Món Nợ Của Quỷ
Cái nóng của vùng biên giới Bavet vào mùa khô không giống như cái nắng rát ngọt ở Tây Ninh. Nó hầm hập, hanh nồng và đặc quánh mùi cát bụi, mùi khói dầu từ những chiếc xe tải hạng nặng gầm rú liên tục qua cửa khẩu Mộc Bài.
Trần Thế Vinh ngồi bệt ở sàn sau chiếc xe tải van cũ nát, hai tay bị khóa chặt vào thanh sắt gia cố bằng một vòng xích sắt thô sơ. Bộ quần áo kaki lính nghĩa vụ sờn cũ dính đầy dầu mỡ rách một mảng lớn ở bả vai trái, để lộ vết sẹo rách da sâu hoắm—kỷ vật của một lần huấn luyện dã chiến bò qua hàng rào kẽm gai ba năm trước. Vết sẹo ấy giờ đây đang co rút lại dưới cái nóng hầm hập ba mươi chín độ của buồng lái sau.
Phía trước anh, Hùng “Tử Lộ” đang gác một bên chân đầy sẹo rỗ lên bảng điều khiển, tay lăm lăm điếu thuốc Jet khói mù mịt. Gã có gương mặt đầy sẹo rỗ, mặc chiếc áo khoác da đen bạc màu dù trời nóng như đổ lửa. Mỗi lần xe xóc nảy qua những ổ gà dọc đường tiểu ngạch, chiếc nhẫn ngọc bích to bản trên ngón tay gã lại gõ vào vô lăng những tiếng cộc cộc khô khốc, đều đặn như nhịp đếm ngược của tử thần.
“Đến nơi rồi, thằng lính kiểng,” Hùng “Tử Lộ” nhổ một bãi nước bọt qua khe cửa kính, giọng khàn đặc mùi rượu đế. “Ngoan ngoãn mà làm việc trả nợ cho thằng em mày. Tám trăm triệu của app Hắc Kim không phải thứ giấy lộn mà mẹ mù của mày ở nhà gánh nổi đâu.”
Khi cái tên Trần Thế Hải vang lên, lồng ngực Vinh thắt chặt lại. Một cơn đau buốt nhói chạy thẳng từ tim ra bả vai trái. Hình ảnh đứa em trai hai mươi tuổi gầy gò thư sinh, thắt cổ tự sát trong căn buồng tối ở quê nhà Tây Ninh với bức thư tuyệt mệnh đẫm máu giấu dưới gối, hiện lên rõ mồn một. Hải chết vì bị đám đòi nợ thuê khủng bố bằng chất bẩn, bị dồn vào đường cùng bởi những giao dịch ảo trên mạng. Và giờ đây, Vinh phải gánh vác món nợ máu đó. Anh không khóc, không van xin. Đôi mắt một mí sắc lạnh của cựu lính nghĩa vụ chỉ lặng lẽ nhìn qua khe hở thùng xe, ghi nhớ từng khúc cua, từng chốt gác phụ của quân cảnh Campuchia dọc tuyến đường tiểu ngạch.
Chiếc xe van đột ngột phanh gấp. Tiếng lốp xe miết trên đất bùn khô rít lên chói tai.
Cửa sau xe bị giật tung. Ánh nắng chói chang ập vào mắt khiến Vinh phải nheo mắt lại. Trước mặt anh là một tổ hợp bọc thép khổng lồ được bao bọc bởi ba lớp tường rào kẽm gai cao bốn mét, phía trên chạy đường dây điện cao áp sáng loáng dưới ánh mặt trời. Đó là trại lừa đảo công nghệ “Cát Tường”—một hang cọp vô luật pháp nằm sâu trong đặc khu kinh tế Bavet.
Hùng “Tử Lộ” dùng một lực thô bạo giật xích sắt kéo Vinh ngã nhào xuống đất cát nóng bỏng. Vinh nhanh chóng xoay người, tiếp đất bằng gối phải để giảm chấn động cho bả vai trái đang đau nhức.
“Hàng mới đây, anh Khắc,” Hùng “Tử Lộ” khúm núm cúi đầu trước một gã đàn ông lực lưỡng đang đứng tựa lưng vào bốt gác cổng chính.
Đó là Sẹo Búa—Trần Khắc—gã đốc công trực tiếp quản lý hành lang số 4 của trại Cát Tường. Gã cao một mét tám mươi hai, thân hình vạm vỡ như một khối đá nguội, mặc chiếc áo ba lỗ đen bẩn thỉu để lộ những thớ cơ cuồn cuộn chằng chịt vết bỏng điện. Gương mặt gã bị biến dạng bởi một vết sẹo lồi chạy dọc từ đuôi mắt trái xuống tận cằm, khiến mỗi khi gã cười, nửa mặt bên trái lại giật giật gớm ghiếc. Tay phải Sẹo Búa lăm lăm chiếc búa đóng đinh rỉ sét dính những vệt máu khô đen kịt, gõ nhẹ vào lòng bàn tay trái.
Sẹo Búa không thèm nhìn Hùng “Tử Lộ”. Gã bước đến trước mặt Vinh, dùng mũi giày bốt bọc thép nâng cằm anh lên. Ánh mắt gã đục ngầu, nồng nặc mùi thuốc đá và thú tính tàn bạo.
“Cựu lính nghĩa vụ bộ binh Việt Nam à?” Sẹo Búa cười khẩy, giọng trầm khàn đầy đe dọa. “Ở đây không có sư đoàn nào bảo kê cho mày đâu. Vào cái cổng này, mày chỉ là con nợ số 0409. Ngoan ngoãn gõ phím lừa đảo kiếm tiền về cho tao thì có cơm cặn mà ăn. Lười biếng hoặc có ý định trốn chạy…” Gã vung tay, chiếc búa đóng đinh nện mạnh xuống thanh barie bọc thép bên cạnh phát ra tiếng “boong” chói tai, khiến thanh thép móp hẳn một góc.
Hùng “Tử Lộ” nhận xấp tiền đô-la từ tay một lính gác Khmer rồi nhanh chóng lên xe rút lui. Tiếng xích sắt khóa cổng chính rầm rầm đóng sập lại sau lưng Vinh. Ranh giới tự do chính thức khép lại.
Vinh bị áp giải vào khoảng sân đất nện rộng lớn nằm giữa bốn tòa tháp bọc thép của trại Cát Tường. Dưới cái nắng như thiêu như đốt, hơn ba mươi con nợ mới bị bắt cóc hoặc lừa bán sang đang phải quỳ rạp dưới đất, đầu cúi sát vạch vôi đỏ vẽ dọc sân tập trung. Xung quanh họ, năm sáu lính gác người Khmer mang súng trường AK-47 sờn báng đứng tuần tra, ánh mắt lạnh lùng sẵn sàng nổ súng.
Sẹo Búa bước lên bục bê tông cao giữa sân, giơ cao chiếc búa đóng đinh và một sợi roi điện cao áp tự chế dài hơn một mét. Sợi dây roi bọc nhựa dẻo dai, đầu roi lách tách phóng ra những tia lửa điện màu xanh lam cùng tiếng rít “xè xè” ghê rợn.
“Điểm danh!” Sẹo Búa gầm lên.
Khi danh sách được đọc đến hành lang số 4, một bóng người nhỏ thó, gầy gò run rẩy bước ra. Đó là Phan Hoàng Nam, một lập trình viên trẻ chỉ mới hai mươi tuổi, đeo chiếc kính cận dày cộm dán băng keo chằng chịt ở gọng kính. Nam bị lừa bán sang đây khi đang là sinh viên năm hai ngành công nghệ thông tin. Đôi mắt cậu đỏ ngầu vì khóc lóc và thiếu ngủ, đôi môi nứt nẻ rỉ máu.
“Con nợ số 0412, Phan Hoàng Nam! Doanh số ngày hôm qua của mày đâu?” Sẹo Búa trừng mắt nhìn xuống.
Nam hoảng loạn quỳ sụp xuống đất cát nóng bỏng, đầu dập liên tục xuống đất: “Anh Khắc… xin anh… hôm qua hệ thống tường lửa của app ngân hàng Việt Nam nâng cấp đột ngột, em không thể bypass được mã OTP… em xin hứa hôm nay sẽ gõ bù ca mười tám tiếng…”
“Bypass thất bại?” Sẹo Búa gầm lên cắt ngang lời giải thích của Nam. Gã nhảy từ bục bê tông xuống, tiếng bốt da nện xuống đất khô khốc. “Tao nuôi bọn kỹ sư tụi mày tốn bao nhiêu cơm cặn, không phải để nghe cái từ 'thất bại'! Không có tiền gửi về sòng bài Golden Crown, tao sẽ dùng búa đóng đinh gõ nát từng ngón tay gõ phím của mày!”
Sẹo Búa vung sợi roi điện cao áp lên, định quất thẳng vào bàn tay gầy gò của Nam đang chống dưới đất.
Nam hoảng loạn khóc thét lên, nhắm nghiền mắt chịu trận. Cậu biết, chỉ cần một phát roi điện này chạm vào, các dây thần kinh ở bàn tay sẽ bị hủy hoại hoàn toàn, biến cậu thành một kẻ phế nhân.
Vinh đứng cách đó ba mét. Trong một phần mười giây, tư duy chiến thuật của cựu lính nghĩa vụ hoạt động hết công suất. Anh quan sát xung quanh: hai lính gác AK đứng ở góc 45 độ phía sau Sẹo Búa, tầm súng đang hạ thấp; Sẹo Búa đang dồn trọng tâm vào chân trái để lấy đà vung roi từ phải sang trái. Nếu Vinh dùng võ thuật cận chiến CQB bẻ khớp tay Sẹo Búa lúc này, lính gác trên tháp canh trung tâm sẽ nổ súng bắn nát người anh lập tức. Đây không phải lúc để làm anh hùng bộc phát. Muốn sinh tồn và bảo vệ bộ não công nghệ Nam—người duy nhất có thể giúp anh hack hệ thống thoát thân sau này—anh phải dùng khổ nhục kế.
Vinh bước nhanh hai bước, lao người lên phía trước chắn ngay trước mặt Nam, đồng thời áp dụng Quy tắc 'Mắt không nhìn thẳng'. Anh cúi đầu thấp, mắt nhìn chăm chằm vào vạch vôi đỏ dưới đất, hai vai hơi co lại để bảo vệ các vùng nội tạng chí mạng, giả vờ như một con nợ nhút nhát nhưng vô tình ngã ra đỡ đòn.
“Chát!”
Sợi roi điện quất thẳng vào bả vai trái của Vinh.
Dòng điện cao áp chạy dọc từ bả vai xuyên qua hệ thần kinh, giật mạnh cơ bắp của Vinh co rút kịch liệt. Cảm giác đau đớn như có hàng ngàn cây kim nung đỏ đâm sâu vào da thịt, đốt cháy lớp áo kaki mỏng dính dầu mỡ. Mùi vải cháy và mùi ozone khét lẹt bốc lên nồng nặc. Vinh cắn chặt răng đến mức bật máu tươi ở khóe môi, quyết không phát ra một tiếng rên rỉ nào để tránh kích động thêm thú tính của Sẹo Búa. Anh gục xuống đất cát, hai tay ôm chặt lấy đầu, cơ thể run lên bần bật do phản xạ co giật của dòng điện.
Sẹo Búa khựng lại, gã ngạc nhiên nhìn Vinh đang quằn quại dưới đất nhưng không hề la hét như những con nợ khác. Vết sẹo trên mặt gã giật giật liên tục.
“Thằng chó này, mày dám cản roi của tao?” Sẹo Búa gầm lên, chuyển mục tiêu tra tấn hoàn toàn sang Vinh để thị uy trước đám đông con nợ đang khiếp sợ.
“Chát! Chát! Chát!”
Liên tiếp ba phát roi điện nữa quất xuống lưng Vinh. Mỗi phát roi là một vệt máu đỏ tươi xé rách lớp áo kaki sờn cũ, loang lổ trên tấm lưng rắn rỏi của cựu lính nghĩa vụ. Da thịt Vinh bỏng rát, máu nóng chảy dọc xuống hông, thấm đẫm vào đất cát nóng bỏng của sân trại Cát Tường.
Nam đứng bên cạnh khóc nghẹn, không dám tin một người lạ vừa mới gặp lại dám liều mạng chịu đòn thay cho mình. Cậu chỉ biết run rẩy nhìn tấm lưng loang máu của Vinh.
Vinh quỳ sụp dưới đất cát, hai tay vẫn ôm đầu theo tư thế bảo hộ quân sự tiêu chuẩn. Đau đớn tột cùng từ bả vai trái bị rách sâu lan rộng ra toàn thân, nhưng đầu óc anh lại tỉnh táo đến đáng sợ. Dưới góc nhìn cúi thấp sát mặt đất, Vinh không nhìn thẳng vào mắt Sẹo Búa để tránh gã nổi điên hơn, nhưng ánh mắt lầm lì của anh lại khóa chặt vào đôi bốt da của gã đốc công.
Anh đếm nhịp.
Một. Hai. Ba.
Chu kỳ vung roi của Sẹo Búa là hai giây rưỡi cho mỗi lần lấy đà. Khi vung roi, chân phải gã hơi lùi lại nửa bước để tạo điểm tựa, nhưng gối phải của gã hơi khựng lại một nhịp rất nhỏ—một dấu hiệu của vết thương cũ nẹp xương chưa lành hoàn toàn. Sẹo Búa thuận tay phải, góc đánh của roi luôn chéo từ vai phải xuống sườn trái của đối thủ.
Tất cả những dữ liệu chiến thuật đó được Vinh ghi khắc sâu vào vỏ não dã chiến của mình. Mỗi phát roi điện đớn đau tột cùng dội xuống cơ thể anh lúc này chính là cái giá bằng máu để anh mua lấy sơ đồ hành vi và điểm yếu chí mạng của kẻ thù.
“Đủ rồi, anh Khắc!” Tiếng của Thạch Sam—trưởng bộ phận bảo an trại Cát Tường—vang lên từ phía bốt gác chính. Gã cựu binh Khmer đỏ biến chất bước ra, tay dắt khẩu súng ngắn K54 bên thắt lưng. “Khương Đại Vệ vừa gọi điện từ sòng bài Golden Crown. Hạn ngạch doanh thu hôm nay phải nộp đủ trước mười hai giờ đêm. Đừng đánh chết thằng lính nghĩa vụ đó, giữ lại tay chân cho nó gõ phím kiếm tiền.”
Sẹo Búa khạc nhổ một bãi nước bọt đầy máu xuống sát mặt Vinh, thu sợi roi điện lại. Gã cúi xuống, ghì sát đầu búa đóng đinh rỉ sét vào má Vinh, rít qua kẽ răng vàng khè: “Hôm nay mạng mày lớn nhờ ông chủ Khương. Lôi hai thằng chó này về phòng giam hành lang số 4. Ngày mai không đạt chỉ tiêu năm ngàn đô lừa đảo, tao sẽ tự tay đóng đinh vào mắt tụi mày.”
Hai lính gác Khmer thô bạo túm tóc Vinh và Nam, kéo lê họ dọc theo khoảng sân đất nện hướng về phía tòa tháp bọc thép ẩm ướt phía Tây.
Vinh gục đầu xuống, máu từ lưng và bả vai trái nhỏ từng giọt dài trên đất cát nóng bỏng, tạo thành một vệt đỏ thẫm kéo dài dẫn vào bóng tối của phòng giam hành lang số 4. Nhưng dưới mái tóc húi cua lính nghĩa vụ bết chặt mồ hôi và bụi cát, đôi mắt một mí của Trần Thế Vinh không hề có một chút sợ hãi hay khuất phục. Nó lạnh lùng, sắc bén như một lưỡi dao mài trong bóng tối, khóa chặt bóng lưng của Sẹo Búa đang vung vẩy chiếc búa đóng đinh bước đi phía trước.
Món nợ máu của em trai Hải, trận đòn roi điện cảnh cáo đầu tiên này, tất cả sẽ được Vinh tính toán chi tiết từng nhịp, từng giây, chuẩn bị cho một cái bẫy sắt tàn khốc nhất vùng biên giới.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!