Kế Hoạch Đêm Mưa
Tiếng mưa bão quất liên hồi vào những khung cửa kính hoen rỉ của căn văn phòng luật sư Lê Gia Huy nằm khuất trên tầng ba khu tập thể cũ Giảng Võ. Gió rít qua từng khe hở, mang theo cái lạnh buốt của đợt áp thấp nhiệt đới đang đổ bộ vào Hà Nội. Trong căn phòng chật chội chưa đầy mười lăm mét vuông, không khí ngột ngạt đặc quánh mùi cồn sát trùng, mùi bông băng dính máu và hương mắm tôm nồng nặc bốc ra từ chiếc áo sơ mi rách tả tơi của Vũ Phương Nam.
Nam ngồi im trên chiếc ghế gỗ cũ, hàm răng nghiến chặt chịu đựng cơn đau buốt nhói khi Huy dùng nhíp gắp từng mảnh cát sỏi nhỏ găm sâu vào vết rách ở thái dương trái của anh. Máu pha lẫn nước mưa đỏ nhạt rỉ xuống gò má gầy hốc hác, thấm đẫm cả chiếc khăn rằn mà cụ Phóng vừa dùng để sơ cứu dưới gầm cầu Long Biên. Mỗi lần Huy ấn bông tẩm cồn vào vết thương, các thớ cơ trên gương mặt Nam lại giật mạnh, nhưng anh không hề rên rỉ lấy một tiếng. Hai bàn tay anh, dẫu dính đầy bùn đất và những vết xước rớm máu, vẫn gồng lên ôm chặt lấy chiếc cặp da cũ sờn của người cha quá cố đặt trên đùi.
“Cậu ráng nhịn một chút, vết rách ở thái dương sâu lắm, không khâu lại là nhiễm trùng chết dở.” – Huy trầm giọng, đôi bàn tay của gã luật sư trẻ dạn dày sương gió lướt nhanh trên những mũi kim khâu y tế một cách thuần thục. “Bọn băng Bảy Sẹo ra tay tàn nhẫn thật. Chúng nó nhắm thẳng vào đầu cậu mà nện, rõ ràng là muốn lấy mạng để bịt đầu mối.”
Ở góc phòng, Trần Đình Trọng đang cởi trần ngồi trên chiếc phản gỗ, một tay ôm chặt mạng sườn dán đầy cao dán giảm đau, tay kia cầm chai rượu đế xoa bóp những vết bầm tím đen kịt dọc hông. Trọng nhổ một bãi nước bọt lẫn máu ra chiếc xô nhựa dưới chân, chửi thề:
“Mẹ kiếp lũ khốn nạn! Nếu không có cụ Phóng và đội tự quản cựu chiến binh thổi còi ứng cứu kịp thời, tôi với thằng Nam hôm nay chắc bị tụi nó thả trôi sông Hồng rồi. Thằng Hắc trước khi chạy còn gầm lên là sếp Hải đã ra lệnh siết nhà cụ Đàn khẩn cấp. Hải biết cụ Đàn đang hôn mê ở khoa hồi sức tích cực, không có ai ký giấy hoãn nợ nên hắn muốn tranh thủ cướp đất ngay trong tuần này!”
Nam khẽ thở hắt ra, cơn đau từ dẻ sườn bị dẫm đạp lúc nãy truyền lên khiến lồng ngực anh thắt lại. Anh cúi xuống nhìn chiếc cặp da của cha mình. Cú nện gậy sắt chí mạng của Nguyễn Văn Hắc lúc nãy đã va trúng góc chiếc cặp, khiến đường chỉ khâu bằng sợi dù thô sơ ở góc dưới bị bục ra một khoảng dài bằng nửa bàn tay. Qua khe hở bục nát ấy, Nam có thể nhìn thấy lấp ló chiếc USB màu đen chứa file quét hợp đồng bẫy nợ đã lọc màu và cuốn sổ tay ghi chép nghiệp vụ của cha anh vẫn nằm an toàn bên trong. Anh khẽ vuốt ve lớp da sần sùi dính bùn dính máu, lòng dâng lên một nỗi dằn vặt khôn nguôi. Di vật của cha anh, ngọn hải đăng đạo đức mà anh thề bảo vệ bằng cả mạng sống, suýt chút nữa đã bị lòng tham bẩn thỉu của Trần Thế Hải chà đạp.
“Huy này... tìm giúp tôi cái kim với sợi chỉ chắc một chút.” – Nam khàn giọng nói, ánh mắt dán chặt vào góc cặp bị hỏng. “Tôi phải khâu lại chiếc cặp này. Cha tôi cả đời liêm khiết, chiếc cặp này chưa bao giờ dính một vết nhơ bẩn. Tôi không thể để nó rách rưới thế này được.”
Huy khẽ thở dài, đặt hộp dụng cụ y tế xuống bàn rồi đi về phía chiếc tủ gỗ chất đầy hồ sơ án kiện. Anh lôi ra một hộp kim chỉ khâu bao tài liệu chuyên dụng, đưa cho Nam:
“Cứu người trước, cứu đồ sau. Đầu cậu tôi khâu xong rồi, giờ cậu ngồi yên để tôi băng lại đã. Còn chiếc cặp, để tôi khâu giúp cậu. Cậu mà cử động mạnh là rách miệng vết thương ngay.”
Nam im lặng để Huy quấn băng gạc quanh đầu. Trong đầu anh lúc này, những con số, những điều khoản ẩn của gói “An Dưỡng Phú Quý” và lời đe dọa siết nhà của tên Hắc cứ xoay vòng như một cơn lốc dữ dội. Hải đã điên cuồng đến mức sử dụng bạo lực giang hồ giữa ban ngày, điều đó chứng tỏ gã đang cực kỳ hoảng loạn trước nguy cơ bị đoàn thanh tra hội sở phát hiện sai phạm. Lệnh siết nhà khẩn cấp chính là đòn gỡ gạc cuối cùng của gã để tạo ra sự đã rồi trên thực địa trước khi mọi chuyện vỡ lở.
“Rầm—!”
Cánh cửa gỗ văn phòng đột ngột bị đẩy mạnh ra. Trịnh Tiến Khánh lao vào, người ướt sũng nước mưa, chiếc kính cận dày cộp bị sương mờ bám đầy khiến gã phải tháo vội ra lau vào vạt áo thun xám dính đầy nước. Gương mặt mập mạp của gã IT ngân hàng nhợt nhạt, hơi thở dồn dập cắt quãng:
“Nam! Huy! Hỏng... hỏng to rồi! Tôi vừa nhận được tin mật từ hệ thống giám sát nội bộ!”
Nam bật dậy bất chấp cơn đau ở mạng sườn đang co thắt, anh giữ chặt vai Khánh: “Khánh, bình tĩnh nói xem có chuyện gì? Hải đã làm gì trên hệ thống?”
Khánh đeo kính lên, đôi mắt gã hoảng loạn tột độ dưới ánh đèn tuýp nhấp nháy: “Hải đã phát hiện ra có người đang âm thầm truy vết lịch sử chỉnh sửa hợp đồng của gói ‘An Dưỡng Phú Quý’ trên Core Banking của chi nhánh. Hắn biết đoàn thanh tra liên ngành của quận đang yêu cầu rà soát dữ liệu số. Chiều nay, tôi nghe lén được cuộc gọi của hắn với kỹ sư vận hành hệ thống Vũ Đức Duy. Hải đã ra lệnh cho Duy chuẩn bị thực hiện một lệnh ghi đè dữ liệu thủ công (Manual Database Overwrite) vào đêm mưa bão này để xóa sạch hoàn toàn nhật ký thay đổi (Audit Logs) của gói tín dụng bẫy nợ!”
Căn phòng rơi vào một khoảng lặng chết chóc, chỉ còn tiếng gió bão gầm rú bên ngoài cửa sổ. Huy đứng sững người, chiếc kim khâu tài liệu dừng lại giữa chừng trên tay. Anh quay sang nhìn Nam với ánh mắt đầy lo âu.
Nam cảm thấy tim mình như thắt lại. Nhật ký thay đổi (Audit Logs) chính là chứng cứ số tối thượng chứng minh Hải và Thảo RM đã tự ý sửa đổi điều khoản hợp đồng thế chấp (lồng ghép điều khoản tịch thu nhà 15.4 bằng cỡ chữ siêu nhỏ 6pt mực nhạt) sau khi cụ Đàn đã ký tên. Nếu nhật ký này bị ghi đè và xóa sạch, hệ thống Core Banking của ngân hàng sẽ chỉ ghi nhận bản hợp đồng bẫy nợ là hợp lệ ngay từ đầu. Khi đó, mọi nỗ lực khởi kiện của Huy và Nam trước tòa sẽ hoàn toàn sụp đổ vì thiếu chứng cứ số chứng minh hành vi gian lận.
“Cậu không thể truy cập từ xa để sao lưu trước khi tụi nó xóa sao?” – Huy sốt sắng hỏi Khánh.
Khánh lắc đầu ngao ngán, gã đập mạnh tay xuống bàn gỗ: “Tôi đã thử rồi! Tôi cố tình dùng tài khoản VPN nội bộ của tôi từ chiều để kết nối vào máy chủ chi nhánh từ xa hòng dump bộ nhớ dữ liệu. Nhưng tường lửa bảo mật của hội sở chính quá nhạy, nó phát hiện ra yêu cầu truy xuất dữ liệu lớn bất thường từ bên ngoài và lập tức khóa tài khoản admin chi nhánh của tôi. Bây giờ, mọi cổng kết nối từ xa đến hệ thống dữ liệu số của chi nhánh Hoàn Kiếm đã bị phong tỏa hoàn toàn. Cách duy nhất... cách duy nhất là phải trực tiếp đột nhập vào Server Room của chi nhánh, cắm USB trực tiếp vào cổng vật lý của máy chủ chính để bypass tường lửa và trích xuất dữ liệu thô trước khi lệnh ghi đè của Duy được thực thi.”
“Đột nhập phòng server ngân hàng?” – Huy biến sắc, giọng anh cao lên đầy căng thẳng. “Khánh, cậu điên rồi sao? Đó là vùng cấm bảo mật cấp cao nhất của một tổ chức tài chính! Có bảo vệ tuần tra 24/24, có camera giám sát và khóa từ bảo mật hai lớp. Đột nhập vào đó là phạm pháp hình sự! Nếu bị bắt quả tang, hai cậu không chỉ bị sa thải mà sẽ bị khởi tố hình sự tội xâm nhập trái phép và phá hoại an ninh mạng quốc gia. Bản án tối thiểu là mười năm tù!”
“Tôi biết chứ!” – Khánh hét lên, gương mặt mập mạp đỏ gay vì giận dữ và sợ hãi. “Tôi là dân IT ngân hàng, tôi thừa hiểu cái giá phải trả! Nhưng nếu chúng ta không làm, Hải sẽ xóa sạch chứng cứ trong đêm nay. Sáng mai, khi hệ thống tự động backup đè lên dữ liệu cũ, ngôi nhà cổ của cụ Đàn trị giá năm mươi tỷ sẽ bị siết nợ trắng trợn chỉ với giá mười tỷ. Danh dự của cha thằng Nam vĩnh viễn bị bôi nhọ là kẻ đồng lõa lừa đảo. Tôi... tôi chấp nhận đánh đổi cả sự nghiệp này vì nghĩa khí, vì tôi không thể giương mắt nhìn thằng bạn thân của mình bị tụi khốn nạn đó dồn vào đường cùng!”
Nam đứng im lặng nhìn hai người bạn của mình đang tranh cãi gay gắt. Ánh mắt anh hướng ra ngoài cửa sổ, nơi những hạt mưa bão quất mạnh vào lớp kính rạn nứt. Anh nhớ đến lời dạy của người cha nhà giáo quá cố về lòng tự trọng và sự liêm chính. Cha anh đã chấp nhận chết trong nghèo khó và trầm cảm chứ quyết không nhận một đồng tiền đút lót nâng điểm. Anh cũng đã chấp nhận mất việc, bị phong tỏa tài khoản lương để bảo vệ cụ Đàn. Giờ đây, ranh giới đỏ cuối cùng đang nằm ngay trước mắt anh. Nếu anh chùn bước trước nỗi sợ hãi tù tội, bóng tối của lòng tham tài chính sẽ nuốt chửng ngôi nhà cổ, nuốt chửng cả cuộc đời cụ Đàn.
“Huy, Khánh... đừng cãi nhau nữa.” – Nam nhẹ nhàng ngắt lời, giọng anh điềm tĩnh đến lạ lùng nhưng chứa đựng một quyết tâm sắt đá. “Tôi quyết định rồi. Chúng ta sẽ đột nhập phòng server đêm nay. Đây là cơ hội duy nhất, cũng là cơ hội cuối cùng để chúng ta giữ lại chiếc phao cứu sinh cho cụ Đàn.”
Huy nhìn thẳng vào mắt Nam, thấy vết sẹo rớm máu trên trán anh dưới lớp băng gạc trắng, gã luật sư trẻ biết rằng không một lời khuyên ngăn nào có thể lay chuyển được người đàn ông này nữa. Huy thở dài, đặt chiếc kim khâu xuống bàn, ánh mắt chuyển sang vẻ sắc sảo sắc lạnh của một người chuẩn bị bước vào trận chiến pháp lý sinh tử:
“Được rồi. Nếu cậu đã quyết, tôi sẽ chuẩn bị phương án bảo vệ pháp lý tốt nhất cho hai cậu phòng trường hợp xấu nhất xảy ra. Nhưng trước tiên, chúng ta phải lập một kế hoạch thâm nhập hoàn hảo. Phòng server không phải là nơi muốn vào là vào.”
Khánh IT nhanh chóng lôi từ trong ba lô chống nước ra một chiếc máy tính xách tay ThinkPad cũ. Gã gõ phím liên hồi, hiển thị lên màn hình một sơ đồ kỹ thuật chằng chịt các đường dây màu đỏ và xanh lá:
“Đây là sơ đồ hệ thống mạng và bố trí an ninh của chi nhánh Hoàn Kiếm mà tôi đã sao lưu từ trước khi bị khóa tài khoản. Phòng máy chủ (Server Room) nằm sâu dưới tầng hầm tòa nhà chi nhánh, ngay cạnh kho lưu trữ hồ sơ giấy. Để tiếp cận được nó, chúng ta phải vượt qua ba chốt chặn an ninh vật lý.”
Nam bước lại gần màn hình, dùng ngón tay dính bùn đất chỉ vào các điểm giao cắt trên sơ đồ. Kỹ năng Trinh sát thực địa ngụy trang và trí nhớ hình ảnh siêu phàm của một chuyên viên thẩm định cấp cao từng làm việc năm năm tại tòa nhà này bắt đầu hoạt động hết công suất:
“Chốt chặn thứ nhất là cổng bảo vệ hầm gửi xe và sảnh chính. Đêm bão thế này, ca trực đêm sẽ lỏng lẻo hơn, nhưng Hải chắc chắn sẽ tăng cường tuần tra. Bảo vệ trưởng ca trực đêm nay là anh Tèo. Tèo là người chịu ơn tôi vì năm ngoái tôi đã giúp gia đình anh ấy làm thủ tục vay vốn sửa nhà không mất phí bôi trơn. Tôi sẽ liên hệ với Tèo trước để thăm dò thái độ.”
“Thế còn camera giám sát dọc hành lang dẫn xuống hầm?” – Huy hỏi, mắt không rời sơ đồ.
“Hệ thống camera dọc hành lang hầm có đúng hai góc chết.” – Nam điềm tĩnh phân tích, ký ức về những lần đi kiểm tra kho hồ sơ giấy hiện lên rõ nét trong đầu anh. “Một góc chết nằm ngay sau khúc cua cạnh phòng tủ điện trung tâm, góc còn lại nằm dưới bóng râm của đường ống thông gió tầng hầm. Nếu chúng ta ngụy trang làm nhân viên bảo trì kỹ thuật đi sửa đường ống nước bị rò rỉ do mưa bão, chúng ta có thể hợp thức hóa việc xuất hiện ở khu vực này mà không gây nghi ngờ cho các camera hành lang sảnh chính.”
“Nhưng vùng cấm thực sự là cánh cửa thép của phòng server.” – Khánh gõ bàn phím, phóng to mặt bằng tầng hầm lên màn hình. “Cửa phòng server sử dụng khóa từ bảo mật hai lớp. Lớp thứ nhất yêu cầu thẻ từ vạn năng của kiểm soát viên trưởng hoặc giám đốc chi nhánh. Lớp thứ hai là mật mã số được thay đổi định kỳ hàng tuần. Nếu quẹt thẻ sai hoặc nhập sai mã quá hai lần, hệ thống báo động đỏ sẽ lập tức kích hoạt, tự động gửi cảnh báo về trung tâm an ninh hội sở chính và khóa chặt cửa từ bên trong.”
Nam khẽ chau mày, suy nghĩ một lát rồi mắt anh chợt sáng lên:
“Thẻ từ vạn năng... Tôi biết ai đang giữ nó đêm nay. Vũ Thị Mơ, nhân viên lưu trữ kho hồ sơ giấy dưới hầm. Mơ luôn quý mến sự tử tế của tôi khi tôi còn làm việc ở phòng thẩm định. Chiều nay cô ấy có ca trực sắp xếp lại hồ sơ lưu kho cuối quý. Nếu tôi thuyết phục được Mơ mượn giúp chiếc thẻ từ của kiểm soát viên trưởng trong vòng một tiếng, chúng ta sẽ vượt qua được lớp khóa từ thứ nhất.”
“Còn lớp mật mã số thứ hai thì sao?” – Huy lo lắng hỏi.
Khánh IT khẽ mỉm cười đầy lém lỉnh, gã lôi từ trong túi áo ra một chiếc USB Kingston HyperX 128GB màu đen bóng loáng, vỏ bọc bằng kim loại chắc chắn chống va đập. Gã đặt chiếc USB lên bàn như một món bảo vật vô giá:
“Đó là lý do tôi phải đi cùng cậu, Nam. Tôi đã viết sẵn một đoạn mã bypass phần cứng chạy trên nền hệ điều hành Kali Linux tự khởi động từ USB này. Chỉ cần tôi cắm trực tiếp USB vào cổng console của bộ điều khiển khóa cửa ngoài hành lang, đoạn mã sẽ giả lập tín hiệu kiểm toán nội bộ để ép hệ thống mở cửa mà không cần nhập mật mã số. Quy trình này mất đúng ba phút.”
Nam cầm chiếc USB Kingston lên, cảm nhận cái lạnh buốt của lớp vỏ kim loại truyền qua đầu ngón tay. Đây không chỉ là một thiết bị lưu trữ dữ liệu thông thường, mà là vũ khí công nghệ chí mạng chứa đựng sinh mệnh chính trị của Trần Thế Hải, tương lai của ngôi nhà cổ cụ Đàn, và cả tự do của chính anh và Khánh.
“Đoạn mã của cậu có an toàn không, Khánh?” – Nam nghiêm giọng hỏi.
“Nó an toàn tuyệt đối về mặt kỹ thuật, nhưng rủi ro thời gian là cực kỳ lớn.” – Gương mặt Khánh chợt đanh lại, gã nhìn thẳng vào Nam với vẻ nghiêm túc chưa từng có. “Nam, cậu phải nhớ kỹ điều này. Ngay khi chúng ta quẹt thẻ từ và bypass khóa cửa thành công để bước vào phòng server, hệ thống an ninh lõi của hội sở chính sẽ tự động ghi nhận một phiên truy cập vật lý bất thường ngoài giờ hành chính. Hệ thống sẽ cho chúng ta đúng mười lăm phút trước khi tự động kích hoạt quy trình bảo mật khẩn cấp, tự động backup đè dữ liệu mới để khóa toàn bộ các cổng kết nối vật lý và báo cảnh sát kinh tế.”
Khánh khẽ nuốt nước bọt, nghiêm giọng nói tiếp câu móc nối chí mạng:
“Chúng ta chỉ có đúng mười lăm phút trước khi hệ thống tự động backup và ghi đè dữ liệu mới. Nếu trong mười lăm phút đó tôi không trích xuất xong toàn bộ nhật ký thay đổi và dữ liệu dòng tiền bẩn của gói bẫy nợ, chúng ta sẽ bị nhốt chặt bên trong phòng server lạnh buốt chờ cảnh sát đến còng tay.”
Căn phòng gác mái khu tập thể cũ Giảng Võ một lần nữa rơi vào sự im lặng nghẹt thở. Tiếng mưa bão quất liên hồi ngoài cửa sổ như tiếng gõ cửa của định mệnh đang cận kề. Nam siết chặt chiếc USB trong lòng bàn tay dính máu, vết sẹo trên trán khẽ giật nhói dọc thái dương. Anh nhìn sang Huy, rồi nhìn sang Khánh, gật đầu dứt khoát. Kế hoạch đêm mưa bão chính thức bắt đầu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!