố định lực tì sát xuống cạnh bê tông.
*Ùm... ùm... u u u...*
Tiếng động cơ máy phát điện dự phòng ngoài sân đột ngột gầm rú lên một đợt sụt áp.
“Mài!” Vinh ra hiệu.
Đạt dồn toàn bộ lực cánh tay, miết mạnh tấm tôn rỉ trượt dọc cạnh bê tông. Hỗn hợp cát mịn và nước phèn chua bị ép chặt dưới áp lực cơ học, phát ra những tiếng “sột soạt” trầm đục, bị át hoàn toàn bởi tiếng cơ khí gầm rú bên ngoài. Lớp rỉ sét màu đỏ gạch bong ra từng mảng bám, hòa vào dòng nước phèn vàng đục chảy loang lổ xuống nền nhà vệ sinh.
Khi tiếng máy phát điện lịm đi, Đạt lập tức giảm lực, chỉ xoa nhẹ tấm tôn trên lớp bùn cát ẩm ướt để giữ nhịp. Vinh nín thở, đôi tai nhạy cảm của một cựu lính nghĩa vụ trinh sát căng ra như dây đàn. Anh đếm từng giây trong đầu.
*Một, hai, ba... mười lăm...*
Mạnh ngoài cửa khẽ gõ nhẹ gót chân trái xuống sàn. Một nhịp ngắn. Lính gác tuần tra vừa đi ngang qua cửa phòng giam, vệt đèn pin quét một đường loang loáng qua khe hở của cánh cửa thép rồi dời đi hướng về phía hành lang dãy B.
“Tiếp tục,” Vinh thì thầm.
Cứ thế, cuộc chế tạo ngầm diễn ra trong sự căng thẳng tột độ của từng nhịp thở phối hợp. Đạt mài, Vinh giữ, Mạnh gác cửa. Những ngón tay của Đạt và Vinh bắt đầu bị cát rỉ mài mòn rách da, rỉ ra những vệt máu tươi đỏ hồng hòa lẫn vào dòng nước phèn tanh nồng. Axit trong nước phèn ngấm vào những vết xước mới trên tay Vinh, tạo ra một cảm giác xót buốt thấu tận tâm can, nhưng quai hàm anh vẫn bướng bỉnh khóa chặt, không để thoát ra một tiếng rên rỉ.
Sau gần hai tiếng đồng hồ mài giũa kiên nhẫn dưới bóng tối, tấm tôn rỉ sét ban đầu đã hoàn toàn lột xác. Lớp rỉ sét đỏ gạch bên ngoài bị mài vẹt đi, lộ ra lõi thép màu xám tro lạnh lẽo. Dưới bàn tay cơ khí khéo léo của Đạt, cạnh tấm tôn đã được tạo thành những rãnh răng cưa nhỏ, sắc lẹm và đều tăm tắp như hàm răng của một con thú dữ.
“Xong rồi anh Vinh,” Đạt thở phào, giọng run lên vì sung sướng xen lẫn kiệt sức. Gã giơ lưỡi cưa tự chế lên, những răng cưa xám lạnh lấp lánh dưới ánh sáng nhạt rò rỉ từ hành lang. “Với lưỡi cưa cát rỉ này, chỉ cần mười lăm phút trong đêm bão ngày mai, em có thể cưa đứt xích sắt khóa cửa ngoài im lặng hoàn toàn.”
Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang.
*Cộc! Cộc!*
Tiếng xích sắt khóa cửa ngoài phòng giam đột ngột rung lên bần bật, phát ra những tiếng va chạm kim loại khô khốc và dồn dập.
Mạnh ngoài cửa giật bắn người, gót chân trái gõ liên tiếp ba nhịp dồn dập xuống sàn nhà—tín hiệu nguy hiểm kịch điểm.
“Đạt! Giấu đồ!” Vinh rít lên qua kẽ răng.
Đạt nhanh như cắt nhét lưỡi cưa tôn rỉ vào dưới viên gạch xi măng vỡ gầm giường giam, rồi vội vã vốc một vốc nước phèn xối sạch vệt bùn cát rỉ trên bệ xí. Vinh lập tức lết chân trái khập khiễng trở lại góc cột bê tông, nằm vật xuống chiếu, kéo chiếc chăn rách phủ kín bắp chân loang máu.
Qua khe hở hẹp của cánh cửa thép bọc xích ngoài hành lang, bóng một lính tuần tra cao lớn in một vệt dài, méo mó và đen kịt lên vách tường ẩm ướt của phòng giam.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!