Nhạc nềnEpicBattle_J

Đòn Khóa Trong Đêm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn bão nhiệt đới vùng biên vẫn chưa dứt hẳn, trút những đợt mưa như roi quất xuống mái tôn rỉ sét của trại Cát Tường. Trong bóng tối đặc quánh của phòng giam hành lang số 4, Trần Thế Vinh ngồi tựa lưng vào cột bê tông ẩm ướt, cố giữ cho nhịp thở thật khẽ. Bắp chân trái của anh đang giật lên từng cơn buốt nhói tột cùng. Mảnh kính CRT vỡ ngoài bãi phế liệu đã cắt một đường sâu hoắm, máu tươi rỉ qua lớp giẻ rách quấn tạm, thấm xuống nền đất sàn xi măng lạnh ngắt. Bên cạnh anh, Phan Hoàng Nam vẫn run rẩy, đôi mắt cận thị dày cộm lo lòa nhìn chằm chằm vào khoảng tối.


“Anh Vinh... chân anh...” Nam thì thầm, giọng nghẹn lại vì sợ hãi.


“Im lặng,” Vinh trầm giọng ra lệnh, thanh âm trầm thấp nhưng mang uy lực sắt đá của một cựu lính nghĩa vụ bộ binh. Anh liếc nhanh về phía góc phòng, nơi Dũng “Đen” đang nằm giả vờ ngủ nhưng hai tai gã khẽ động đậy. Vinh biết gã nội gián này đang rình rập. Anh đưa tay vào túi vải thô giấu sát hông, rút ra vỉ thuốc kháng sinh Amoxicillin lén lút còn lại—kỷ vật tiếp tế nhân đạo từ Sơ Theresa.


Vinh bóc một viên nang, dùng răng cắn đôi vỏ nhựa rồi đổ trực tiếp bột thuốc màu vàng đục, đắng ngắt thẳng vào vết rách sâu hoắm ở bắp chân trái. Một cảm giác bỏng rát như lửa nung ập đến. Vinh bặm chặt môi đến mức bật máu tươi nơi đầu lưỡi để không phát ra tiếng động, hai tay bấu chặt vào ống quần kaki bạc màu. Anh dùng vạt áo thun xám dính đầy bùn đất của mình, quấn chặt bắp chân lại để ép cơ cầm máu dã chiến.


“Đạt, đưa bùn phèn dưới vách tường lại đây,” Vinh ra hiệu cho Nguyễn Tiến Đạt đang gác cửa.


Đạt nhanh nhẹn cạo một nắm bùn đen ẩm ướt trộn lẫn dầu máy thải rò rỉ từ góc phòng, dâng lên bằng đôi tay đen nhẻm dính dầu mỡ. Vinh đón lấy nắm bùn, bôi một lớp dày cộm phủ kín bên ngoài vạt áo quấn chân, ngụy trang vết thương thành một vệt bẩn hắc ín bám lâu ngày. Đây là bài ngụy trang dã chiến để qua mặt đợt kiểm tra thực thể của Thạch Sam và Chan vào sáng sớm mai.


*Coong! Coong! Coong!*


Tiếng gậy sắt nện liên tiếp vào cửa thép hành lang vang lên chói óc lúc năm giờ sáng. Tiếng xích khóa rít lên loảng xoảng. Cánh cửa thép nặng nề bị đạp tung. Đốc công Sẹo Búa bước vào, khuôn mặt hung tợn dính vệt rượu đêm đỏ gay, hông dắt chiếc búa đóng đinh rỉ sét dính máu khô. Đi sau hắn là Trưởng bộ phận an ninh Thạch Sam và Chan (Cụt Tai), gã quản lý đàn chó săn Rottweiler đang dắt theo hai con thú dữ chân quấn băng gạc trắng loang lổ.


“Tất cả đứng xếp hàng sát vách tường!” Sẹo Búa gầm lên, quét ánh mắt khát máu qua mười hai con nợ.


Chan (Cụt Tai) bước tới, đôi mắt một mí sắc lạnh nhìn chằm chằm xuống sàn nhà dính đầy bùn đất bẩn. “Thạch Sam, đêm qua có kẻ đột nhập bãi phế liệu dẫm phải mảnh thủy tinh vỡ bị rách chân trái. Tao ngửi thấy mùi máu tươi bốc lên từ hành lang này.”


Thạch Sam nhíu mày, ra hiệu cho lính gác bọc thép bắt đầu lục soát. Chúng bắt từng người bước lên, kéo ống quần trái lên để kiểm tra vết thương thực thể. Khi đến lượt Vinh, Chan bước tới, dùng mũi giày bảo hộ thô bạo hất mạnh vào bắp chân trái dính đầy bùn đen của anh. Cú đá chạm đúng vết rách sâu khiến Vinh đau buốt tận xương tủy, nhưng anh vẫn gồng chặt cơ đùi, áp dụng Quy tắc 'Mắt không nhìn thẳng', đầu hơi cúi xuống nhìn vạch vôi đỏ dưới đất, giữ gương mặt cam chịu giả vờ.


“Vết gì đây?” Chan gầm gừ, cúi người nhìn vệt bùn đen trộn dầu máy thải cáu bẩn trên chân Vinh.


“Báo cáo cán bộ,” Vinh khàn giọng đáp, giọng nói run rẩy giả tạo. “Hôm qua Đốc công Sẹo Búa bắt tôi bò dưới gầm máy phát điện hỏng hành lang dãy B để nối cáp nguồn. Dầu thải bám vào chân chưa kịp rửa.”


Sẹo Búa đứng bên cạnh hất hàm, gầm lên để giữ thể diện: “Đúng thế! Hôm qua tao bắt thằng này chui gầm máy nối điện. Lũ chó của mày bị thương ngoài vành đai thì đi mà tìm hướng Đông, đừng có rình mò người của phòng máy tao làm sụt giảm chỉ tiêu doanh số!”


Thạch Sam nhìn vệt bùn đen cáu bẩn bốc mùi dầu hỏa nồng nặc trên chân Vinh, lại nhìn Sơ Theresa đang đứng phát cháo thiện nguyện ngoài cửa hành lang, gã nhíu mày ra hiệu cho Chan dừng lại. “Không có thời gian đâu. Khương Đại Vệ vừa gọi điện chỉ đạo sòng bài Golden Crown đang bị nghẽn mạng lừa đảo. Sẹo Búa, điều thằng Vinh xuống đường cáp ngầm kiểm tra ngay!”


A Lục (Lục Sát), gã đao phủ phòng máy dã man đứng nép trong góc tối, nãy giờ vẫn im lặng quan sát. Đôi mắt ti hí của gã dán chặt vào nhịp rung rất khẽ của cơ đùi trái của Vinh khi anh di chuyển. Là kẻ chuyên dùng roi điện tra tấn, gã nhạy cảm với sự co thắt cơ học của cơ thể con người hơn bất kỳ ai. Gã nhận ra Vinh đang chịu đựng một cơn đau thực thể cực lớn ở chân trái, nhưng gã không nói với Sẹo Búa. Gã muốn tự tay tóm gọn Vinh để lập công riêng.


“Sẹo Búa, để tôi dẫn thằng Vinh xuống lối đi kỹ thuật hành lang số 4. Đường cáp ngầm dưới đó tối tăm, một mình nó không xử lý được đâu,” A Lục bước lên, giọng lầm lì, tay phải mân mê chiếc Roi điện cao áp tự chế dắt bên hông.


Sẹo Búa gật đầu, vung tay: “Đi nhanh lên! Mười lăm phút không thông mạng, tao đập gãy chân cả lũ!”


Vinh lầm lũi bước đi trước, chân trái khập khiễng chịu đau, tay cầm cuộn cáp mạng Cat6 lõi đồng dự phòng. Phía sau anh, tiếng bước chân nặng nề của A Lục dồn dập bám theo. Lối đi kỹ thuật hành lang số 4 là một đường hầm bê tông hẹp, rộng chưa đầy một mét, chạy ngầm dưới lòng đất tháp Cát Tường. Không gian ở đây tối tăm, ẩm ướt, ngột ngạt mùi nấm mốc và rò rỉ khí gas từ máy phát điện. Ánh sáng duy nhất là những vệt đèn huỳnh quang nhấp nháy yếu ớt dọc trần hầm.


Khi cả hai tiến sâu vào góc tối khuất của lối rẽ kỹ thuật, nơi không có camera giám sát và tiếng bão gào bên ngoài bị át đi bởi tiếng động cơ rầm rì của hệ thống thông gió, tiếng bước chân của A Lục đột ngột dừng lại.


*Xẹt! Xẹt!*


Một vệt tia lửa điện xanh lét đột ngột xé toạc bóng tối. A Lục bất ngờ lao ra từ góc tối, vung chiếc Roi điện cao áp tự chế sượt qua má trái của Vinh. Luồng điện rò rỉ từ đầu roi sượt qua da mặt Vinh, để lại một vết bỏng đỏ rát, mùi da thịt cháy khét lẹt xộc lên.


“Thằng lính kiểng! Mày tưởng mày qua mặt được Thạch Sam thì qua mặt được tao à?” A Lục sneer, khuôn mặt gầy guộc như bộ xương khô của gã co rúm lại đầy tàn ác. “Vệt máu tươi ngoài bãi rác là của mày. Chiếc điện thoại rò rỉ sóng hôm trước cũng là do mày giấu. Khai ra, mày giấu chiếc điện thoại ở đâu, nếu không tao sẽ dùng roi điện này nướng chín từng thớ thịt trên người mày!”


Vinh lùi lại một bước, lưng áp sát vào vách bê tông lạnh ngắt. Mạn sườn phải rạn xương của anh nhói lên dữ dội sau cú né đòn đột ngột, bắp chân trái rách sâu lại tuột băng gạc, máu ấm bắt đầu chảy dọc xuống dép cao su. Đối diện với gã đồ tể to con đang say máu bạo lực, Vinh biết tiếng hét hay tiếng nổ súng K54 lúc này sẽ đánh động toàn bộ lính gác tháp canh trên đầu. Anh bắt buộc phải triệt hạ đối thủ im lặng tuyệt đối trong phạm vi không gian hẹp này.


Vinh áp dụng Quy tắc 'Mắt không nhìn thẳng', không nhìn trực diện vào đầu roi điện đang phóng tia lửa xanh lét để tránh bị lóa mắt, mà tập trung toàn bộ thính giác cảm nhận hướng vung gậy của đối thủ qua tiếng gió rít và tiếng lách tách của hồ quang điện.


*Vút!*


A Lục vung roi điện bổ thẳng vào ngực Vinh. Vinh dùng Kỹ thuật CQB lính nghĩa vụ, xoay người né góc chém trong gang tấc. Anh dồn lực vào nắm đấm phải, tung một cú đấm thẳng chí mạng vào vùng chấn thủy của A Lục.


*Bộp!*


Cú đấm trúng đích, nhưng tiếng động vật lý vang lên khô khốc. Chiếc áo khoác da dày cộm, lót đệm bảo hộ của A Lục đã hấp thụ hoàn toàn lực đánh của Vinh. Knuckles của Vinh tê dại, trong khi A Lục chỉ lùi lại một bước, cười gằn đầy đắc ý.


“Nắm đấm của mày chỉ có thế thôi sao, thằng lính hết thời?” A Lục hét lên, vung roi điện quất ngang hông Vinh.


Dòng điện cao áp từ đầu roi điện chạm trúng mu bàn tay phải của Vinh khi anh đưa tay đỡ.


*Xoẹt! Xoẹt!*


Dòng điện 220V chạy thẳng vào cánh tay phải của Vinh, khiến các thớ cơ co rút mạnh kịch liệt, toàn thân anh run rẩy, bả vai trái rách sâu lại bị giật mạnh rách miệng rỉ máu ấm. Vinh quỵ gối xuống đất bùn ẩm ướt, thể lực sụt giảm nghiêm trọng, đầu óc quay cuồng do bỏng điện nhẹ. A Lục cười lớn, bước tới giơ cao roi điện định dí thẳng vào gáy Vinh để kết liễu.


Trong khoảnh khắc sinh tử cận kề, bản năng của người lính trinh sát bộ binh trỗi dậy mạnh mẽ trong Vinh. Anh cắn mạnh vào đầu lưỡi, cơn đau tột cùng kích hoạt giải phóng adrenaline khẩn cấp, đẩy lùi sự tê liệt của dòng điện.


Thay vì lùi lại, Vinh chủ động lao người áp sát cự ly cực gần dưới hông A Lục, né hoàn toàn tầm đánh của chiếc roi điện cán dài. Tay phải anh chộp lấy đoạn dây cáp mạng Cat6 lõi đồng dự phòng đang dắt chắc chắn ở thắt lưng kaki.


Bằng một chuyển động nhanh như chớp, Vinh lách người ra góc mù phía sau lưng A Lục. Anh quấn nhanh hai vòng dây cáp Cat6 quanh cổ gã đồ tể, kéo căng bằng toàn bộ trọng lượng cơ thể ngả ra sau.


“Ư... ực...”


A Lục giật mình hoảng loạn, chiếc roi điện rơi khỏi tay gã, phát ra những tia lửa điện lách tách trên sàn đất ẩm. Hai tay gã điên cuồng đưa lên bấu chặt vào sợi dây cáp mạng đang siết chặt vào khí quản để tìm kiếm dưỡng khí, móng tay gã cào rách cả da cổ rỉ máu loang lổ.


Vinh tì đầu gối phải thật mạnh vào thắt lưng A Lục để triệt tiêu điểm tựa đứng vững của gã khổng lồ, hai tay siết chặt cẳng tay thực hiện Kỹ thuật khóa khớp bẻ cổ im lặng. Sợi dây cáp Cat6 lõi đồng dẻo dai chịu lực kéo cực tốt, siết sâu vào da thịt cổ A Lục không một tiếng đứt gãy.


Trong không gian tối tăm của lối đi kỹ thuật, chỉ còn lại tiếng rên rỉ nghẹt thở đứt quãng của A Lục và tiếng thở dốc nặng nề của Vinh. Vết rách vai trái của Vinh rách miệng sâu thêm, máu chảy ướt đẫm mảng lót thép bên trong áo thun xám, nhưng đôi tay anh vẫn giữ nguyên lực siết thép nguội.


Mười lăm giây trôi qua. Sức kháng cự của A Lục yếu dần. Đôi mắt gã trợn trừng, đồng tử co rụt lại dưới ánh sáng huỳnh quang nhấp nháy, khuôn mặt gầy gò biến dạng chuyển dần sang màu tím tái gớm ghiếc.


Ba mươi giây. Toàn thân A Lục co giật nhẹ một đợt cuối cùng rồi hoàn toàn lịm đi, buông thõng hai tay xuống đất bùn ẩm ướt. Gã đao phủ phòng máy dã man đã bị vô hiệu hóa im lặng hoàn toàn, không thể phát ra bất kỳ một âm thanh báo động nào lên phía trên.


Vinh thở dốc buông sợi dây cáp ra, cơ thể anh mệt mỏi rã rời, chân trái khụy xuống nền đất bẩn. Anh nhanh chóng lôi cái xác bất tỉnh của A Lục giấu tạm vào bên trong tủ cáp điện ngầm bọc thép, dùng những cuộn dây cáp quang lớn để che phủ vây quanh.


Anh nhặt chiếc Roi điện cao áp tự chế của A Lục dưới đất lên. Thiết bị phóng điện thô sơ này có tụ điện màn hình CRT cũ bọc băng keo đen dã chiến, nhưng sức sát thương 50.000V của nó là một vũ khí phòng thân cực kỳ lợi hại cho cuộc nổi dậy sắp tới của nhóm Thợ Sắt. Vinh dắt chặt chiếc roi điện vào bên trong áo gió sờn rách, lau sạch vệt máu trên má trái rồi lầm lùi bước ra khỏi lối đi kỹ thuật.


Ngay khi Vinh vừa bước chân ra đến hành lang ngoài, tiếng bước chân dồn dập của toán tuần tra bọc thép vang lên loảng xoảng từ phía đầu dãy hành lang dãy B, kèm theo tiếng gầm rú tức tối của Sẹo Búa đang tìm kiếm tay sai đắc lực của mình.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!