Nhạc nềnEpicBattle_J

Mắt Thần Bóng Đêm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cánh cửa thép rỉ sét của phòng giam hành lang số 4 tháp Cát Tường vừa đóng sập lại với một tiếng rít khô khốc, Trần Thế Vinh đã phải đổ người tựa vào vách bê tông ẩm ướt. Cơn sốt nhiễm trùng từ vết rách sâu hoắm ở bả vai trái lại bùng lên, nóng hầm hập như có ai đổ nước sôi vào thớ thịt. Dưới lớp áo thun xám dính đầy bùn đất và dầu máy thải, mảng lót dán tấm thép mỏng vỏ case máy tính cọ xát trực tiếp vào vết thương, gây ra những cơn đau nhói buốt chạy dọc lên thái dương. Vinh nghiến chặt răng, cắn nhẹ vào đầu lưỡi để kích hoạt Phương pháp kích thích adrenaline nhân tạo, ép bản thân phải duy trì sự tỉnh táo chiến thuật tối đa.


Bên cạnh anh, Phan Hoàng Nam vẫn chưa hết bàng hoàng. Đôi kính cận dày cộm dán đầy băng keo của cậu thiếu niên hai mươi tuổi mờ đi vì mồ hôi lạnh. Nam đang nắm chặt chiếc điện thoại test cũ nát trong túi quần, nơi tệp dữ liệu 16GB chứa toàn bộ danh sách tài khoản ngân hàng ảo và hóa đơn mua bán người vừa được truyền thành công 100% về nước.


“Anh Vinh… vai anh lại chảy máu rồi,” Nam thì thầm khẽ qua kẽ răng, giọng run rẩy đầy lo sợ.


“Im lặng. Ngồi xuống góc giường ngay,” Vinh dứt khoát ra lệnh bằng giọng trầm thấp, mắt anh liếc nhanh về phía góc phòng giam—nơi Dũng “Đen” đang nằm giả vờ ngủ nhưng hai tai gã khẽ động đậy. Chân tướng về gã phản bội Dũng Đen chuyên chỉ điểm cho Sẹo Búa để đổi lấy thuốc đá đã bị Vinh nắm thấu. Vinh hiểu rằng, dù tin giả về cuộc vượt ngục hướng Đông đã dắt mũi được Sẹo Búa, nhưng con cáo già thực sự của trại Cát Tường—Trưởng bộ phận an ninh Thạch Sam—vẫn là một biến số cực kỳ nguy hiểm. Gã cựu binh Khmer Đỏ biến chất này không dễ dàng bị đánh lừa.


*Rầm! Rầm! Rầm!*


Tiếng đập cửa sắt kinh hoàng thốt nhiên vang lên xé toạc bầu không khí tĩnh mịch của đêm muộn. Tiếng xích khóa ngoài rít lên loảng xoảng dồn dập.


“Tất cả đứng dậy! Áp mặt vào tường!”


Tiếng gầm rú bằng tiếng Khmer pha giọng Việt lơ lớ của lính gác vang lên hành lang. Cánh cửa thép nặng nề bị đạp tung ra. Thạch Sam bước vào trước tiên, chiếc khăn Krama rằn ri quấn lệch trên bả vai, khuôn mặt đen sạm đầy vệt sẹo rỗ lạnh lùng không chút cảm xúc. Khẩu súng ngắn K54 báng nhựa đen luôn dắt thắt lưng gã khẽ đung đưa theo nhịp bước. Đi ngay sau gã là Lý “Trọc”, tay lăm lăm chiếc dùi cui thép và một thiết bị dò sóng vô tuyến cầm tay Kenwood màu đen có ăng-ten ngắn.


“Đội bảo an đột kích bất ngờ!” Nguyễn Tiến Đạt giật mình thì thầm, nhanh tay đẩy mớ phế liệu sắt rỉ dưới gầm giường sâu vào góc khuất.


Lý Trọc không nói không rằng, gạt chiếc máy dò sóng lên cao. Tiếng *bíp… bíp… bíp…* của máy quét rít lên chói tai trong không gian chật hẹp của phòng giam. Gã sát thủ săn tin đảo mắt quanh phòng, giọng khàn đặc đầy sát khí: “Anh Sam, tín hiệu sóng ngắn rò rỉ phát ra chính xác từ khu vực phòng giam này lúc ba giờ sáng. Chắc chắn có đứa đang giấu điện thoại liên lạc ra ngoài.”


Trong khoảnh khắc sinh tử tính bằng tích tắc, Nam hoảng loạn tột độ. Cậu lóng ngóng lùi lại, gọng kính cận suýt chút nữa tuột khỏi sống mũi, tạo nên một tiếng cạch nhỏ trên thành giường sắt. Ánh mắt cú vọ của Lý Trọc lập tức quét về phía Nam.


“Thằng cận kia! Đứng im!” Lý Trọc hét lớn, sải bước dài tiến tới.


Vinh biết không thể chần chừ thêm một giây. Anh áp dụng Kỹ thuật thở điều hòa nhịp tim, nén cơn đau buốt từ mạn sườn phải bị rạn xương, lướt nhanh cơ thể qua góc mù của Thạch Sam. Bằng một động tác cực nhanh và chuẩn xác của người lính trinh sát dã chiến, Vinh chộp lấy chiếc điện thoại trong túi quần Nam, lén giấu gọn vào lòng bàn tay phải dính đầy dầu mỡ.


Nhưng Lý Trọc đã áp sát. Gã vung chiếc dùi cui thép nện thẳng về phía đầu Nam để răn đe.


“Bộp! Bộp!”


Lê Văn Mạnh bất ngờ bước lên phía trước, dùng thân hình lực điền nặng 85kg của cựu công nhân lò gạch chắn ngang đường gậy. Gã chịu trọn hai báng súng AK của hai tên lính gác Khmer đi sau nện thẳng vào bả vai phải. Tiếng va chạm vật lý thô bạo vang lên khô khốc. Mạnh khụy gối xuống sàn đất ẩm, miệng rên rỉ một tiếng đau đớn nhưng gã vẫn kiên cường dùng tấm lưng hộ pháp che khuất hoàn toàn tầm nhìn hướng về phía góc vệ sinh ngoài trời sát vách.


Cái giá thể chất mà Mạnh phải trả đã mua cho Vinh đúng ba giây vàng ngọc.


Vinh di chuyển không tiếng động đến sát vách bồn cầu bê tông ẩm ướt ở góc phòng. Nguồn nước sinh hoạt nhiễm phèn vàng đục rò rỉ từ vách tường ẩm đã đổ đầy bể chứa nước xả bồn cầu. Vinh nhẹ nhàng nhấc nắp bể chứa nước xả bằng tay phải, thả chiếc điện thoại test của Nam vào trong dòng nước bẩn bám đầy cặn rỉ sắt và váng dầu máy thải.


Nước bẩn dính dầu máy có hàm lượng kim loại nặng và mật độ phân tử cao, tạo thành một lớp màng cách ly sóng vô tuyến tự nhiên, vô hiệu hóa hoàn toàn khả năng thu phát sóng của thiết bị đối với máy dò cầm tay của Lý Trọc. Vinh đậy nắp bể chứa lại im lặng, rồi thản nhiên bước ra đứng vào đội hình áp mặt vào tường cạnh Đạt.


Lý Trọc đẩy Mạnh ngã nhào xuống đất, rồi bắt đầu dùng gậy sắt gạt tung chăn màn rách nát trên các giường giam. Gã lục soát điên cuồng, lật tung từng viên gạch vỡ dưới sàn.


*Bíp… bíp… bíp… bíp… bíp!*


Tiếng máy dò sóng vô tuyến trên tay Lý Trọc đột ngột tăng tần suất kêu dồn dập khi gã di chuyển đến gần khu vệ sinh góc phòng.


Thạch Sam nhíu mày, đôi mắt sâu hoắm sắc lạnh nhìn chằm chằm vào vệt nước phèn loang lổ trên nền đất dẫn về phía bồn cầu. Gã chậm rãi rút khẩu súng ngắn K54 ra khỏi thắt lưng, ngón tay đặt hờ lên vòng cò. Sát khí lạnh lẽo từ gã cựu binh Khmer Đỏ bao trùm toàn bộ căn phòng giam ngột ngạt.


“Thằng Vinh,” Thạch Sam trầm giọng gọi bằng tiếng Việt lơ lớ. “Mày làm đốc công sửa cáp điện ngoài trời đêm qua. Mày biết luật của trại Cát Tường chứ? Giấu điện thoại liên lạc ra ngoài biên giới… sẽ bị chặt tay, nhốt hầm tối không dưỡng khí cho đến chết.”


Vinh giữ gương mặt lầm lì, áp dụng Quy tắc 'Mắt không nhìn thẳng', đầu hơi cúi nhìn xuống vạch vôi đỏ dưới đất để che giấu sự căng thẳng tột độ. Anh trầm giọng đáp: “Anh Sam, tôi chỉ là con nợ sửa điện nước dã chiến. Phòng này không có ai có điện thoại.”


“Để tao tự kiểm tra,” Thạch Sam cười lạnh. Gã chậm rãi bước từng bước nặng nề về phía bồn cầu bê tông. Tiếng đế giày da nện cồm cộp trên nền gạch men vỡ nát nghe như tiếng đếm ngược của tử thần.


Lý Trọc đưa máy dò sóng sát vào nắp bể chứa nước xả bồn cầu. Tiếng máy bíp bíp liên tục rít lên chói tai do tàn dư sóng điện từ của chiếc điện thoại chưa kịp tiêu tán hoàn toàn trong môi trường nước bẩn.


“Anh Sam! Sóng phát ra mạnh nhất ngay trong bồn chứa nước này!” Lý Trọc hét lên đầy phấn khích.


Thạch Sam dừng chân trước bồn cầu. Gã từ từ đưa bàn tay thô ráp, đầy sẹo bỏng điện xuống gạt cần xả nước để kiểm tra bên trong. Vinh siết chặt nắm đấm phải, chuẩn bị cho một kịch bản cận chiến CQB xấu nhất để giật súng K54 của Thạch Sam nếu thiết bị bị phát hiện.


*Cộc! Cộc! Cộc!*


Tiếng gõ cửa gỗ vang lên đanh gọn từ phía đầu hành lang dãy B, cắt ngang bầu không khí nghẹt thở.


“Trưởng bộ phận Thạch Sam! Yêu cầu gã dừng ngay việc hành hung và lục soát không có lệnh của ban quản trị sòng bài!”


Giọng nói dịu hiền nhưng đầy uy lực, mang theo sự kiên định của đức tin cất lên. Sơ Theresa bước vào hành lang, mặc bộ tu phục màu trắng của dòng tu biên giới, tay cầm túi y tế chữ thập đỏ chứa thuốc kháng sinh và bông băng vô trùng. Đi sau sơ là hai nhân viên giám sát của sòng bài Golden Crown dưới quyền Khương Đại Vệ.


Thạch Sam khựng lại, tay gã vẫn đặt trên cần xả nước bồn cầu, đôi mắt một mí ti hí sắc lạnh quay ngoắt lại nhìn Sơ Theresa. Gã nghiến răng, hạ giọng đầy tức tối bằng tiếng Khmer: “Sơ Theresa, đây là khu vực an ninh của trại Cát Tường. Sơ không có quyền can thiệp vào việc truy quét gián điệp của tôi.”


“Tôi có quyền miễn trừ nhân đạo biên giới được chính chính quyền Bavet và ông chủ Khương Đại Vệ phê duyệt,” Sơ Theresa ôn tồn nhưng kiên quyết bước vào phòng giam, đứng chắn giữa Thạch Sam và nhóm của Vinh. “Tôi nhận được báo cáo về vụ ngộ độc thực phẩm hàng loạt ở hành lang số 4 và đến phát thuốc Amoxicillin định kỳ. Việc ông tự ý dùng vũ lực lục soát phòng giam của các kỹ sư mạng khi chưa có chứng cứ rõ ràng sẽ làm rò rỉ thông tin ngoại giao bất lợi cho sòng bài Golden Crown.”


Sự can thiệp pháp lý và nhân đạo của Sơ Theresa như một gáo nước lạnh dội thẳng vào cơn thịnh nộ của Thạch Sam. Gã biết rõ Khương Đại Vệ cực kỳ coi trọng thể diện ngoại giao và dòng tiền bẩn của sòng bài; nếu để xảy ra rắc rối với dòng tu biên giới, chiếc ghế trưởng bộ phận an ninh của gã sẽ bị lung lay.


Thạch Sam từ từ rút tay khỏi cần xả nước bồn cầu. Gã đút khẩu K54 vào thắt lưng, ánh mắt đầy hằn học quét qua gương mặt lầm lì của Vinh và bả vai loang máu của Mạnh.


“Lý Trọc, thu quân,” Thạch Sam gằn giọng ra lệnh. “Nhưng tao cảnh cáo tụi mày… từ ngày mai, tao sẽ tăng gấp đôi lính gác tuần tra bọc thép hành lang số 4 này 24/7. Đứa nào dám động đậy… tao sẽ bắn nát sọ tại chỗ.”


Thạch Sam dứt lời, dẫn đầu toán bảo an Khmer hậm hực bước ra ngoài, cánh cửa thép nặng nề lại khóa xích loảng xoảng đóng sập lại.


Vinh thở ra một hơi dài mỏng, cơ thể lảo đảo khuỵu xuống bệ xi măng ẩm ướt. Sơ Theresa nhanh chóng bước tới, lén tuồn một vỉ thuốc kháng sinh mới vào tay Vinh qua khe hở tủ sắt, ánh mắt đầy lo âu nhìn vết thương vai trái đang rỉ máu ấm của anh.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!