Phục Kích Dưới Chân Cầu
Ánh sáng nhập nhèm của sương sớm Hà Nội không đủ sức xuyên qua những tán bằng lăng già cỗi trên phố Triệu Quốc Đạt. Vũ Phương Nam bước vội ra khỏi cổng sau của Bệnh viện Đa khoa Quận Hoàn Kiếm, bước chân anh loạng choạng vì kiệt sức. Chiếc áo sơ mi trắng phẳng phiu ngày nào giờ loang lổ những vệt sơn đỏ quạch đã khô cứng, bốc lên mùi hóa chất hắc nồng lẫn vị tanh tao của mắm tôm từ vụ khủng bố đêm qua. Dưới nách anh, chiếc cặp da cũ sờn của người cha quá cố – nhà giáo Vũ Hoài Nam – được ghì chặt như thể đó là chiếc phao cứu sinh duy nhất giữa dòng nước xiết.
“Nam! Lên xe mau!”
Trần Đình Trọng rú khẽ ga chiếc Wave Alpha cũ, trờ tới sát vỉa hè. Gương mặt sạm đen vì sương gió của gã xe ôm công nghệ hiện rõ vẻ căng thẳng. Trọng không tắt máy, đôi mắt liên tục đảo quanh sảnh bệnh viện đề phòng. Nam nhanh chóng leo lên yên sau, hai tay ôm khư khư chiếc cặp trước ngực. Chiếc xe lách qua rào chắn, lao nhanh vào dòng người thưa thớt đầu ngày.
“Thế nào rồi?” Trọng hỏi lớn qua tiếng gió rít. “Cụ Đàn ổn không?”
“Bác sĩ Linh đã rửa ruột kịp thời. Cụ qua cơn nguy kịch rồi,” Nam ghé sát tai Trọng nói, giọng khản đặc. “Nhưng kết quả xét nghiệm máu cho thấy cụ bị đầu độc bằng Haloperidol liều cao. Lọ thuốc bổ mà con Thảo RM mang tặng chính là nguồn độc. Chúng muốn làm tê liệt nhận thức của cụ để kích hoạt Điều khoản 15.4, siết ngôi nhà số 22 Hàng Bạc khi cụ nằm viện quá ba mươi ngày.”
Trọng nghiến răng chửi thề một tiếng, tay ga siết mạnh hơn: “Lũ khốn nạn vô nhân tính! Thế bây giờ chúng ta đi đâu? Quay lại nhà cụ Đàn tìm thêm giấy tờ à?”
“Không,” Nam lắc đầu, mắt anh chợt đanh lại khi nhìn qua gương chiếu hậu của chiếc Wave. “Có đuôi phía sau. Ba chiếc xe máy không biển số, đội mũ bảo hiểm trùm kín đầu. Chúng bám theo từ cổng bệnh viện.”
Trọng khẽ liếc kính chiếu hậu, sắc mặt gã tối sầm lại: “Mẹ kiếp, là người của băng Bảy Sẹo. Chúng nó đánh hơi nhanh thật. Nếu bây giờ mình quay lại ngõ Hàng Bạc, chúng nó sẽ kéo cả lũ đến phá nát nhà cụ Đàn, làm hại đến những người dân khác mất.”
“Rẽ ra đê sông Hồng, hướng về gầm cầu Long Biên!” Nam ra quyết định nhanh chóng. “Ở đó hoang vắng, dễ cắt đuôi. Hơn nữa, cậu có thể dùng bộ đàm liên lạc với đội tự quản của cụ Phóng. Chúng ta cần kéo chúng ra xa khu dân cư.”
Trọng gật đầu dứt khoát, bẻ lái cho xe lao lên dốc đê Yên Phụ, hướng thẳng về phía cây cầu sắt trăm tuổi.
Càng đi về phía gầm cầu Long Biên, không gian càng trở nên cô tịch và âm u. Cơn mưa rào đêm qua để lại những vũng nước đục ngầu, sình lầy lội trên con đường mòn dẫn xuống bãi bồi sông Hồng. Những rặng lau sậy cao quá đầu người rạp xuống dưới sức gió, xào xạc tạo nên thứ âm thanh rợn người. Dưới gầm cầu, những nhịp sắt khổng lồ rỉ sét hoen ố vươn dài như bộ xương của một con quái vật thời tiền sử, đổ những bóng râm xám xịt, lạnh lẽo xuống bãi đất trống phía dưới. Không một bóng người qua lại, chỉ có tiếng gió rít qua khe sắt và tiếng nước sông Hồng cuộn chảy đỏ ngầu ở phía xa.
“Két—!”
Tiếng lốp xe miết mạnh trên nền đất cát ẩm ướt vang lên chói tai. Ba chiếc xe máy không biển số bất ngờ tăng tốc, lao lên vượt mặt và ép xe của Trọng vào sát vách móng đá cổ kính của gầm cầu. Trọng phản xạ cực nhanh, ghìm chặt tay lái, cho xe trượt một đường dài trên bùn đất trước khi dừng hẳn.
Nam nhảy xuống xe, chiếc cặp da vẫn ôm chặt trước ngực. Từ trên ba chiếc xe máy, bốn gã đàn ông bước xuống, tay lăm lăm những thanh gậy sắt và ống tuýp nước tròn lạnh lẽo. Kẻ dẫn đầu bước ra, giật phắt chiếc khẩu trang đen, để lộ gương mặt gầy gộc như nghiện, đôi mắt trắng dã lồi ra đầy sát khí cùng những vệt xăm trổ chằng chịt lên tận cổ.
Nguyễn Văn Hắc – gã đàn em hung hãn nhất dưới trướng trùm đòi nợ thuê Bảy Sẹo.
“Thằng ranh con,” Hắc nhổ một bãi nước bọt xuống vũng bùn, giọng khàn khàn như tiếng cưa gỗ. “Mày dai như đỉa đói ấy nhỉ. Sếp Hải đã cảnh cáo mày thế nào mà mày vẫn không khôn ra? Đưa cái cặp da cũ nát đó đây, rồi tao cho hai thằng tụi mày bò về.”
Nam lùi lại một bước, lưng anh chạm vào mảng đá xám lạnh lẽo của móng cầu Long Biên. Anh cảm nhận được nhịp đập dồn dập của tim mình, nhưng nỗi sợ hãi đã bị thế chỗ bởi một sự căm phẫn tột độ. Trong chiếc cặp da này không chỉ có bản sao hợp đồng bẫy nợ đã lọc màu, mà còn là cuốn sổ tay ghi chép về sự liêm chính của người cha quá cố – di sản tinh thần duy nhất mà anh thề phải bảo vệ bằng cả mạng sống.
“Các người đã đầu độc cụ Đàn,” Nam trừng mắt nhìn Hắc, giọng anh run lên nhưng không phải vì sợ, mà vì giận dữ. “Đó là tội mưu sát! Ngân hàng An Bình và tập đoàn Vạn Xuân sẽ phải trả giá trước pháp luật!”
Hắc cười sằng sặc, tiếng cười man rợ vang vọng dưới vòm cầu đá: “Pháp luật? Ở cái đất này, tiền của sếp Hải và chủ tịch Minh chính là pháp luật! Đánh nó cho tao! Cướp lấy cái cặp!”
Ngay lập tức, hai tên tay sai lao vào Nam. Một tên vung gậy sắt nhằm thẳng vai anh nện xuống. Trong khoảnh khắc sinh tử, Nam không màng đến việc né tránh thân thể, anh dồn toàn lực đưa chiếc cặp da cũ lên làm lá chắn.
“Bốp—!”
Tiếng kim loại nện mạnh vào lớp da bò dày cộp vang lên khô khốc. Lực đánh cực mạnh khiến Nam khuỵu gối, cả cánh tay tê dại như bị điện giật. Đường chỉ khâu ở góc chiếc cặp da cũ bị bục ra, để lộ những tệp tài liệu bên trong. Nam nghiến răng chịu đựng cơn đau buốt dọc xương cánh tay, dùng hết sức bình sinh đạp mạnh vào bụng tên vừa tấn công, khiến gã lùi lại vài bước.
“Nam! Tránh ra!”
Trọng hét lớn, gã đã tháo chiếc mũ bảo hiểm nửa đầu ra làm vũ khí, lao vào chặn đường gã thứ hai. Trọng chiến đấu như một con thú hoang bị dồn vào đường cùng, gã vung chiếc mũ bảo hiểm nện thẳng vào mặt tên tay sai, tiếng nhựa vỡ loảng xoảng lẫn tiếng la hét đau đớn vang lên. Nhưng Hắc và tên còn lại đã nhanh chóng áp sát. Hắc vung thanh gậy sắt vụt mạnh vào sườn Trọng, khiến gã xe ôm ngã nhào xuống vũng bùn, chiếc mũ bảo hiểm văng xa.
“Thằng chó!” Hắc quay sang Nam, gương mặt gã vặn vẹo đầy tàn nhẫn. Gã vung gậy sắt vụt một cú chí mạng từ trên xuống.
Nam cố gắng nghiêng người né tránh, nhưng mặt đất bùn lầy trơn trượt khiến anh mất đà. Thanh gậy sắt sượt qua bả vai, nện mạnh vào thái dương bên trái của anh.
“Bốp!”
Một cơn đau nhói như búa bổ khiến đầu óc Nam quay cuồng. Anh ngã quỵ xuống nền đất cát bẩn thỉu. Dòng máu nóng hổi, đỏ tươi lập tức trào ra từ vết rách trên trán, chảy dài xuống lông mày, nhòa vào mắt trái khiến tầm nhìn của anh hóa thành một màu đỏ ngầu lờ mờ. Đầu óc anh lùng bùng tiếng gió rít và tiếng rỉ sắt của cây cầu cổ.
“Đưa cái cặp đây!” Hắc lao tới, một chân dẫm mạnh lên ngực Nam, tay kia giật mạnh quai chiếc cặp da.
Nam dùng cả hai tay ôm chặt lấy chiếc cặp vào lòng, hàm răng nghiến chặt đến mức bật máu. Anh cuộn tròn người lại, chịu đựng những cú đá liên tiếp của tên tay sai vào mạng sườn. Từng dẻ sườn như muốn gãy vụn dưới gót giày da của bọn côn đồ. Đau đớn thể xác tột cùng ập đến, nhưng ý chí của Nam lại chưa từng lung lay. Anh không thể buông tay. Nếu mất chiếc cặp này, anh sẽ mất đi tất cả chứng cứ để cứu cụ Đàn, mất đi lời hứa liêm chính với người cha đã khuất.
“Mẹ kiếp! Thằng này lỳ lợm thật!” Hắc điên cuồng cúi xuống, dùng cán gậy sắt nện mạnh vào cổ tay Nam để ép anh buông tay.
“Píp—! Píp—! Píp—!”
Một tiếng còi đồng quân sự vang lên dồn dập, xé toạc bầu không khí u tối dưới gầm cầu Long Biên. Ánh đèn pin cực mạnh từ lối mòn rọi thẳng vào mặt Nguyễn Văn Hắc và đồng bọn, khiến chúng phải nheo mắt che mặt.
“Đội tự quản đây! Tất cả đứng im!”
Giọng nói hào sảng, vang khỏe của ông Bùi Văn Phóng vang lên đầy uy nghiêm. Ông Phóng mặc bộ quân phục cũ không quân hàm, cụt một ngón tay trái nhưng tay phải cầm chiếc gậy tuần tra bằng gỗ lim chắc chắn, dẫn đầu năm cựu chiến binh của đội tự quản an ninh ngõ cổ lao vào hiện trường.
Trọng xe ôm, dù miệng đầy máu và bùn đất, vẫn gượng dậy hét lớn: “Chú Phóng! Bọn chúng muốn cướp tài liệu của thằng Nam!”
Nguyễn Văn Hắc biến sắc khi nhận ra đội tự quản cựu chiến binh phố cổ – những người lính già thiện chiến, dạn dày sương gió và cực kỳ đoàn kết. Ông Phóng không hề do dự, ông thổi còi báo động liên tục, đồng thời vung gậy tuần tra gạt phăng thanh gậy sắt của Hắc bằng một thế võ tự vệ dứt khoát.
“Bọn côn đồ! Dám hành hung người giữa ban ngày à?” Ông Phóng quát lớn, ba cựu chiến binh phía sau lập tức dàn đội hình chữ U, vung gậy tuần tra ép sát bọn tay sai của Bảy Sẹo.
Một tên đàn em của Hắc định lao lên chống trả liền bị hai cựu chiến binh phối hợp khóa tay, quật ngã xuống vũng bùn một cách gọn gàng. Hắc nhận thấy tình thế đã hoàn toàn đảo ngược, lực lượng tự quản quá đông và kỷ luật, tiếng còi báo động đang thu hút thêm những người dân bãi sông Hồng kéo đến.
Gã tức giận buông chiếc cặp da của Nam ra, lùi lại phía sau xe máy. Trước khi nhảy lên xe rồ ga bỏ chạy, Hắc chỉ thẳng ngón tay đầy máu về phía Nam, gầm lên một tiếng đầy man rợ và tàn nhẫn:
“Mày không giữ được cái mạng rách này đâu con ạ! Sếp Hải đã ra lệnh siết nhà mụ Đàn rồi!”
Tiếng động cơ của ba chiếc xe máy gầm rú, lao vút đi trong màn sương mù ẩm ướt, để lại một khoảng không im lặng đến nghẹt thở dưới gầm cầu cổ kính.
Nam nằm im trên nền đất cát lầy lội, hai tay vẫn ôm chặt chiếc cặp da cũ trước ngực. Máu từ trán anh vẫn tiếp tục chảy, nhuộm đỏ một góc chiếc cặp da sờn rách. Ông Phóng vội vã chạy lại, nâng đầu Nam lên, dùng chiếc khăn rằn sạch ấn chặt vào vết thương để cầm máu.
“Nam! Cháu có sao không? Cố lên cháu!”
Nam khẽ mỉm cười qua làn môi rách, ánh mắt anh nhìn vào chiếc cặp da vẫn nguyên vẹn trong lòng. Anh đã bảo vệ được chứng cứ. Nhưng lời đe dọa cuối cùng của Nguyễn Văn Hắc như một luồng điện lạnh buốt dội thẳng vào tim anh. Hải đã ra lệnh siết nhà cụ Đàn. Thời gian của họ không còn nhiều nữa.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!