Mùi Máu Bãi Rác
Cơn bão nhiệt đới vùng biên vẫn chưa dứt hẳn, tiếng gió rít gào qua những hàng rào kẽm gai ba lớp của trại Cát Tường nghe như tiếng quỷ khóc. Mưa bắt đầu nặng hạt hơn, trút xuống những mái tôn rỉ sét của khu tổ hợp lừa đảo bọc thép, át đi phần nào tiếng động cơ máy phát điện dự phòng đang chạy rầm rì ở phía xa. Trong bóng tối ẩm ướt của phòng giam hành lang số 4, Trần Thế Vinh ngồi tựa lưng vào cột bê tông, hai mắt nhắm nghiền nhưng đại não vẫn hoạt động hết công suất.
Sự can thiệp của Sơ Theresa lúc ba giờ sáng tuy đã tạm thời đẩy lui được Trưởng bộ phận an ninh Thạch Sam, nhưng gọng kìm bảo an đang siết chặt hơn bao giờ hết. Thạch Sam đã ra lệnh tăng gấp đôi lính gác bọc thép tuần tra hành lang này 24/7. Điều đó có nghĩa là, nếu Vinh không nhanh chóng di tản thanh gậy sắt đặc nặng 3kg của Rith đang giấu trong khe thông gió nhà tắm cùng một số linh kiện kim loại thu nhặt được, nhóm của anh chắc chắn sẽ bị lộ trong đợt lục soát tiếp theo.
“Anh Vinh…” Phan Hoàng Nam thì thầm khẽ, giọng run rẩy trong bóng tối. Cậu thiếu niên vẫn chưa hoàn toàn bình phục sau cơn ngộ độc thực phẩm, đôi bàn tay khẳng khiu cứ bấu chặt lấy gấu áo thun của Vinh như tìm kiếm một điểm tựa sinh tồn.
“Ngồi im đó. Chăm sóc cho Mạnh,” Vinh trầm giọng ra lệnh, giọng nói ngắn gọn và dứt khoát của một cựu lính nghĩa vụ bộ binh. Anh liếc nhìn sang bên cạnh. Lê Văn Mạnh đang nằm nghiêng, bả vai phải bầm tím và rỉ máu do chịu hai cú nện báng súng AK của lính gác lúc nãy để che chắn cho anh giấu điện thoại. Mạnh không kêu một tiếng, chỉ có nhịp thở nặng nề và nóng hổi biểu thị gã đang phải chịu đựng cơn đau cơ vai tột độ.
Vinh đưa tay xuống thắt lưng quần kaki bạc màu, chạm nhẹ vào chiếc Kìm cắt cáp điện của chú Ba Cụt vẫn dắt chắc chắn ở đó. Vết rách sâu hoắm ở bả vai trái của anh lại giật lên từng nhịp buốt nhói, máu ấm rỉ ra thấm đẫm mảng lót dán tấm thép mỏng bên trong áo. Mạn sườn phải bị rạn xương rít lên đau đớn sau mỗi nhịp thở mỏng. Nhưng Vinh biết mình không có thời gian để nghỉ ngơi. Ca trực tuần tra tiếp theo của lính gác sẽ bắt đầu sau hai mươi phút nữa, khi toán bảo an bọc thép đổi ca.
Lợi dụng tiếng sấm sét nổ vang rền trên bầu trời biên giới, Vinh khẽ nhấc người đứng dậy. Anh di chuyển không tiếng động bằng đôi dép cao su cách điện của chú Ba Cụt, tiến về phía cửa sổ phòng giam đã được Đạt cưa hờ chốt khóa từ trước.
“Đạt, canh cửa. Nếu có động tĩnh, gõ nhẹ ba nhịp vào ống nước,” Vinh thì thầm.
Nguyễn Tiến Đạt gật đầu im lặng, đôi mắt sáng sắc sảo của gã thợ máy hướng ra hành lang tối tăm qua khe cửa sắt.
Vinh lách người qua khe cửa sổ hẹp, đu bám vào đường ống nước xả tràn bên ngoài vách tường bọc thép. Cơn gió bão quật mạnh nước mưa lạnh ngắt vào mặt anh, làm trôi đi vệt máu khô trên má trái. Anh trượt nhanh xuống mặt đất dính bùn phèn ẩm ướt, áp sát lưng vào vùng tối của cục nóng điều hòa để tránh né vệt đèn pha quét định kỳ từ tháp canh trung tâm.
Mục tiêu của Vinh đêm nay là Bãi chôn rác thải công nghệ nằm ở phía Tây Nam, sát hàng rào kẽm gai ngoài cùng của trại. Đó là một khu đất sụt lún rộng hàng ngàn mét vuông, nơi ban quản lý trại Cát Tường đổ thải hàng vạn vỏ màn hình CRT cũ, các bo mạch chủ cháy đen và những tấm tôn rỉ sét sắc nhọn. Đây là địa hình hiểm trở nhất nhưng cũng là nơi lý tưởng nhất để cất giấu phế liệu sắt tự vệ mà không sợ bị máy dò kim loại của Thạch Sam quét trúng, bởi bản thân bãi rác đã là một núi kim loại khổng lồ.
Vinh di chuyển dọc theo góc chết 45 độ của hệ thống camera giám sát. Cơ thể anh cúi thấp, lướt qua những vũng nước phèn tanh nồng. Khi đến Khu nhà tắm công cộng, anh nhanh nhẹn leo lên vách tôn rỉ, thọc tay vào khe thông gió hẹp và rút ra thanh gậy sắt đặc nặng 3kg của Rith. Thanh sắt lạnh ngắt, dính vệt máu khô bết dầu máy. Vinh quấn nó vào một tấm giẻ rách, dắt chặt sau lưng cùng hai tấm tản nhiệt nhôm mài sắc nhặt được từ xưởng bảo trì, rồi tiếp tục hướng về phía bãi rác thải.
Khi Vinh chui qua lỗ hổng hàng rào kẽm gai phía Tây Nam để đặt chân vào bãi chôn lấp rác công nghệ, mùi hôi thối của rác thải sinh hoạt trộn lẫn mùi khét lẹt của nhựa cháy và chì rò rỉ xộc thẳng vào mũi anh. Giữa những đống màn hình CRT cũ xếp cao như những ngôi mộ cổ méo mó dưới mưa, Vinh quỳ xuống, dùng tay bới một hố sâu dưới chân một bệ máy phát điện hỏng để giấu thanh gậy sắt.
*Gừ… gừ…*
Một tiếng gầm gừ trầm thấp, đục ngầu thốt nhiên vang lên từ khoảng cách không quá hai mươi mét phía sau lưng Vinh.
Toàn thân Vinh đông cứng lại. Là một người lính trinh sát dã chiến, anh lập tức nhận diện được âm thanh đó: tiếng thở dốc và gầm gừ đặc trưng của giống chó săn Rottweiler.
“Đợt càn quét tuần tra đêm!” Vinh nghĩ thầm, tim anh đập dồn dập lên một trăm nhịp mỗi phút. Anh khẽ xoay đầu, đôi mắt một mí sắc bén nhìn xuyên qua làn mưa bong bóng. Dưới ánh đèn pin công suất lớn quét loang loáng qua những đống phế liệu, bóng dáng cao lớn của Chan (Cụt Tai) hiện lên đầy thú tính. Gã đeo một miếng che mắt màu đen bên tai phải bị xẻo mất một nửa, tay dắt xích sắt giữ hai con chó Rottweiler to lớn, cơ bắp cuồn cuộn đang sục sạo ngửi mùi đất ẩm. Đi ngay bên cạnh gã là Bolo, tên trợ lý huấn luyện chó sát thủ đang lăm lăm khẩu súng săn tầm ngắn tầm nhiệt cầm tay.
“Bolo, giữ chặt đàn chó,” giọng Chan khàn đặc, lạnh lùng vang lên trong tiếng gió rít. “Lũ chó ngửi thấy mùi máu tươi bám trên đống phế liệu tắm tối nay. Chắc chắn có đứa trốn trại đang lẩn trốn ở đây.”
Vệt ánh sáng cực mạnh từ chiếc đèn pin của Bolo quét qua đống màn hình CRT cũ sát vị trí Vinh chỉ chưa đầy năm mét. Vinh hiểu rằng, vết thương bả vai trái đang rỉ máu và mùi mồ hôi cơ thể của anh sẽ là ngọn hải đăng dẫn lối cho khứu giác nhạy bén của đàn thú dữ.
Không một giây chần chừ, Vinh áp dụng kỹ thuật Ngụy trang bằng bùn lạnh và dầu máy. Anh vục hai tay xuống vũng nước thải đen ngòm rò rỉ từ máy phát điện hỏng cạnh bệ máy, múc lấy hỗn hợp bùn đen trộn lẫn dầu thải máy phát điện bết dính, nồng nặc mùi dầu hỏa. Anh bôi nhanh và đều khắp khuôn mặt, cổ, cánh tay và toàn bộ quần áo kaki sờn rách của mình.
Lớp bùn lạnh trộn dầu máy thải tạo thành một lớp màng cách nhiệt thô sơ nhưng cực kỳ hiệu quả, che giấu hoàn toàn bức xạ nhiệt hồng ngoại từ cơ thể Vinh trước thiết bị quét tầm nhiệt cầm tay của Bolo. Đồng thời, mùi dầu hỏa nồng nặc và hăng hắc bốc lên từ bùn thải đã cắt đứt hoàn toàn khả năng định vị khứu giác của đàn chó săn Rottweiler.
Vinh ép sát thân hình dính đầy bùn đen vào kẽ hở giữa hai vỏ máy tính lớn rỉ sét, nín thở theo Kỹ thuật thở điều hòa nhịp tim. Lồng ngực anh gần như bất động dưới làn mưa xối xả.
Hai con chó Rottweiler dẫn đầu lao đến sát vị trí của Vinh. Chúng khịt khịt mũi liên tục vào đống bùn dính dầu máy dưới chân anh, nhưng mùi dầu hỏa nồng nặc khiến chúng hắt hơi liên tục, bối rối xoay vòng tròn rồi quay đầu hướng về phía lối đi hẹp phía Đông.
“Mẹ kiếp, lũ chó bị mất mùi rồi!” Bolo chửi rủa bằng tiếng Khmer, tay đập mạnh vào thiết bị quét nhiệt đang hiển thị một màu xanh lam lạnh ngắt của đống phế liệu rỉ sét. “Máy quét nhiệt cũng không phát hiện ra vệt thân nhiệt nào cả. Chắc chỉ là vệt máu của lũ chuột cống ăn rác thôi.”
“Không đơn giản thế đâu,” Chan (Cụt Tai) gầm gừ, mắt gã đảo liên tục quanh các góc khuất. Gã chậm rãi rút chiếc còi siêu âm điều khiển chó săn giấu trong túi áo ra cầm tay. “Thạch Sam đã cảnh báo tao về thằng Vinh. Thằng lính nghĩa vụ đó có tai mắt khắp nơi. Bolo, xua đàn chó quét qua lối đi hẹp phía Đông rào kẽm gai.”
Nhìn thấy Chan chuẩn bị dồn đàn chó vào lối đi hẹp—con đường duy nhất dẫn về lỗ hổng hàng rào để rút lui về phòng giam—Vinh biết mình phải hành động lập tức để triệt hạ khả năng di chuyển của đàn thú dữ. Anh khẽ nhích người, thọc tay vào túi vải thô giấu sát hông nhặt lấy gói bột thủy tinh neon vỡ trộn dầu máy thải mà Đạt đã chuẩn bị sẵn từ xưởng cơ khí.
Bằng những chuyển động cực kỳ im lặng và chuẩn xác, Vinh rải hỗn hợp mảnh thủy tinh vỡ sắc nhọn từ bóng đèn neon cũ dọc theo lối đi hẹp dốc bùn lầy nằm giữa hai bức tường màn hình CRT. Lớp dầu máy thải bao phủ ngoài mảnh thủy tinh khiến chúng trơn trượt, chìm sâu vào bùn đất ẩm ướt nhưng vẫn giữ nguyên các cạnh răng cưa sắc lẹm hướng ngược lên trên.
“Lao lên! Tìm nó!” Bolo hét lớn, buông lỏng xích sắt.
Hai con Rottweiler hung dữ gầm rú, lao nhanh trên đất bùn trơn trượt bám sát hướng đi hẹp. Nhưng ngay khi bước chân dẫm mạnh xuống đất bùn để lấy đà nhảy qua đống phế liệu, móng vuốt và kẽ chân nhạy cảm của chúng dẫm trọn vào vùng Bẫy bụi phế liệu cắt chân chó săn.
*Ăng… ẳng… ẳng…*
Những tiếng rên rỉ đau đớn kịch liệt đột ngột xé toạc màn mưa đêm. Mảnh thủy tinh neon vỡ sắc nhọn dính dầu trơn trượt đã cắt sâu vào kẽ chân chó săn, xé rách lớp da đệm thịt mỏng manh. Đàn chó săn mất đà, ngã nhào xuống bùn lầy, máu đỏ tươi phun ra loang lổ trên đất bùn xám xịt. Chúng co rúm người lại, liếm láp kẽ chân đầy máu trong sự hoảng loạn tột độ, hoàn toàn mất đi khả năng di chuyển và truy đuổi dã chiến.
“Cái quái gì thế này!” Bolo kinh hoàng hét lên, gã vội vàng cúi xuống kiểm tra bàn chân đẫm máu của con Rottweiler đầu đàn.
Lợi dụng giây phút hỗn loạn kịch điểm đó, Vinh lùi nhanh về phía lỗ hổng hàng rào kẽm gai để rút lui. Nhưng địa hình bãi rác quá hiểm trở trong đêm bão tối tăm. Khi Vinh xoay người lách qua một đống màn hình CRT cũ nát bị đổ sập do mưa lớn, cạnh sắc lẹm của một mảnh kính CRT vỡ dày cộp nằm khuất dưới bùn đất đã cắt thẳng vào chân trái của anh.
*Phập!*
Mảnh kính vỡ cắt sâu qua lớp vải kaki sờn rách, găm thẳng vào bắp chân trái của Vinh. Một cơn đau buốt nhói như dao đâm chạy thẳng lên đại não. Vinh nghiến chặt răng đến mức bật máu tươi nơi đầu lưỡi để không phát ra tiếng động. Anh dùng tay phải giật mạnh mảnh kính ra khỏi chân, máu đỏ tươi lập tức phun ra loang lổ dọc theo lối đi bùn lầy. Chân trái của Vinh khụy xuống, cái giá thể chất tàn khốc của cuộc trốn chạy đêm bắt đầu tích lũy, đe dọa trực tiếp đến tốc độ di chuyển chiến thuật của anh.
Vinh nén đau, dùng giẻ rách quấn chặt vết cắt ở chân trái để hạn chế chảy máu, rồi dùng chút lực tàn còn lại lết nhanh qua lỗ hổng hàng rào, biến mất vào bóng tối của dãy hành lang tháp Cát Tường hướng về phòng giam.
Phía sau lưng anh, tại bãi phế liệu, Chan (Cụt Tai) bước tới chỗ hai con chó săn đang rên rỉ. Gã rọi thẳng chiếc đèn pin công suất lớn xuống mặt đất bùn dính đầy mảnh thủy tinh vỡ và dầu máy thải. Ánh đèn pin quét qua vệt bùn lầy, đột ngột dừng lại sát một mảnh kính CRT vỡ nằm nghiêng bên bệ máy phát điện.
Trên cạnh kính sắc nhọn, một vệt máu đỏ tươi, ấm nóng vẫn chưa bị nước mưa gột rửa hết đang rỉ ra, loang loáng dưới ánh đèn huỳnh quang.
Chan (Cụt Tai) quỳ xuống, đưa ngón tay quệt lấy vệt máu đưa lên mũi ngửi. Khuôn mặt gã biến dạng đi vì giận dữ và thú tính sục sôi.
“Máu người tươi!” Chan rít lên qua kẽ răng rỉ sét. “Nó bị thương rồi! Nó vẫn còn quanh đây!”
Chan đứng phắt dậy, đưa chiếc còi siêu âm lên miệng và thổi mạnh một hơi dài. Tiếng còi siêu âm không phát ra âm thanh tai người nghe thấy, nhưng tạo ra một luồng sóng rung động tần số cao cực mạnh xé toạc màn đêm mưa bão. Đàn chó săn Rottweiler còn lại của trại Cát Tường ở các bốt gác vành đai ngoài lập tức gầm rú điên cuồng đáp lại.
“Bolo! Báo động cho Thạch Sam!” Chan gào lên trong tiếng còi săn đêm kinh hoàng. “Phong tỏa toàn bộ các lối ra của bãi rác thải! Ngày mai tao sẽ lột da từng đứa một để tìm ra thằng chân trái bị thương này!”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!