Nhạc nềnPowder_Snow

Đột Nhập Phòng Server

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn bão nhiệt đới đổ bộ vào Hà Nội mang theo những luồng gió giật cấp tám, quật liên hồi vào những hàng cây cổ thụ dọc phố Ngô Quyền. Nước mưa tuôn xối xả như trút nước, biến những vỉa hè lát đá hoa cương quanh trụ sở chi nhánh Ngân hàng TMCP An Bình (ABBank) Hoàn Kiếm thành những dòng thác nhỏ cuồn cuộn bong bóng trắng. Dưới ánh đèn cao áp nhạt nhòa bị màn mưa bóp nghẹt, tòa nhà kính hiện đại của ngân hàng sừng sững như một khối băng khổng lồ, lạnh lùng và bất khả xâm phạm. Đêm nay, cả thành phố chìm trong bóng tối và tiếng sấm rền vang, nhưng bên trong trái tim công nghệ của tòa nhà này, một âm mưu xóa sạch chứng cứ bẩn thỉu đang âm thầm được kích hoạt.


Cách đó không xa, ở lối đi phụ dành cho nhân viên bảo trì phía sau tòa nhà, hai bóng người mặc bộ đồ bảo hộ màu cam sẫm đang đứng nép mình dưới mái hiên tôn. Tiếng nước mưa gõ vào mái tôn rầm rầm như trống trận, át đi tiếng thở dốc nặng nề của Vũ Phương Nam. Dưới chiếc mũ bảo hộ lao động, đầu Nam vẫn quấn chặt lớp băng gạc trắng ở thái dương trái, nơi vết rách sâu do cú nện gậy sắt của tên côn đồ Nguyễn Văn Hắc hồi chiều vẫn đang rỉ máu, giật nhói lên theo từng nhịp tim. Mỗi lần hít vào luồng không khí ẩm ướt của đêm bão, lồng ngực anh lại co thắt dữ dội bởi chấn thương dẻ sườn nghiêm trọng. Cơn đau thể xác thấu xương như muốn quật ngã anh, nhưng bàn tay Nam vẫn gồng lên, ghì chặt lấy chiếc cặp da cũ sờn của người cha quá cố Vũ Hoài Nam trước ngực. Góc chiếc cặp bị rách hồi chiều đã được luật sư Lê Gia Huy dùng kim chỉ khâu bao tài liệu chuyên dụng khâu lại bằng những đường chỉ dù thô kệch, dính vệt máu khô sẫm màu của anh.


“Nam, cậu chịu nổi không?” – Trịnh Tiến Khánh ghé sát tai Nam hỏi lớn, giọng gã IT run lên vì lạnh và vì sự căng thẳng tột độ. Chiếc kính cận dày cộp của Khánh bám đầy hơi nước, gã phải liên tục dùng ngón tay quệt ngang tròng kính để nhìn rõ sơ đồ hệ thống đang hiển thị trên chiếc máy tính bảng bọc trong túi nilon chống nước. “Mười một giờ bốn mươi rồi. Chúng ta chỉ có đúng mười lăm phút trước khi hệ thống tự động chạy lệnh ghi đè dữ liệu của thằng Duy. Nếu lỡ nhịp, cả đời này chúng ta cũng không lấy lại được nhật ký hệ thống đâu.”


Nam gật đầu dứt khoát, ánh mắt điềm tĩnh nhưng đanh thép ánh lên dưới vành mũ bảo hộ: “Tôi chịu được. Đi thôi Khánh. Anh Tèo bảo vệ đang chờ ở cửa phụ.”


Nam khẽ bước tới, tay lách vào túi áo bảo hộ lấy ra chiếc thẻ từ vạn năng của kiểm soát viên trưởng ABBank – chiếc thẻ mà nhân viên lưu trữ Vũ Thị Mơ đã dũng cảm âm thầm mượn giúp anh chiều nay. Mơ biết Nam bị sa thải oan, cô ghét sự độc đoán tàn nhẫn của Giám đốc Trần Thế Hải nên đã chấp nhận mạo hiểm cả sự nghiệp để giúp Nam một tay. Nam quẹt nhẹ chiếc thẻ lên đầu đọc thẻ của cửa phụ phía sau tòa nhà. Một tiếng “tít” khô khốc vang lên, chốt khóa điện tử rục rịch chuyển động, đèn LED trên đầu đọc chuyển từ màu đỏ sang xanh lục. Cánh cửa thép nặng nề hé mở.


Ngay phía sau cánh cửa, bảo vệ Nguyễn Văn Tèo đang đứng chờ sẵn trong bộ đồng phục bảo vệ màu xanh đậm sờn vai. Gương mặt Tèo tái nhợt dưới ánh đèn sảnh tối mờ, mồ hôi hột rỉ ra hai bên thái dương dù điều hòa sảnh đang bật ở nhiệt độ thấp. Tèo nhìn thấy vết gạc trắng trên đầu Nam thì khẽ rùng mình, anh ghé sát tai Nam nói nhanh, giọng run rẩy:


“Anh Nam... Tôi đã chỉnh cho camera sảnh chính và hành lang tầng hầm quay góc chết mười lăm độ theo sơ đồ anh đưa rồi. Nhưng ca trực đêm của tôi chỉ còn đúng mười lăm phút nữa là đổi người. Thằng Duy vận hành hệ thống lõi tối nay đang trực ở phòng giám sát tầng hai, nó cực kỳ nguyên tắc và cú đêm. Các anh phải nhanh lên, nếu bị phát hiện, tôi cũng không cứu được các anh đâu!”


“Cảm ơn anh Tèo. Ơn này của anh, Nam tôi vĩnh viễn không quên.” – Nam siết nhẹ vai người bảo vệ nghĩa khí. Anh biết Tèo đã chấp nhận rủi ro bị camera sảnh ghi nhận hành vi lơ là nhiệm vụ, chấp nhận mất việc để trả ơn nghĩa năm xưa Nam giúp gia đình anh vay vốn không mất phí bôi trơn.


Không phí phạm một giây, Khánh lập tức di chuyển về phía tủ điện trung tâm nằm ngay góc khúc cua hành lang sảnh chính. Đôi bàn tay mập mạp của gã IT chuyển động thoăn thoắt, mở khóa tủ điện rồi cắm một thiết bị đo dòng điện tự chế vào cầu dao tổng điều khiển hệ thống chiếu sáng sảnh chính. Khánh khẽ nháy mắt với Nam, rồi dứt khoát gạt nhẹ lẫy công tắc phụ.


“Cạch!”


Toàn bộ hệ thống đèn chiếu sáng của sảnh chính chi nhánh ABBank vụt tắt, chìm vào bóng tối đặc quánh. Tiếng còi báo động sự cố mất điện cục bộ kêu lên ba tiếng ngắn “bíp... bíp... bíp” rồi tắt lịm khi hệ thống nguồn điện dự phòng UPS tự động kích hoạt để duy trì riêng cho phòng server. Sự cố mất điện sảnh giả lập này sẽ tạo ra một khoảng hỗn loạn thông tin kéo dài ít nhất năm phút trên hệ thống giám sát của Vũ Đức Duy ở tầng hai, buộc gã phải tập trung rà soát các rơ-le điện tử thay vì chú ý đến các biến động nhỏ dưới tầng hầm.


“Chạy thôi!” – Khánh thì thầm.


Nam gồng mình nén cơn đau buốt nhói từ mạng sườn, bước đi nhanh nhẹn nhưng thầm lặng dọc theo hành lang tầng hầm tối mờ. Bóng tối bao trùm, chỉ có ánh đèn khẩn cấp màu xanh lét của lối thoát hiểm rọi xuống những bức tường sơn xám lạnh lẽo. Họ lướt nhanh qua khúc cua thứ nhất – góc chết camera thứ nhất mà Nam đã tính toán kỹ lưỡng. Dưới bóng râm của đường ống thông gió tầng hầm khổng lồ, Nam cảm nhận rõ cái lạnh buốt phả ra từ khe cửa phòng máy chủ (Server Room) nằm ở cuối hành lang, ngay sát kho lưu trữ hồ sơ giấy.


Cánh cửa thép kiên cố của phòng server hiện ra trước mắt, sừng sững như một pháo đài công nghệ. Trên bề mặt cửa, bộ điều khiển khóa từ bảo mật hai lớp đang nhấp nháy ánh sáng đỏ cảnh báo. Khánh lập tức quỳ sụp xuống bên cạnh hộp điều khiển console ngoài hành lang, lôi chiếc máy tính xách tay ThinkPad cũ dán đầy nhãn công nghệ ra khởi động. Gã cắm chiếc USB Kingston HyperX 128GB màu đen bóng loáng – vũ khí công nghệ duy nhất của họ – vào cổng console vật lý của bộ điều khiển khóa cửa.


“Khánh, nhanh lên! Tôi nghe thấy tiếng quạt thông gió hệ thống bắt đầu rú mạnh hơn, nguồn điện dự phòng đã kích hoạt hoàn toàn rồi.” – Nam đứng tựa lưng vào tường, tay giữ chặt vết thương trên đầu, mắt không ngừng cảnh giác nhìn về phía lối cầu thang bộ dẫn xuống hầm.


“Đợi chút! Hệ điều hành Kali Linux đang khởi động... Đoạn mã bypass phần cứng đang quét cổng kết nối console.” – Ngón tay Khánh gõ dồn dập trên bàn phím, ánh sáng xanh từ màn hình máy tính phản chiếu lên cặp kính cận mờ sương của gã. “Mẹ kiếp! Thằng Hải tàn nhẫn thật, nó đã chỉ đạo ban pháp chế khóa toàn bộ tài khoản admin chi nhánh của tôi từ chiều. Tôi không thể dùng phương thức SQL Injection thông thường để bypass mật mã số lớp hai được nữa. Tài khoản của Hải đã đổi salt mã hóa hệ thống rồi!”


“Có cách nào khác không?” – Trán Nam vã mồ hôi lạnh, cơn đau mạng sườn khiến giọng anh khàn đặc.


“Chỉ còn một cách duy nhất: Tôi phải thực hiện dump bộ nhớ thô trực tiếp (Direct Hardware Memory Dump) từ chip nhớ của bo mạch điều khiển khóa cửa. Cách này sẽ ép bộ nhớ đệm giải phóng tín hiệu mở khóa vật lý mà không cần thông qua xác thực tài khoản của thằng Hải. Nhưng nếu tôi làm lệch một xung nhịp điện từ, bo mạch sẽ bị chập và kích hoạt báo động đỏ gửi thẳng về trung tâm an ninh hội sở ngay lập tức!”


Khánh hít một hơi thật sâu, đôi bàn tay mập mạp của gã bỗng trở nên điềm tĩnh lạ thường. Gã lách một chiếc tua-vít nhỏ vào khe hở bo mạch, đấu nối hai chân mạch đồng của chip nhớ thô. Trên màn hình ThinkPad, hàng ngàn dòng mã lệnh màu xanh lá chạy dọc như thác đổ.


“Năm giây... bốn giây... ba giây...” – Khánh lẩm bẩm.


“Tạch!”


Một tiếng động cơ nhỏ vang lên bên trong cánh cửa thép. Đèn LED trên hộp điều khiển console vụt chuyển sang màu xanh lục. Cánh cửa phòng server khẽ hé mở, phả ra một luồng khí lạnh buốt dưới mười sáu độ C sực mùi ozone và tiếng gầm rú như sấm của hàng trăm chiếc quạt tản nhiệt từ các tủ đĩa cứng máy chủ.


“Vào được rồi! Nam, nhanh lên!” – Khánh reo lên khe khẽ, gã rút chiếc USB Kingston ra khỏi cổng console ngoài rồi đẩy cửa bước vào trong phòng máy chủ lạnh buốt.


Không gian bên trong phòng server rộng khoảng ba mươi mét vuông, được bao phủ bởi hàng chục tủ rack máy chủ cao đụng trần nhà, xếp thành những hàng dọc thẳng tắp. Hàng triệu ánh đèn LED màu xanh dương, xanh lục và đỏ nhấp nháy liên hồi trên các khay đĩa cứng, tạo nên một thứ ánh sáng ma mị, lạnh lẽo như một mê cung công nghệ vô hồn. Tiếng gầm rú của hệ thống điều hòa công nghiệp làm lạnh sâu khiến Nam run lên bần bật, vết rách trên đầu anh co rút lại đau buốt.


Khánh nhanh chóng tiếp cận tủ rack trung tâm – nơi chứa máy chủ lưu trữ cơ sở dữ liệu Core Banking của toàn chi nhánh Hoàn Kiếm. Gã cắm chiếc USB Kingston vào cổng USB vật lý của máy chủ chính. Trên màn hình bảng điều khiển trung tâm, thanh tiến trình trích xuất dữ liệu thô xuất hiện:


[TRÍCH XUẤT DỮ LIỆU NHẬT KÝ THAY ĐỔI (AUDIT LOGS) - GÓI TÍN DỤNG AN DƯỠNG PHÚ QUÝ...]


[1%... 5%... 12%...]


“Khánh, mất bao lâu?” – Nam hỏi, mắt anh dán chặt vào thanh tiến trình đang nhích đi từng chút một.


“Ít nhất phải mất năm phút để trích xuất sạch sẽ toàn bộ nhật ký chỉnh sửa hợp đồng của cụ Đàn và dòng tiền đối ứng từ Tập đoàn Vạn Xuân sang tài khoản của vợ thằng Hải. Dữ liệu thô này cực kỳ nặng vì nó chứa cả chữ ký số và nhật ký thao tác chi tiết của từng chuyên viên.” – Khánh vừa nói vừa gõ lệnh khóa cổng an ninh mạng nội bộ để ngăn chặn hệ thống tự động phát hiện cổng kết nối lạ.


Đột nhiên, trên màn hình máy chủ chính, một dòng chữ đỏ chói xuất hiện nhấp nháy liên hồi:


[CẢNH BÁO: PHÁT HIỆN CỔNG KẾT NỐI VẬT LÝ LẠ (FOREIGN PORT DETECTED). KÍCH HOẠT QUY TRÌNH QUÉT AN NINH TỰ ĐỘNG CỦA HỘI SỞ CHÍNH. THỜI GIAN ĐẾM NGƯỢC KHÓA HỆ THỐNG: 10:00... 09:59...]


“Mẹ kiếp!” – Khánh biến sắc, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên cổ. “Hệ thống bảo mật tự động của hội sở đã phát hiện ra chiếc USB của chúng ta. Nó đang chạy quy trình quét an ninh tự động. Nếu thanh tiến trình trích xuất không đạt 100% trước khi đồng hồ đếm ngược về không, hệ thống sẽ tự động khóa toàn bộ cổng kết nối vật lý và ghi đè dữ liệu khẩn cấp để bảo vệ an toàn hệ thống. Chúng ta sẽ mất trắng sạch sẽ chứng cứ bẩn của thằng Hải!”


“Khánh, cậu có thể chặn quy trình quét của hội sở không?” – Nam ghé sát lại, hơi thở anh dồn dập, lồng ngực đau nhói.


“Tôi đang cố chạy một đoạn mã giả lập thiết bị kiểm toán nội bộ (Audit Tool Emulator) để đánh lừa hệ thống quét của hội sở chính rằng đây là một đợt kiểm tra kỹ thuật định kỳ của phòng kiểm soát nội bộ. Nhưng đoạn mã này chỉ câu giờ được tối đa ba phút thôi!” – Ngón tay Khánh chuyển động điên cuồng trên bàn phím, tiếng gõ cạch cạch vang lên giòn giã giữa tiếng gầm rú của máy chủ.


Thanh tiến trình nhích dần lên:


[45%... 52%... 60%...]


Cùng lúc đó, tại phòng giám sát vận hành hệ thống ở tầng hai, Vũ Đức Duy đang ngồi trước hàng chục màn hình máy tính lớn hiển thị dòng điện và lưu lượng mạng của chi nhánh. Duy là một kỹ sư vận hành trẻ tuổi, lầm lì, có thói quen tuân thủ quy trình một cách máy móc và vô cảm. Gã đang nhấp một ngụm cà phê đen đặc thì đột ngột dừng lại.


Màn hình kiểm soát dòng điện hiển thị một sự sụt giảm điện áp bất thường tại khu vực sảnh chính do sự cố chập điện giả lập của Khánh. Ngay sau đó, một cảnh báo bảo mật màu vàng nhạt xuất hiện từ hệ thống máy chủ tầng hầm:


[CẢNH BÁO: BIẾN ĐỘNG DÒNG ĐIỆN VẬT LÝ TẠI PHÒNG SERVER TẦNG HẦM. HỆ THỐNG ĐANG QUÉT AN NINH CỔNG LẠ.]


Duy khẽ nhíu mày sau cặp kính gọng vuông nghiêm nghị. Theo quy chế vận hành an toàn hệ thống của ABBank, bất kỳ biến động dòng điện vật lý nào tại phòng server ngoài giờ hành chính đều bắt buộc phải được kỹ sư trực ca kiểm tra thực địa trong vòng năm phút để loại trừ rủi ro chập cháy hoặc xâm nhập trái phép. Duy đặt chiếc cốc xuống bàn, đứng dậy lấy chiếc đèn pin cỡ lớn và chùm chìa khóa tổng giắt bên hông, lầm lì bước ra khỏi phòng giám sát hướng về phía lối cầu thang bộ dẫn xuống tầng hầm.


“Lộp cộp... lộp cộp...”


Tiếng bước chân nặng nề của Duy dẫm lên những bậc thang xi măng của cầu thang bộ bắt đầu vang vọng dọc theo hành lang tầng hầm tối tăm.


Bên trong phòng server lạnh buốt, Nam giật mình khi nghe thấy âm thanh vang vọng ấy qua khe cửa gỗ dày của phòng máy chủ. Trí nhớ hình ảnh và thính giác nhạy bén của anh lập tức nhận diện ra nhịp bước chân quen thuộc của Duy.


“Khánh! Thằng Duy đang xuống. Tiếng bước chân của nó đã qua khúc cua thứ nhất rồi!” – Nam thì thầm, giọng anh nghẹn lại vì lo lắng. Cơn đau dẻ sườn co thắt khiến anh phải tựa chặt vai vào tường để giữ thăng bằng.


Khánh ngẩng đầu lên, gương mặt gã nhạt nhòa mồ hôi, đôi mắt cận đầy hoảng loạn nhìn vào thanh tiến trình trên màn hình máy chủ:


[72%... 78%... 83%...]


[ĐỒNG HỒ ĐẾM NGƯỢC KHÓA HỆ THỐNG: 03:15... 03:14...]


“Không kịp rồi Nam ơi! Trích xuất dữ liệu dòng tiền đen của thằng Hải mới đạt tám mươi phần trăm. Phải mất ít nhất một phút rưỡi nữa mới hoàn tất. Nếu tôi rút USB ra bây giờ, file lưu trữ sẽ bị hỏng hoàn toàn và không thể giải mã được trước tòa!” – Khánh run rẩy nói, giọng gã lạc đi.


“Cứ tiếp tục sao lưu! Không được rút USB!” – Nam nghiến chặt răng, ánh mắt anh lóe lên một quyết định liều lĩnh. “Tôi sẽ ra ngoài hành lang chặn thằng Duy lại để câu giờ cho cậu.”


“Cậu điên rồi sao Nam? Đầu cậu đang chấn thương, dẻ sườn thì gãy, cậu chặn nó kiểu gì? Nó mà thấy cậu ở đây là nó báo công an lập tức!” – Khánh hốt hoảng níu tay Nam lại.


Nam khẽ gạt tay Khánh ra, anh mở chiếc cặp da cũ sờn của cha, lấy ra một chiếc kìm mỏ nhọn và một đoạn dây đồng bọc nhựa mà anh đã chuẩn bị sẵn từ văn phòng Huy. Anh nhìn thẳng vào mắt Khánh, giọng nói chứa đựng một sự chính trực sắt đá thừa hưởng từ người cha quá cố:


“Tôi thà chịu nát xương nát thịt, thà đối mặt với án tù đột nhập chứ quyết không để di vật của cha bị vấy bẩn, quyết không để cụ Đàn mất nhà. Cậu cứ tập trung trích xuất dữ liệu, phần còn lại cứ để tôi lo!”


Nam quay người, khẽ đẩy cánh cửa thép phòng server bước ra ngoài hành lang tối mờ. Cơn gió lạnh buốt từ phòng máy chủ phả ra sau lưng anh lập tức bị bầu không khí ẩm ướt, ngột ngạt của tầng hầm nuốt chửng. Nam di chuyển nhanh về phía phòng tủ điện trung tâm nằm cách phòng server khoảng mười mét, ngay khúc cua khuất tầm nhìn camera.


Ánh đèn pin của Vũ Đức Duy đã bắt đầu quét những luồng sáng trắng loang loáng lên bức tường xám của hành lang tầng hầm. Tiếng bước chân lộp cộp ngày càng gần, dồn dập và tàn nhẫn như tiếng đếm ngược của định mệnh.


Nam quỳ sụp xuống bên cạnh đường ống dẫn nước sinh hoạt chạy dọc trần hầm, ngay phía trên bảng điện điều khiển phụ của hành lang. Anh dùng chiếc kìm mỏ nhọn dứt khoát kẹp chặt vào van xả áp lực của đường ống nước, gồng hết sức lực còn lại của cánh tay rớm máu để vặn mạnh.


“Rắc—!”


Chiếc van đồng rỉ sét bị gãy lìa dưới lực vặn thô bạo của Nam. Một vòi nước áp lực cao lập tức phun xối xả ra ngoài, bắn tung tóe vào bức tường sơn xám và chảy tràn xuống bảng điện điều khiển phụ ngay bên dưới. Tiếng nước phun xè xè và tiếng chập điện “xoẹt... xoẹt...” vang lên, bắn ra những tia lửa điện màu xanh lét sực mùi khét của nhựa cháy.


Đúng lúc đó, Vũ Đức Duy bước qua khúc cua hành lang, ánh đèn pin cỡ lớn của gã quét thẳng vào hiện trường vụ chập cháy nước phun xối xả. Duy khựng lại, sắc mặt lầm lì của gã khẽ biến đổi khi nhìn thấy Vũ Phương Nam – cựu chuyên viên thẩm định cấp cao đã bị sa thải – đang ướt sũng nước mưa và nước thải, người dính đầy bùn đất, đầu quấn băng gạc trắng dính máu, đang dùng thân mình che chắn bảng điện phụ để ngăn nước phun vào.


“Anh Nam? Anh làm gì ở đây vào giờ này?” – Duy lạnh lùng cất giọng hỏi, chiếc đèn pin trên tay gã chĩa thẳng vào gương mặt nhợt nhạt của Nam.


Nam giả vờ hoảng loạn, anh ôm chặt mạng sườn đau buốt, ho liên tục vài tiếng rồi nói lớn qua tiếng nước phun xối xả:


“Duy! May quá có cậu ở đây! Tôi... tôi quay lại ngân hàng để lấy chiếc cặp da cũ của cha tôi để quên dưới kho lưu trữ giấy. Khi đi qua đây thì phát hiện đường ống nước sinh hoạt bị vỡ do áp lực bão, nước đang phun thẳng vào bảng điện phụ gây chập cháy nguy hiểm quá! Tôi đang cố dùng thân mình che bảng điện để tránh chập cháy lan sang phòng server bên cạnh! Cậu mau vào phòng tủ điện trung tâm ngắt cầu dao nước khẩn cấp giúp tôi với, nhanh lên!”


Duy nhìn vòi nước đang phun xối xả và những tia lửa điện liên tục bắn ra từ bảng điện phụ, rồi nhìn gương mặt đầy máu và mồ hôi của Nam. Là một kỹ sư vận hành máy móc, phản xạ tự nhiên của Duy là phải bảo vệ an toàn cháy nổ cho tòa nhà trước tiên. Gã khẽ nhíu mày, đắn đo mất hai giây rồi dứt khoát quay người chạy nhanh về phía phòng tủ điện trung tâm cách đó hai mươi mét để ngắt van nước tổng.


“Ngắt van nước ngay cạnh máy bơm ấy Duy!” – Nam hét lớn theo bóng lưng của Duy.


Ngay khi Duy vừa khuất sau cánh cửa phòng tủ điện, Nam lập tức quay người chạy nhanh về phía phòng server. Cơn đau từ dẻ sườn bị gãy như một nhát dao đâm thấu phổi khiến anh suýt gục ngã xuống nền hầm ướt sũng. Anh bám chặt vào tường, lết từng bước chân nặng nề, máu từ vết rách trên đầu chảy xuống làm mờ cả mắt kính cận gọng mảnh.


Nam đẩy cửa bước vào phòng server lạnh buốt. Khánh đang đứng chết trân trước màn hình máy chủ, đôi mắt gã dán chặt vào thanh tiến trình đang nhích những phần trăm cuối cùng:


[95%... 97%... 99%...]


[TRÍCH XUẤT DỮ LIỆU HOÀN TẤT 100%!]


“Được rồi! Lấy được rồi Nam ơi!” – Khánh reo lên trong nước mắt, gã dứt khoát giật chiếc USB Kingston ra khỏi cổng máy chủ chính rồi gập mạnh chiếc ThinkPad lại nhét vào ba lô chống nước.


Nam lao đến, giật lấy chiếc USB Kingston từ tay Khánh, nhét nhanh vào ngăn bí mật bên trong chiếc cặp da cũ sờn của cha anh rồi khéo léo kéo khóa lại. Anh quay sang Khánh, thở hổn hển:


“Khánh, cậu trốn ngay vào kho lưu trữ giấy sát vách bên cạnh! Đợi thằng Duy đi qua thì lẻn ra lối cửa sau của anh Tèo. Nhanh lên!”


Khánh nhìn vết thương rớm máu trên đầu Nam đầy lo lắng, nhưng biết không còn thời gian tranh cãi, gã lập tức ôm ba lô lẻn nhanh ra ngoài hành lang và biến mất sau cánh cửa gỗ của kho lưu trữ giấy tối mờ.


Chỉ mười giây sau khi Khánh rời đi, tiếng nước phun xối xả ngoài hành lang đột ngột ngắt lịm khi Duy đã khóa thành công van nước tổng. Tiếng bước chân nặng nề của Duy quay trở lại hành lang, tiến thẳng về phía phòng server. Duy nhận thấy cánh cửa thép phòng máy chủ đang khẽ hé mở – một điều tối kỵ đối với quy trình bảo mật.


Gã dứt khoát đẩy mạnh cánh cửa thép phòng server bước vào bên trong. Luồng ánh sáng trắng từ chiếc đèn pin cỡ lớn trên tay Duy quét qua những hàng tủ rack máy chủ lạnh lẽo, rồi dừng lại ngay trên bóng dáng cao gầy, nhợt nhạt của Vũ Phương Nam đang đứng tựa lưng vào tủ rack trung tâm.


Nam đứng thẳng lưng bất chấp cơn đau thể xác đang cào xé lồng ngực. Đầu anh quấn băng gạc trắng dính máu, quần áo bảo hộ cam sũng nước dính đầy vết bùn đất và vệt sơn đỏ bẩn thỉu từ vụ khủng bố nhà riêng hồi chiều. Hai bàn tay anh vẫn ôm chặt chiếc cặp da cũ sờn của người cha quá cố trước ngực – chiếc cặp chứa đựng chiếc USB Kingston chứa toàn bộ chứng cứ dòng tiền bẩn cứu sống ngôi nhà cụ Đàn.


Duy khẽ nhíu mày, ánh sáng đèn pin dừng lại ngay trên vết khâu thô kệch dính máu khô ở góc chiếc cặp da của Nam. Gương mặt lầm lì của gã kỹ sư vận hành không chút cảm xúc, nhưng đôi mắt gã lộ rõ vẻ nghi ngờ tột độ. Duy lạnh lùng cất giọng hỏi, từng chữ rành rọt như những tiếng gõ nhịp của máy đếm giây:


"Anh đang làm gì trong phòng máy chủ vào giờ này?"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!